2026.05.19
Thời gian đôi khi thật kỳ lạ. Có những ngày tôi cảm thấy nó trôi nhanh đến mức gần như không thể nắm lại được. Tôi mới chỉ xoay mình vài cái, mới chỉ làm vài việc lặt vặt rất bình thường thôi mà một ngày đã gần như biến mất rồi. Hôm nay tôi còn phải về sớm để làm vài việc lặt vặt của riêng mình, thế nên cả ngày lại càng ngắn hơn nữa. Ngắn đến mức tôi có cảm giác như ai đó đã lén lấy mất thời gian của tôi từ lúc nào không biết.
Vẫn là 10:30, tôi đi ăn sáng. Vẫn là căn phòng ăn ấy, vẫn là chiếc đồng hồ treo tường ấy, và vẫn là những mong đợi đến mức chính tôi đôi lúc cũng thấy mình thật vô lý. Tôi cứ nhìn lên đồng hồ liên tục. 10:30 rồi 10:45 rồi gần 11 giờ. Tôi nghĩ chắc hôm nay lại không trùng giờ nữa rồi. Thật ra chuyện không gặp nhau vốn cũng bình thường thôi. Hai người vốn đâu có liên quan gì đến nhau.
Nhưng không hiểu sao trong lòng tôi vẫn luôn tồn tại một kiểu chờ đợi rất khó giải thích. Nó không lớn lao đến mức đau lòng, cũng không dữ dội gì cả, chỉ là một thứ gì đó lặng lẽ nằm trong đầu mình suốt buổi sáng, giống như một phản xạ đã thành thói quen. Thế là tôi lại cúi xuống nhìn điện thoại. Cũng chỉ là mở Facebook ra kéo lên kéo xuống, lưu lại vài hình ảnh đẹp, rồi mở mấy trò chơi dở hơi nhỏ xíu trong điện thoại để làm vài nhiệm vụ vớ vẩn.
Tôi nhận ra con người thật sự rất giỏi giả vờ bận rộn mỗi khi muốn che đi cảm giác chờ đợi của mình. Có những lúc ngón tay vẫn lướt điện thoại nhưng tâm trí thì hoàn toàn đặt ở nơi khác. Vậy mà đến khi tôi vô thức xoay người nhìn chiếc đồng hồ thêm lần nữa, tôi đã thấy ông đứng ở máy cà phê rồi.
Trời ạ… ông đến từ lúc nào vậy?
Ông lúc nào cũng như thế. Im lặng đến mức người ta không nhận ra ông xuất hiện từ khi nào và cũng không biết ông rời đi lúc nào. Có những người chỉ cần bước vào một nơi là không khí xung quanh lập tức thay đổi, dù họ chẳng làm gì cả. Ông là kiểu người như vậy.
Lúc đó tôi không biết mình nên làm gì. Nếu đứng dậy đi rửa chén ngay thì lại giống như cố tình kiếm cớ đi ngang qua ông. Mà nếu cứ ngồi yên ở đó thì trong người tôi lại bắt đầu xuất hiện một cảm giác mất tự nhiên rất khó chịu. Tôi đã nghĩ biết đâu ông sẽ để ý rồi nghĩ rằng: “Sao lần nào tôi xuất hiện cô ấy cũng đứng dậy đi qua đi lại?” Chỉ cần tưởng tượng tới đó thôi là tôi đã thấy ngại đến mức muốn biến mất rồi.
Thế là tôi cố ngồi im. Nhưng càng cố tỏ ra tự nhiên thì cơ thể lại càng không tự nhiên. Cuối cùng tôi vẫn đứng lên, đi vòng quanh, vứt vài thứ chẳng cần thiết vào thùng rác, sửa tới sửa lui vài món đồ vốn chẳng có gì cần sửa cả. Hình như ông chỉ đứng ở đó chưa đến ba phút, vậy mà thời gian trong đầu tôi lại kéo dài đến kỳ lạ. Có những lúc vài phút ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến tâm trí một người tự diễn ra cả một đống suy nghĩ ngớ ngẩn.
Tôi chỉ biết tự cười bản thân mình. Tôi thật sự không hiểu nổi tại sao mình lại kỳ cục đến thế.
Rồi ông lặng lẽ bước đi.
Tôi đem dẹp mọi thứ trên bàn vào tủ lạnh rồi đi ra ngoài đi bộ vài phút. Khi đi ngang qua bãi đậu xe, tôi biết ông đang ngồi trong xe. Chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi cũng đủ khiến dáng đi của tôi trở nên không tự nhiên. Tôi thậm chí còn để ý xem mình đang bước như thế nào, mắt nhìn đi đâu, có giống đang cố tỏ ra bình thản quá hay không.
Thật kỳ lạ. Bình thường tôi vốn chẳng quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Vậy mà chỉ cần có ông xuất hiện, mọi thứ thuộc về riêng tôi đều trở nên vụng về hẳn đi. Ngay cả cách bước qua một bãi đậu xe cũng không còn tự nhiên nữa.
Tôi không biết đến bao giờ mình mới có thể thật sự thoải mái đi ngang qua ông mà không phải suy nghĩ nhiều như vậy.
Lúc tôi trở vào, đi qua cổng an ninh, tôi vẫn như thường lệ đặt điện thoại lên chiếc bàn gần chỗ mấy người an ninh rồi mới đi vào phòng vệ sinh. Đúng lúc đó ông cũng bước vào.
Hôm nay không biết họ đang kiểm tra thứ gì mà tiếng còi báo động cứ vang lên liên tục. Tuy âm thanh không quá lớn nhưng đủ khiến người ta khó chịu vì nó lặp đi lặp lại mãi không dứt. Ngay cả hệ thống thông báo ở cổng ra vào cũng liên tục phát ra âm thanh đều đều đến mức nghe lâu khiến người ta có cảm giác rất mệt.
Khi bước vào, ông nhìn về phía cô an ninh rồi hỏi:
“Thế là nó sẽ kêu cả ngày như vậy sao?”
Cô an ninh bật cười rồi bảo rằng đúng vậy.
Lúc nghe ông nói, trong lòng tôi tự nhiên thấy vui vui. Tôi chỉ nghĩ: “Trời ơi… lại được nghe giọng nói này rồi.”
Mấy người an ninh cũng cười bất lực vì tiếng còi báo động và tiếng thông báo cứ lặp đi lặp lại liên tục đó. Tôi cũng cười. Nhưng tôi cười vì thấy ông rất đáng yêu. Và cũng vì tôi vui khi nghe ông nói chuyện.
Bình thường ông hầu như không nói gì cả. Ông thường chỉ lặng lẽ bước đi, giống như không muốn để lại bất kỳ sự hiện diện nào của mình. Vậy mà hôm nay ông lại chủ động nói một câu như thế. Một câu rất nhỏ thôi, rất bình thường thôi, nhưng lại khiến tôi để ý mãi.
Rồi tự nhiên tôi nghĩ… hay là cũng giống tôi?
Mỗi lần có ông ở gần, tôi thường hay kiếm cớ nói chuyện với người khác. Không phải vì tôi muốn nói chuyện thật. Chỉ là tôi đột nhiên muốn tạo ra một chút âm thanh gì đó xung quanh mình để che đi cảm giác mất tự nhiên bên trong.
Tôi không hiểu vì sao mình lại có phản xạ đó nữa.
Có rất nhiều lần tôi cố gắng tự kiềm chế bản thân lại. Tôi tự nghĩ: “Trời ơi, chỉ là một người mình thích xuất hiện trước mặt thôi mà. Nhất là người đó còn chẳng hề để ý tới mình nữa. Mắc gì phải phản ứng như vậy?”
Vậy mà đôi lúc tôi vẫn cứ phản ứng như thế.
Tôi đúng là trẻ con hết sức.
Và lần nào tôi cũng phải tự nhắc bản thân rằng: “Có thể nào cư xử bình thường được không?”
Mà ông biết đấy…
Điều đó thật sự vô cùng khó.
