Thứ Hai, 27 tháng 10, 2008

chuyện chưa kết thúc - 1








Như thường lệ, sau khi làm xong mọi việc ở trên, Mi hay xuống bếp để phụ chị Vi những việc lặt vặt . Nhà hàng Nhật bé xíu này nghe đâu có số tuổi hơn cả tuổi của Mi và cũng trải qua biết bao là mưa nắng của đời. Thế nhưng lần khủng hoảng kinh tế này không biết nhà hàng bé nhỏ của chị em Mi làm sẽ vượt qua không. Mi tin Chúa . Có thể nói Mi là một con chiên rất ngoan. Mi dành tất cả những thời gian và tâm trí cho Chúa. Mi tin Chúa có phép mầu nhiệm, Chúa sẽ cứu thế giới này . Trái với Mi, chị Vi không tin gì cả . Nếu nói về Chúa với chị, chị sẽ gạt phắt . Chị bảo tin vào sức mình còn hơn . Biết thế, nhưng lần đi đại hội này Mi cũng quyết định mua tặng chị quyển "Thiên Đàng Có thật " cho chị .

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2008

khó thở






Trời vào thu, nên mát mẻ dễ chịu làm sao. Hoàng một mình, với chiếc xe truck cũ kỹ, màu xanh lá cây loại đậm mà anh yêu thích. Anh vượt qua từng chặng đường, từng con phố. Đầu óc nghĩ ngợi mông lung. Anh qua xứ Mỹ này cũng lâu lắm rồi, cùng với cha và đứa em gái. Cha anh thì đã qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo từ 6 năm về trước. Đứa em gái của anh giờ lưu lạc nơi nào anh cũng chả hiểu. Không biết người ta nhìn vào có thấy được hạnh phúc của anh không chứ bản thân anh thì hoàn toàn không nhận ra được.

Nếu xếp theo loại, anh cũng là hàng trí thức. Vì với anh, học hành còn dễ hơn cơm bữa. Lúc vừa mới ra trường trung học, anh tìm ngay việc làm ban đêm và học 4 năm thì lấy ngay cái bằng cấp kỹ sư điện tử gọn gàng và nhanh chóng. Nhanh hơn cả các bạn cùng trang lứa của anh. Thằng Trung thì đi lính, thằng Linh thì èo uột, nay tìm việc làm này, mai tìm việc làm khác. Vậy đó, việc học hành đối với anh như trở bàn tay.Trong người anh có biết bao nhiêu thứ bằng cấp nhỏ nhoi khác, nào là các windows, network......nhất là cái A+ gì đó khi nó vừa xuất hiện thì anh đã lấy nó về ngay rồi. Anh thường nói:

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2008

không có ba








- Quân sĩ trụi!
- Dạ... !

Trời! Có ông cha nào lại kêu con gái mình như thế không? Hỏng biết ba nó gọi thế là cưng nó hay là muốn ém nhẹm cái tên dễ thương của nó nữa. Nghe nói ba nó gọi nó như thế vì hồi nhỏ nó bị ghẻ lở ghê gớm lắm. Mẹ nó rất cực nhọc khi nuôi nó lớn. Mẹ nó cứ tưởng là lớn lên đầu nó không có một sợi tóc nữa chứ. Thế mà bây giờ tóc nó ra rất đẹp. Và còn đen thiệt là đen nữa.

Năm đó nó mới có bảy tuổi hà. Gia đình nó không mấy giàu sang. Nhưng đủ ăn đủ mặc. Hằng ngày ba nó đi cào, kéo dìa rất nhiều tôm cá. Còn có rất nhiều đồ chơi cho nó nữa. Cầm những cái đồ chơi xanh xanh, đỏ đỏ đủ loại màu trên tay, nó nghĩ không biết ai đó quá ư là xài phí, lại vứt đi những cái này ở dưới biển. Hay hỏng chừng đứa nhỏ đó biết nó hỏng có đồ chơi nên đem để xuống biển cho ba nó vớt dìa tặng lại nó.