Thứ Ba, 17 tháng 11, 2020

người nhớ người

 


người nhớ người , 

...có ai nhớ mình đâu

sao ta vẫn thấy mình trong từng con chữ

sao ta cứ viện cho mình trăm ngàn cái cớ

để chờ mong héo cả con tim....


người trách mình..

....ta chỉ biết lặng im

bởi thực tế là đều không tránh được

thu này và cả bao mùa thu trước

ta nhặt lá vàng...rồi cứ thế đem chôn


đã bao lần ta thật sự bỏ buông

nhưng khổ nổi con tim mình ...mong manh quá

cơn gió mùa thu vô tình thổi nhẹ

nỗi nhớ ùa về ta chẳng thể cản ngăn


bài thơ chia xa người viết dỡ dang

ta vô ý tìm thấy mình trong câu chữ

thơ chẳng là cho ta , 

...sao ta hoài nhớ

để xót lòng khi câu kết người buông


2020.11.17

diên vỹ



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.04.10

2026.04.10 Trời ạ ! Thế là ông sinh tháng 4 à ...! Tôi đã nói mà, tôi không thể tự dưng thích 1 người vô lý đến vậy, hóa ra ông sinh tháng 4...