Hôm nay hoàn toàn không thấy ông luôn đấy. Nhưng dĩ nhiên rồi, tôi bận muốn chết được. Cỡ tôi mà còn bận như vậy thì cỡ ông chắc còn bận tới mức nào nữa. Dĩ nhiên là tôi rất muốn được vô tình gặp ông, nhưng nếu không gặp thì thôi. Không lẽ tôi phá luôn một bức tường bên bộ phận ông rồi xây bằng cửa kính để ông làm gì tôi cũng nhìn thấy. Mà nghĩ kỹ thì dù tôi có muốn cũng không làm được. Ông nói xem, nếu tôi thật sự có quyền làm được những chuyện như vậy thì tôi sẽ còn làm những gì nữa đây.
Chỉ cần nghĩ tới thôi tôi đã thấy mắc cười rồi. Con người của tôi cũng may là không có quyền gì lớn lao cả. Chứ nếu không thì đúng là thiên hạ khổ thật rồi đấy. Ông nghĩ có đúng không? Nghĩ tới đó tự nhiên thấy mình hơi điên thật đấy. Nhưng tôi nghĩ tôi chưa tới mức như vậy đâu, đúng không?
Mà đại khái là ông biết đó, mỗi lần phải bắt đầu làm một thứ gì đó ở một nơi mới đều rất khó chịu. Tôi nhớ khoảng mười năm trước, lần đầu tiên quay lại làm việc ở đây sau hai lần nghỉ việc. Lúc đó công ty đổi mới hoàn toàn, chẳng còn giống thời tôi mới vào làm nữa. Tôi thực sự không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng thành thạo những thứ cần thiết cho công việc. Xong họ lại chuyển tôi qua một bộ phận mới.
Bộ phận đó ngày nào cũng phải gửi report, nghĩa là phải dùng Excel đấy. Mà tôi thì có biết gì về Excel đâu. Có một anh làm chung từng nổi giận vì tôi vô tình xóa mất công thức của anh ấy. Sau đó anh ấy nói với tôi một câu mà tới giờ tôi vẫn nhớ. Anh ấy bảo: "Cô không cần biết tất cả mọi thứ trong Excel. Cô chỉ cần biết một công thức duy nhất thôi, đó là VLOOKUP."
Lúc đó tôi còn chẳng hiểu anh ấy đang nói gì. Nhưng anh ấy cũng kiên nhẫn thật. Ngồi chỉ cho tôi từng chút một. Tôi không phải người thông minh, cũng chẳng phải người giỏi. Nhưng tôi có một tính rất kỳ lạ. Chỉ cần tôi thích thì tôi sẽ làm được. Đơn giản vậy thôi. Sau khi hiểu được công thức đó, tôi dùng nó ngày càng trôi chảy hơn.
Về sau khi đi giải thích lại cho người khác, nhìn vẻ mặt hoang mang của họ, tôi mới nhớ ngày đầu tiên mình cũng như vậy. Thật ra tôi cũng không hiểu Excel nhiều lắm đâu. Nhưng tôi rất giỏi tìm kiếm. Tôi rất biết cách tra Google. Sau này có trí tuệ nhân tạo nữa thì việc tìm kiếm còn dễ hơn rất nhiều. Cho nên ông biết đó, cái gì càng dễ thì con người tôi càng trở nên lười hơn.
Rồi cách đây hai năm họ lại chuyển tôi qua một công việc mới nữa. Lần đó tôi thật sự muốn khóc. Tôi phải làm việc với khách hàng, với sales, phải giải thích quy trình, phải nói cho họ hiểu vì sao tôi cần những thông tin tưởng như rất lặt vặt liên quan tới đơn hàng của họ. Trời ơi, giải thích mệt nghỉ luôn. Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng quen. Tôi còn thấy mình làm khá ổn nữa.
Vậy mà bây giờ họ lại chuyển tôi sang một chỗ mới thêm lần nữa. Mà lần này còn yêu cầu tôi phải học từ trên xuống dưới. Nghĩa là chỗ nào tôi cũng phải hiểu. Trời ơi, họ có biết là tôi đã lớn tuổi rồi không? Tôi lười lắm đấy. Tôi chỉ muốn mỗi ngày đi làm, tới giờ nghỉ trưa thì đi bộ một chút. Cứ khoảng hai tiếng lại ra ngoài đi bộ vài phút cho khỏe. Tôi chỉ muốn cảm nhận gió, cảm nhận nắng.
Mấy thứ còn lại thật sự không quan trọng lắm. Lâu lâu còn được vô tình gặp ông nữa. Nhưng rất tiếc, bây giờ cái gì cũng không được. Tôi phải trốn dữ lắm mới chạy ra ngoài được một chút. Hồi nãy từ bộ phận mới trở về chỗ làm của mình thì người làm chung nói có một đơn hàng bị thiếu thông tin. Giải thích với khách hàng mãi mà họ vẫn không hiểu. Anh ấy nhờ tôi xem thử nên nói thế nào.
Thế là tôi ngó tới ngó lui, ngó xuôi ngó ngược rồi ngồi viết cho khách hàng một bức thư. Gửi xong chưa bao lâu thì khách hàng trả lời: "À, hóa ra là vậy." Rồi họ sửa hết những thông tin cần thiết.
Vậy là xong.
Chỉ có vậy thôi mà cũng lấy mất của tôi cả một buổi.
Tôi nhìn đồng hồ. Ba giờ chiều. Cuối cùng cũng tới giờ ăn của tôi.
Cuối cùng tôi cũng trốn ra ngoài này được. Trời mát. Nắng hơi gắt một chút nhưng may là quanh tòa nhà vẫn có một dải bóng râm kéo dài. Tôi cứ đi men theo phần bóng mát đó. Gió thỉnh thoảng thổi qua. Dễ chịu thật. Tôi vẫn luôn thấy lạ là có những ngày chỉ cần được đi bộ khoảng ba mươi phút như thế thôi cũng đủ khiến tâm trạng khá hơn rất nhiều.
Cuộc sống thật sự dễ thương như thế này mà hình như mấy người trong công ty chẳng lúc nào chịu để cho tôi yên cả.
Ông nghĩ xem, có ấm ức lắm không?