Ông lại đi công tác sao? Thứ Hai ông sẽ trở về chứ?
Tôi hỏi vậy thôi, chứ cũng không chờ một câu trả lời rõ ràng nào. Chỉ là tôi thích biết, ở một thành phố nào đó, ông cũng đang đi qua cùng một buổi chiều như tôi.
Hôm qua tôi đã xin nghỉ phép hai tháng ở công việc ban đêm. Tôi nghỉ vì cần điều chỉnh lại sức khỏe của mình. Có những lúc cơ thể không nói lớn, chỉ khẽ nhắc, và tôi nghĩ mình nên lắng nghe trước khi nó buộc phải lên tiếng. Ở đó người ta approved rất nhanh, nhanh đến mức tôi hơi ngạc nhiên. Không ai hỏi thêm điều gì. Sự chấp thuận ấy nhẹ như một cái gật đầu không lời, và tôi thấy lòng mình cũng ấm lại một chút.
Hôm nay bộ phận tôi một người bệnh, một người nghỉ. Việc dồn lại khá nhiều. Làm không xuể, nhưng tôi cứ làm theo sức mình, từng việc một, không vội vàng hơn khả năng. Tôi không stress vì công việc. Nếu làm sai, tôi sửa. Xong. Không có cảm giác tội lỗi, cũng không thấy mâu thuẫn gì trong lòng.
Có lẽ vì tôi không xem công việc là mình. Nó chỉ là việc. Nó không đại diện cho tôi. Nó đến rồi đi trong ngày, giống như buổi sáng chuyển sang buổi trưa, rồi buổi tối. Tôi không để nó bước sâu hơn vào bên trong.
Tôi hay viết rất nhiều ghi chú. Mẫu trả lời cho từng tình huống. Chỉ cần mở note ra là biết đơn hàng đó cần xử lý thế nào. Khi mọi thứ được đặt vào hệ thống, tôi thấy lòng mình yên, như thể các ngăn kéo trong đầu đều được khép lại đúng chỗ.
Vậy mà ông chủ tôi lại stress đến mức phải nhập viện. Tôi thật sự không hiểu. Công việc thôi mà… có gì phải tự làm mình nặng đến vậy?
Mỗi lần tôi đi ngang chỗ ông ấy, tôi thấy đôi mày nhíu lại, như thể có một sợi dây vô hình luôn kéo căng trên trán ông. Tôi hỏi:
– Ông lại phiền chuyện gì thế?
Ông ấy nói một tràng. Rồi bảo:
– Nói với cô cũng vô ích. Cô có biết stress là gì đâu.
Tôi cười, không phải vì coi nhẹ, mà vì tôi thật sự không biết phải đặt sự nặng nề đó ở đâu trong mình. Tôi chỉ vào màn hình:
– Đây là việc của nhân viên ông. Ông có ba người, kêu tụi nó làm. Mắc gì ông phải cực nhọc? Mà nói thật, mỗi lần ông làm là tôi lại phải mất thời gian sửa. Ông đúng là không nên đụng tới.
Ông ấy chỉ biết cười.
Tôi không biết vì sao người ta có thể mang công việc vào tim mình đến thế. Có lẽ tôi chưa từng cho phép điều đó xảy ra, hoặc có lẽ tôi đã học cách đặt mọi thứ xuống trước khi nó kịp trở thành gánh nặng.
Trong các cuộc họp cũng vậy. Vấn đề vốn rất đơn giản. Nhưng đi qua một vòng người, nó tự nhiên trở nên phức tạp. Ai cũng nói, nhưng không ai muốn đứng ra kết thúc. Lời nói cứ trôi vòng quanh như gió lùa qua hành lang dài.
Sáng nay một chi nhánh phàn nàn đủ thứ. Mọi người bàn qua bàn lại. Tôi nghe mà mệt, không phải vì nội dung khó, mà vì ai cũng giữ lại cho mình một khoảng an toàn.
Tôi nói:
– Có thể nghe tôi nói một câu không?
Phòng họp im lặng. Tôi vốn rất lười lên tiếng. Nhưng hôm nay tôi thử bước ra một chút, như thử đặt chân xuống mặt nước xem có chìm không. Tôi đưa ra một giải pháp đơn giản. Có người không thích, vì chẳng ai muốn thêm một bước nào cả.
Cuối cùng mọi người cũng đồng ý. Và như mọi khi, ai đưa ra giải pháp thì người đó chịu trách nhiệm.
Có lẽ vì vậy mà người ta thích nói vòng.
Huống gì đơn hàng đó cũng là của tôi. Thôi thì tôi làm luôn cho xong. Tôi không thấy nặng nề. Tôi chỉ thấy mọi thứ đang ở đúng chỗ của nó, như một vật được đặt về vị trí vốn thuộc về nó từ đầu.
Còn ông thì sao?
Khi ông gặp một chuyện khó, ông có tự giữ lấy không? Hay ông cũng âm thầm đặt nó xuống như tôi?
Tôi hay bị thu hút bởi những người trầm lặng. Không phải vì họ ít nói, mà vì họ không phô bày sự nặng nề của mình. Tôi không thích ồn ào. Tôi có thể ồn ào nếu thích. Nhưng tôi cũng có thể im lặng rất lâu, và sự im lặng ấy không làm tôi khó chịu.
Tôi không đi làm ban đêm nữa. Giờ cao điểm, tôi cũng chưa muốn về nhà. Đi giờ này chắc hơn một tiếng mới tới nơi.
Vì thế tôi ở lại phòng ăn để ăn chiều và viết nhật ký.
Phòng ăn không có kính. Không có cảnh gì đặc biệt. Chỉ là ánh đèn trắng trải xuống những chiếc bàn trống, vài chiếc ghế lặng lẽ, và tiếng bước chân xa xa vang lên rồi tan đi trong hành lang. Tôi ngồi đó một mình, chậm rãi đặt từng câu chữ xuống, như đặt tay vào mặt nước, không làm nó gợn sóng.
Có những lúc như thế, tôi thấy mình rất rõ. Và cũng thấy thiếu một điều gì đó rất mơ hồ, không đau, chỉ là một khoảng mỏng, như lớp sương còn đọng lại trong lồng ngực.
Tôi tự hỏi ông đang làm gì. Không phải để mong ông nghĩ đến tôi. Chỉ là tôi tò mò, giữa thành phố này, có khi nào ông cũng đang im lặng như tôi, cũng đang ngồi ở một góc nào đó, để mặc ngày trôi qua chậm rãi.
Tối nay tôi sẽ ra sân bay mướn xe. Sáng mai tôi sang thăm con gái. Con bé ở đó một mình, lại đúng ngày lễ tình nhân. Tôi sợ nó buồn rồi nhận lời đại ai đó đi chơi cho đỡ trống trải thì phiền. Nên tôi qua chơi với nó vài tiếng, để nó biết rằng dù thế nào cũng có người nhớ tới nó trước tiên.
Có con gái đúng là lo thật. Tôi không thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng điều gì tôi làm được, tôi sẽ làm.
Nếu ông kết bạn với tôi, ông sẽ thấy bình an. Tôi nói thật. Tôi rất hiền với người tôi thích. Còn với người tôi không thích, tôi rất tệ.
Nhưng sự hiền đó không ồn ào. Nó không phô bày. Nó chỉ ở đó, như một dòng nước chảy lặng, không ai để ý nhưng vẫn nuôi dưỡng những gì ở gần nó.
Tôi không biết ngày mai ông có một tình yêu nào không. Nếu không có, cũng chẳng sao. Tình yêu không phải điều bắt buộc. Bình an vẫn là trên hết.
Nhưng đôi khi, giữa bình an ấy, tôi vẫn thấy một khoảng trống rất nhẹ, rất mỏng… như sương sớm chưa kịp tan khi mặt trời vừa chạm tới.
Ông nghĩ có đúng không?