Ông biết không, có những buổi chiều tôi ngồi rất yên, tưởng như đang làm việc, nhưng thật ra bên trong là một phiên tòa đang diễn ra. Lý trí của tôi ngồi ở ghế thẩm phán. Nó không cao giọng, không xúc động, chỉ đặt lên bàn hai bằng chứng rõ ràng: ông đã nói không hứng thú. Hai lần. Không phải một.
Lần thứ nhất, có thể là do tôi diễn giải sai. Lần thứ hai, không còn chỗ cho sự ngây thơ nữa. Và nếu còn lần thứ ba, thì đó không còn là hiểu lầm — mà là tôi tự bước vào vùng mà mình biết trước là không được mời.
Lý trí không hề ác ý. Nó chỉ bảo vệ tôi. Nó nói: đừng biến mình thành một điều gì đó khiến người khác phải phòng thủ. Đừng vì một rung động mà đánh đổi sự tự trọng đã xây dựng bao nhiêu năm. Đừng để mình trở thành “phiền”.
Tôi hiểu. Tôi hiểu đến mức không thể giả vờ không hiểu.
Vậy mà nực cười ở chỗ, tôi vẫn tự dựng lên một kịch bản. Tôi giả lập một quyết định: nếu tôi gửi cho ông một câu rất ngắn thì sao? Không cầu xin. Không giải thích. Chỉ một dòng. Và rồi tôi cũng tự viết tiếp phản hồi của ông — y hệt hai lần trước. Rõ ràng. Thẳng thắn. Không có khe hở cho diễn giải.
Trong khoảnh khắc tưởng tượng ấy, tôi mỉm cười. Không phải cười vì vui. Mà cười vì tôi thấy mình giống một đứa trẻ biết lửa nóng nhưng vẫn đưa tay lại gần chỉ để xác nhận thêm một lần.
Và lý trí lại nói, rất bình tĩnh: “Đã bảo rồi.”
Điều kỳ lạ là — dù tất cả chỉ diễn ra trong đầu — trái tim tôi vẫn nhói lên.
Một cái nhói rất khẽ. Không ồn ào. Không nước mắt. Không kịch tính. Nó không phải thất vọng, vì tôi đâu có chờ đợi điều ngược lại. Nó cũng không phải hối hận, vì tôi chưa hề thực sự làm gì. Nó chỉ là một phản ứng thuần túy: bị chạm vào, rồi lặng đi.
Tôi đã thử phân tích cái nhói đó. Nó đau vì điều gì? Vì tôi bị từ chối sao? Nhưng từ chối đã xảy ra rồi. Vì tôi mất hy vọng sao? Nhưng tôi đâu còn nuôi hy vọng nữa.
Hay cái đau đó không liên quan đến ông, mà liên quan đến một phần rất sâu trong tôi — phần luôn muốn được chọn?
Có thể cái nhói ấy là ký ức của tất cả những lần tôi im lặng quá lâu trong đời. Là sự cộng dồn của những khoảnh khắc tôi rút lui trước khi ai đó kịp hiểu tôi. Và lần này, khi tôi không rút lui hoàn toàn, khi tôi cho phép mình rung động một chút, thì cơ thể tôi phản ứng như thể đang chạm vào một vùng cũ chưa lành.
Tôi thậm chí còn tìm cách giải thích bằng sinh học. Tôi nghe nói khi thiếu máu, khi hồng cầu không đủ mang oxy lên não, thì vùng kiểm soát cảm xúc sẽ suy yếu. Tôi tự hỏi: có phải dạo gần đây tôi yếu đi thật không? Có phải vì cơ thể mệt mỏi nên tim tôi mềm hơn bình thường?
Nhưng rồi tôi bật cười. Tôi — người luôn phân tích con người như phân tích một hệ thống — giờ lại muốn đổ lỗi cho oxy. Có lẽ không phải vì thiếu máu. Có lẽ chỉ vì tôi vẫn còn là một con người biết rung.
Tình yêu là gì, ông nghĩ đúng không?
Có phải tình yêu là việc hai người cùng chọn nhau? Nếu vậy thì rõ ràng đây không phải tình yêu. Hay tình yêu chỉ đơn giản là việc một người rung động trước sự hiện diện của người kia, bất kể kết quả ra sao?
Các mối quan hệ giữa hai con người có nghĩa lý gì? Có phải ý nghĩa chỉ tồn tại khi có sự đáp lại? Hay đôi khi ý nghĩa nằm ở chính quá trình mình nhận ra mình còn có khả năng cảm?
Tôi cứ để mình rơi vào vòng lặp ấy. Không phải vì tôi muốn thay đổi kết quả. Mà vì mỗi lần ông xuất hiện, một điều gì đó trong tôi khẽ chuyển động. Và tôi tò mò về chính mình hơn là về ông.
Sau một thời gian không gặp, khi mọi thứ tưởng như đã lắng xuống, ông lại xuất hiện. Vẫn vóc dáng ấy. Vẫn ánh mắt ấy. Vẫn nụ cười ấy. Vẫn cách thản nhiên bước ngang tôi — như thể tôi chỉ là một phần của không gian, không hơn.
Khoảnh khắc ấy chỉ vài giây. Nhưng trong vài giây đó, tôi trải qua hai cảm giác cùng lúc.
Một bên là ấm lòng. Vì ông vẫn ở đó. Vì tôi không phải tưởng tượng. Vì mọi thứ không hoàn toàn là một giấc mơ do mình dựng lên.
Một bên là ghẻ lạnh. Vì tôi hiểu rất rõ: sự hiện diện của ông không hề dành cho tôi. Tôi có thể đứng ngay đó, nhưng không phải là điểm đến của ánh mắt ông.
Cái cảm giác đó lạ đến mức tôi muốn tua lại đoạn phim ấy hàng trăm lần. Tôi muốn soi từng chi tiết: ánh mắt có chậm lại không? Nụ cười có thật sự hướng về phía tôi, hay chỉ là quán tính xã giao? Bước chân có khựng một nhịp, hay tôi tự tưởng tượng để làm dịu mình?
Tôi giống như một người nghiên cứu đang phân tích một hiện tượng vi mô. Nhưng càng phân tích, tôi càng nhận ra: vấn đề không nằm ở ông. Vấn đề nằm ở phản ứng của tôi.
Tôi không đau vì ông không chọn tôi. Tôi đau vì một phần trong tôi vẫn mong được nhìn thấy, dù chỉ là một chút.
Và điều đáng buồn cười nhất là — tôi vừa tự giễu mình, vừa thương mình. Tôi thấy mình đủ tỉnh táo để không bước qua ranh giới. Nhưng cũng đủ mềm để mỗi lần ông đi ngang, tim tôi vẫn nhói một nhịp.
Có lẽ cái vòng lặp này không phải một sai lầm. Nó chỉ là một cách tôi học về chính mình. Học về ranh giới. Học về tự trọng. Học về việc chấp nhận rằng không phải mọi rung động đều cần được đáp lại để có giá trị.
Tôi không tiến thêm. Tôi cũng không hoàn toàn rút lui. Tôi đứng ở giữa — nơi lý trí luôn đúng, và trái tim thỉnh thoảng vẫn khẽ đau.
Và có lẽ, trong sự mâu thuẫn đó, tôi đang trưởng thành hơn mình tưởng.
Và rồi ông biết không, sau tất cả những phân tích, tất cả những lập luận, tất cả những giả lập lạnh lùng ấy… cái nhớ này là thật. Nó không ảo tưởng một chút nào. Nó không phải sản phẩm của suy diễn. Nó không phải hệ quả của việc tôi quá rảnh để tưởng tượng.
Nó nhói trong tim. Một cái nhói rõ ràng, có trọng lượng. Nó rơi thành lệ. Không phải vì tôi muốn khóc. Mà vì cơ thể tôi tự chọn cách đó để thừa nhận một điều gì đó mà lời nói không diễn đạt nổi.
Vậy rốt cuộc đây là thứ gì?
Tôi hít một hơi thật sâu. Nhắm nghiền đôi mắt lại. Như thể nếu không nhìn thấy thế giới bên ngoài, tôi sẽ nhìn thấy rõ hơn thế giới bên trong. Và rồi dòng lệ lại tuôn ra. Không ồn ào. Không nức nở. Chỉ là những giọt nước rất thật, rất ấm, trượt qua một gương mặt vốn quen thản nhiên.
Hình ảnh của ông lại xuất hiện. Không cần gọi tên. Không cần cố nhớ. Nó tự đến. Vóc dáng ấy. Ánh mắt ấy. Cách ông đứng yên giữa không gian như thể không cần bất cứ điều gì.
Lúc ấy, lý trí tôi chỉ biết im lặng.
Nó không còn nhắc “hai lần”. Không còn phân tích “ranh giới”. Không còn nói về tự trọng hay dữ kiện. Nó lùi lại. Như thể chính nó cũng hiểu rằng có những vùng trong con người không thể đo bằng logic.
Trái tim tôi cũng không còn giải thích. Nó không còn hỏi vì sao. Không còn tự giễu. Không còn tự trấn an. Nó chỉ hiện diện trong một cảm giác rất nguyên sơ: nhớ.
Hình như mọi thứ trong tôi chợt hiểu ra một điều.
Cái nhớ là thật.
Nó thật đến nỗi khiến một người vốn thản nhiên trước cuộc đời như tôi lại rơi vài giọt lệ. Một người đã quen với việc phân tích thay vì cảm nhận. Một người đã từng tin rằng mình không cần bất cứ ai để thấy đủ đầy.
Và chính những giọt lệ ấy không làm tôi yếu đi. Chúng chỉ chứng minh rằng có một vùng trong tôi vẫn còn mềm. Vẫn còn sống. Vẫn còn khả năng rung động trước một sự hiện diện, dù biết sự hiện diện ấy không thuộc về mình.
Có lẽ tôi không cần gọi tên nó là gì. Không cần định nghĩa đó là tình yêu, là si mê, hay chỉ là thói quen của ký ức.
Tôi chỉ biết rằng, khi nhắm mắt lại và để nước mắt rơi, tôi không còn tranh cãi với chính mình nữa.
Tôi chỉ đơn giản thừa nhận: cái nhớ này là thật. Và nó đủ thật để làm tim tôi nhói, đủ thật để làm mắt tôi ướt, và đủ thật để khiến tôi — dù tỉnh táo đến đâu — cũng không thể phủ nhận rằng mình đã từng rung động sâu đến vậy.
Còn ông, ông đã từng trải qua cảm giác này chưa ...?