Ông biết không, tôi có cảm giác như chỉ vài nhịp thở thôi mà một tuần này đã gần trôi qua mất rồi. Bây giờ đã là chiều thứ Tư, thêm một hơi thở nữa thôi sẽ thành chiều thứ Năm, rồi cứ thế, một tuần lại biến mất sạch sẽ.
Mấy ngày nay, đến cả chuyện ngồi xuống viết vài dòng tôi cũng không có thời gian. Hơn nữa, tôi lại chẳng thấy ông, ngoài lần hôm trước...
Xem ra, ông và tôi thật sự chẳng có một chút gì để giữ chúng ta ở lại với nhau sao?
Tôi hiểu rất rõ rằng trên đời này, có những thứ nếu không mong cầu thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ có được. Nhưng ngay cả khi đã có được rồi, cũng chưa chắc có thể giữ lại. Vậy cuối cùng, tôi đang mong cầu điều gì đây?
Mỗi ngày tôi vẫn nhớ ông. Một nỗi nhớ rất lạ, rất khó hiểu.
Nhưng hình như nó cũng chỉ có thể dừng lại ở một chút nhớ như thế thôi. Ngoài ra, tôi không biết mình còn có thể làm gì hơn nữa...
Công ty từ ngày bà chủ rời đi, có rất nhiều chuyện dường như càng ngày càng trở nên tệ hơn.
Nhưng đôi khi tôi lại nghĩ, không biết có thật sự là vì bà ấy rời đi nên mọi thứ mới bắt đầu tệ đi hay không. Hay vốn dĩ mọi chuyện đã ở trên một cái đà không ổn từ trước rồi, và cũng chính vì thế mà cuối cùng bà ấy mới bị ép phải rời đi?
Tôi không biết.
Có những chuyện khi mình đứng ở bên ngoài thì chỉ nhìn thấy kết quả, còn nguyên nhân thật sự nằm ở đâu có lẽ chẳng bao giờ biết hết được.
Ông nói xem, thêm sáu tháng nữa, họ có thể củng cố mọi thứ trở lại không, hay rồi mọi chuyện sẽ chỉ càng lúc càng tệ hơn?
Trong nhóm tôi có một người thường xuyên phạm những lỗi rất nhỏ khi kiểm tra đơn hàng. Nhưng ông biết đấy, một lỗi dù nhỏ đến đâu, nếu cứ lặp đi lặp lại mà không được sửa, theo thời gian nó sẽ không còn là chuyện nhỏ nữa. Và hình như anh ấy đang đi đến đúng cái thời điểm ấy.
Tôi nghe nói các quản lý đang xem xét phải thu xếp công việc của anh ấy như thế nào. Tôi không biết anh ấy có biết chuyện gì có thể sắp xảy ra với mình hay không. Nhưng ông biết cách công ty vận hành rồi đấy, nếu năng lực không đáp ứng được công việc trong một thời gian quá dài, cuối cùng cũng chẳng ai có thể cứu được mình.
Họ còn đang có ý định đưa tôi trở về nhóm cũ.
Trời ạ, chia tôi ra làm hai mảnh vốn đã chẳng hay ho gì. Nhưng nếu để mọi thứ ở đó trở nên tệ hơn rồi mới đưa tôi quay lại để gánh hết một lượt, thì hình như cũng chẳng tốt lành hơn chút nào.
Nhưng dĩ nhiên, công việc thì cuối cùng cũng chỉ là công việc.
Tôi nghĩ giá trị của một người không thể chỉ sau một buổi mà bỗng nhiên trở nên tốt hơn, cũng không thể chỉ vì một chuyện nào đó mà lập tức trở nên tệ đi. Năng lực của tôi đến đâu, tôi biết. Tôi làm được gì, tôi cũng biết. Những thứ ấy không vì một lời khen mà tăng lên, cũng không vì một tình huống khó khăn mà biến mất.
Ông nghĩ có đúng không?
Còn ông thì sao?
Ông nói xem...
Liệu tôi có còn biết yêu một người không?