Ngày 19 tháng 5 năm 2025 là ngày lễ ra trường của con gái tôi. Hôm đó tôi xin nghỉ một ngày. Buổi sáng tôi phải chở con gái đi diễn tập. Tôi còn nhớ rất rõ lúc mình ngồi bên trong Renasant Convention Center ở downtown thành phố tôi đang sống. Nơi đó thường diễn ra lễ tốt nghiệp của các trường trung học. Sảnh chờ rất đẹp, những khung kính cao nhìn thẳng ra ngoài đường phố. Tôi ngồi đó và nghĩ, trời ạ, nếu có một căn phòng như thế này để ở một mình chắc tôi sẽ thích lắm.
Lúc đó tôi rất nhớ ông. Không phải kiểu nhớ dữ dội hay đau lòng gì, chỉ là ông cứ ở mãi trong đầu tôi. Tôi đã bị ông từ chối rồi. Nhưng kỳ lạ thật, thời gian cứ trôi qua, còn ông thì vẫn ở mãi đâu đó trong đầu tôi. Tôi ngồi giữa một nơi rất sáng, rất rộng, mà đầu óc thì lại nghĩ tới một người đàn ông trầm lặng ở công ty. Rồi tôi lại nổi tính nghịch. Tôi nghĩ hay là chọc ông thêm một lần nữa xem ông sẽ phản ứng ra sao.
Thế là tôi nhắn qua Teams rằng tôi thấy số điện thoại của ông rồi, tôi muốn dùng nó, nếu ông không trả lời thì tôi xem như ông đồng ý nhé. Tôi biết ông sẽ không im lặng như mọi khi. Nhưng tôi không ngờ ông lại trả lời nhanh đến thế. Ông nói rằng ông không hứng thú với tôi. Tôi nhớ lúc đó mình ngồi nhìn màn hình rồi bật cười. Không phải vì vui. Cũng không hẳn vì buồn.
Mà giống như cuối cùng ông cũng chịu nói thẳng một điều mà tôi đã biết từ rất lâu rồi. Thật ra từ khoảnh khắc đó, tôi không dám nghịch nữa. Không phải vì bị tổn thương quá lớn. Mà là vì tôi biết mình không có quyền nông nổi như thế. Tôi có một căn nhà phải trả mỗi tháng. Tôi có một cô con gái chuẩn bị đi đại học cần tôi lo cho nó. Công ty đó không chỉ là nơi tôi đi làm. Nó là nơi nuôi sống cuộc đời tôi, nuôi cả tương lai của con gái tôi nữa.
Nghĩ lại, tôi vẫn thấy mình hôm đó gan thật. Nếu ông là một người khó tính hơn, nếu ông mang mấy tin nhắn đó lên phòng nhân sự, có lẽ tôi đã tự đẩy mình vào một tình huống rất khó xử rồi. Mà nói thật, tôi cũng biết mình hơi quá đáng. Tự nhiên quăng cho người ta mấy tin nhắn như thế làm gì không biết. Nông nổi vô cùng. Nhưng nếu hỏi tôi có hối hận không, thì câu trả lời vẫn là không. Bởi vì nếu quay lại đúng khoảnh khắc đó thêm bao nhiêu lần nữa, tôi nghĩ mình vẫn sẽ làm y như vậy thôi.
Và rồi hôm nay, ngày 20 tháng 5 năm 2026, đúng một năm và một ngày sau lần từ chối thứ hai đó, tôi lại vô tình đi cùng ông một đoạn đường dài đến thế. Hôm nay như thường lệ, tôi xong việc lúc 4 giờ. Khi bước ra khỏi chỗ làm, tôi nhìn thấy ông đi ngang qua. Ông có đưa tay chào tôi. Chỉ vậy thôi mà lúc đó tôi đã vui rồi. Tôi nghĩ chắc hôm nay thế là đủ, sẽ không còn cơ hội gặp ông nữa đâu.
Sau đó tôi vào phòng ăn, vừa ăn chiều, vừa viết nhật ký, vừa đợi 2 đơn hàng ship để gửi email báo cho khách hàng biết rằng đơn hàng của họ đã xong. Thật ra tôi không cần phải làm điều đó. Người bán hàng hoàn toàn có thể tự vào đúng chỗ để tìm thông tin của đơn hàng. Nhưng trong ngày, khi khách hàng hỏi tôi khi nào hai đơn hàng đó hoàn tất, tôi đã nói với họ rằng hôm nay sẽ xong. Tôi luôn muốn mình có một trách nhiệm rất rõ ràng trong công việc. Nếu đơn hàng đó do tôi nói là sẽ xong hôm nay, thì tôi muốn chính mình là người cuối ngày sẽ báo cho họ biết rằng nó đã hoàn tất, hay nếu có trục trặc gì thì họ cũng sẽ được biết ngay lập tức.
Tôi thích cách làm việc đó của bản thân. Bởi vì theo thời gian, nó sẽ tạo nên một vị trí đáng tin của tôi trong từng email. Một khi tôi đã nói xong, thì nó phải xong. Hoặc ít nhất, nếu có chuyện gì xảy ra, người ta cũng sẽ biết ngay chứ không phải chờ đợi trong im lặng. Lúc ấy khoảng 05:30 chiều. Sau khi kiểm chứng rằng hai đơn hàng đó đã thật sự ship đi rồi, tôi mới viết thư trả lời cho khách. Và rồi tôi bắt đầu thu dọn mọi thứ, chuẩn bị ra về.
Ngay lúc ấy tôi nhìn thấy ông bước vào phòng ăn đúng vào cái giờ mà đã rất lâu rồi ông không còn xuất hiện nữa. Trong phòng ăn lúc đó khá đông người, đông hơn bình thường vào giờ ấy. Tôi cũng không hiểu sao mình lại mở miệng hỏi ông có muốn uống thử cà phê của tôi không nữa. Loại cà phê đó tôi rất thích, bên trong đã có sẵn đường với sữa, chỉ cần pha nước nóng vào là uống được ngay. Nghe tôi hỏi, ông xoay người lại, mỉm cười rồi nói rằng ông quen uống loại cà phê của hãng rồi, không muốn thay đổi. Tôi liền cười bảo cà phê của tôi ngon lắm, ông nên thử đi. Nhưng ông lại rất nghiêm túc mà nói rằng thật ra với ông, cà phê nào cũng giống nhau cả, chỉ cần có vị cà phê là đủ rồi.
Tôi nghe xong thì chỉ cúi đầu cười một chút. Tôi nói với ông đúng là chỉ cần có vị cà phê là đủ, chỉ là tôi quen loại này rồi nên không thích cà phê công ty cho lắm. Ngay lúc đó có một cậu nhóc bên training chạy lại hỏi tôi về bộ phim đang mở trong phòng ăn. Đó là phim của Châu Tinh Trì. Cậu ấy hỏi tôi nghe có hiểu không. Tôi nói đó là phim Trung Quốc mà tôi có biết tiếng Trung đâu. Rồi tôi quay sang hỏi ông. “Ông nghe hiểu tiếng Trung à?”
Ông trả lời rất tự nhiên. “Tôi hiểu tiếng Trung trong phim đang nói, chỉ là tiếng Trung của cậu ấy thì tôi không hiểu.” Tôi bật cười với cách trả lời của ông, tôi lại hỏi tiếp rằng ông có biết viết chữ Trung không. Ông vừa đi vừa nói rằng đó là ngôn ngữ thứ hai của ông. Từ lúc đó tôi gần như chỉ biết hỏi ông hết câu này tới câu khác. Rồi chẳng biết từ khi nào mà tôi và ông đã cùng đi ra khỏi cổng chính của công ty. Đến tận bây giờ tôi vẫn không nhớ nổi ai là người mở cửa trước, ai là người giữ cửa cho người kia.
Vai tôi lúc đó mang ba lô có laptop cùng đủ thứ linh tinh, tay thì cầm ly cà phê, còn có túi đồ ăn. Ông cũng cầm ly cà phê của mình. Có lẽ ông đã giữ cửa cho tôi. Tôi chỉ nhớ là tôi đã đi cạnh ông một đoạn đường rất dài ra bãi đậu xe. Ở công ty có ba khu đậu xe khác nhau. Những người thích đậu phía trước thường là những người không thích đi xa, thích mọi thứ gần và tiện. Những người đậu phía bên hông công ty thì phần lớn là vì phía trước đã kín chỗ hết rồi, nhưng cũng có vài người rất thích khu bên hông đó vì ở đó có nhiều camera hơn, khiến họ thấy yên tâm hơn một chút.
Còn phía bên kia nữa thường là nơi của những người không tìm được chỗ gần, nhưng cũng chẳng muốn đi quá xa. Tôi biết hôm nay ông đến trễ. Tôi nhớ rất rõ khu bãi đậu xe bên hông, khu vực mà ông và tôi vẫn đậu xe mỗi ngày có một trật tự gần như bất di bất dịch. Ai đến sớm thì xe sẽ nằm ở khoảng nào, rồi cứ thế kéo dài dần ra phía xa hơn theo từng khung giờ nhất định. Nếu tôi lấy hàng cây hoặc những cánh cửa bên hông làm chuẩn, tôi gần như có thể đoán được khoảng giờ nào thì những chiếc xe sẽ nằm ở đâu trong bãi. Dĩ nhiên vẫn có vài ngoại lệ. Ví dụ như tôi thì lúc nào cũng đậu ở khoảng xa nhất.
Có một người nọ cũng thường đậu gần khu vực của tôi. Còn ông thì khác. Ông không hẳn chọn một vị trí cố định. Mà ông thường đậu ngay phía sau chiếc xe cuối cùng đang nằm trong dãy đó. Nếu chiếc cuối cùng đang nằm ở khoảng giữa bãi, ông sẽ đậu ngay phía sau nó. Nếu hôm đó bãi xe kín hơn, ông lại tiếp tục nối phía sau chiếc xe cuối cùng khác. Giống như ông chỉ đơn giản thuận theo cái trật tự đang có sẵn trong bãi xe vậy thôi.
Tôi cũng không biết vì sao mình lại để ý đến chuyện nhỏ như vậy nữa. Có lẽ bởi vì đó là ông. Đến tháng 10 năm nay, ông sẽ có chỗ đậu xe riêng của mình rồi đúng không. Ông làm việc ở đây đủ lâu để được một vị trí gần cửa chính của công ty. Lúc đó tôi sẽ không còn đi ngang xe ông mỗi ngày nữa. Cũng sẽ không còn nghe nhịp tim mình loạn lên mỗi khi biết ông đang ngồi ở đâu đó bên trong chiếc xe của mình lúc tôi đi ngang qua. Và có lẽ cũng sẽ chẳng bao giờ có dịp đi cùng ông một đoạn đường dài như hôm nay thêm lần nào nữa.
Tôi hỏi ông lần cuối trở về đất nước của ông là khi nào. Ông định cư ở Mỹ bao lâu rồi. Ông trả lời những câu hỏi của tôi rất tự nhiên. Ông kể thêm vài chuyện nhỏ về cuộc sống của ông, kể về em gái ông, rồi trong lúc nói chuyện ông cũng bảo rằng thật ra ông cũng ít qua lại với người trong gia đình lắm. Lúc đó tôi chỉ im lặng bước bên cạnh ông, nhưng trong lòng lại bật cười một chút. Trời ơi. Tại sao điểm này cũng giống tôi đến vậy. Tôi cũng như thế đấy.
Người ta thường trách tôi rằng sống quá xa cách, quá ít liên lạc với họ hàng hay người thân. Người ta vẫn hay nói rằng: “Ốc không mang nổi mình ốc thì sao mang nổi cọc cho rêu.” Có lúc chính bản thân mình còn chưa hiểu nổi mình, còn đang loay hoay với cuộc đời mình, thì lấy đâu ra sức để trở thành một người thân thiết đúng nghĩa trong đời sống của quá nhiều người khác. Nghĩ đến đó, tôi lại thấy buồn cười. Hóa ra tôi và ông lại thêm một điểm chung nữa rồi. Tôi vừa đi vừa nghe mà trong lòng thì loạn hết lên.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông lúc ông nói chuyện. Nhìn gương mặt nghiêm túc đó. Nghe giọng nói của ông ở rất gần bên cạnh mình. Có lúc tôi phải tự nhắc bản thân mình bình tĩnh lại. Bình thường thôi. Đừng có vui quá. Đừng nhìn người ta chăm chú quá. Nhưng càng nghe ông nói, tôi lại càng thấy thích ông nhiều hơn. Không còn là kiểu thích vì ông bí ẩn nữa.
Mà là thích chính con người ông. Ông cứ thế trả lời những câu hỏi của tôi mãi. Đến lúc nhận ra thì tôi và ông đã đứng trước xe của ông rồi. Tôi biết ông cần hút thuốc. Mỗi ngày ông ra xe có lẽ cũng chỉ để làm vậy thôi. Nên tôi không dám ở lại quá lâu. Tôi chào tạm biệt rồi cảm ơn ông đã nói chuyện với tôi, chúc ông một ngày tốt đẹp.
Sau đó tôi đi về phía xe của mình mà cả người vẫn còn lâng lâng như chưa kịp quay lại mặt đất. Tôi mở cửa xe rồi ngồi rất lâu mà vẫn chưa muốn nổ máy. Lúc đó chỉ mới là buổi chiều thôi, chưa có đèn đường bật lên, nhưng bầu trời hôm nay u ám lạ thường. Mây kéo kín cả khoảng trời phía trên bãi đậu xe. Vậy mà đối với tôi, khung cảnh đó lại đẹp vô cùng. Đẹp đến mức tôi nghĩ có lẽ sau này mình sẽ nhớ mãi buổi chiều hôm nay.
Tôi ngồi im trong xe, hai tay đặt trên vô lăng, nghe trái tim mình vẫn còn đập loạn nhịp chỉ vì vừa được đi cạnh ông một đoạn đường. Rồi tôi tự cười một mình. Thật buồn cười. Chỉ vì đi cạnh một người đàn ông vài phút thôi mà tôi lại vui đến như thế. Tôi cứ nghĩ mãi. Hóa ra thích một người thật sự là như vậy sao? Là chỉ cần đi cạnh họ một đoạn đường thôi cũng đủ khiến trái tim vui đến nghẹt thở.
Nhưng ông biết đấy. Tôi là con người. Chẳng những thế tôi lại là một phụ nữ. Con người thì rất tham lam. Còn phụ nữ, có một lại thường muốn mười. Trước đó tôi chỉ mong có vài phút nói chuyện với ông để hiểu vì sao trái tim mình lại loạn như thế. Còn bây giờ, tôi lại thật sự muốn được ngồi với ông thật lâu. Muốn nghe ông kể hết mọi chuyện về cuộc đời ông cho tôi nghe.
Tôi chỉ muốn thỉnh thoảng được đi bên cạnh ông. Ngồi xuống cùng ông. Nghe ông kể chuyện.
Cảm ơn ông.
Cảm ơn đã cho tôi vài phút đi cùng ông, để tôi có cơ hội nghe từng nhịp đập loạn của trái tim mình mà vẫn cố giữ nét mặt thản nhiên để nghe ông nói.
Và tôi hiểu được, đúng là tôi thật sự thích ông.
Không lý do gì cả.
Chỉ là thích một linh hồn xa xưa nào đó đang ẩn trong dáng vẻ trầm lặng đó của ông.
