Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

2026.03.02 @11 PM



Sáng nay ông chủ nói với tôi rằng anh bạn đồng nghiệp gọi vào báo làm việc ở nhà. Tôi không rõ từ khi nào mình lại có một định nghĩa khá cứng: làm ở nhà đồng nghĩa với không đi làm. Có vài đơn hàng vẫn nằm đó, chưa được xử lý. Chúng không lên tiếng, nhưng tôi nhìn thấy. Tôi biết chúng đang chờ.


Trưa, ông chủ đi bác sĩ. Ba giờ rưỡi, người cùng bộ phận đứng lên ra về. Đúng giờ. Không ai sai khi rời đi vào lúc phải rời đi. Chỉ là tôi còn vài email chưa trả lời, vài tin nhắn cần kiểm tra, vài doc ID phải hoàn tất. Công việc của tôi thường không khép lại đúng vào một mốc giờ nào cả. Nó kéo dài thêm một chút, như một thói quen không ai ép mà tôi vẫn tự giữ.


Tôi ở lại đến bốn giờ hai mươi mới bước ra khỏi cửa, đi về phía cổng an ninh.


Khi đi ngang cổng an ninh tôi gặp một người dưới quyền của ông. Anh ta hỏi vài câu xã giao rồi hỏi tôi có đi làm buổi tối không. Tôi nói mình xin nghỉ hai tháng vì không khỏe. Anh ta gật gù, rồi nói: “Yes, you should take a break, not try to kill yourself for work.” Tôi bật cười, trả lời rằng tôi nghĩ ai rồi cũng làm thế cả. Không hiểu sao mọi người cười lớn. Có lẽ vì câu nói của tôi quá thật, hoặc quá ngây ngô.


Tiếng cười còn lửng lại thì tôi xoay người.


Ông đang bước ra từ phía bộ phận của ông. Vẫn dáng đi đó. Vẫn ánh mắt ấy. Không gấp, không chậm. Không tìm kiếm ai, cũng không lẩn tránh ai. Chỉ là một chuyển động bình thường của buổi chiều.


Điều khiến tôi chú ý không phải là ông xuất hiện, mà là trái tim tôi không còn tự làm quá mọi thứ. Nó vẫn đập đều, không vội vàng, không cố lao về phía trước.


Trước Covid, tôi thường ra bộ phận của ông làm thêm sau giờ chính. Nói cho gọn thì tôi bị ép — và cũng tự ép mình. Có một vị boss lớn mở ra lựa chọn: ai muốn làm thêm có thể qua đó hai tiếng, bốn tiếng. Có hôm tôi tham đến mức hơn chín giờ tối vẫn còn ở lại. Tôi vừa thấy mình bị điều động, vừa thấy mình chủ động. Vừa thấy mệt, vừa thấy hài lòng khi cuối tháng con số nhiều hơn một chút.


Bà chủ tôi từng nói người khác có thể không làm, nhưng tôi thì nhất định phải làm. Lý do là gì? Có lẽ tôi biết. Có lẽ tôi chỉ đoán. Có lẽ tôi quen với việc mình phải là người gánh thêm phần mà người khác có thể buông xuống. Và cũng không phủ nhận, tôi hơi ham tiền thật.


Từ những ngày ấy, tôi quen nhiều người bên bộ phận của ông. Những khuôn mặt, những nhịp sinh hoạt khác với bộ phận của tôi, dần dần trở nên quen thuộc. Có những thứ ban đầu tôi nghĩ mình sẽ không bước tới, rồi cũng bước qua.


Chiều nay, khi tôi xoay người nhìn ông, hình ảnh của giấc mơ vài ngày trước hiện lên rất rõ.


Trong mơ, tôi đi qua cổng an ninh như mọi ngày. Cởi áo khoác, đặt đồ vào khay, bước qua, chào vài người, trao đổi vài câu chuyện nhỏ. Không có gì méo mó để tôi nhận ra mình đang mơ. Mọi thứ đúng trình tự quen thuộc.


Rồi tôi ngẩng đầu lên và thấy ông đứng đối diện.


Không có sự ngạc nhiên. Không có khoảnh khắc kéo dài. Ông chỉ ở đó, như một phần tự nhiên của không gian. Tôi nhận ra ông và tôi vui. Nhưng niềm vui ấy không làm tôi lạc nhịp. Tôi vẫn nói chuyện với người bên cạnh, vẫn cười, vẫn đứng yên trong vị trí của mình. Tim tôi không lao về phía trước. Cơ thể tôi không mất trọng lượng. Tôi chỉ đơn giản là thấy ông — và tiếp tục sống trong khoảnh khắc đó như nó vốn thế.


Khi tỉnh dậy, tôi nằm yên một lúc lâu. Tôi hiểu giấc mơ không nói về ông. Nó nói về tôi. Về khả năng tôi có thể nhìn thấy một người từng khiến mình loạn nhịp mà không còn loạn nhịp nữa.


Vì sao trước đây tôi lại loạn nhịp đến vậy? Tôi đang né điều gì? Tôi sợ điều gì?


Có lẽ tôi không sợ ông. Tôi sợ cảm giác phụ thuộc vào một sự hiện diện không thuộc về mình. Sợ việc trao cho một người quá nhiều ý nghĩa mà chính họ không hề biết. Sợ khi mình mong chờ một ánh mắt, một nụ cười, rồi tự mình diễn giải nó. Và sâu hơn nữa, tôi sợ phải thừa nhận rằng tôi vẫn còn khao khát được nhìn thấy, được chạm tới, dù chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.


Cái loạn nhịp ấy không chỉ là vì ông. Nó là vì phần mềm yếu trong tôi được đánh thức. Phần ấy khiến một ngày bình thường có thêm một điểm sáng. Nhưng cũng chính từ đó, hy vọng âm thầm lớn lên. Và hy vọng, dù nhỏ, vẫn luôn mang theo bóng của thất vọng phía sau.


Sau khoảnh khắc ở cổng an ninh, và một thoáng hồi tưởng lại giấc mơ của vài ngày trước, tôi vào phòng ăn lấy vài thứ. Khi xoay người lại, tôi thấy ông đứng trước máy cà phê. Ông im lặng. Tôi cũng im lặng. Không một lời chào. Không một câu thừa. Chỉ hai người cùng tồn tại trong một không gian nhỏ.


Lạ là tôi càng ngày càng say mê những khoảnh khắc như thế. Không có gì xảy ra, nhưng lại rất đầy. Một khoảng lặng đủ để tôi nghe rõ nhịp tim mình, và nhận ra nó vẫn ở đúng vị trí.


Tôi bước ra bãi đậu xe. Thời tiết dịu đến mức tôi không cần mặc áo lạnh nữa. Xa xa là xe của ông. Cửa kính mở, máy còn nổ. Có lẽ ông đang hút thuốc. Ánh sáng buổi chiều che ngang tầm mắt tôi. Tôi nhìn về hướng đó mà không thấy rõ gì.


Ông vắng hơn mười ngày. Nỗi nhớ trong tôi khi ấy dần biến thành một khoảng trống. Tôi tưởng khoảng trống ấy sẽ để lại một vết gì rõ ràng hơn. Nhưng khi gặp lại, cảm giác như chưa từng có một khoảng trống nào tồn tại. Như thể tất cả chỉ là một sự dao động nhẹ trong lòng tôi.


Có phải tôi rảnh rỗi quá nên quan sát từng chuyển động rất nhỏ trong tâm trí mình không? Hay đây chỉ là cách tôi học cách sống cùng cảm xúc mà không để nó kéo mình đi quá xa?


Dạo này tôi không làm thêm buổi tối nữa. Tôi không ở lại phòng ăn vào chiều muộn. Buổi sáng ông rất ít khi bước vào đó. Những cơ hội “vô tình” vì thế cũng thưa dần. Tôi thấy mình nực cười thật. Nhưng những cảm xúc nhỏ nhặt này — tôi tò mò không biết chúng còn có cớ gì để ở lại trong tôi, khi ông luôn giữ khoảng cách, còn tôi thì lười cả việc dấn thân.


Công thức của tôi rất đơn giản: tình yêu phải đến từ hai phía. Chỉ một mình tôi nhớ thôi thì có thể nuôi dưỡng được thứ gì? Tôi không tin vào những câu chuyện được xây chỉ từ một phía. Tôi không tin vào việc mình phải tự tưởng tượng thay cho người khác.


Nhưng giả sử thôi — tôi nói là giả sử — có khi nào cả ông cũng không biết rằng mình đang tương tư không?


diên vỹ
2026.03.02

2026.03.02


Trời ạ, cuối cùng thì ông cũng trở về rồi.


Những ngày ông vắng mặt, ở chỗ làm mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Tôi vẫn đến đúng giờ. Vẫn mở máy. Vẫn kiểm tra từng order. Vẫn tạo doc ID cho từng project như một phản xạ đã thành thói quen — doc ID 3452 cho dự án này, 3454 cho dự án kia, chỉnh lại scope, kiểm tra asset tag, release vào PM queue, trả lời email, confirm lại từng chi tiết nhỏ. Tôi vẫn nói chuyện với Sales, vẫn nhắc team về format, vẫn giải thích vì sao phải dùng đúng doc ID cho đúng phạm vi. Công việc không thiếu một bước nào. Không có lỗi hệ thống. Không có sự cố lớn.


Tôi làm việc vẫn chính xác như mọi khi.


Nếu nhìn từ bên ngoài, không ai có thể nói rằng trong không gian ấy đang thiếu một người.


Nhưng có một điều rất khó gọi tên: khi ông không ở đó, nhịp làm việc của tôi vẫn đều, nhưng không có điểm dừng nhỏ nào để ngẩng đầu lên. Không có khoảnh khắc nào khiến tôi vô thức nhìn về phía cửa phòng ăn. Không có lý do nào để tim khẽ nhích một nhịp khác đi.


Tôi vẫn viết nhật ký trong những ngày ấy. Vẫn mở ra vài đoạn. Vẫn cố gắng diễn đạt cảm giác của mình một cách tỉnh táo. Nhưng viết được vài dòng, tôi lại thấy chỉ muốn đi ngủ. Không phải vì buồn. Không phải vì mệt. Mà vì không có một dòng chảy nào thật sự tiếp tục được. Câu chữ cứ lửng lơ. Ý tưởng không chịu khép lại.


Sau khi tan làm, vì vẫn còn nghỉ phép ở công việc ban đêm, tôi về nhà sớm. Không gặp ai. Không nói nhiều. Chỉ ăn một chút gì đó, uống thuốc, rồi đi ngủ. Cơ thể tôi yếu thật, nhưng lòng tôi cũng có một khoảng lặng rất khó giải thích. Tôi mở trang nhật ký ra, viết vài đoạn, nhưng không cách nào hoàn thành được. Cái kiểu viết thế nào thì bên trong vẫn trống. Không phải trống rỗng bi lụy. Chỉ là không có gì để bám vào mà viết tiếp.


Mọi thứ vẫn đúng. Mọi thứ vẫn đủ.


Chỉ thiếu một sự hiện diện.


Và sáng nay, ông bước vào.


Sáng nay, tôi vẫn đi ăn lúc 10:30 như mọi khi. Vẫn cái góc bàn quen thuộc, vẫn cái cách tôi mở điện thoại lên như thể đang bận rộn với một thế giới riêng tư không ai có thể xâm nhập. Tôi đứng đó, hoàn toàn bình thường.


Và rồi ông bước vào.


Không nhạc nền. Không ánh sáng đặc biệt. Không có gì thay đổi trong căn phòng ấy cả. Mọi người vẫn nói chuyện. Máy pha cà phê vẫn kêu. Ly chén vẫn va vào nhau.


Chỉ là ông bước vào.


Đơn giản như thế.


Vậy mà tôi đã không kìm được. Câu nói bật ra trước khi tôi kịp sắp xếp lại vẻ ngoài của mình:


— You are back!


Tôi nghe rõ sự vui mừng của mình trong đó. Không che giấu. Không tiết chế. Không thăm dò. Tôi thậm chí quên mất phải quan sát phản ứng của ông. Tôi lại hỏi tiếp:


— How is your vacation?


— Too short.


Câu trả lời ngắn, đúng kiểu của ông. Gọn. Vừa đủ. Không dư một chữ.


Và tôi, không hiểu vì sao, lại buột miệng:


— I think it’s too long…!


Nói xong, chính tôi phải bật cười. Tôi có nghe bản thân mình đang nói gì không? Tôi vừa công khai việc mình đếm ngày ông vắng mặt. Tôi vừa thừa nhận rằng quãng thời gian ấy, đối với tôi, không hề ngắn.


Đó là một khoảnh khắc rất thật. Không tính toán. Không giữ kẽ. Và cũng rất ngại. Cái ngại của một người vốn luôn tự tin vào sự điềm tĩnh của mình.


Rồi như mọi khi, ông mỉm cười, trả lời vừa đủ, và bước đi. Tôi lại nhìn theo bóng lưng ấy khuất sau cánh cửa phòng ăn. Một cái nhìn rất quen. Quen với việc ông luôn dừng lại đúng một mức, nói đúng một câu, và rời đi đúng lúc. Quen với nhịp điệu ấy. Quen với việc mọi thứ luôn dừng ở đó, không tiến thêm nửa bước.


Quen đến mức tôi hiểu rằng giữa tôi và ông vẫn có một khoảng cách rất rõ ràng — và dù ông có mỉm cười bao nhiêu lần đi nữa, khoảng cách ấy cũng không vì thế mà ngắn lại. Nụ cười làm không khí dịu hơn. Nhưng nó không thay đổi vị trí của hai người đứng trong không gian.


Nếu tính cả thứ bảy, chủ nhật, thì đúng là hơn mười ngày tôi không thấy ông. Mười ngày — đặt trên tờ lịch thì chỉ là mười mấy ô vuông nhỏ. Nhưng đặt trong một nhịp chờ, nó dài hơn tôi tưởng.


Tôi nhận ra ánh mắt, giọng nói, nụ cười, và cả dáng lưng của ông đã trở thành một phần trong cấu trúc ngày của tôi từ lúc nào. Như một dấu chấm nhỏ ở cuối câu. Không có nó, câu vẫn hoàn chỉnh về mặt ngữ pháp, nhưng đọc lên thiếu nhịp.


Tôi đáng lẽ phải hiểu mọi dấu hiệu ấy như một bài toán đơn giản. Không cần đến đại số hay hình học. Chỉ là 1 + 1 = 2. Một người mỉm cười lịch sự. Một người trả lời vừa đủ. Một người không bước thêm nửa bước nào về phía tôi. Công thức ấy rõ ràng đến mức không thể sai.


Trong mọi lý thuyết về hành vi, sự im lặng ổn định là một câu trả lời dứt khoát. Nó sắc hơn dao. Nó không cần nói “không” vẫn là “không”. Ông không muốn có thêm bất cứ điều gì giữa tôi và ông — ngoài những trao đổi ngắn ngủi, đúng mực, vừa phải.


Tôi biết điều đó.


Và tôi không trách ông.


Nhưng điều kỳ lạ là trái tim tôi không vận hành theo cách ấy. Nó không phản biện. Không phân tích. Không lập luận. Nó không đọc lý thuyết. Nó chỉ ghi nhận một dữ kiện duy nhất: ông có mặt — và nó vui.


Không cần định nghĩa. Không cần tương lai. Không cần lời hứa.


Chỉ là sự hiện diện.


Và có lẽ điều khiến tôi bối rối nhất không phải là ông, mà là chính mình. Tôi — một người luôn tin rằng mình tỉnh táo, hiểu công thức, hiểu khoảng cách, hiểu quy luật — lại có thể vui một cách đơn giản đến thế. Vui mà không cần lý do. Vui mà không cần hồi đáp tương xứng.


Có thể đó không phải là tình yêu. Cũng không phải ảo tưởng. Nó chỉ là một dạng phản ứng rất bản năng trước một người khiến không gian xung quanh trở nên dễ thở hơn. Như mở một cánh cửa sổ nhỏ trong căn phòng kín.


Nhưng ông biết không, có một nghịch lý rất lạ. Sự hiện diện của ông khiến tôi thấy vui, thấy đủ, như thể một mảnh ghép nhỏ được đặt vào đúng chỗ. Và sự vắng mặt của ông lại khiến tôi không hiểu mình đang muốn gì, mong gì, đợi gì. Tôi vốn nghĩ mình là người hiểu rõ cảm xúc của mình. Tôi phân tích được từng biến động nhỏ, gọi tên được từng trạng thái.


Thế mà khi ông không ở đó, tôi bỗng trở nên mơ hồ. Không phải vì thiếu ông như thiếu một con người. Mà vì thiếu một điểm tựa vô hình để định vị chính mình trong ngày. Tôi vẫn là tôi. Nhưng tôi không biết mình đang đợi điều gì.


Tôi hiểu mọi thứ. Và rồi hình như tôi không hiểu gì cả.


Hôm thứ sáu vừa qua, tôi vẫn còn rất mệt. Cơ thể hầu như không có sức lực. Không phải kiểu mệt lười biếng. Mà là kiểu mệt từ bên trong. Da xanh. Mắt nhạt. Bước chân chậm.


Mỗi lần tôi bước qua cổng an ninh, cô bé ở bộ phận an ninh lại lắc đầu hỏi:


— Khi nào cô mới khỏe lại đây?


Tôi cười, nói nhẹ tênh:


— Mấy giọt máu ấy mà, đúng là cần thời gian mới trở lại bình thường.


Tôi nói như thể đó chỉ là một vấn đề sinh lý đơn giản. Thiếu máu thì bổ sung. Cơ thể yếu thì nghỉ ngơi. Mọi thứ đều có quy trình phục hồi của nó. Tôi không kể thêm. Không giải thích thêm. Tôi vốn không thích làm lớn những điều thuộc về mình.


Nhưng tôi biết rõ, sự mệt mỏi ấy không chỉ nằm ở máu. Nó nằm ở một dạng thiếu hụt khó đo hơn. Một loại năng lượng không có trong bảng xét nghiệm.


Thế mà hôm nay, một người bạn làm chung lại nhìn tôi rồi bảo:


— Cô có vẻ khỏe hơn rất nhiều đúng không? Hình như da mặt cũng không còn xanh xao như tuần vừa rồi… cô đã thêm máu à?


Nghe cả một tràng phân tích ấy, tôi bỗng nghĩ đến ông. Nghĩ đến khoảnh khắc sáng nay. Nghĩ đến câu “You are back!” bật ra không kiểm soát. Nghĩ đến việc mình cười nhiều hơn bình thường.


Và tôi cười ngất.


Tôi buột miệng nói:


— Có lẽ do thần dược…


Nói xong, tôi lại tự cười mình. Thần dược gì chứ. Tôi không tin vào điều kỳ ảo. Tôi tin vào logic. Tôi tin vào quy luật. Tôi tin vào những thứ đo đếm được.


Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rõ một điều: có những thứ không nằm trong đơn thuốc, không đo được bằng chỉ số, không chứng minh được bằng xét nghiệm. Sự hiện diện của một người đôi khi đủ để làm sắc mặt sáng lên, nhịp tim ổn định lại, và cơ thể bỗng dưng có thêm chút sinh khí.


Không phải vì người ấy làm gì đặc biệt.


Chỉ vì họ ở đó.


Tôi không dám gọi đó là tình cảm lớn lao. Cũng không muốn thổi phồng nó thành điều gì cao siêu. Tôi chỉ ghi nhận nó như một hiện tượng nội tâm. Như một cơn gió thoảng qua mặt hồ. Nước không dậy sóng. Chỉ khẽ gợn.


Nhưng nếu thành thật với mình, thì đúng vậy — sự hiện diện của ông, đối với tôi, giống như một loại thần dược thầm lặng.


Không phải để thay đổi số phận.


Chỉ để làm một ngày bình thường trở nên dễ thở hơn.


Và có lẽ, với tôi, thế là đủ.


diên vỹ
2026.03.02

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

2026.02.21


Ông biết không, có những buổi chiều tôi ngồi rất yên, tưởng như đang làm việc, nhưng thật ra bên trong là một phiên tòa đang diễn ra. Lý trí của tôi ngồi ở ghế thẩm phán. Nó không cao giọng, không xúc động, chỉ đặt lên bàn hai bằng chứng rõ ràng: ông đã nói không hứng thú. Hai lần. Không phải một.


Lần thứ nhất, có thể là do tôi diễn giải sai. Lần thứ hai, không còn chỗ cho sự ngây thơ nữa. Và nếu còn lần thứ ba, thì đó không còn là hiểu lầm — mà là tôi tự bước vào vùng mà mình biết trước là không được mời.


Lý trí không hề ác ý. Nó chỉ bảo vệ tôi. Nó nói: đừng biến mình thành một điều gì đó khiến người khác phải phòng thủ. Đừng vì một rung động mà đánh đổi sự tự trọng đã xây dựng bao nhiêu năm. Đừng để mình trở thành “phiền”.


Tôi hiểu. Tôi hiểu đến mức không thể giả vờ không hiểu.


Vậy mà nực cười ở chỗ, tôi vẫn tự dựng lên một kịch bản. Tôi giả lập một quyết định: nếu tôi gửi cho ông một câu rất ngắn thì sao? Không cầu xin. Không giải thích. Chỉ một dòng. Và rồi tôi cũng tự viết tiếp phản hồi của ông — y hệt hai lần trước. Rõ ràng. Thẳng thắn. Không có khe hở cho diễn giải.


Trong khoảnh khắc tưởng tượng ấy, tôi mỉm cười. Không phải cười vì vui. Mà cười vì tôi thấy mình giống một đứa trẻ biết lửa nóng nhưng vẫn đưa tay lại gần chỉ để xác nhận thêm một lần.


Và lý trí lại nói, rất bình tĩnh: “Đã bảo rồi.”


Điều kỳ lạ là — dù tất cả chỉ diễn ra trong đầu — trái tim tôi vẫn nhói lên.


Một cái nhói rất khẽ. Không ồn ào. Không nước mắt. Không kịch tính. Nó không phải thất vọng, vì tôi đâu có chờ đợi điều ngược lại. Nó cũng không phải hối hận, vì tôi chưa hề thực sự làm gì. Nó chỉ là một phản ứng thuần túy: bị chạm vào, rồi lặng đi.


Tôi đã thử phân tích cái nhói đó. Nó đau vì điều gì? Vì tôi bị từ chối sao? Nhưng từ chối đã xảy ra rồi. Vì tôi mất hy vọng sao? Nhưng tôi đâu còn nuôi hy vọng nữa.


Hay cái đau đó không liên quan đến ông, mà liên quan đến một phần rất sâu trong tôi — phần luôn muốn được chọn?


Có thể cái nhói ấy là ký ức của tất cả những lần tôi im lặng quá lâu trong đời. Là sự cộng dồn của những khoảnh khắc tôi rút lui trước khi ai đó kịp hiểu tôi. Và lần này, khi tôi không rút lui hoàn toàn, khi tôi cho phép mình rung động một chút, thì cơ thể tôi phản ứng như thể đang chạm vào một vùng cũ chưa lành.


Tôi thậm chí còn tìm cách giải thích bằng sinh học. Tôi nghe nói khi thiếu máu, khi hồng cầu không đủ mang oxy lên não, thì vùng kiểm soát cảm xúc sẽ suy yếu. Tôi tự hỏi: có phải dạo gần đây tôi yếu đi thật không? Có phải vì cơ thể mệt mỏi nên tim tôi mềm hơn bình thường?


Nhưng rồi tôi bật cười. Tôi — người luôn phân tích con người như phân tích một hệ thống — giờ lại muốn đổ lỗi cho oxy. Có lẽ không phải vì thiếu máu. Có lẽ chỉ vì tôi vẫn còn là một con người biết rung.


Tình yêu là gì, ông nghĩ đúng không?


Có phải tình yêu là việc hai người cùng chọn nhau? Nếu vậy thì rõ ràng đây không phải tình yêu. Hay tình yêu chỉ đơn giản là việc một người rung động trước sự hiện diện của người kia, bất kể kết quả ra sao?


Các mối quan hệ giữa hai con người có nghĩa lý gì? Có phải ý nghĩa chỉ tồn tại khi có sự đáp lại? Hay đôi khi ý nghĩa nằm ở chính quá trình mình nhận ra mình còn có khả năng cảm?


Tôi cứ để mình rơi vào vòng lặp ấy. Không phải vì tôi muốn thay đổi kết quả. Mà vì mỗi lần ông xuất hiện, một điều gì đó trong tôi khẽ chuyển động. Và tôi tò mò về chính mình hơn là về ông.


Sau một thời gian không gặp, khi mọi thứ tưởng như đã lắng xuống, ông lại xuất hiện. Vẫn vóc dáng ấy. Vẫn ánh mắt ấy. Vẫn nụ cười ấy. Vẫn cách thản nhiên bước ngang tôi — như thể tôi chỉ là một phần của không gian, không hơn.


Khoảnh khắc ấy chỉ vài giây. Nhưng trong vài giây đó, tôi trải qua hai cảm giác cùng lúc.


Một bên là ấm lòng. Vì ông vẫn ở đó. Vì tôi không phải tưởng tượng. Vì mọi thứ không hoàn toàn là một giấc mơ do mình dựng lên.


Một bên là ghẻ lạnh. Vì tôi hiểu rất rõ: sự hiện diện của ông không hề dành cho tôi. Tôi có thể đứng ngay đó, nhưng không phải là điểm đến của ánh mắt ông.


Cái cảm giác đó lạ đến mức tôi muốn tua lại đoạn phim ấy hàng trăm lần. Tôi muốn soi từng chi tiết: ánh mắt có chậm lại không? Nụ cười có thật sự hướng về phía tôi, hay chỉ là quán tính xã giao? Bước chân có khựng một nhịp, hay tôi tự tưởng tượng để làm dịu mình?


Tôi giống như một người nghiên cứu đang phân tích một hiện tượng vi mô. Nhưng càng phân tích, tôi càng nhận ra: vấn đề không nằm ở ông. Vấn đề nằm ở phản ứng của tôi.


Tôi không đau vì ông không chọn tôi. Tôi đau vì một phần trong tôi vẫn mong được nhìn thấy, dù chỉ là một chút.


Và điều đáng buồn cười nhất là — tôi vừa tự giễu mình, vừa thương mình. Tôi thấy mình đủ tỉnh táo để không bước qua ranh giới. Nhưng cũng đủ mềm để mỗi lần ông đi ngang, tim tôi vẫn nhói một nhịp.


Có lẽ cái vòng lặp này không phải một sai lầm. Nó chỉ là một cách tôi học về chính mình. Học về ranh giới. Học về tự trọng. Học về việc chấp nhận rằng không phải mọi rung động đều cần được đáp lại để có giá trị.


Tôi không tiến thêm. Tôi cũng không hoàn toàn rút lui. Tôi đứng ở giữa — nơi lý trí luôn đúng, và trái tim thỉnh thoảng vẫn khẽ đau.


Và có lẽ, trong sự mâu thuẫn đó, tôi đang trưởng thành hơn mình tưởng.


Và rồi ông biết không, sau tất cả những phân tích, tất cả những lập luận, tất cả những giả lập lạnh lùng ấy… cái nhớ này là thật. Nó không ảo tưởng một chút nào. Nó không phải sản phẩm của suy diễn. Nó không phải hệ quả của việc tôi quá rảnh để tưởng tượng.


Nó nhói trong tim. Một cái nhói rõ ràng, có trọng lượng. Nó rơi thành lệ. Không phải vì tôi muốn khóc. Mà vì cơ thể tôi tự chọn cách đó để thừa nhận một điều gì đó mà lời nói không diễn đạt nổi.


Vậy rốt cuộc đây là thứ gì?


Tôi hít một hơi thật sâu. Nhắm nghiền đôi mắt lại. Như thể nếu không nhìn thấy thế giới bên ngoài, tôi sẽ nhìn thấy rõ hơn thế giới bên trong. Và rồi dòng lệ lại tuôn ra. Không ồn ào. Không nức nở. Chỉ là những giọt nước rất thật, rất ấm, trượt qua một gương mặt vốn quen thản nhiên.


Hình ảnh của ông lại xuất hiện. Không cần gọi tên. Không cần cố nhớ. Nó tự đến. Vóc dáng ấy. Ánh mắt ấy. Cách ông đứng yên giữa không gian như thể không cần bất cứ điều gì.


Lúc ấy, lý trí tôi chỉ biết im lặng.


Nó không còn nhắc “hai lần”. Không còn phân tích “ranh giới”. Không còn nói về tự trọng hay dữ kiện. Nó lùi lại. Như thể chính nó cũng hiểu rằng có những vùng trong con người không thể đo bằng logic.


Trái tim tôi cũng không còn giải thích. Nó không còn hỏi vì sao. Không còn tự giễu. Không còn tự trấn an. Nó chỉ hiện diện trong một cảm giác rất nguyên sơ: nhớ.


Hình như mọi thứ trong tôi chợt hiểu ra một điều.


Cái nhớ là thật.


Nó thật đến nỗi khiến một người vốn thản nhiên trước cuộc đời như tôi lại rơi vài giọt lệ. Một người đã quen với việc phân tích thay vì cảm nhận. Một người đã từng tin rằng mình không cần bất cứ ai để thấy đủ đầy.


Và chính những giọt lệ ấy không làm tôi yếu đi. Chúng chỉ chứng minh rằng có một vùng trong tôi vẫn còn mềm. Vẫn còn sống. Vẫn còn khả năng rung động trước một sự hiện diện, dù biết sự hiện diện ấy không thuộc về mình.


Có lẽ tôi không cần gọi tên nó là gì. Không cần định nghĩa đó là tình yêu, là si mê, hay chỉ là thói quen của ký ức.


Tôi chỉ biết rằng, khi nhắm mắt lại và để nước mắt rơi, tôi không còn tranh cãi với chính mình nữa.


Tôi chỉ đơn giản thừa nhận: cái nhớ này là thật. Và nó đủ thật để làm tim tôi nhói, đủ thật để làm mắt tôi ướt, và đủ thật để khiến tôi — dù tỉnh táo đến đâu — cũng không thể phủ nhận rằng mình đã từng rung động sâu đến vậy.


Còn ông, ông đã từng trải qua cảm giác này chưa ...?


diên vỹ
2026.02.21

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

2026.02.20



Ông biết không, có những lúc tôi tưởng mình đã hiểu hết mọi thứ. Tôi phân tích ông. Tôi phân tích mình. Tôi phân tích cả nỗi nhớ này như một hiện tượng tâm lý có thể giải thích bằng vài khái niệm gọn gàng. Nhưng càng phân tích, tôi càng thấy rõ một điều: tôi đang cố gắng thông minh để khỏi phải thừa nhận mình đã bị tổn thương.


Tôi nói ông đại diện cho sự điềm tĩnh tôi khao khát. Điều đó đúng. Nhưng còn một điều khác tôi không thích nói ra: khi đứng trước ông, tôi thấy mình nhỏ lại. Không ai bắt tôi nhỏ lại cả. Ông không làm gì. Chính sự vững vàng của ông làm những dao động trong tôi lộ ra như vết nứt trên mặt kính. Tôi tưởng mình đủ mạnh. Tôi tưởng mình không cần ai xác nhận. Vậy mà khi ông nói dừng lại, tôi đã thấy tim mình khựng xuống như bị ai đó rút mất một sợi dây vô hình.


Tôi không buồn vì mất ông. Tôi buồn vì tôi không đủ để khiến ông do dự. Chỉ một chút thôi cũng không. Điều đó chạm vào phần bản ngã mà tôi vẫn nghĩ mình đã vượt qua từ lâu.


Có khi nào tôi không yêu ông, mà tôi chỉ đang cố chứng minh rằng tôi vẫn còn đủ khả năng được một người như ông để ý? Câu hỏi đó rất xấu. Nhưng nó có thật. Và tôi không thể giả vờ như mình không nghe thấy nó.


Tôi nói tôi ngưỡng mộ sự trầm mặc của ông. Nhưng cũng có những khoảnh khắc tôi muốn phá vỡ nó. Muốn ông phải nhìn tôi lâu hơn. Muốn ông phải nhớ tôi như tôi nhớ ông. Muốn ông phải có một chút xao động vì tôi. Tôi không có quyền đòi hỏi điều đó. Nhưng tôi đã từng mong như vậy. Và khi không có, tôi đã đau.


Có những hôm tôi nhìn ông nói chuyện với người khác và thấy lòng mình se lại. Một cảm giác rất nhỏ, rất nhanh, nhưng đủ để tôi nhận ra mình không cao thượng như tôi tưởng. Tôi nói tôi không cần được chọn. Nhưng sâu trong tôi vẫn có một phần rất người muốn được đặt ở vị trí đặc biệt.


Rồi có những buổi tối, khi căn phòng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở, tôi mới hiểu nỗi nhớ thật sự là gì. Không phải là kịch tính. Không phải là dằn vặt. Chỉ là một khoảng không rộng quá mức, và tôi ngồi trong đó một mình. Không có ông. Không có bóng dáng. Không có giọng nói dịu dàng ấy. Chỉ có tôi và một cảm giác trống trải mơ hồ.


Có những giây phút rất lặng, khóe mắt tôi chợt ướt. Không phải khóc thành tiếng. Chỉ là một giọt lệ không kịp báo trước. Tôi ngồi đó và tự hỏi: tôi đang nhớ ai vậy? Một người gần như xa lạ. Một người đã rõ ràng đóng cửa. Một người thậm chí có thể không nghĩ đến tôi quá vài phút.


Vậy mà nỗi nhớ ấy vẫn âm ỉ. Ngày này qua ngày khác. Tháng này qua tháng khác. Dài đến mức tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình.


Có khi nào tôi không nhớ ông — mà tôi chỉ đang nhớ cảm giác được rung động? Có khi nào nếu cuộc đời tôi đủ đầy hơn một chút, tôi đã không bấu víu vào hình bóng này đến vậy? Có khi nào ông không đặc biệt như tôi nghĩ, chỉ là tôi đã đặt ông vào một vị trí quá sáng vì tôi cần một điểm sáng?


Tôi tự hỏi như vậy. Và những câu hỏi đó làm tôi đau hơn cả sự từ chối.


Nhưng rồi, sau những phút yếu mềm ấy, tôi lại đứng dậy. Tôi trở về với cuộc đời rất riêng của mình. Tôi làm việc. Tôi đọc sách. Tôi tập luyện. Tôi sống như thể không có chuyện gì xảy ra. Có những ngày trôi qua rất ổn, rất tỉnh táo, rất bình thường — đến mức tôi tự hỏi liệu nỗi nhớ kia có từng tồn tại không.


Tôi vừa nghi ngờ nó, vừa chấp nhận nó.


Tôi chấp nhận rằng mình đã rung động thật. Đã nhỏ lại thật. Đã buồn thật. Đã có những khoảnh khắc ghen rất khẽ mà chính tôi cũng không muốn thừa nhận. Tôi chấp nhận rằng mình không cao thượng như tôi tưởng, không độc lập như tôi vẫn tự hào.


Nhưng chấp nhận không có nghĩa là nỗi nhớ lập tức tan đi.


Có những đêm tôi nằm im, không khóc, không nghĩ gì rõ ràng, chỉ thấy trong lồng ngực mình có một khoảng rất dịu mà rất đau. Không phải đau dữ dội. Chỉ là một cảm giác lặng lẽ như sương thấm vào da. Tôi biết ông không thuộc về tôi. Tôi biết cánh cửa ấy đã đóng. Tôi biết tất cả những lý do hợp lý trên đời.


Nhưng hiểu không làm tôi hết nhớ.


Có khi tôi tự hỏi, nếu một ngày nào đó tôi thật sự không còn nghĩ đến ông nữa, không còn thấy tim mình khựng lại khi nghe một giọng nói na ná, không còn chậm lại nửa nhịp khi vô tình thấy bóng lưng giống ông… thì tôi sẽ thế nào? Có lẽ tôi sẽ nhẹ hơn. Nhưng cũng có thể tôi sẽ trống hơn.


Vì trong suốt những tháng ngày này, nỗi nhớ ấy đã trở thành một phần rất kín đáo của tôi. Nó không ồn ào, không làm tôi gục ngã. Nó chỉ ở đó. Như một vết hằn mảnh trên mặt kính, nhìn nghiêng mới thấy.


Tôi nghi ngờ cảm xúc của mình. Tôi tự hỏi có phải tôi chỉ cô đơn. Có phải tôi đã đặt ông lên quá cao. Có phải nếu đời tôi đủ đầy hơn, tôi đã không nhớ ông đến vậy.


Nhưng rồi trong một khoảnh khắc rất thật, tôi lại biết: dù lý do là gì, cảm giác này vẫn là của tôi. Nỗi nhớ này là của tôi. Và tôi không thể phủ nhận nó chỉ vì nó khiến tôi trông ngớ ngẩn.


Có lẽ tôi không đủ can đảm để buông hẳn. Nhưng tôi cũng không đủ liều lĩnh để giữ ông lại bằng bất cứ cách nào. Tôi chỉ đứng ở giữa. Không tiến. Không lùi. Chỉ thở dài.


Tôi biết ông không thuộc về tôi.


Nhưng tối nay, trong căn phòng yên tĩnh này, tôi vẫn nhớ ông.


Và tôi không nỡ lòng ép mình phải thôi nhớ.


Có thể một ngày nào đó tôi sẽ quên. Có thể trái tim tôi rồi sẽ bình thản trở lại như chưa từng có gì. Nhưng lúc này đây, khi nỗi nhớ vẫn còn âm ỉ và tôi vẫn còn đủ mềm để cảm nhận nó, tôi không muốn vội vàng đóng lại.


Tôi để nó ở đó.


Nhẹ thôi.


Nhưng chưa buông.


diên vỹ
2026.02.20

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026

2026.02.19




Ông biết không hôm nay tôi đúng là hơi ấm ức một chút, để tôi kể ông nghe những chuyện vặt vãnh nhưng lại khiến tôi ấm ức nhé. Thật ra tôi cũng hơi giận mình một xíu, vì tôi vẫn thích thái độ thản nhiên bước qua một ngày hơn là bị một cái gì đó không vui quấy rối mình. Tôi vốn thích đi làm, làm xong phần của mình rồi lặng lẽ đi qua ngày như không có gì xảy ra. Vậy mà chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng đủ làm lòng tôi xao động, nghĩ lại thấy mình cũng chưa được bình thản như tôi tưởng.


Hôm nay tôi phát hiện ra mình nổi nóng vì một chuyện vừa rất nhỏ, vừa rất lớn. Nhỏ, vì nó chỉ là một đơn hàng, một email, một chuỗi trao đổi mà hoàn toàn không có tên tôi trong đó, không liên quan gì đến tôi. Lớn, vì những chuyện như vậy dạo gần đây cứ lặp đi lặp lại, và mỗi lần như thế tôi lại thấy trong lòng mình hao đi một chút kiên nhẫn, như thể một sợi dây bị kéo căng thêm một chút nữa.


Tôi không nhảy vào làm thay. Tôi cũng không nhận trách nhiệm. Tôi chỉ gửi một email, nói rất rõ phần đó không phải việc của tôi, và dặn họ khi gửi cho khách hàng thì nhớ đính kèm thông tin cần thiết. Tôi đã nói rành mạch như vậy rồi, cũng nói rõ là tôi sẽ không gửi. Tôi nghĩ như vậy là đủ, vừa giữ ranh giới của mình, vừa không làm khó ai. Thế mà cuối cùng mọi thứ vẫn rối tung. Thư gửi trễ, thiếu nội dung, rồi khi bị hỏi thì không ai nói thẳng ai làm sai, chỉ dùng những câu chung chung kiểu “cả đội”. Ông nghĩ sao, một người làm sai thì nên sửa ở đúng chỗ đó chứ, sao lại hòa vào tập thể cho nhẹ đi như vậy? Tôi không biết có phải tôi quá cứng nhắc không, nhưng tôi vẫn nghĩ trách nhiệm nên rõ ràng thì mọi người mới nhẹ lòng.


Có một khoảnh khắc họ nhìn về phía tôi. Tôi không nằm trong chuỗi trao đổi, không dính dáng gì, vậy mà ánh mắt đó vẫn làm tôi nóng lên. Có thể họ không có ý gì cả, có thể chỉ là thói quen, nhưng tôi lại thấy tim mình thắt lại một chút. Tôi tự hỏi mình tức vì điều gì? Vì họ thiếu cẩn trọng? Vì họ không chịu đứng ra nhận trách nhiệm? Hay vì tôi không chịu nổi khi tiêu chuẩn của mình bị kéo xuống thấp hơn mức tôi có thể chấp nhận? Tôi cũng không chắc nữa, chỉ biết lúc đó tôi thấy mình không còn giữ được sự điềm tĩnh như mọi khi.


Dạo này công ty cũng thay đổi nhiều. Quyền lực bị chia nhỏ ra, cơ cấu có vẻ khác trước. Bà chủ lớn của tôi hình như bị tước đi khá nhiều quyền, sức khỏe của bà ấy cũng không tốt. Tôi không biết có phải vì vậy không, nhưng tôi cảm giác bà ấy trở nên thiếu kiên nhẫn hơn hẳn. Bất cứ việc gì, lớn hay nhỏ, bà ấy cũng dễ nổi nóng, dễ la toáng lên. Có khi tôi nghĩ bà ấy đang cố lập công, cố chứng minh điều gì đó để giữ lại vị thế của mình, hoặc để mọi người thấy mình vẫn còn cần thiết. Nhưng đó chỉ là suy đoán của tôi. Tôi không ở tầng đó để hiểu hết cấu trúc và cơ chế vận hành phía trên, nên cũng chỉ dám nghĩ trong im lặng.


Điều tôi thấy rõ là khi người đứng đầu mất bình tĩnh, cả phòng làm việc như bị cuốn theo. Mọi người làm việc trong trạng thái căng thẳng, dè chừng, phản ứng theo cơn nóng giận thay vì theo logic. Không ai còn đủ bình tĩnh để nhìn thẳng vào lỗi sai và xử lý nó một cách rõ ràng. Và chính điều đó làm tôi buồn hơn là giận, vì tôi vẫn tin nếu mọi người chậm lại một chút, chịu khó một chút, thì nhiều chuyện đã không rối như vậy.


Có lẽ họ không phải là người kém cỏi, chỉ là họ làm việc thiếu cẩn trọng, thiếu chủ động, hoặc không đủ vững để đứng thẳng khi áp lực đổ xuống. Nhưng tôi phải thừa nhận rằng trong lòng tôi đang dần xuất hiện một sự phán xét rất nhẹ. Tôi bắt đầu thấy mình nhìn họ bằng ánh mắt khắt khe hơn trước. Và tôi không chắc đó là sự tỉnh táo, hay là sự cao ngạo đang lớn dần trong tôi. Tôi sợ nhất là cảm giác mình dần dần mất đi sự tôn trọng dành cho họ, vì một khi điều đó xảy ra, tôi biết mình sẽ khó mà dịu dàng lại được.


Ông nghĩ sao? Tôi đang bảo vệ tiêu chuẩn của mình, hay tôi đang khinh thường cả một tập thể? Tôi không thích cách mọi người làm việc theo cơn nóng giận của người khác. Tôi không thích cái kiểu sai thì chia đều, không ai chịu nhận. Tôi thậm chí thấy khó chịu với cách quyền lực bị xáo trộn rồi kéo theo cả một chuỗi phản ứng dây chuyền như vậy. Nhưng có thể tôi đang nhìn mọi thứ quá cảm tính, hoặc quá sâu vào những điều mà đáng lẽ tôi nên để nó trôi qua.


Rồi tôi lại tự nhắc mình: một người nhỏ bé như tôi thì làm sao hiểu hết được cấu trúc và động cơ của những người ở tầng trên? Có thể tôi đang suy nghĩ quá nhiều. Có thể tôi chỉ đang nhìn một mảnh nhỏ rồi tưởng đó là toàn bộ bức tranh. Nghĩ vậy để lòng mình dịu lại một chút, để bớt đi sự gay gắt trong ánh nhìn.


Hôm nay tôi nhận ra cơn giận của mình không chỉ vì một email hay một đơn hàng. Nó là vì cảm giác môi trường xung quanh đang vận hành theo cảm xúc nhiều hơn theo nguyên tắc. Là vì tôi muốn mọi thứ rõ ràng, có trách nhiệm, có cấu trúc, nhưng thực tế lại rối và đầy phản ứng bốc đồng. Và sâu hơn nữa, có lẽ tôi chỉ muốn được yên ổn làm phần việc của mình mà không phải bị những cơn sóng nhỏ kéo đi xa khỏi sự bình thản.


Tôi không muốn trở thành người cay nghiệt. Nhưng tôi cũng không muốn giả vờ như mình không thấy những điều khiến mình chạnh lòng. Ông nói xem, tôi nên giữ tiêu chuẩn của mình thế nào mà vẫn giữ được sự dịu dàng trong lòng?


Còn ông thì sao? Ông có còn bị những chuyện vặt vãnh khiến mình ấm ức hay nổi nóng không? Tôi nghĩ tôi sẽ rất tò mò, thậm chí có chút thích thú, nếu có cơ hội được nhìn thấy ông nổi nóng. Tôi không hình dung ra được một người bình thản như ông lại có thể bị mọi thứ xung quanh tác động. Nhưng nếu có một ngày như vậy, chắc tôi sẽ chỉ đứng lặng ở một góc, vừa quan sát, vừa mỉm cười giả vờ như mình không nghe thấy gì, trong lòng thì lại thấy ông gần gũi hơn một chút.


Ông yên tâm đi, dù ông có thế nào, cảm xúc và sự trân trọng của tôi đối với ông cũng không hề giảm sút. Tôi vốn là một con người rất thiếu công bằng trong hành xử cá nhân. Khi tôi đã quý một ai đó, tôi thường không nhìn họ bằng thước đo khắt khe như tôi vẫn nhìn người khác. Tôi có thể bao dung rất nhiều, trừ phi người đó không thích tôi, không trân trọng tôi. Ngoài hai điều ấy ra, dường như chẳng có gì khiến tôi thay đổi cách nhìn và sự trân trọng của mình.


Có lẽ nếu tôi có quyền lực hơn, tôi còn muốn trút giận thay ông nữa. Từ nhỏ tôi đã như vậy. Tôi bảo vệ các em tôi đến mức chỉ cần một đứa trẻ nào đó trong xóm nói xấu em tôi là tôi sẵn sàng xông vào bênh vực. Có lần tôi đã cảnh cáo một đứa trẻ không được nói xấu em mình. Rồi sau đó tôi mới phát hiện ra đúng là em tôi có làm điều không hay ấy. Nhưng đã sao, em tôi mà. Trong lòng tôi khi ấy, dù đúng hay sai, tôi vẫn muốn đứng về phía em mình trước đã.


Có lẽ với ông tôi cũng vậy. Không phải vì ông luôn đúng, mà vì trong lòng tôi đã chọn đứng về phía ông. Dịu dàng hay nổi nóng, bình thản hay chao động, ông vẫn là ông, và sự trân trọng của tôi vẫn ở nguyên đó, không vì một cơn giận nhỏ mà thay đổi. Và nếu một ngày nào đó tôi lại ấm ức vì những chuyện nhỏ bé như hôm nay, tôi vẫn muốn có một người để kể, để được nhìn lại mình, để nhắc mình rằng giữa bao nhiêu xáo trộn, tôi vẫn còn giữ được một góc mềm trong tim.


diên vỹ
2026.02.19

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

2026.02.17

 Ông biết không, dạo này tôi ngủ rất nhiều. Không phải kiểu thiếu ngủ, mà là kiểu vừa bước vào nhà là người tự tắt nguồn. Hôm qua tôi rời công ty lúc 4 giờ, ghé lấy thuốc xong vẫn còn nghĩ chắc mình kịp qua nhà em gái ăn Tết. Nó nấu rất nhiều món, giọng háo hức lắm. Nhưng rồi kẹt xe mãi. Con đường đó lúc nào cũng có tai nạn, như thể nó không cho ai đi nhanh quá. Khi tôi về đến nhà thì đã quá mệt. Tôi không qua nhà em gái nữa. Tôi chỉ vào nhà, thay đồ, rồi nằm xuống ngủ một giấc. Có những ngày, mình không còn đủ sức cho bất kỳ kế hoạch nào.


Có một con đường vòng xuống phía downtown, nhưng cứ mỗi lần tôi đi là bị cảnh sát chặn lại. Tôi cũng không hiểu vì sao. Có lần tôi đang quẹo về hướng nhà thì đèn phía sau nhấp nháy. Tôi hạ cửa kính xuống, ông cảnh sát hỏi tôi có biết vì sao bị giữ lại không. Tôi cười. Tôi luôn cười trong mấy tình huống như vậy. Không phải vì tôi vô tư, mà vì tôi nghĩ thành thật vẫn dễ hơn chống chế.


Tôi nói đúng là tôi nhấn ga hơi mạnh. Tôi biết mình không nên vượt quá tốc độ. Nhưng trời đẹp, ai cũng muốn về nhà cho nhanh, tôi đi theo dòng xe nên vô tình nhấn ga quá tay. Ông ấy nhìn tôi khá lâu, kiểu như đang cân nhắc điều gì đó. Rồi ông quay về xe, kiểm tra gì đó vài phút, sau đó ông ấy  trở lại đưa giấy tờ và chúc tôi một buổi chiều tốt lành.


Tôi còn ngạc nhiên hỏi lại: “Thế giấy phạt của tôi đâu?”


Ông ấy chỉ cười: “Chúc cô một buổi chiều tốt lành.”


Lúc đó tôi mới hiểu, à là không có giấy phạt. Tôi vội vàng cảm ơn, rồi thầm nghĩ may quá lúc nãy mình không buột miệng trách người ta. Có những lần mình được cho đi chỉ vì ai đó chọn mềm lòng. Tôi đã nhiều lần được cho đi như vậy. Nhưng dĩ nhiên cũng không ít lần phải cầm giấy phạt về nhà. Đời sống cân bằng theo cách riêng của nó.


Hôm nay tôi không về nhà ngay. Tôi ngồi lại phòng ăn công ty, viết vài dòng nhật ký. 4 giờ 30 chiều — khoảng thời gian lưng chừng giữa tan làm và buổi tối. Tôi nói với mình là chỉ ngồi viết thôi. Nhưng thật ra, tôi đang chờ.


Dạo này tôi không được khỏe nên không đi bộ lúc 2 giờ 30 như trước nữa. Mấy vòng đi bộ ấy vốn là cơ hội rất nhỏ để có thể vô tình gặp ông. Tôi biết xác suất thấp lắm. Dù có đi cũng chưa chắc gặp. Nhưng con người ta vẫn sống bằng những khả năng rất nhỏ như vậy.


Tôi thấy trong Workday, bắt đầu từ ngày mai ông nghỉ phép. Lần này nghỉ khá dài. Nghĩa là nếu hôm nay không gặp, thì phải đến đầu tháng Ba tôi mới có cơ hội thấy ông lại. Tôi chợt nhận ra mình đang đo thời gian theo lịch nghỉ của ông.


Tôi đang viết thì có một người đến hỏi thăm sức khỏe. Ông ấy từng hay đi bộ cùng tôi nên mấy ngày nay không thấy tôi đi thì tò mò. Tôi nói tôi cần dưỡng sức một thời gian. Giọng tôi rất bình thản, như đang nói về một bộ phận nào đó cần sửa chữa.


Rồi ông bước vào.


Cửa phòng ăn lúc nào cũng mở sẵn. Không có âm thanh đặc biệt, không có gì kịch tính cả. Chỉ là ông đi vào như mọi buổi chiều khác. Nhưng trái tim tôi — vốn dĩ đã không khỏe — lại căng lên thêm một chút. Không phải đau. Chỉ là nhịp thay đổi. Như mặt nước đang yên bỗng gợn nhẹ.


Cảm giác đó… đáng yêu thật.


Tôi bây giờ mới hiểu vì sao khi thích một ai đó, người ta lại làm những chuyện vụn vặt đến vậy. Ở lại thêm vài phút. Ngồi yên chỉ để tăng xác suất một chút xíu. Nếu ông biết tôi ngồi ở phòng ăn chỉ để nghe tim mình đập nhanh thêm vài nhịp nếu ông vô tình bước vào, ông sẽ nghĩ sao?


Ông sẽ thấy tôi phiền?

Hay thấy tôi buồn cười?

Hay ông sẽ không nghĩ gì cả?


Điều khiến tôi yên tâm là tôi không đòi hỏi gì thêm. Không cần lời hứa. Không cần nói chuyện lâu. Chỉ cần thỉnh thoảng ở chung một không gian là đủ.


Tôi không biết những tuần tới sẽ thế nào. Không biết sức khỏe mình ra sao. Không biết ông có nghĩ đến tôi trong những ngày nghỉ không. Nhưng buổi chiều hôm nay đã đủ rồi. Nụ cười của ông vẫn đáng yêu như mọi khi.


Mai tôi đi bác sĩ lấy thêm thuốc.

Mai ông bắt đầu nghỉ.


Có lẽ ông sẽ không bao giờ biết rằng có một người đang lặng lẽ đo thời gian theo lịch của ông.


Tôi chúc ông mọi điều tốt lành.


diên vỹ
2026.02.07

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

2026.02.13


Ông lại đi công tác sao? Thứ Hai ông sẽ trở về chứ?


Tôi hỏi vậy thôi, chứ cũng không chờ một câu trả lời rõ ràng nào. Chỉ là tôi thích biết, ở một thành phố nào đó, ông cũng đang đi qua cùng một buổi chiều như tôi.


Hôm qua tôi đã xin nghỉ phép hai tháng ở công việc ban đêm. Tôi nghỉ vì cần điều chỉnh lại sức khỏe của mình. Có những lúc cơ thể không nói lớn, chỉ khẽ nhắc, và tôi nghĩ mình nên lắng nghe trước khi nó buộc phải lên tiếng. Ở đó người ta approved rất nhanh, nhanh đến mức tôi hơi ngạc nhiên. Không ai hỏi thêm điều gì. Sự chấp thuận ấy nhẹ như một cái gật đầu không lời, và tôi thấy lòng mình cũng ấm lại một chút.


Hôm nay bộ phận tôi một người bệnh, một người nghỉ. Việc dồn lại khá nhiều. Làm không xuể, nhưng tôi cứ làm theo sức mình, từng việc một, không vội vàng hơn khả năng. Tôi không stress vì công việc. Nếu làm sai, tôi sửa. Xong. Không có cảm giác tội lỗi, cũng không thấy mâu thuẫn gì trong lòng.


Có lẽ vì tôi không xem công việc là mình. Nó chỉ là việc. Nó không đại diện cho tôi. Nó đến rồi đi trong ngày, giống như buổi sáng chuyển sang buổi trưa, rồi buổi tối. Tôi không để nó bước sâu hơn vào bên trong.


Tôi hay viết rất nhiều ghi chú. Mẫu trả lời cho từng tình huống. Chỉ cần mở note ra là biết đơn hàng đó cần xử lý thế nào. Khi mọi thứ được đặt vào hệ thống, tôi thấy lòng mình yên, như thể các ngăn kéo trong đầu đều được khép lại đúng chỗ.


Vậy mà ông chủ tôi lại stress đến mức phải nhập viện. Tôi thật sự không hiểu. Công việc thôi mà… có gì phải tự làm mình nặng đến vậy?


Mỗi lần tôi đi ngang chỗ ông ấy, tôi thấy đôi mày nhíu lại, như thể có một sợi dây vô hình luôn kéo căng trên trán ông. Tôi hỏi:


– Ông lại phiền chuyện gì thế?


Ông ấy nói một tràng. Rồi bảo:


– Nói với cô cũng vô ích. Cô có biết stress là gì đâu.


Tôi cười, không phải vì coi nhẹ, mà vì tôi thật sự không biết phải đặt sự nặng nề đó ở đâu trong mình. Tôi chỉ vào màn hình:


– Đây là việc của nhân viên ông. Ông có ba người, kêu tụi nó làm. Mắc gì ông phải cực nhọc? Mà nói thật, mỗi lần ông làm là tôi lại phải mất thời gian sửa. Ông đúng là không nên đụng tới.


Ông ấy chỉ biết cười.


Tôi không biết vì sao người ta có thể mang công việc vào tim mình đến thế. Có lẽ tôi chưa từng cho phép điều đó xảy ra, hoặc có lẽ tôi đã học cách đặt mọi thứ xuống trước khi nó kịp trở thành gánh nặng.


Trong các cuộc họp cũng vậy. Vấn đề vốn rất đơn giản. Nhưng đi qua một vòng người, nó tự nhiên trở nên phức tạp. Ai cũng nói, nhưng không ai muốn đứng ra kết thúc. Lời nói cứ trôi vòng quanh như gió lùa qua hành lang dài.


Sáng nay một chi nhánh phàn nàn đủ thứ. Mọi người bàn qua bàn lại. Tôi nghe mà mệt, không phải vì nội dung khó, mà vì ai cũng giữ lại cho mình một khoảng an toàn.


Tôi nói:


– Có thể nghe tôi nói một câu không?


Phòng họp im lặng. Tôi vốn rất lười lên tiếng. Nhưng hôm nay tôi thử bước ra một chút, như thử đặt chân xuống mặt nước xem có chìm không. Tôi đưa ra một giải pháp đơn giản. Có người không thích, vì chẳng ai muốn thêm một bước nào cả.


Cuối cùng mọi người cũng đồng ý. Và như mọi khi, ai đưa ra giải pháp thì người đó chịu trách nhiệm.


Có lẽ vì vậy mà người ta thích nói vòng.


Huống gì đơn hàng đó cũng là của tôi. Thôi thì tôi làm luôn cho xong. Tôi không thấy nặng nề. Tôi chỉ thấy mọi thứ đang ở đúng chỗ của nó, như một vật được đặt về vị trí vốn thuộc về nó từ đầu.


Còn ông thì sao?


Khi ông gặp một chuyện khó, ông có tự giữ lấy không? Hay ông cũng âm thầm đặt nó xuống như tôi?


Tôi hay bị thu hút bởi những người trầm lặng. Không phải vì họ ít nói, mà vì họ không phô bày sự nặng nề của mình. Tôi không thích ồn ào. Tôi có thể ồn ào nếu thích. Nhưng tôi cũng có thể im lặng rất lâu, và sự im lặng ấy không làm tôi khó chịu.


Tôi không đi làm ban đêm nữa. Giờ cao điểm, tôi cũng chưa muốn về nhà. Đi giờ này chắc hơn một tiếng mới tới nơi.


Vì thế tôi ở lại phòng ăn để ăn chiều và viết nhật ký.


Phòng ăn không có kính. Không có cảnh gì đặc biệt. Chỉ là ánh đèn trắng trải xuống những chiếc bàn trống, vài chiếc ghế lặng lẽ, và tiếng bước chân xa xa vang lên rồi tan đi trong hành lang. Tôi ngồi đó một mình, chậm rãi đặt từng câu chữ xuống, như đặt tay vào mặt nước, không làm nó gợn sóng.


Có những lúc như thế, tôi thấy mình rất rõ. Và cũng thấy thiếu một điều gì đó rất mơ hồ, không đau, chỉ là một khoảng mỏng, như lớp sương còn đọng lại trong lồng ngực.


Tôi tự hỏi ông đang làm gì. Không phải để mong ông nghĩ đến tôi. Chỉ là tôi tò mò, giữa thành phố này, có khi nào ông cũng đang im lặng như tôi, cũng đang ngồi ở một góc nào đó, để mặc ngày trôi qua chậm rãi.


Tối nay tôi sẽ ra sân bay mướn xe. Sáng mai tôi sang thăm con gái. Con bé ở đó một mình, lại đúng ngày lễ tình nhân. Tôi sợ nó buồn rồi nhận lời đại ai đó đi chơi cho đỡ trống trải thì phiền. Nên tôi qua chơi với nó vài tiếng, để nó biết rằng dù thế nào cũng có người nhớ tới nó trước tiên.


Có con gái đúng là lo thật. Tôi không thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng điều gì tôi làm được, tôi sẽ làm.


Nếu ông kết bạn với tôi, ông sẽ thấy bình an. Tôi nói thật. Tôi rất hiền với người tôi thích. Còn với người tôi không thích, tôi rất tệ.


Nhưng sự hiền đó không ồn ào. Nó không phô bày. Nó chỉ ở đó, như một dòng nước chảy lặng, không ai để ý nhưng vẫn nuôi dưỡng những gì ở gần nó.


Tôi không biết ngày mai ông có một tình yêu nào không. Nếu không có, cũng chẳng sao. Tình yêu không phải điều bắt buộc. Bình an vẫn là trên hết.


Nhưng đôi khi, giữa bình an ấy, tôi vẫn thấy một khoảng trống rất nhẹ, rất mỏng… như sương sớm chưa kịp tan khi mặt trời vừa chạm tới.


Ông nghĩ có đúng không?


diên vỹ
2026.02.13

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026

2026.02.12



 Để tôi kể cho ông nghe về chuyện tôi đi ER (Emergency Room) hôm qua nhé.


Như tôi đã nói, dạo này sức khỏe của tôi đúng là hơi bất ổn. Bình thường tôi đi bộ mấy tiếng cũng không mệt — dĩ nhiên là chỉ đi lại bình thường thôi — nhưng dạo gần đây, dù chỉ những bước chân rất bình thường, tôi cũng không thở ra hơi được. Cảm giác như oxy không đủ vào người vậy.


Vì thế hôm qua (02/11/2026) tôi đi khám bác sĩ.


Bà ấy hỏi đủ thứ nguyên nhân, khám đủ kiểu, nghe tim, nghe phổi, rồi lấy hẳn một ống máu để xét nghiệm. Sau đó còn gửi tôi sang một địa điểm khác để chụp X-ray vì nhân viên phụ trách máy hôm đó không đi làm, nên không ai thao tác được cái máy đó.


Chụp X-ray xong, tôi thấy ngay bên cạnh có nhà hàng bán vịt quay Bắc Kinh. Thế là tôi ghé mua một con vịt tự thưởng cho bản thân. Với lại tôi đói quá rồi. Lúc đó gần 12 giờ trưa, mà tôi chưa ăn gì từ 7 giờ 30 tối hôm qua. Dĩ nhiên chiều hôm qua tôi cũng không đi làm ca đêm, vì mệt quá nên về nhà ngủ luôn tới sáng.


Tôi lấy xong phần ăn, đang trên đường lái xe về thì bà bác sĩ gọi.


Câu đầu tiên bà nói là đã có kết quả xét nghiệm. Câu thứ hai là bà bảo tôi phải ngay lập tức đi đến bệnh viện, vào phòng ER để họ truyền máu cho tôi.


Rồi bà ấy giải thích từ A tới Z vì sao tôi cần phải đi.


Tôi nghe xong cũng không nói gì. Bà ấy lại giục:


– Cô nhất định phải đi đến ER đấy, không thể chậm trễ.


Tôi vâng lời, nhưng có vẻ bà ấy nghe ra giọng miễn cưỡng của tôi nên nói tiếp:


– Cô có biết nếu chờ thêm sẽ rất nguy hiểm không? Cô có thể bất tỉnh bất cứ lúc nào. Oxy trong máu của cô không đủ, máu của cô quá thấp. Tim của cô đang làm việc rất cực nhọc để duy trì mọi hoạt động của cơ thể. Cô có biết trái tim của cô đã có dấu hiệu to hơn bình thường không? Nếu chờ thêm một thời gian nữa, phổi cũng sẽ bị ảnh hưởng, và cô chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Nghe lời tôi, đi bệnh viện đi.


Ông biết không, khi nghe bà ấy nói trái tim tôi đang làm việc quá mức nên có dấu hiệu phình to ra, lúc đó tôi lại nghĩ: đúng là đáng thương thật. Nó mỗi ngày nhớ ông đã cực nhọc lắm rồi, vậy mà còn phải gồng mình bơm máu, cung cấp oxy cho toàn thân tôi nữa. Đúng là bất công cho nó vô cùng. Ông có đồng ý thế không?


Rồi bà ấy nói thêm rằng việc tôi đến phòng khám hôm nay là một quyết định vô cùng sáng suốt và may mắn. Nếu tôi đợi thêm bất cứ một khoảng thời gian nào nữa thì chưa biết chuyện tồi tệ gì sẽ xảy ra với tôi.


Nghe đến chữ “may mắn”, tôi chỉ biết cười buồn. Lại là may mắn nữa sao? Tôi đã gặp biết bao bất hạnh trong đời, vậy mà mỗi lần thoát được một chuyện gì đó, người ta lại nhìn tôi rồi lắc đầu bảo: “Cô may mắn thật đấy.”


Trời ơi, con mèo chỉ có chín cái mạng. Ông nói xem, tôi còn lại bao nhiêu lần may mắn nữa đây?


Nhưng dù sao thì tôi vẫn nghĩ: có khẩn cấp đến đâu thì tôi cũng phải về nhà ăn một cái đã. Đói chết con người ta rồi.


Về đến nhà, tôi ăn một tô cơm với vịt quay. Ngon đến mức chỉ muốn ngủ một giấc sau khi ăn. Nhưng trong lúc ăn, tôi dùng tất cả hiểu biết ít ỏi của mình để tra Google xem tình trạng này nguy kịch ra sao. Tôi đọc hết cái này đến cái kia: thiếu máu nặng thì có thể suy tim, thiếu oxy, ngất xỉu, nội tạng suy giảm, đủ thứ kịch bản. Và dĩ nhiên ông biết rồi — đã là bệnh thì có cái bệnh nào đơn giản đâu. Đọc càng nhiều càng thấy trầm trọng.


Tôi vừa ăn vừa đọc, vừa nghĩ: đúng là bất công. Loài người mong manh thật. Chỉ vài giọt máu thôi cũng có thể cướp đi tính mạng. Không cần bệnh gì ghê gớm cho lắm, các bộ phận trong cơ thể cứ đi theo hiệu ứng domino — một cái lệch là cả hệ thống rối loạn theo. Đúng là phiền thật.


Ăn xong, tôi mở Google Maps tra bệnh viện Baptist như bà ấy nói. Đi đến đó, tôi phải chạy vòng vòng khá lâu mới tìm được chỗ đậu xe.


Vào phòng cấp cứu thì đông nghịt người. Tôi đưa giấy tờ cá nhân, họ xem rồi ghi tên tôi ngay lập tức. Sau đó các thủ tục khác tiếp diễn, đo huyết áp, đo nhịp tim, đủ thứ. Lúc đó tôi lại thở dài nghĩ: thế là hôm nay tự dưng tốn tiền hai lần chỉ cho một việc đo đạc này thôi. Đúng là quá bất công.


Khoảng một tiếng sau, cô y tá gọi tôi vào lấy máu. Năm ống đầy nhóc.


Tôi nhìn cô ấy than:


– Tôi thiếu máu nên mới vào đây truyền máu, cô lấy chi năm ống máu của tôi vậy, có phải hơi lãng phí quá không?


Nói thật, sau ống thứ năm được rút ra, cánh tay tôi như không còn sức lực. Nghe tôi than, cô ấy cười và kiên nhẫn giải thích rằng họ cần kiểm tra lại các chỉ số để so sánh. Nghe cũng tội nghiệp. Nhưng ai biểu lấy máu của tôi nhiều như thế, trong khi tôi đang thiếu máu trầm trọng mà.


Sau đó là chờ. Và chờ.


Tôi vào lúc 2 giờ chiều, gần tới 8 giờ tối họ mới gọi tôi vào phòng riêng. Và rồi lại tiếp tục chờ.


Trong lúc đợi, tôi có nhắn một tin cho ông chủ để lỡ họ truyền máu cho tôi, lỡ có chuyện gì, nếu sáng hôm sau tôi không đi làm được thì ông ấy còn biết tôi đang bị gì. Dĩ nhiên tôi không nói cho gia đình — mẹ hay bất cứ chị em nào của tôi — về việc tôi đã đi bệnh viện.


Suy nghĩ của tôi đơn giản lắm: tất cả mọi vấn đề nếu giải quyết được bằng tiền thì không còn là vấn đề nữa. Bệnh thì đến bệnh viện, có bác sĩ, có thuốc. Không phải là chuyện đơn giản lắm sao? Vấn đề duy nhất không giải quyết được là liên quan đến tính mạng. Nhưng nếu đã vậy thì mình cũng đi đời rồi, lúc đó báo cho ai cũng vô ích. Ông thấy tôi nghĩ vậy có sai không?


Tôi chơi game trên iPad chán thì chuyển qua điện thoại chơi. Không dám đeo tai nghe vì sợ họ gọi tên mà không nghe thấy.


Khi họ gọi tôi vào phòng riêng, lúc đó tôi đã mệt đến mức chỉ muốn ngủ một giấc cho thật sảng khoái.


Nhưng ông bác sĩ ở bệnh viện cầm một sấp giấy kết quả xét nghiệm và giải thích từng chi tiết.


Tôi chỉ nghe rõ một câu:


– Chúng tôi không thể truyền máu cho cô được. Theo tiêu chí của bệnh viện, hematocrit phải dưới 24 mới truyền. Của cô là 24.8. Sáng nay bác sĩ của cô gửi qua hemoglobin là 7.0. Ở đây xét nghiệm lại là 7.5.


Rồi ông ấy ngừng lại hỏi:


– Hôm nay cô có thêm máu ở đâu không?


Trời ơi, câu hỏi đó làm tôi tỉnh ngủ hẳn. “Thêm máu” là sao? Ông ấy nghĩ việc thêm máu đơn giản như uống một ly sữa mỗi buổi sáng sao? Mà nếu là sữa với tôi thì còn phải hâm nóng lên nữa, còn phức tạp hơn một chút đấy.


Nhưng dĩ nhiên tôi không cãi.


Ông ấy hỏi tiếp:


– Bây giờ cô cảm thấy thế nào? Có đau ở đâu không?


Tôi nói, giọng uể oải:


– Tôi rất mệt. Tôi chỉ muốn ngủ.


Ông ấy cười, bảo sẽ nhanh chóng cho tôi rời bệnh viện và dặn dò cả tá thứ phải làm.


Tôi mệt đến mức khi bước ra ngoài còn không biết đâu là cửa đâu là kính. Nhân viên an ninh nhìn dáng tôi loạng choạng thì cười:


– Cô ơi, cửa ở đây này.


Tôi cười cảm ơn ông ấy. Ra đến xe thì khỏe lại một chút. Về đến nhà, ngay cả việc ăn thêm một chút tôi cũng không còn sức. Tôi ngủ một lèo đến 4 giờ 30 sáng thì đồng hồ đánh thức. Uể oải vì phải bắt đầu ngày mới, nhưng đúng là sau giấc ngủ đó tôi khỏe hẳn.


Trên đường đi làm, anh boss gọi hỏi tôi còn sống hay đã chết mà đêm qua không bắt điện thoại, khiến ông ấy lo lắng suốt đêm.


Tôi thật sự không kiểm tra điện thoại. Tôi luôn là vậy.


Vừa bước vào công ty, ông chủ trợn mắt:


– Cô có biết đêm qua tôi ngủ không được không?


Tôi cười:


– Xin lỗi, nhưng tôi ngủ rất ngon, ngon đến mức không nghe được điện thoại của ông. Mà ông biết tôi không bắt điện thoại, sao không text?


Ông ấy bảo quên mất.


Tôi kể hết toàn bộ diễn biến hôm qua cho ông ấy nghe. Đến đoạn bác sĩ bắt tôi đi bệnh viện ngay mà tôi vẫn về nhà ăn xong mới đi, ông ấy cười ngất, bảo ông ấy cũng từng y chang như thế.


Nhưng sau cuộc trò chuyện đó, gặp ai ông ấy cũng bảo đêm qua tôi làm ông ấy sợ muốn chết. Ai cũng hỏi lý do, tôi bảo: đi hỏi ông chủ của tôi đi, tôi thì có làm gì sai.


Tôi nói:


– Nếu tôi thật sự chết đi thì có gì quan trọng, ông lo chi cho mệt.


Ông ấy nói:


– Rất quan trọng đấy. Cô chưa tin Chúa, cô không thể chết.


Nghe xong tôi cười muốn đau phổi luôn.


Mười mấy năm trước, lần đầu gặp tôi, ông ấy đã tuyên bố với bà chủ rằng sẽ giảng đạo và nhất định khiến tôi tin Chúa. Bà chủ cười chúc ông ấy may mắn. Ông ấy đã dùng hơn một tiếng để thuyết phục tôi.


Tôi nói:


– Đức tin là rất tốt. Đó là cách con người tìm bình yên. Còn tôi thì thích sóng gió. Càng gặp trở ngại tôi càng thích xem bản thân đối phó ra sao. Tôi không cần đức tin hay sự che chở của ai. Mọi hoàn cảnh phức tạp của cuộc sống đâu phải chuyện một sớm một chiều. Nó là kết quả của những quyết định thiếu suy nghĩ. Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn cho lỗi lầm của mình, nên tôi không ngại gặp phiền muộn.


Ông ấy trợn mắt hỏi:


– Cuối cùng là tôi thuyết pháp cho cô, hay cô đang giảng đạo lại cho tôi đây?


Mọi chuyện ở bệnh viện, chuyện thiếu máu, chuyện “may mắn”, chuyện còn sống hay đã chết… rốt cuộc cũng chỉ là một ngày dài trong đời tôi. Người ta lo tôi ngất, lo tôi suy tim, lo tôi chưa tin Chúa mà đã đòi chết. Nhưng điều lạ nhất là, sau tất cả những chuyện đó, thứ tôi nghĩ đến nhiều nhất vẫn là ông.


Hôm nay tôi lại không thấy ông đi làm. Tôi chỉ hy vọng là ông bận việc gì đó thôi, chứ không phải vì sức khỏe có vấn đề. Sức khỏe của tôi thì có lẽ phải vài tháng, thậm chí một năm nữa mới có thể trở lại bình thường. Còn ông thì sao?


Ông nói xem, tôi có nên lấy hết dũng khí, đứng trước mặt ông, và nghe thêm một lần từ chối nữa không? Nghe trực tiếp, rõ ràng, không còn suy diễn, không còn mơ hồ.


Hay là như ông từng nghĩ — cứ để mọi thứ phai dần theo thời gian?


Tôi biết rất rõ, mọi chuyện không nên cưỡng cầu. Tôi hiểu điều đó hơn ai hết. Nhưng lần này tôi thật sự muốn cưỡng cầu. Không phải vì tôi không hiểu lý trí, mà vì tôi không cam tâm.


Tôi không dám làm phiền ông. Tôi cũng sợ nếu tiến thêm một bước, mọi thứ sẽ vỡ vụn. Nhưng tôi lại càng sợ rằng nếu không làm gì, cảm xúc này sẽ lặng lẽ biến mất, như chưa từng tồn tại.


Ông nói xem…

Đâu là đúng?

Đâu là sai?


diên vỹ
2026.02.12

2026.03.02 @11 PM

Sáng nay ông chủ nói với tôi rằng anh bạn đồng nghiệp gọi vào báo làm việc ở nhà. Tôi không rõ từ khi nào mình lại có một định nghĩa khá cứn...