Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

vay nợ cùng thơ !





ta bỏ mùa thu,
người bỏ cuộc chơi
có gặp lại cũng hoá thành rất lạ
tim bây giờ có là sỏi đá
mùa có sang,
ta có mặc mùa sang ?

đêm
câu chữ về soi  ánh trăng tan
như ta soi mình vào trong ký ức
vẫn đó chữ câu một thời rất thật
xoay mình thôi ta đã mất nhau

ừ thì có trách được chi đâu
giận cho lắm cũng chỉ ngồi oán chữ
những kẻ bên đời nặng nợ
đành giấu mình ở giữa giấc mơ

người bây giờ đâu thèm ngóng câu thơ
ta cũng mặc để tim lòng quên - nhớ
nợ chồng chất nợ ...!
không trả nổi cho đời,
ta đành vay cả trong thơ ...!

diên vỹ
jan. 25, 2013











4 nhận xét:

  1. tự nhien nhỏ vay nợ ai đó rồi vào đây than thở..

    Trả lờiXóa
  2. hehehehe

    nợ người ta trả cho anh
    nợ anh ta cứ để dành cho vay :p
    một mai nợ được thêm lời
    ta đem trả nợ cuộc đời với thơ ..

    :p

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đã ghê nhỏ trả nợ mình
      Bao nhiêu thứ nợ nhỏ còn nhớ không?
      Sáng cơm trưa nước tối nằm
      Trã bao nhiêu đó đủ rồi nhỏ ơiiiii …

      Ketui

      Xóa
  3. nợ người ta trả cho anh
    nợ anh ta cứ để dành cho vay :p
    một mai nợ được thêm lời
    ta đem trả nợ cuộc đời với thơ

    Trả lờiXóa