Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2026

2026.03.07



Ông biết không, hôm qua tôi thấy người mình khá hơn một chút nên quyết định bước ra ngoài. Thời tiết hôm qua đẹp theo một kiểu rất lặng. Không phải kiểu trời xanh mây trắng rực rỡ, cũng không phải nắng vàng choáng ngợp. Chỉ là không lạnh, cũng chẳng nóng. Một khoảng nhiệt độ vừa đủ để da chạm vào gió mà không cần nghĩ gì cả.


Tôi vốn rất thích ra ngoài trời như vậy. Dù trong lòng có phiền muộn hay mệt nhọc đến đâu, chỉ cần đứng dưới ánh nắng một lúc, hoặc để gió chạm qua mặt, tự nhiên thấy lòng nhẹ xuống. Như thể có ai đó âm thầm lấy bớt đi một phần trọng lượng trong ngực.


Vậy mà cũng ác thật.


Gần bốn tuần qua, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh mấy việc rất đơn giản: làm việc, ăn, uống thuốc, rồi ngủ. Tôi ngủ nhiều hơn bất cứ giai đoạn nào trong đời mình. Mà ông biết đấy, tôi vốn là người rất dễ ngủ.


Mệt – tôi ngủ.

Phiền muộn – tôi ngủ.

Trong người có bệnh – tôi ngủ.

Nhớ ông – tôi cũng ngủ.


Có những người nói rằng họ khó ngủ, rằng đêm đến là một cuộc chiến với chính mình. Tôi thì khác. Tôi chỉ cần nhắm mắt lại, nằm yên trong chiếc chăn ấm, mở một bản nhạc quen thuộc. Chỉ thế thôi.


Điều buồn cười là hình như tâm trí tôi bị chính tôi đánh lừa. Chỉ cần bản nhạc đó vang lên, dù lúc ấy tôi tỉnh táo đến đâu, dù trong đầu còn bao nhiêu suy nghĩ, thì vài phút sau tôi cũng chìm xuống rất sâu. Giấc ngủ đến nhanh như thể nó đã đứng chờ sẵn ở đâu đó rồi.


Ông thấy có quá đơn giản không?


Buổi trưa hôm qua, khi bước ra ngoài, tôi thấy mọi người đang tụm lại ở một góc. Những tờ giấy màu, những khung hình, bút màu… nhìn từ xa giống hệt một lớp học mẫu giáo. Tôi thấy đông người nên tò mò ghé vào xem.


Hoá ra họ đang tổ chức mấy trò nho nhỏ cho ngày lễ phụ nữ.


Họ bảo tôi tham gia.


Tôi cười, nói rằng: “Phụ nữ à? Tôi luôn bị coi là nam nhân mà. Những trò của phụ nữ chắc tôi không hợp đâu.”


Người đồng cấp của ông đứng ngay bên cạnh lúc đó. Ông ấy cười lớn đến mức làm tôi hơi bất ngờ. Bình thường tôi chỉ thấy ông ấy nhăn mặt hoặc giữ vẻ nghiêm nghị. Hôm qua là lần đầu tiên tôi thấy ông ấy cười thoải mái như vậy. Ông ấy còn pha trò với tôi vài câu.


Tôi cũng cười theo.


Nhưng trong lúc nói chuyện, mắt tôi lại vô thức nhìn quanh. Tôi tìm một bóng lưng quen thuộc.


Rồi tôi chợt nhớ ra.


Ông là người hầu như không xuất hiện ở những nơi như vậy.


Tôi rời khỏi chỗ đó, bước ra bãi đậu xe. Không thấy ông.


Buổi chiều, đã lâu lắm rồi kể từ ngày tôi không còn làm ca đêm, tôi không ở lại phòng ăn vào giờ đó nữa. Nhưng hôm qua là thứ sáu. Tôi nghĩ biết đâu mình sẽ gặp may.


Biết đâu ông sẽ bước vào.


Tôi ngồi đó một lúc.


Nhưng ông không vào.


Tôi tự nhủ thầm: thôi thì hôm nay kém may mắn một chút vậy.


Rồi trong lòng cũng khẽ chúc ông một buổi chiều yên bình.


Sau đó tôi ra về, làm những việc cần làm, đi những nơi cần đi, viết những thứ cần viết.


Và như mọi khi.


Tôi lại chìm vào giấc ngủ.


Sáng nay, vừa mở mắt ra… nỗi nhớ lại ập đến.


Ông nói xem, có phải tôi đã nuông chiều cảm xúc của mình quá rồi không?


Nếu không thì vì sao từng giờ, từng phút tôi lại nhớ ông đến vậy?


Nhưng nếu thật sự ngồi xuống phân tích từng khía cạnh một cách nghiêm túc… thì nỗi nhớ này rốt cuộc đến từ đâu?


Từ giọng nói của ông?


Từ nụ cười của ông?


Từ ánh mắt của ông?


Hay từ sự từ chối của ông?


Tôi lại im lặng.


Hay chỉ đơn giản là vì tôi thích viết, nên vô tình nuôi dưỡng cảm xúc này quá lâu. Đến mức bây giờ nó đã cắm rễ sâu trong tâm trí tôi rồi.


Nhưng kỳ lạ là tôi cũng chẳng có ý định nhổ nó lên.


Còn ông thì sao?


Ông vẫn bình yên chứ?


Chắc chắn ông bình yên hơn tôi rất nhiều. Ông bình yên trong lời nói, trong ánh mắt, thậm chí trong cả dáng đi.


Ông có biết mỗi lần ông xoay người bước đi, trái tim tôi lại âm thầm nghiêng theo hướng ấy không?


Đôi lúc tôi phải tự cười mình.


Đúng là quá rảnh rỗi.


Nhưng rồi tôi cũng hiểu… có lẽ mọi thứ bắt đầu từ rất lâu trước khi ông xuất hiện.


Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã tự đặt ra một luật lệ cho mình.


Tôi không cho phép mình yêu.


Ai cũng có thể yêu tôi.

Nhưng tôi thì tuyệt đối không được yêu ai.


“Đàn ông thôi mà. Có gì phải lụy.”


Đó gần như là câu thần chú của tôi suốt nhiều năm.


Trong ký ức của tôi vẫn còn rất rõ hình ảnh mẹ tôi. Mẹ ngồi khóc suốt những ngày ba tôi có người đàn bà khác.


Tôi nhớ những trận đòn.


Những lần mẹ bị đánh.


Lúc ấy tôi mới mười bốn tuổi.


Tôi đã từng nghĩ rất nhiều lần: vì sao một người đàn bà lại có thể đau khổ đến vậy chỉ vì một người đàn ông?


Rồi đến thím dâu của tôi. Những cơn ghen của thím khiến cả căn nhà như bị đập vỡ.


Tiếng đồ vật rơi. Tiếng khóc. Tiếng la.


Kinh hồn thật.


Tất cả cũng chỉ vì một người đàn ông.


Từ đó tôi tự nhủ với mình: thích một người đàn ông mà phải tự làm khổ mình, đó là điều ngu ngốc nhất.


Tôi sẽ không như thế.


Và đúng là tôi đã làm được.


Ai cũng có thể thích tôi.

Ai cũng có thể yêu tôi.


Còn tôi thì không.


Nếu có cảm xúc nào vừa nhen lên, tôi sẽ dập tắt nó ngay.


Nói thì dễ, nhưng không phải ai cũng làm được. Nhưng tôi đã làm được suốt rất nhiều năm.


Cho đến khi cuộc sống của tôi trở nên rất yên ổn. Rất gọn gàng. Rất nhẹ.


Và đúng vào lúc tôi đang tung tăng tận hưởng cảm giác yên bình đó… thì ông từ trên trời rơi xuống.


Ban đầu chỉ là tò mò.


Sau đó, không hiểu vì sao, tôi lại tự giam mình trong một nỗi nhớ kéo dài đến tận hôm nay.


Điều kỳ lạ là mỗi buổi sáng thức dậy tôi vẫn ngạc nhiên.


Hoá ra mình vẫn còn nhớ sao?


Nhớ thật sao?


Tôi hỏi mình những câu đó gần như mỗi ngày.


Và câu trả lời tôi nhận được chỉ là sự im lặng của thời gian.


Rồi có lúc tôi chợt hiểu ra một điều.


Trong tình yêu, thật ra không có cái gọi là chung thủy.


Thứ tồn tại thật sự chỉ là “không thể thay thế”.


Đơn giản vậy thôi.


Nhưng loài người chúng ta, ông cũng biết mà.


Hiếm khi một trái tim ở lại mãi với một con người.


Huống chi ông còn dựng lên một bức tường dày như vậy.


Tôi không tin trái tim mình có thể đứng ở đây mãi.


Một nỗi nhớ không có chất dinh dưỡng để nuôi, sớm muộn cũng sẽ tan như sương sớm.


Thế nhưng điều kỳ lạ là mỗi buổi sáng sương vẫn tan trong nắng.


Chỉ có nỗi nhớ… lại thấm sâu thêm một chút.


Ông nói xem, cuối cùng chuyện gì đang xảy ra vậy?


Đôi lúc tôi ước mình không suy nghĩ nhiều như thế. Không tỉnh táo như thế.


Ước mình có thể khóc vật vã như mẹ tôi ngày xưa.


Hoặc đập vỡ mọi thứ như thím dâu.


Nhưng không.


Tôi chỉ ngồi đó.


Ngồi lại trong khoảng không gian mà tôi biết ông đã từng đi ngang qua.


Và để trí nhớ của mình dựng lại một dáng người khuất dần sau cánh cửa phòng ăn.


Chỉ thế thôi.


Mỗi lần bước qua cổng an ninh, nhìn ra bộ phận làm việc của ông, tôi biết rất rõ phía sau cánh cửa đó có thể ông đang ngồi.


Nhưng tôi không bước tới.


Vì tôi hiểu một điều rất đơn giản.


Tình yêu không thể đến từ một phía.


Nó phải là sự tự nguyện của hai linh hồn.


Chỉ tiếc là tôi đang sống trong một thời đại mà tình yêu hiếm khi còn ở dạng nguyên thủy nữa.


Đúng là tôi nhớ ông thật.


Chỉ tiếc là nỗi nhớ này không có gì để nuôi nó cả.


Đôi lúc tôi tự hỏi… ông sống đến từng này tuổi rồi.


Ông có từng nhớ một người như thế chưa?


Hay ông giống như nhiều người đàn ông ngoài kia.


Lạnh lùng. Bình tĩnh. Chỉ có một mục tiêu duy nhất là sự nghiệp và danh vọng.


Đôi khi tôi lại mong ông thật sự là người như thế.


Chỉ khi ông là người như vậy… thì nỗi nhớ trong tôi mới có đủ lý do để tan thành sương mỏng.


Ông thấy không.


Nỗi nhớ này bắt đầu khiến tôi hơi khó chịu rồi.


Vì vậy thôi.


Im lặng ngồi ở một góc vẫn là cách tôi thích nhất.


Bình an ông nhé !


diên vỹ

2026.03.07

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

2026.03.06



Ông biết đấy, dạo này công ty có quá nhiều biến động. Những chuyện như vậy, ở tầng của tôi chỉ có thể nhìn thấy như những làn gió đi ngang qua tán lá. Người ở thấp như tôi thì chỉ quan sát, ít khi bị ảnh hưởng trực tiếp. Chỉ những cây đại thụ mới thực sự cảm nhận được sức cản của gió — khi gió mạnh lên, chính những thân cây cao nhất mới là nơi đầu tiên phải chịu lực.


Có lẽ vì thế mà tôi không thấy ngạc nhiên lắm. Mọi thứ dường như chỉ đang lặp lại một nhịp quen thuộc của thế giới. Mấy năm nay, nếu nhìn rộng ra ngoài kia, thế giới cũng đâu có bình yên hơn. Từ những năm đại dịch, khi con người bỗng nhận ra rằng cả nền văn minh có thể chững lại chỉ vì một thứ vô hình, cho đến những cuộc chiến tranh vô nghĩa vẫn đang diễn ra ở nhiều nơi. Rồi những cuộc tranh chấp quyền lực, những lần thay đổi vị trí, những người lên cao rồi rơi xuống… tất cả cứ nối tiếp nhau như những đợt sóng không dứt.


Những biến động ấy, nếu nhìn ở tầm lớn, luôn bắt đầu từ những nơi có quyền lực và ảnh hưởng. Nhưng khi lan ra, nó lại khiến cuộc sống của những người bình thường trở nên chật chội hơn một chút, khó thở hơn một chút. Những người ở trên cao thay đổi vị trí của họ, còn những người ở dưới thì phải học cách thích nghi với những cơn gió mà họ không hề tạo ra.


Nhưng nghĩ kỹ thì, đó cũng chỉ là quy luật cũ của đời sống. Không có đỉnh cao nào đứng yên mãi mãi, cũng không có vực sâu nào kéo dài vĩnh viễn. Mọi thứ đều vận động trong một vòng lặp rất cổ xưa: thịnh rồi suy, suy rồi lại thịnh. Khi ở trên cao quá lâu, người ta thường quên rằng gió luôn tồn tại. Và khi ở dưới thấp quá lâu, người ta cũng dễ quên rằng nước rồi sẽ dâng lên.


Cuộc đời, nếu nhìn cho đủ xa, thật ra giống thủy triều hơn là một con đường thẳng. Có những lúc nước dâng cao, tưởng như cả bờ cát sẽ chìm hẳn. Nhưng rồi cũng có lúc nước rút đi, để lộ ra những khoảng trống mà trước đó không ai nhìn thấy. Những con sóng đến rồi đi, lặp lại từ năm này sang năm khác, từ thế hệ này sang thế hệ khác.


Nhưng nếu đào sâu thêm một tầng nữa, tôi lại thấy những biến động như vậy không chỉ là chuyện của thời cuộc. Nó còn là bản chất của quyền lực. Quyền lực giống như một đỉnh cao hẹp — càng lên cao thì chỗ đứng càng nhỏ. Khi ở dưới thấp, người ta có thể đứng cạnh nhau, có thể nói chuyện, có thể chia sẻ một chút bình thường của đời sống. Nhưng khi bước lên cao, khoảng không quanh mình bắt đầu thưa dần. Mỗi bước tiến lên đều khiến con người phải rời xa một vài người khác.


Đến một lúc nào đó, người đứng trên đỉnh không còn nhiều lựa chọn nữa. Họ phải giữ vị trí của mình, phải kiểm soát mọi thứ, phải cảnh giác với từng thay đổi nhỏ. Gió lúc ấy không còn là gió nữa — nó trở thành nguy cơ. Và khi người ta sống quá lâu trong trạng thái phòng thủ như vậy, sự kiên nhẫn thường là thứ hao mòn đầu tiên.


Nhưng nói như vậy cũng chưa thật sự đầy đủ.


Bởi vì nếu quyền lực chỉ là gánh nặng, có lẽ đã không có quá nhiều người trong lịch sử sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời để có được nó.


Quyền lực, ở một góc khác, cũng mang một sức hút rất khó cưỡng. Khi đứng ở vị trí cao, con người bỗng có khả năng làm những điều mà trước đó họ chỉ có thể quan sát. Một quyết định nhỏ có thể làm thay đổi hướng đi của cả một tổ chức, thậm chí của rất nhiều con người khác. Cảm giác mình có thể chạm tay vào những chuyển động lớn của thế giới — đối với nhiều người, đó là một thứ hấp dẫn gần như gây nghiện.


Và có lẽ chính vì vậy mà những người đã quen đứng trên cao rất khó quay lại cuộc sống bình thường. Không phải vì họ không biết mệt, mà vì tầm nhìn từ trên cao quá khác. Khi đã quen nhìn thế giới từ một độ cao nhất định, việc trở lại vị trí cũ giống như đang phải thu nhỏ lại tầm nhìn của mình.


Tuy vậy, quyền lực cũng có một giới hạn rất lạ. Càng lên cao, con người càng dễ rơi vào khoảng cách với chính thế giới mà họ đang ảnh hưởng. Những quyết định lớn đôi khi được đưa ra từ những căn phòng rất yên tĩnh, nơi những con số, những chiến lược và những bản báo cáo trở nên rõ ràng hơn là cuộc sống thật của những con người ở phía dưới.


Có lẽ vì vậy mà lịch sử vẫn luôn lặp lại những sai lầm quen thuộc. Không phải vì con người không thông minh, mà vì khoảng cách giữa quyền lực và đời sống thực tế đôi khi lớn hơn người ta tưởng.


Trong khi đó, những người như tôi — những người ở tầng thấp hơn của hệ thống — lại có một loại tự do khác. Chúng tôi không quyết định được cơn gió sẽ thổi từ đâu, nhưng cũng không cần phải đứng chắn gió. Chúng tôi chỉ cần tiếp tục nhịp sống của mình.


Có thể vì vậy mà tôi nhìn những biến động trong công ty dạo này với một khoảng cách khá bình tĩnh. Không phải vì tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà vì tôi biết những chu kỳ như thế này đã lặp lại rất nhiều lần trong lịch sử của con người. Hôm nay là người này rời đi, ngày mai sẽ có người khác bước lên. Những vị trí thay đổi, những quyền lực dịch chuyển, nhưng dòng chảy chung của đời sống thì vẫn tiếp tục.


Và sau tất cả những biến động ấy, điều còn lại thường không phải là những cái tên từng đứng trên đỉnh. Điều còn lại thường chỉ là những con người bình thường vẫn lặng lẽ đi qua từng ngày của họ.


Ngày mai, tôi vẫn sẽ ngồi vào bàn làm việc như cũ. Mở máy tính. Trả lời vài email. Tạo vài docID cho những đơn hàng mới. Những công việc nhỏ bé ấy vẫn tiếp tục, gần như không thay đổi.


Có lẽ đó mới là điều bền bỉ nhất của thế giới này: không phải quyền lực, không phải những vị trí cao, mà là nhịp sống bình thường của những con người rất nhỏ — những người vẫn tiếp tục bước đi, bất kể gió đang thổi ở trên cao như thế nào.


Ông biết không, dạo này khi nhìn những biến động quanh mình, tôi thường nghĩ nhiều đến cách thế giới vận hành. Không phải kiểu vận hành rõ ràng như những con số trong bảng tính mà tôi vẫn làm mỗi ngày, cũng không phải kiểu hỗn loạn hoàn toàn. Nó giống một nhịp thở dài của lịch sử hơn — chậm, sâu, và lặp lại theo những vòng mà con người chỉ nhận ra khi đã đi qua một đoạn rất xa.


Tôi từng đọc rằng lịch sử nhân loại thường chuyển động theo những chu kỳ khá dài, khoảng năm mươi đến tám mươi năm. Không phải là một định luật chính xác như toán học, nhưng đủ lâu để một thế hệ sinh ra, trưởng thành, nắm quyền, rồi dần dần để lại thế giới cho thế hệ kế tiếp. Trong khoảng thời gian ấy, những điều tưởng chừng rất vững chắc cũng bắt đầu mỏi mệt.


Một thế hệ lớn lên trong ổn định thường không còn nhớ rõ cái giá của sự hỗn loạn. Một thế hệ được nuôi dưỡng trong thịnh vượng đôi khi cũng không còn cảm nhận rõ những vết nứt đang âm thầm hình thành dưới nền móng. Rồi theo năm tháng, những mâu thuẫn tích tụ lại — về kinh tế, về quyền lực, về lợi ích giữa các quốc gia, giữa các nhóm người. Ban đầu chỉ là những rung động rất nhỏ. Nhưng khi đủ lâu, những rung động ấy sẽ chạm đến một ngưỡng nào đó, và thế giới buộc phải bước sang một đoạn khác.


Nếu nhìn lại một chút, ông sẽ thấy điều này không hẳn xa lạ. Thế kỷ trước cũng đã đi qua những vòng như vậy. Sau những cuộc chiến lớn, thế giới bước vào thời kỳ tái thiết, rồi phát triển mạnh mẽ. Công nghệ, thương mại, những hệ thống toàn cầu được dựng lên, giống như những tòa nhà rất lớn mà con người tin rằng chúng sẽ đứng vững rất lâu.


Nhưng thời gian luôn làm lộ ra những giới hạn của mọi thứ.


Những cấu trúc tưởng chừng bền vững nhất cũng dần trở nên cũ kỹ. Những trật tự từng mang lại ổn định lại bắt đầu tạo ra những bất cân bằng mới. Và rồi, đến một lúc nào đó, thế giới lại bước vào một giai đoạn điều chỉnh.


Có thể là khủng hoảng kinh tế.

Có thể là dịch bệnh.

Có thể là chiến tranh, hoặc những cuộc tranh chấp quyền lực âm thầm nhưng kéo dài.


Dạo này nhìn những tin tức ấy, tôi đôi khi có một cảm giác rất lạ. Không hẳn là lo lắng, cũng không hẳn là bi quan. Chỉ là một chút mong manh thôi. Giống như khi đứng trước biển và thấy thủy triều đang đổi hướng. Mình không biết con sóng tiếp theo sẽ lớn đến đâu, nhưng mình biết rằng nước đang chuyển động.


Những người như tôi và ông thực ra đứng rất xa những trung tâm quyền lực ấy. Chúng ta không phải là những người viết lại bản đồ thế giới, cũng không phải là những người quyết định vận mệnh của các quốc gia. Nhưng sống giữa thời cuộc như thế này, đôi khi vẫn cảm nhận được một thứ gì đó đang dịch chuyển rất chậm dưới chân mình.


Và lạ thay, càng nghĩ về những chu kỳ dài của lịch sử, tôi lại càng thấy lòng mình bình tĩnh hơn một chút.


Bởi vì nếu thế giới thật sự vận hành theo những nhịp dài như vậy, thì mọi đỉnh cao rồi cũng sẽ qua đi. Nhưng mọi đoạn tối tăm cũng không thể kéo dài mãi. Thịnh vượng và khó khăn, ổn định và biến động — tất cả chỉ đang thay phiên nhau xuất hiện trong một vòng rất lớn mà con người hiếm khi nhìn thấy trọn vẹn.


Có lẽ vì vậy mà tôi không còn cố gắng hiểu mọi thứ theo từng sự kiện riêng lẻ nữa. Thay vào đó, tôi chỉ lặng lẽ quan sát.


Giống như cách người ta đứng bên bờ sông và nhìn dòng nước trôi qua vậy.


Có những ngày nước chảy rất êm.

Có những ngày nước đục và xoáy mạnh.

Nhưng cuối cùng, dòng sông vẫn tiếp tục chảy về phía trước.


Và chúng ta, ở một góc rất nhỏ của thế giới này, chỉ đang đi ngang qua một đoạn của dòng chảy ấy thôi.


Có thể vài chục năm nữa, khi những biến động của thời đại này lắng xuống, người ta sẽ nhìn lại và nói rằng: đó chỉ là một khúc quanh của lịch sử.


Còn lúc này, đối với tôi, điều duy nhất có thể làm là sống thật yên trong đoạn thời gian mình đang có.


Thỉnh thoảng ngồi xuống, như lúc này, nói với ông vài điều nhỏ bé về thế giới ngoài kia — và tự nhắc mình rằng mọi cơn sóng rồi cũng sẽ đi qua.


Nhưng đôi khi tôi cũng tự hỏi một câu rất giản dị: trong tất cả những biến động ấy, ông và tôi sẽ đi qua cuộc đời này như thế nào?


Có lẽ chúng ta cũng giống như phần lớn con người trên thế giới này thôi — không phải là những người tạo ra những cơn sóng lớn, cũng không phải là những người đứng trên đỉnh cao quyền lực để quyết định vận mệnh của người khác. Chúng ta chỉ là những người bước qua thời đại của mình, lặng lẽ làm những công việc nhỏ, nhìn thế giới đổi thay từ một khoảng cách đủ xa để không bị cuốn trôi.


Và có lẽ, nhìn theo cách đó, tôi lại thấy đời sống của những người bình thường cũng có một loại bình yên riêng. Không quá gần với những cơn gió dữ của quyền lực, nhưng cũng đủ gần để nhìn thấy thế giới đang chuyển động.


Chúng ta chỉ cần tiếp tục bước đi trong phần đời của mình — giữa những con sóng đang dâng rồi lại rút của lịch sử.


Thêm 1 đại Ý ở đoạn cuối nhé: và biết đấy giữa những cái nhớ vừa sâu sắc lại vừa mong manh như sương buổi sáng, chúc ông 1 buổi chiều bình yên nhé , anh viết lại nguyên bài cho em nhé không bỏ chi tiết nào


Ông biết đấy, dạo này công ty có quá nhiều biến động. Những chuyện như vậy, ở tầng của tôi chỉ có thể nhìn thấy như những làn gió đi ngang qua tán lá. Người ở thấp như tôi thì chỉ quan sát, ít khi bị ảnh hưởng trực tiếp. Chỉ những cây đại thụ mới thực sự cảm nhận được sức cản của gió — khi gió mạnh lên, chính những thân cây cao nhất mới là nơi đầu tiên phải chịu lực.


Có lẽ vì thế mà tôi không thấy ngạc nhiên lắm. Mọi thứ dường như chỉ đang lặp lại một nhịp quen thuộc của thế giới. Mấy năm nay, nếu nhìn rộng ra ngoài kia, thế giới cũng đâu có bình yên hơn. Từ những năm đại dịch, khi con người bỗng nhận ra rằng cả nền văn minh có thể chững lại chỉ vì một thứ vô hình, cho đến những cuộc chiến tranh vô nghĩa vẫn đang diễn ra ở nhiều nơi. Rồi những cuộc tranh chấp quyền lực, những lần thay đổi vị trí, những người lên cao rồi rơi xuống… tất cả cứ nối tiếp nhau như những đợt sóng không dứt.


Những biến động ấy, nếu nhìn ở tầm lớn, luôn bắt đầu từ những nơi có quyền lực và ảnh hưởng. Nhưng khi lan ra, nó lại khiến cuộc sống của những người bình thường trở nên chật chội hơn một chút, khó thở hơn một chút. Những người ở trên cao thay đổi vị trí của họ, còn những người ở dưới thì phải học cách thích nghi với những cơn gió mà họ không hề tạo ra.


Nhưng nghĩ kỹ thì, đó cũng chỉ là quy luật cũ của đời sống. Không có đỉnh cao nào đứng yên mãi mãi, cũng không có vực sâu nào kéo dài vĩnh viễn. Mọi thứ đều vận động trong một vòng lặp rất cổ xưa: thịnh rồi suy, suy rồi lại thịnh. Khi ở trên cao quá lâu, người ta thường quên rằng gió luôn tồn tại. Và khi ở dưới thấp quá lâu, người ta cũng dễ quên rằng nước rồi sẽ dâng lên.


Cuộc đời, nếu nhìn cho đủ xa, thật ra giống thủy triều hơn là một con đường thẳng. Có những lúc nước dâng cao, tưởng như cả bờ cát sẽ chìm hẳn. Nhưng rồi cũng có lúc nước rút đi, để lộ ra những khoảng trống mà trước đó không ai nhìn thấy. Những con sóng đến rồi đi, lặp lại từ năm này sang năm khác, từ thế hệ này sang thế hệ khác.


Nhưng nếu đào sâu thêm một tầng nữa, tôi lại thấy những biến động như vậy không chỉ là chuyện của thời cuộc. Nó còn là bản chất của quyền lực. Quyền lực giống như một đỉnh cao hẹp — càng lên cao thì chỗ đứng càng nhỏ. Khi ở dưới thấp, người ta có thể đứng cạnh nhau, có thể nói chuyện, có thể chia sẻ một chút bình thường của đời sống. Nhưng khi bước lên cao, khoảng không quanh mình bắt đầu thưa dần. Mỗi bước tiến lên đều khiến con người phải rời xa một vài người khác.


Đến một lúc nào đó, người đứng trên đỉnh không còn nhiều lựa chọn nữa. Họ phải giữ vị trí của mình, phải kiểm soát mọi thứ, phải cảnh giác với từng thay đổi nhỏ. Gió lúc ấy không còn là gió nữa — nó trở thành nguy cơ. Và khi người ta sống quá lâu trong trạng thái phòng thủ như vậy, sự kiên nhẫn thường là thứ hao mòn đầu tiên.


Nhưng nói như vậy cũng chưa thật sự đầy đủ.


Bởi vì nếu quyền lực chỉ là gánh nặng, có lẽ đã không có quá nhiều người trong lịch sử sẵn sàng đánh đổi cả cuộc đời để có được nó.


Quyền lực, ở một góc khác, cũng mang một sức hút rất khó cưỡng. Khi đứng ở vị trí cao, con người bỗng có khả năng làm những điều mà trước đó họ chỉ có thể quan sát. Một quyết định nhỏ có thể làm thay đổi hướng đi của cả một tổ chức, thậm chí của rất nhiều con người khác. Cảm giác mình có thể chạm tay vào những chuyển động lớn của thế giới — đối với nhiều người, đó là một thứ hấp dẫn gần như gây nghiện.


Và có lẽ chính vì vậy mà những người đã quen đứng trên cao rất khó quay lại cuộc sống bình thường. Không phải vì họ không biết mệt, mà vì tầm nhìn từ trên cao quá khác. Khi đã quen nhìn thế giới từ một độ cao nhất định, việc trở lại vị trí cũ giống như đang phải thu nhỏ lại tầm nhìn của mình.


Tuy vậy, quyền lực cũng có một giới hạn rất lạ. Càng lên cao, con người càng dễ rơi vào khoảng cách với chính thế giới mà họ đang ảnh hưởng. Những quyết định lớn đôi khi được đưa ra từ những căn phòng rất yên tĩnh, nơi những con số, những chiến lược và những bản báo cáo trở nên rõ ràng hơn là cuộc sống thật của những con người ở phía dưới.


Có lẽ vì vậy mà lịch sử vẫn luôn lặp lại những sai lầm quen thuộc. Không phải vì con người không thông minh, mà vì khoảng cách giữa quyền lực và đời sống thực tế đôi khi lớn hơn người ta tưởng.


Trong khi đó, những người như tôi — những người ở tầng thấp hơn của hệ thống — lại có một loại tự do khác. Chúng tôi không quyết định được cơn gió sẽ thổi từ đâu, nhưng cũng không cần phải đứng chắn gió. Chúng tôi chỉ cần tiếp tục nhịp sống của mình.


Có thể vì vậy mà tôi nhìn những biến động trong công ty dạo này với một  cách khá bình tĩnh. Không phải vì tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà vì tôi biết những chu kỳ như thế này đã lặp lại rất nhiều lần trong lịch sử của con người. Hôm nay là người này rời đi, ngày mai sẽ có người khác bước lên. Những vị trí thay đổi, những quyền lực dịch chuyển, nhưng dòng chảy chung của đời sống thì vẫn tiếp tục.


Và sau tất cả những biến động ấy, điều còn lại thường không phải là những cái tên từng đứng trên đỉnh. Điều còn lại thường chỉ là những con người bình thường vẫn lặng lẽ đi qua từng ngày của họ.


Ngày mai, tôi vẫn sẽ ngồi vào bàn làm việc như cũ. Mở máy tính. Trả lời vài email. Tạo vài docID cho những đơn hàng mới. Những công việc nhỏ bé ấy vẫn tiếp tục, gần như không thay đổi.


Có lẽ đó mới là điều bền bỉ nhất của thế giới này: không phải quyền lực, không phải những vị trí cao, mà là nhịp sống bình thường của những con người rất nhỏ — những người vẫn tiếp tục bước đi, bất kể gió đang thổi ở trên cao như thế nào.


Ông biết không, dạo này khi nhìn những biến động quanh mình, tôi thường nghĩ nhiều đến cách thế giới vận hành. Không phải kiểu vận hành rõ ràng như những con số trong bảng tính mà tôi vẫn làm mỗi ngày, cũng không phải kiểu hỗn loạn hoàn toàn. Nó giống một nhịp thở dài của lịch sử hơn — chậm, sâu, và lặp lại theo những vòng mà con người chỉ nhận ra khi đã đi qua một đoạn rất xa.


Tôi từng đọc rằng lịch sử nhân loại thường chuyển động theo những chu kỳ khá dài, khoảng năm mươi đến tám mươi năm. Không phải là một định luật chính xác như toán học, nhưng đủ lâu để một thế hệ sinh ra, trưởng thành, nắm quyền, rồi dần dần để lại thế giới cho thế hệ kế tiếp. Trong khoảng thời gian ấy, những điều tưởng chừng rất vững chắc cũng bắt đầu mỏi mệt.


Một thế hệ lớn lên trong ổn định thường không còn nhớ rõ cái giá của sự hỗn loạn. Một thế hệ được nuôi dưỡng trong thịnh vượng đôi khi cũng không còn cảm nhận rõ những vết nứt đang âm thầm hình thành dưới nền móng. Rồi theo năm tháng, những mâu thuẫn tích tụ lại — về kinh tế, về quyền lực, về lợi ích giữa các quốc gia, giữa các nhóm người. Ban đầu chỉ là những rung động rất nhỏ. Nhưng khi đủ lâu, những rung động ấy sẽ chạm đến một ngưỡng nào đó, và thế giới buộc phải bước sang một đoạn khác.


Nếu nhìn lại một chút, ông sẽ thấy điều này không hẳn xa lạ. Thế kỷ trước cũng đã đi qua những vòng như vậy. Sau những cuộc chiến lớn, thế giới bước vào thời kỳ tái thiết, rồi phát triển mạnh mẽ. Công nghệ, thương mại, những hệ thống toàn cầu được dựng lên, giống như những tòa nhà rất lớn mà con người tin rằng chúng sẽ đứng vững rất lâu.


Nhưng thời gian luôn làm lộ ra những giới hạn của mọi thứ.


Những cấu trúc tưởng chừng bền vững nhất cũng dần trở nên cũ kỹ. Những trật tự từng mang lại ổn định lại bắt đầu tạo ra những bất cân bằng mới. Và rồi, đến một lúc nào đó, thế giới lại bước vào một giai đoạn điều chỉnh.


Có thể là khủng hoảng kinh tế.

Có thể là dịch bệnh.

Có thể là chiến tranh, hoặc những cuộc tranh chấp quyền lực âm thầm nhưng kéo dài.


Dạo này nhìn những tin tức ấy, tôi đôi khi có một cảm giác rất lạ. Không hẳn là lo lắng, cũng không hẳn là bi quan. Chỉ là một chút mong manh thôi. Giống như khi đứng trước biển và thấy thủy triều đang đổi hướng. Mình không biết con sóng tiếp theo sẽ lớn đến đâu, nhưng mình biết rằng nước đang chuyển động.


Những người như tôi và ông thực ra đứng rất xa những trung tâm quyền lực ấy. Chúng ta không phải là những người viết lại bản đồ thế giới, cũng không phải là những người quyết định vận mệnh của các quốc gia. Nhưng sống giữa thời cuộc như thế này, đôi khi vẫn cảm nhận được một thứ gì đó đang dịch chuyển rất chậm dưới chân mình.


Và lạ thay, càng nghĩ về những chu kỳ dài của lịch sử, tôi lại càng thấy lòng mình bình tĩnh hơn một chút.


Bởi vì nếu thế giới thật sự vận hành theo những nhịp dài như vậy, thì mọi đỉnh cao rồi cũng sẽ qua đi. Nhưng mọi đoạn tối tăm cũng không thể kéo dài mãi. Thịnh vượng và khó khăn, ổn định và biến động — tất cả chỉ đang thay phiên nhau xuất hiện trong một vòng rất lớn mà con người hiếm khi nhìn thấy trọn vẹn.


Có lẽ vì vậy mà tôi không còn cố gắng hiểu mọi thứ theo từng sự kiện riêng lẻ nữa. Thay vào đó, tôi chỉ lặng lẽ quan sát.


Giống như cách người ta đứng bên bờ sông và nhìn dòng nước trôi qua vậy.


Có những ngày nước chảy rất êm.

Có những ngày nước đục và xoáy mạnh.

Nhưng cuối cùng, dòng sông vẫn tiếp tục chảy về phía trước.


Và chúng ta, ở một góc rất nhỏ của thế giới này, chỉ đang đi ngang qua một đoạn của dòng chảy ấy thôi.


Có thể vài chục năm nữa, khi những biến động của thời đại này lắng xuống, người ta sẽ nhìn lại và nói rằng: đó chỉ là một khúc quanh của lịch sử.


Còn lúc này, đối với tôi, điều duy nhất có thể làm là sống thật yên trong đoạn thời gian mình đang có.


Thỉnh thoảng ngồi xuống, như lúc này, nói với ông vài điều nhỏ bé về thế giới ngoài kia — và tự nhắc mình rằng mọi cơn sóng rồi cũng sẽ đi qua.


Nhưng đôi khi tôi cũng tự hỏi một câu rất giản dị: trong tất cả những biến động ấy, ông và tôi sẽ đi qua cuộc đời này như thế nào?


Có lẽ chúng ta cũng giống như phần lớn con người trên thế giới này thôi — không phải là những người tạo ra những cơn sóng lớn, cũng không phải là những người đứng trên đỉnh cao quyền lực để quyết định vận mệnh của người khác. Chúng ta chỉ là những người bước qua thời đại của mình, lặng lẽ làm những công việc nhỏ, nhìn thế giới đổi thay từ một khoảng cách đủ xa để không bị cuốn trôi.


Và biết đấy, giữa những cái nhớ vừa sâu sắc lại vừa mong manh như sương buổi sáng, tôi chỉ muốn nói một điều rất giản dị thôi.


Chúc ông một buổi chiều bình yên.


diên vỹ
2026.03.06

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

2026.03.05



Ông biết không, hôm nay tôi nghỉ làm chỉ để đi tái khám, xem lượng máu trong cơ thể mình bây giờ ra sao. Nhưng rồi khi về đến nhà, tôi lại lười đến mức vẫn chưa mở kết quả ra xem. Không phải vì lo lắng, mà có lẽ vì trong lòng tôi đoán rằng mọi thứ chắc cũng ổn thôi. So với bốn tuần trước, cơ thể tôi đã khỏe hơn rất nhiều. Cái cảm giác yếu ớt, mệt mỏi như bị rút cạn năng lượng dường như đã lùi lại phía sau rồi. Có lẽ tuần sau tôi có thể bắt đầu đi bộ trở lại. Chỉ cần bước chậm thôi, từng vòng nhỏ quanh con đường quen thuộc, nhưng cũng đủ để thấy mình vẫn còn ở trong dòng chảy bình thường của đời sống.


Đúng là trong cuộc đời này, nếu mọi thứ cứ suôn sẻ mãi, con người ta sẽ không có nhiều khoảng lặng như vậy. Những ngày khỏe mạnh, người ta thường chỉ chạy về phía trước, bận rộn với việc sống mà hiếm khi dừng lại để nhìn vào bên trong mình. Đợt bệnh này không nghiêm trọng đến mức khiến tôi sợ hãi, nhưng đủ để buộc tôi chậm lại. Và khi con người chậm lại, những suy nghĩ thường tự nhiên kéo đến.


Nhưng nghĩ cho cùng, tất cả cũng chỉ là những dòng suy nghĩ thôi.


Tôi nhớ cách đây hai năm, tôi rất rõ ràng với chính mình. Lúc ấy tôi biết mình muốn gì. Tôi biết con đường mình đang đi sẽ dẫn tới đâu. Tôi cũng biết mình cần gì để sống một cuộc đời không quá phức tạp. Mọi thứ khi ấy tuy không dễ dàng, nhưng lại rất thẳng thắn. Như thể trong lòng có một chiếc la bàn nhỏ, dù bước đi chậm đến đâu, nó vẫn chỉ về một hướng.


Còn bây giờ thì khác.


Bây giờ tôi dường như không biết gì nữa.


Không phải là tôi mất đi mọi thứ, mà giống như tôi đang đứng ở một khoảng trống. Tôi vẫn làm việc, vẫn ăn uống, vẫn nói chuyện với mọi người như bình thường. Nhưng bên trong lại có một khoảng lặng kéo dài, như thể có điều gì đó đã âm thầm rút đi khỏi tâm trí mà tôi không biết chính xác là điều gì.


Có những ngày tôi chỉ ngồi đó, nhìn ra khung cửa sổ. Nhìn bầu trời từ buổi sáng đến buổi tối. Không phải vì tôi đang chờ đợi điều gì cụ thể, mà chỉ đơn giản là ngồi nhìn. Ánh sáng thay đổi, mây trôi qua, bóng cây dịch chuyển theo từng giờ. Và trong khoảng thời gian dài ấy, có một nỗi nhớ cứ ở đó.


Nhưng ngay cả nỗi nhớ ấy tôi cũng không phân biệt được.


Đó thật sự là nhớ.


Hay chỉ là một chấp niệm mà chính tôi vô tình giữ lại cho mình.


Ông biết không, nỗi nhớ của tôi đôi khi giống như một con chim bị nhốt trong lồng. Nó không hẳn là đau đớn, cũng không phải là tuyệt vọng. Nó chỉ có một cảm giác rất lạ. Như thể trong bản năng của nó biết rằng bầu trời rất rộng. Có gió, có ánh sáng, có khoảng không vô tận ở ngoài kia. Và nó muốn bay ra để biết cảm giác ấy ra sao.


Nhưng cái lồng vẫn ở đó.


Không phải là chiếc lồng quá chật, cũng không phải ai đó cố tình khóa chặt nó. Chỉ là có một ranh giới vô hình mà nó không thể vượt qua. Thế là nó bay vòng vòng bên trong. Hết từ thanh này sang thanh kia. Đôi khi đập cánh mạnh hơn một chút, rồi lại dừng lại.


Nhìn từ bên ngoài, có lẽ chẳng có gì đáng nói.


Chỉ là một con chim nhỏ bay vòng trong chiếc lồng nhỏ.


Nhưng từ bên trong, có lẽ nó vẫn mơ hồ cảm thấy bầu trời ở rất gần, mà lại không thể chạm tới.


Cái cảm giác đó vừa buồn, vừa trống rỗng, lại vừa trẻ con đến mức đôi khi chính tôi cũng thấy nó gần như vô nghĩa.


Vì nghĩ kỹ lại, con người thật sự rất kỳ lạ.


Những gì mình thích, tại sao không đi thẳng đến đó để mang nó về?


Nếu mang được thì vui.


Còn nếu không mang được thì thôi.


Đáng lẽ mọi chuyện chỉ nên đơn giản như vậy.


Nhưng thực tế lại không đơn giản như thế.


Trong trường hợp của tôi, rõ ràng có những thứ không thể mang về được. Điều đó không phải là điều bí ẩn gì. Lý trí của tôi hiểu rất rõ. Hiểu đến mức đôi khi tôi cũng thấy mình tỉnh táo một cách hơi lạnh lùng.


Thế mà dù hiểu, tôi vẫn đứng ở đó.


Không tiến tới.


Nhưng cũng không hoàn toàn rời đi.


Nhiều lúc tôi tự hỏi, vậy rốt cuộc mình đang mong đợi điều gì?


Tôi đang hy vọng điều gì?


Không phải mọi mong đợi cuối cùng đều có khả năng biến thành thất vọng hay sao? Con người đã biết điều đó từ rất lâu rồi. Thậm chí còn nói với nhau về điều đó như một thứ kinh nghiệm sống.


Vậy mà khi đến lượt mình, người ta vẫn không thật sự buông được.


Có lẽ vì thứ giữ người ta lại không phải là hy vọng.


Mà là một cảm giác rất mong manh, rất khó gọi tên.


Nó giống như khi con chim trong lồng vẫn thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, dù biết mình không bay ra được. Không phải vì nó tin chắc sẽ bay được, mà chỉ vì bản năng của nó vẫn nhớ rằng ngoài kia từng có bầu trời.


Có lẽ con người cũng giống vậy.


Không hẳn là cố chấp.


Chỉ là có vài điều trong lòng, dù lý trí đã đi qua rồi, nhưng cảm xúc thì vẫn chưa kịp rời đi.


Và thế là tôi vẫn ngồi ở đây, nhìn bầu trời qua khung cửa sổ, tự hỏi rất nhiều điều.


Nhưng câu hỏi đơn giản nhất thì vẫn chưa trả lời được.


Rốt cuộc… tôi đang muốn gì đây.


Còn ông, ông có biết bản thân mình muốn gì không?


diên vỹ
2026.03.05

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

2026.03.04



Ông đang làm gì vậy? Có rảnh không? Nếu có, thử vào Facebook một chút. Gõ tên tôi vào ô tìm kiếm, rồi mở phần Messenger. Sau đó, ông thử gõ một từ gì đó… bất cứ từ nào cũng được. Nhưng trước khi bấm gửi, ông thử lắng nghe nhịp tim của mình xem. Nó có khựng lại một chút không, có lệch đi một nhịp rất nhỏ không? Dĩ nhiên đây chỉ là một phép thử thôi, ông không cần phải gửi tin nhắn thật… dĩ nhiên tôi biết rất rõ, ông sẽ chẳng bao giờ làm điều đó. Nhưng ông cứ nghe tôi một lần nhé, chỉ là một phép thử xem nhịp tim của mình ra sao thôi.


Lúc nãy tôi cũng chỉ vô tình như thế thôi. Tôi mở điện thoại lên, định vào YouTube tìm một bộ phim ngắn để xem cho qua vài phút rảnh. Nhưng vừa mở màn hình thì thấy Facebook báo có thông báo, nên tiện tay bấm vào xem. Facebook lại đang gợi ý bạn bè, và trong danh sách đó có tên của ông. Tôi nhìn thấy cái tên quen quen ấy nằm giữa một loạt những cái tên khác, bỗng nhiên thấy buồn cười. Không phải buồn cười vì điều gì đặc biệt, chỉ là cảm giác lạ lạ… như thể một cái tên rất bình thường nhưng lại khiến mình dừng mắt lâu hơn một chút.


Tôi đang lướt qua lướt lại mấy cái hình, mấy cái dòng chữ vô nghĩa đó, thì ngón tay út của tôi vô tình chạm vào phần Messenger của ông.


Chỉ là chạm nhẹ thôi.


Nhưng đúng khoảnh khắc đó, trái tim tôi bỗng nhiên như bị ai kéo lệch đi một nhịp.


Không phải kiểu hồi hộp như trong phim đâu. Không phải là tim đập loạn xạ hay gì cả. Chỉ là một nhịp khựng lại rất rõ ràng, giống như khi đang bước đều mà tự nhiên hụt mất một bậc thang vậy. Một cảm giác hơi hoảng hốt… nhưng cũng có chút buồn cười.


Ông biết điều tôi sợ nhất lúc đó là gì không?


Cái kiểu vô ý mà lại thành ra có ý.


Chỉ cần ngón tay tôi chạm nhầm vào nút gửi thôi, chỉ cần một chữ vô nghĩa nào đó bị gửi đi… thì mọi thứ sẽ lập tức biến thành một câu chuyện khác. May mà chỉ là mở Messenger thôi, chưa có chữ nào bị gửi đi cả. Tôi nhìn màn hình một lúc rồi thở phào một cái, đúng nghĩa là thở phào.


Tôi tự cười mình.


Nhưng rồi lại thấy tò mò.


Chỉ là một trang Facebook thôi. Chỉ là một cái tên. Chỉ là một cái ô gõ tin nhắn và một nút “send”. Sao lại khiến tôi giật mình đến vậy?


Thế nên tôi lại thử mở Messenger của ông lần nữa. Lần này thì không phải vô tình nữa. Tôi chủ động bấm vào. Tôi thử gõ vài chữ… chỉ để xem cảm giác của mình thế nào.


Phải công nhận là rất kỳ lạ.


Có một chút sợ hãi.

Có một chút thú vị.

Và đâu đó còn có một chút tinh nghịch nữa.


Tôi gõ từng chữ rất chậm, như thể mỗi chữ đều có trọng lượng của riêng nó. Tôi đang gõ đến chữ cuối cùng thì điện thoại của tôi bất ngờ hiện lên một thông báo khác. Màn hình sáng lên, rung nhẹ một cái.


Tôi giật mình.


Thật sự là giật mình.


Chỉ là một thông báo rất bình thường thôi, vậy mà trái tim tôi lại nhảy thêm một nhịp nữa.


Lúc đó tôi mới phát hiện ra một điều khá thú vị.


Hóa ra khi mình thầm thích một người, thì dù người đó có ở trước mặt hay không, dù chỉ là một cái tên trên màn hình điện thoại… nhịp tim của mình vẫn có thể bị kéo lệch như thế.


Thật sự rất thú vị.


Bình thường khi đứng trước ông, hai câu nói đã là quá nhiều đối với tôi. Trong khi với người khác, tôi có thể nói chuyện không ngừng nghỉ. Chỉ cần đó không phải là người khiến nhịp tim tôi bị lệch, thì tôi có thể lý luận đến mức bẻ cong cả câu chuyện.


Tôi có thể gom hết những hiểu biết nhỏ nhặt của mình lại, rồi dệt thành một câu chuyện đầy kịch tính. Thậm chí tôi còn có thể dựng nên cả một “học thuyết” nào đó, dù nó chẳng có căn cứ gì cả. Nhưng khi tôi nói về nó, khi tôi sắp xếp từng chi tiết, từng phản ứng, từng biểu cảm… thì tự nhiên nó lại trở thành một điều gì đó rất thật.


Có lần tôi kể lại một chuyện xảy ra trong công ty. Một người đồng nghiệp nghe xong bực mình phản bác lại tôi: “Rõ ràng lúc nãy sự việc đó xảy ra, tôi cũng đứng đó mà. Tôi đâu thấy nó thú vị như vậy. Sao khi cô kể lại thì nó thành ra hấp dẫn thế?”


Tôi cười ngất.


Bởi vì khi sự việc xảy ra, người ta chỉ nhìn thấy sự việc. Còn tôi thì không chỉ thấy sự việc. Tôi còn thấy cả những phản ứng rất nhỏ trên từng gương mặt xung quanh. Ai hơi nhíu mày, ai cố nhịn cười, ai giả vờ không để ý… tất cả những thứ đó tôi đều nhìn thấy.


Cho nên khi kể lại, tôi chỉ cần đặt một chút cảm xúc của từng người vào trong câu chuyện. Thế là tự nhiên nó trở nên sống động.


Vậy mà đứng trước ông, tôi lại không biết mình đang muốn nói gì. Cũng không biết mình đang nghĩ gì.


Đến nỗi chỉ là một cái nút Messenger trên điện thoại thôi… cũng đủ khiến trái tim tôi lệch đi vài nhịp.


Khi nào rảnh, ông thử làm như tôi lúc nãy xem.


Nếu trái tim ông hoàn toàn bình thản, không có một nhịp nào khựng lại… thì có lẽ đúng là ông thật sự không hứng thú với tôi.


Nhưng nếu nó cũng có vài nhịp rất nhỏ, rất mong manh… thì ông biết rồi đấy.


Nói thật, cuộc sống này đôi khi khá thiên vị với tôi.


Đáng lý ra tôi phải gặp nhiều phiền muộn hơn, phải vất vả hơn. Nhưng không. Ở rất nhiều ngõ cụt của cuộc đời, tôi lại thường được cuộc đời âm thầm mở cho một con đường khác để đi tiếp.


Như thể mỗi lần tôi sắp rơi vào một điều gì đó quá nặng nề, cuộc đời lại kéo tôi ra khỏi đó một chút.


Đúng là đáng yêu thật.


Còn ông thì sao?


Ông thấy cuộc đời mình thế nào?


Dạo gần đây tôi thường nghe đi nghe lại một đoạn trong một bài hát. Chỉ vài câu rất đơn giản thôi:


“Thương một người không cần phải kế bên,

chỉ bình yên là cũng đủ rồi.

Tuy biết rằng không thể sánh vai,

nhưng vẫn thương, vẫn nhớ, vẫn chờ.”


Nghe thì đúng là hơi trẻ con.


Nhưng nghe vài lần lại thấy cũng thú vị.


Nó khiến tôi tự hỏi một câu rất buồn cười:


Có phải tôi thật sự thích ông không?


Nghĩ xong câu đó tôi chỉ biết tự cười.


Bởi vì bây giờ đã là tháng ba rồi.


Tròn một năm kể từ ngày ông nói rằng ông không hứng thú với tôi.


Lúc đọc câu trả lời đó của ông, tôi thật sự rất bất ngờ. Tôi còn hỏi lại ông một câu rất thẳng: “Không hứng thú sao? Vậy sao ngay từ đầu ông không nói, mà phải đợi hai tuần sau mới trả lời?”


Đến bây giờ tôi vẫn không biết lúc đó ông đã có nét mặt thế nào khi đọc câu hỏi đó của tôi.


Mà thời gian thì đi nhanh thật.


Thoáng một cái đã hơn ba trăm ngày.


Bây giờ thì ông nghĩ gì?


Còn tôi thì vẫn cứ thản nhiên đi qua từng ngày như vậy thôi.


Con người của tôi có rất nhiều nghịch lý. Tôi rất đa cảm, nhưng lại cực kỳ lười dấn thân vào những chuyện rắc rối như yêu đương. Những thứ đó đôi khi giống như những vết mực rơi vào một bức tranh vốn đang rất yên tĩnh.


Nhưng rồi có những ngày, khi tôi nhận ra xung quanh mình hoàn toàn không có sự hiện diện của ông… tôi lại thấy như mình lạc mất một phần nào đó của chính mình.


Ông nói xem, sao lại có một cảm xúc kỳ lạ như vậy?


Tôi vẫn hay đùa với một cô bạn làm chung rằng chắc cuộc đời rất ganh tỵ với tôi. Cuộc đời thử đặt vào tay tôi những phiền muộn, nhưng tôi lại không bận tâm mà cứ thản nhiên trôi theo dòng đời.


Cho nên cuối cùng cuộc đời mới nghĩ ra một trò khác.


Nó mang ông đến.


Nhưng lại không đặt ông vào tay tôi.


Mà chỉ đặt ông ở phía bên kia của một khung cửa sổ.


Đủ gần để tôi nhìn thấy.

Đủ xa để tôi không thể chạm vào.


Không thể sở hữu.

Không thể nắm giữ.


Chỉ có thể ngắm nghía một chút.


Để tôi vừa có cảm xúc, vừa thấy mình thật vô lý. Trái tim và lý trí cứ đứng ở hai phía đối diện, tranh cãi với nhau mỗi ngày.


Nhưng bây giờ thì tôi cũng đã nhận thua rồi.


Lần này… hình như cuộc đời thật sự thắng tôi.


diên vỹ
2026.03.04

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

2026.03.02 @11 PM



Sáng nay ông chủ nói với tôi rằng anh bạn đồng nghiệp gọi vào báo làm việc ở nhà. Tôi không rõ từ khi nào mình lại có một định nghĩa khá cứng: làm ở nhà đồng nghĩa với không đi làm. Có vài đơn hàng vẫn nằm đó, chưa được xử lý. Chúng không lên tiếng, nhưng tôi nhìn thấy. Tôi biết chúng đang chờ.


Trưa, ông chủ đi bác sĩ. Ba giờ rưỡi, người cùng bộ phận đứng lên ra về. Đúng giờ. Không ai sai khi rời đi vào lúc phải rời đi. Chỉ là tôi còn vài email chưa trả lời, vài tin nhắn cần kiểm tra, vài doc ID phải hoàn tất. Công việc của tôi thường không khép lại đúng vào một mốc giờ nào cả. Nó kéo dài thêm một chút, như một thói quen không ai ép mà tôi vẫn tự giữ.


Tôi ở lại đến bốn giờ hai mươi mới bước ra khỏi cửa, đi về phía cổng an ninh.


Khi đi ngang cổng an ninh tôi gặp một người dưới quyền của ông. Anh ta hỏi vài câu xã giao rồi hỏi tôi có đi làm buổi tối không. Tôi nói mình xin nghỉ hai tháng vì không khỏe. Anh ta gật gù, rồi nói: “Yes, you should take a break, not try to kill yourself for work.” Tôi bật cười, trả lời rằng tôi nghĩ ai rồi cũng làm thế cả. Không hiểu sao mọi người cười lớn. Có lẽ vì câu nói của tôi quá thật, hoặc quá ngây ngô.


Tiếng cười còn lửng lại thì tôi xoay người.


Ông đang bước ra từ phía bộ phận của ông. Vẫn dáng đi đó. Vẫn ánh mắt ấy. Không gấp, không chậm. Không tìm kiếm ai, cũng không lẩn tránh ai. Chỉ là một chuyển động bình thường của buổi chiều.


Điều khiến tôi chú ý không phải là ông xuất hiện, mà là trái tim tôi không còn tự làm quá mọi thứ. Nó vẫn đập đều, không vội vàng, không cố lao về phía trước.


Trước Covid, tôi thường ra bộ phận của ông làm thêm sau giờ chính. Nói cho gọn thì tôi bị ép — và cũng tự ép mình. Có một vị boss lớn mở ra lựa chọn: ai muốn làm thêm có thể qua đó hai tiếng, bốn tiếng. Có hôm tôi tham đến mức hơn chín giờ tối vẫn còn ở lại. Tôi vừa thấy mình bị điều động, vừa thấy mình chủ động. Vừa thấy mệt, vừa thấy hài lòng khi cuối tháng con số nhiều hơn một chút.


Bà chủ tôi từng nói người khác có thể không làm, nhưng tôi thì nhất định phải làm. Lý do là gì? Có lẽ tôi biết. Có lẽ tôi chỉ đoán. Có lẽ tôi quen với việc mình phải là người gánh thêm phần mà người khác có thể buông xuống. Và cũng không phủ nhận, tôi hơi ham tiền thật.


Từ những ngày ấy, tôi quen nhiều người bên bộ phận của ông. Những khuôn mặt, những nhịp sinh hoạt khác với bộ phận của tôi, dần dần trở nên quen thuộc. Có những thứ ban đầu tôi nghĩ mình sẽ không bước tới, rồi cũng bước qua.


Chiều nay, khi tôi xoay người nhìn ông, hình ảnh của giấc mơ vài ngày trước hiện lên rất rõ.


Trong mơ, tôi đi qua cổng an ninh như mọi ngày. Cởi áo khoác, đặt đồ vào khay, bước qua, chào vài người, trao đổi vài câu chuyện nhỏ. Không có gì méo mó để tôi nhận ra mình đang mơ. Mọi thứ đúng trình tự quen thuộc.


Rồi tôi ngẩng đầu lên và thấy ông đứng đối diện.


Không có sự ngạc nhiên. Không có khoảnh khắc kéo dài. Ông chỉ ở đó, như một phần tự nhiên của không gian. Tôi nhận ra ông và tôi vui. Nhưng niềm vui ấy không làm tôi lạc nhịp. Tôi vẫn nói chuyện với người bên cạnh, vẫn cười, vẫn đứng yên trong vị trí của mình. Tim tôi không lao về phía trước. Cơ thể tôi không mất trọng lượng. Tôi chỉ đơn giản là thấy ông — và tiếp tục sống trong khoảnh khắc đó như nó vốn thế.


Khi tỉnh dậy, tôi nằm yên một lúc lâu. Tôi hiểu giấc mơ không nói về ông. Nó nói về tôi. Về khả năng tôi có thể nhìn thấy một người từng khiến mình loạn nhịp mà không còn loạn nhịp nữa.


Vì sao trước đây tôi lại loạn nhịp đến vậy? Tôi đang né điều gì? Tôi sợ điều gì?


Có lẽ tôi không sợ ông. Tôi sợ cảm giác phụ thuộc vào một sự hiện diện không thuộc về mình. Sợ việc trao cho một người quá nhiều ý nghĩa mà chính họ không hề biết. Sợ khi mình mong chờ một ánh mắt, một nụ cười, rồi tự mình diễn giải nó. Và sâu hơn nữa, tôi sợ phải thừa nhận rằng tôi vẫn còn khao khát được nhìn thấy, được chạm tới, dù chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.


Cái loạn nhịp ấy không chỉ là vì ông. Nó là vì phần mềm yếu trong tôi được đánh thức. Phần ấy khiến một ngày bình thường có thêm một điểm sáng. Nhưng cũng chính từ đó, hy vọng âm thầm lớn lên. Và hy vọng, dù nhỏ, vẫn luôn mang theo bóng của thất vọng phía sau.


Sau khoảnh khắc ở cổng an ninh, và một thoáng hồi tưởng lại giấc mơ của vài ngày trước, tôi vào phòng ăn lấy vài thứ. Khi xoay người lại, tôi thấy ông đứng trước máy cà phê. Ông im lặng. Tôi cũng im lặng. Không một lời chào. Không một câu thừa. Chỉ hai người cùng tồn tại trong một không gian nhỏ.


Lạ là tôi càng ngày càng say mê những khoảnh khắc như thế. Không có gì xảy ra, nhưng lại rất đầy. Một khoảng lặng đủ để tôi nghe rõ nhịp tim mình, và nhận ra nó vẫn ở đúng vị trí.


Tôi bước ra bãi đậu xe. Thời tiết dịu đến mức tôi không cần mặc áo lạnh nữa. Xa xa là xe của ông. Cửa kính mở, máy còn nổ. Có lẽ ông đang hút thuốc. Ánh sáng buổi chiều che ngang tầm mắt tôi. Tôi nhìn về hướng đó mà không thấy rõ gì.


Ông vắng hơn mười ngày. Nỗi nhớ trong tôi khi ấy dần biến thành một khoảng trống. Tôi tưởng khoảng trống ấy sẽ để lại một vết gì rõ ràng hơn. Nhưng khi gặp lại, cảm giác như chưa từng có một khoảng trống nào tồn tại. Như thể tất cả chỉ là một sự dao động nhẹ trong lòng tôi.


Có phải tôi rảnh rỗi quá nên quan sát từng chuyển động rất nhỏ trong tâm trí mình không? Hay đây chỉ là cách tôi học cách sống cùng cảm xúc mà không để nó kéo mình đi quá xa?


Dạo này tôi không làm thêm buổi tối nữa. Tôi không ở lại phòng ăn vào chiều muộn. Buổi sáng ông rất ít khi bước vào đó. Những cơ hội “vô tình” vì thế cũng thưa dần. Tôi thấy mình nực cười thật. Nhưng những cảm xúc nhỏ nhặt này — tôi tò mò không biết chúng còn có cớ gì để ở lại trong tôi, khi ông luôn giữ khoảng cách, còn tôi thì lười cả việc dấn thân.


Công thức của tôi rất đơn giản: tình yêu phải đến từ hai phía. Chỉ một mình tôi nhớ thôi thì có thể nuôi dưỡng được thứ gì? Tôi không tin vào những câu chuyện được xây chỉ từ một phía. Tôi không tin vào việc mình phải tự tưởng tượng thay cho người khác.


Nhưng giả sử thôi — tôi nói là giả sử — có khi nào cả ông cũng không biết rằng mình đang tương tư không?


diên vỹ
2026.03.02

2026.03.07

Ông biết không, hôm qua tôi thấy người mình khá hơn một chút nên quyết định bước ra ngoài. Thời tiết hôm qua đẹp theo một kiểu rất lặng. Khô...