Ông nói xem, nỗi nhớ thật ra là thứ gì mà cứ đôi ba phút lại lặng lẽ dâng lên một lần. Nó giống như những con sóng ngoài khơi, vừa tan đi một đợt thì một đợt khác đã âm thầm kéo đến. Tôi bận lắm chứ. Bận nghịch AI, bận tìm content để làm những video mình thích, bận viết chữ, bận đủ thứ chuyện trên đời. Vậy mà nó vẫn chẳng chịu buông tha tôi. Mỗi khi nỗi nhớ ghé qua, tôi chỉ biết tự mỉm cười một cách bất lực. Lúc đầu tôi còn thấy nó phiền phức, nhưng sống cùng nó lâu dần, tôi lại thấy nó cũng đáng yêu theo một cách rất riêng. Đến bây giờ, tôi vẫn không biết mình đang nhớ ông, hay chỉ đang nhớ một cảm xúc lạ kỳ nào đó đã xuất hiện trong lòng kể từ ngày gặp ông.
Đã có rất nhiều lần tôi thử vẽ nên một bức tranh, một câu chuyện mà trong đó có ông. Nhưng lần nào cũng vậy, bức tranh ấy đều bị chặn lại gần như ngay lập tức. Không phải vì tôi không muốn vẽ tiếp, mà bởi lý trí của tôi không cách nào tạo nên một điều mà chính nó tin là không thể xảy ra. Thế nên những bức tranh ấy chưa kịp có màu đã lặng lẽ khép lại, còn những câu chuyện có ông thì cứ mãi dừng ở một đoạn mở đầu chẳng biết phải viết tiếp như thế nào. Nếu ông hỏi tôi có buồn không, câu trả lời là có. Nhưng nỗi buồn ấy không đủ sức khiến tôi suy sụp. Nó chỉ giống như một ngọn gió thoảng qua, chạm vào tôi một chút rồi lại rời đi. Bởi tôi hiểu rất rõ, trên đời này đâu phải cứ mình thích một người thì người ấy có nghĩa vụ phải thích lại mình. Cảm xúc có thể trao đi, nhưng không thể dùng nó để đòi một cảm xúc khác quay về.
Mà kể cả có thích nhau thì đã sao? Với một người đã quen sống một mình, ít khi cần đến ai và cũng chẳng biết phải để người khác bước vào cuộc sống của mình bằng cách nào như tôi, liệu ai có thể ở lại lâu mà không dần cảm thấy mình chỉ là một cái bóng vô hình? Tôi có thể nhớ một người đến chết đi được, mong mỏi người ấy đến chết đi được, nhưng khi thật sự có người bước đến gần, chưa chắc tôi đã biết phải giữ họ lại thế nào. Ông nghĩ xem, một người như tôi có phải rất mâu thuẫn không? Có lẽ vì thế mà tôi vẫn thường tự hỏi tình yêu rốt cuộc là gì. Có phải người ta gặp nhau, thích nhau, yêu nhau, rồi cuối cùng lại dùng phần lớn thời gian để học cách dung hòa những khác biệt của nhau? Nếu làm được thì ở lại, còn nếu không làm được thì rời xa. Tôi không sợ sự rời xa, nhưng tôi không thích cái cách một tình cảm đẹp đẽ ban đầu dần biến thành nghĩa vụ, trách nhiệm và những đòi hỏi mà cả hai đều cho rằng đối phương phải đáp ứng.
Khi một người tự nguyện quan tâm đến một người khác, đối với tôi, đó là một ân huệ. Nhưng nếu sự quan tâm ấy kéo dài đủ lâu, con người ta rất dễ quên mất nó từng là một điều được tự nguyện trao cho mình. Ân huệ dần biến thành thói quen, thói quen lại biến thành một thứ hiển nhiên phải có. Tôi không thích điều đó. Con người ai cũng có những ước mơ và khát vọng. Còn tôi, hình như chẳng có một ước mơ nào đủ lớn để khiến mình bất chấp tất cả mà theo đuổi. Không phải vì tôi không biết mình muốn gì, mà bởi tôi hiểu rất rõ, ước mơ bao giờ cũng cần một cái giá, còn khát vọng bao giờ cũng đòi hỏi người ta phải mang một thứ quý giá ra đánh đổi. Mà tôi thì lười đến mức chẳng muốn trả giá quá nhiều cho bất cứ điều gì. Tôi không muốn đánh đổi sự bình yên để tranh giành, không muốn đánh đổi lòng tự trọng để níu kéo, cũng không muốn đánh đổi chính mình để giữ lấy một điều vốn chưa bao giờ thuộc về mình.
Nhưng nói như thế không có nghĩa là tôi không mong muốn điều gì. Tôi vẫn mong chứ, mong đến mức đôi khi chính tôi cũng thấy mình thật buồn cười. Chỉ là mong muốn của tôi thường dừng lại ở trong lòng, bởi lý trí luôn đứng bên cạnh nhắc rằng không phải điều gì mình muốn cũng nên bước tới giành lấy. Nhiều lúc tôi tự hỏi, nếu mỗi ngày mình chỉ lặng lẽ đi ngang qua cuộc đời này, lặng lẽ ngồi ở một góc để ngắm nhìn những cảm xúc trong lòng, thì đến cuối đời tôi sẽ trở thành một người như thế nào. Hiểu nhiều thứ để làm gì? Cảm nhận được quá nhiều điều thì sẽ ra sao? Nhìn thấu mọi chuyện có thật sự khiến người ta sống tốt hơn không, hay chỉ khiến mỗi con đường trước mắt đều trở nên khó bước, bởi mình đã nhìn thấy trước những tổn thương có thể chờ đợi ở cuối đường?
Tôi không phải là người cái gì cũng không biết, cũng không hẳn là chẳng quan tâm. Có lẽ tôi chỉ quen giả vờ không để tâm đến những điều mình không thể thay đổi. Thế nên dù nỗi nhớ có ghé đến cả trăm lần trong một ngày, tôi cũng chỉ lặng lẽ đặt nó sang một bên rồi tiếp tục làm những việc của mình. Nghĩ lại cũng thấy nó thật đáng thương. Nó cứ kiên trì tìm đến, còn tôi thì hết lần này đến lần khác nhìn thấy rồi giả vờ như không. Nhưng thật ra tôi nhìn thấy hết. Tôi biết mình nhớ ông. Tôi biết mình mong gặp ông. Tôi cũng biết có những lúc chỉ cần nhìn thấy ông từ xa, cả một ngày bình thường của tôi bỗng trở nên khác đi một chút. Chỉ là tôi chẳng biết phải làm gì với tất cả những điều ấy. Giữ lại thì không biết sẽ giữ đến bao giờ, mà buông đi thì hình như cũng chẳng phải cứ muốn là có thể buông được.
Điều buồn cười nhất là hiểu được nhiều thứ vẫn chẳng giúp tôi hiểu nổi chính mình. Tôi có thể nhìn rất rõ rất nhiều chuyện, vậy mà khi bị một nỗi nhớ vây lấy, trong lòng lại chẳng biết con đường nào mới là con đường nên bước. Bước đến gần thì sợ phá vỡ khoảng cách vốn đang yên ổn. Đứng lại thì nỗi nhớ cứ hết lần này đến lần khác tìm về. Thế là tôi chẳng chọn con đường nào cả. Tôi chỉ lặng lẽ đứng ở một góc, nhìn nỗi nhớ ấy tồn tại trong mình, tự xem rồi thời gian sẽ khiến nó thay đổi bằng cách nào. Nếu tất cả chỉ là một bức tranh do tâm trí tôi tự vẽ nên, có lẽ một ngày nào đó thời gian cũng sẽ âm thầm làm nó nhạt màu. Nhưng nếu không phải thì sao? Nếu sau rất nhiều ngày tháng, nó vẫn còn nguyên ở đó thì sao? Tôi không biết. Có những cảm xúc biết rõ là chẳng dẫn mình đến đâu, vậy mà vẫn không cách nào bước ra khỏi.
Ông biết đấy, cuộc sống này vốn đâu có dễ dàng. Có lẽ vì thế mà đôi khi tôi lại muốn nghĩ mọi chuyện theo một cách đơn giản hơn. Hay là ông thử mở một cánh cửa nhỏ để tôi có thể bước đến gần hơn một chút. Tôi không cần một tình yêu đầy hứa hẹn, ràng buộc và những kỳ vọng mà cuối cùng cả hai đều không thể đáp ứng. Tôi cũng không cần ông phải mang đến cho tôi một kết thúc nào cả. Nhưng nếu chỉ trở thành một người quen thì sao? Một người thỉnh thoảng có thể hỏi nhau một câu, gặp nhau thì mỉm cười chào một tiếng, lâu lâu ngồi cạnh nhau mà không cần phải nói quá nhiều. Một người không cần thuộc về ai, cũng không cần hứa sẽ ở lại mãi mãi, chỉ cần đừng hoàn toàn xa lạ với nhau trong cuộc đời này.
Ông nghĩ xem... ông có muốn thử làm một người quen của tôi không?