Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

2026.06.18


Ông biết không, nhiều lúc ấm ức chết đi được. Tôi vừa mới vào bộ phận mới làm vài ngày thôi, vậy mà hôm qua, trong giờ ăn, chị chủ hỏi tôi thấy em đã nắm hết mọi thứ trong đó chưa. Trời ơi, tôi chỉ biết cười, lắc đầu rồi bảo: “Em còn chưa bắt đầu nữa đấy.” Mà ông biết đấy, cả supervisor và manager của chị ấy làm trong đó mấy năm rồi, còn là quản lý luôn đấy, vậy mà hỏi gì cũng chẳng thể trả lời một cách rõ ràng. Vậy mà lại bắt một đứa như tôi, chỉ mới bước vào đó đôi ba ngày, phải hiểu hết mọi thứ sao? Đúng là không biết đường nào mà đỡ luôn. Nhiều lúc tôi không hiểu là có phải họ đánh giá tôi quá cao hay không.

Rồi sau khi nhìn qua mấy cái traveler của họ, tôi mới nói với anh chủ rằng: “Trời ơi, sao cái này lộn xộn thế?” Anh ấy nhìn qua rồi bảo rằng nếu tôi thấy có cách nào làm cho nó gọn gàng hơn, dễ hiểu hơn thì tôi hoàn toàn có quyền sửa lại. Thế là tôi ngồi cả buổi sắp xếp lại đủ thứ. Sau khi làm xong, tôi đưa cho ảnh xem. Anh ấy liền nói một câu tỉnh bơ: “Thấy chưa, anh biết lắm mà. Chỉ cần em nhìn qua một cái là thấy sai rồi, còn tụi nó làm cả mấy năm mà không đổi được.” Ông biết không, đôi lúc tôi nghĩ những thứ này không biết là mọi người không thèm làm hay là lười không muốn làm nữa.

Chứ tôi thấy mấy chuyện đó đơn giản. Nhưng mỗi lần tôi nhắc tới chữ đơn giản là mọi người lại liếc tôi một cái rồi bảo: “Đúng là với cô thì đơn giản, nhưng đối với bọn tôi, nó phiền phức lắm, lộn xộn lắm.” Trời ơi, thật sự trên đời này có gì mà không phiền phức chứ? Dĩ nhiên tôi hiểu cái gì cũng có cái phiền của nó. Nhưng chỉ cần phân tích ra một xíu, nhìn thẳng vào nó một xíu thì mọi chuyện giống như cũng rất bình thường thôi. Có gì đâu mà phức tạp. Tôi vẫn luôn nghĩ mình là người giải quyết vấn đề khá nhanh.

Cái gì hư thì sửa. Cái gì rối thì gỡ. Cái gì không hiểu thì học. Từ từ rồi cũng ra. Vậy nên nhiều lúc tôi thật sự không hiểu nổi tại sao người ta lại thấy nhiều thứ khó đến thế. Nhưng có những thứ càng nghĩ càng không hiểu. Ví dụ như tại sao một người lại có thể nhớ một người khác lâu đến vậy. Giống như chuyện tôi nhớ ông.

Cái đó mới là phức tạp đấy. Mà nếu tôi nói nhớ một người là chuyện phức tạp, chắc người khác cũng sẽ liếc tôi nửa mắt rồi bảo: “Trời ơi, yêu đương thôi mà, có gì phức tạp?” Nhưng họ đâu có hiểu. Một người thích tự do như tôi thì làm sao chịu nổi chuyện gắn bó với một ai đó chứ. Còn nữa, mắc gì lúc nào cũng phải nhớ? Mắc gì phải nhớ? Lý do gì phải nhớ? Có giá trị gì để nhớ? Trời ơi, tôi hỏi hàng trăm câu hỏi luôn.

Có ai trả lương cho tôi để nhớ đâu. Tôi suy nghĩ đủ thứ trên đời. Chuyện công việc. Chuyện tương lai. Chuyện tiền bạc. Chuyện học hành. Cuối cùng vẫn không tìm ra nổi lý do vì sao tôi phải nhớ ông. Nhưng chẳng ai trả lời được cả. Nỗi nhớ cứ tự nhiên như cơn gió vậy đó.

Nó tới lúc nào chẳng biết. Nó đi đường nào cũng chẳng biết. Lúc đầu tôi còn thấy khó chịu và bực dọc. Tôi ghét cảm giác mình không kiểm soát được thứ gì đó. Nhưng bây giờ thì tôi quen rồi. Không những quen mà càng ngày tôi càng phát hiện ra nó cũng dễ thương nữa. Đôi lúc tôi còn ước gì có thể biết được suy nghĩ của ông. Để xem mỗi lần ông nhìn thấy tôi thì trong đầu ông nghĩ gì.

“À, cái bà năm ngoái gửi tin nhắn nói thích mình đây mà.” Tôi nghĩ tới đó là đã thấy buồn cười rồi. Hay là ông sẽ nghĩ: “Trời ơi, giờ này mà đi chắc sẽ gặp bà ấy, phiền phức lắm, thôi khỏi gặp nữa.” Thật ra tôi cũng không biết. Mà có lẽ cả đời này tôi cũng không biết. Nhưng nói thật, tôi cũng không biết ông có mục đích gì cho quãng đời còn lại của mình hay không.

Còn tôi à? Tôi thì đơn giản lắm. Tôi luôn tìm cách làm cho bản thân bận rộn để không có thời gian làm những chuyện vô lý. Con người tôi hễ rảnh rỗi là tự gây phiền phức cho chính mình. Nên tôi không bao giờ thích rảnh. Tôi thích thời gian của mình lúc nào cũng có cái gì đó để làm. May mắn là hầu như chuyện gì tôi cũng thích.

Tôi thích xem phim. Tôi thích đọc truyện. Tôi thích chơi với trí tuệ nhân tạo. Tôi thích đi bộ. Tôi thích học những thứ mới. Tôi thích ngồi nghĩ ngợi lung tung về đủ thứ chuyện trên đời. Nhưng cũng có rất nhiều thứ tôi không thích. Ví dụ như tôi không thích nấu ăn.

Tôi không thích đi chợ. Và tôi càng ghét đi mua sắm. Tại vì mỗi lần đi mua một món gì đó, tôi lại thích thêm một món khác. Tôi cứ thế mà bỏ vào giỏ, chẳng suy nghĩ gì nhiều. Đến lúc bước ra khỏi cửa mới giật mình nhìn hóa đơn rồi tự hỏi tiền của mình đã đi đâu mất. Ông nói xem. Vậy mà tôi không sinh ra làm nhà giàu. Chứ nếu sinh ra làm nhà giàu thật, có lẽ tôi đã đóng góp không nhỏ cho việc thúc đẩy nền kinh tế rồi.

Thôi thì chắc cũng tốt. Ít nhất tôi vẫn còn rất nhiều việc để làm. Vẫn còn rất nhiều thứ để học. Vẫn còn những cuốn truyện chưa đọc. Vẫn còn những con đường để đi bộ. Vẫn còn những điều khiến tôi tò mò. Và thỉnh thoảng... Vẫn còn ông.

diên vỹ
2026.06.18

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

2026.06.17


Ông có biết rằng chỉ cần ông cười nhẹ như buổi trưa nay thôi cũng đã đủ khiến một người tương tư rồi không?

Hoá ra trái tim tôi lại đáng yêu đến vậy. Chỉ cần một nụ cười thôi. Đơn giản lắm... Ông biết không, cũng chính vì nụ cười ấy mà hai lần tôi đã đoán sai. Điều mà trước đây tôi không hiểu là nụ cười ấy chỉ là một nụ cười xã giao, không mang theo bất kỳ ý nghĩa nào ở phía sau cả. Nhưng đó là trên phương diện thông thường. Còn tôi... tôi lại không nghĩ thế.

Có lẽ bởi vì tôi đã gặp quá nhiều người trong đời rồi. Người ta đi ngang qua tôi mỗi ngày. Người ta nhìn tôi, chào tôi, bắt chuyện với tôi. Có những người làm việc cùng tôi hàng năm trời. Ngày nào cũng gặp, ngày nào cũng nói chuyện. Lâu dần tôi biết tính cách của họ, biết họ sẽ phản ứng thế nào, biết họ thích gì và không thích gì. Rồi tất cả trở nên quen thuộc đến mức chẳng còn gì khiến tôi tò mò nữa.

Nhưng ông thì khác. Thật ra tôi chẳng biết gì về ông cả. Tôi không biết ông đang nghĩ gì, không biết ông thích điều gì, không biết khi vui ông sẽ thế nào, cũng không biết khi buồn ông sẽ ra sao. Tôi gần như chẳng hiểu gì về ông. Vậy mà kỳ lạ thật, tôi lại có cảm giác rất thân thuộc. Không phải kiểu thân thuộc vì hiểu rõ, mà là một cảm giác thân thuộc đến từ một nơi nào đó mà chính tôi cũng không giải thích nổi. Giống như tôi đã quen với sự hiện diện của ông, nhưng lại không tài nào hiểu được ông, cũng không thể nhìn ông bằng sự bình thường như cách tôi nhìn những người đồng nghiệp khác.

Có lẽ chính điều đó mới khiến tôi bối rối. Với những người khác, tôi hiểu họ nên tôi không còn tò mò nữa. Còn với ông, càng không hiểu thì tôi lại càng muốn hiểu. Dẫu sao thì thói thường con người, khi họ thích ai đó, họ sẽ làm điều gì đó. Sự im lặng thường là một câu trả lời rất dứt khoát. Tôi hiểu điều đó rất rõ. Thật ra tôi nghĩ mình hiểu còn rõ hơn phần lớn mọi người. Tôi biết ông đã trả lời tôi rồi. Tôi biết sự im lặng nghĩa là gì. Tôi biết mình không nên hỏi thêm điều gì nữa.

Tôi biết tất cả. Vấn đề là hiểu không khiến trái tim ngoan hơn được. Đôi lúc tôi nghĩ thôi thì cứ im lặng vậy. Thời gian rồi sẽ trả lời mọi câu hỏi. Nhưng càng cố tỏ ra thản nhiên, trái tim tôi lại càng không chịu yên. Nó tự đặt ra vô số tình huống, vô số giả thuyết, vô số câu chuyện mà chính tôi cũng biết phần lớn sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Đôi khi nó còn thì thầm với tôi rằng hay là cứ trực tiếp hỏi ông thêm một lần nữa, hay là hỏi cho rõ, hay là hỏi để khỏi phải đoán nữa.

Nhưng chỉ vừa nghĩ đến đó thôi, chính tôi cũng đã thấy mình ngốc nghếch đến mức nào rồi. Và ông biết đấy, tôi không làm gì cả. Giống như hôm nay. Khi bất ngờ nhìn thấy ông, trái tim tôi gần như chẳng hề bình yên một chút nào. Còn tôi thì chỉ biết tự cười với chính mình. Tôi hỏi ông có khoẻ không. Ông chỉ cười. Chỉ cười thôi. Một nụ cười rất ngắn. Rồi mọi thứ kết thúc.

Nhưng điều buồn cười là khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài vài giây, còn tôi thì lại có thể ngồi nghĩ về nó suốt cả buổi chiều. Lúc ấy ông đang nghĩ gì thế? Tại sao lại chỉ cười? Hay thật ra ông chẳng nghĩ gì cả? Có lẽ là vậy. Có lẽ chỉ có mình tôi là người thích suy nghĩ quá nhiều. Tôi lại ngồi trong phòng ăn, nhìn từng khuôn mặt của mỗi con người đi ngang qua mình. Có người nhìn tôi rồi chào. Có người bắt chuyện. Có người chỉ lặng lẽ bước qua.

Và tôi nhận ra một điều rất lạ. Những người đó tôi đều biết. Tôi biết họ là ai, biết họ làm gì, biết họ sẽ phản ứng thế nào. Nhưng chẳng ai khiến tôi muốn ngồi nghĩ về họ sau khi họ rời đi. Chẳng ai khiến tôi mang theo một câu hỏi trong đầu hết ngày này sang ngày khác. Vậy mà ông thì có. Một người mà tôi gần như không hiểu gì cả, lại là người khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất.

Có những người nảy sinh tình yêu với nhau. Tôi nhìn họ đi từ xa lạ đến thân thiết, rồi từ thân thiết đến chia tay. Mọi thứ diễn ra đơn giản như những chuyện rất thường tình của nhân gian. Người ta gặp nhau. Người ta yêu nhau. Người ta rời xa nhau. Mọi thứ đều có trình tự của nó. Vậy mà khi rơi vào tôi, nó lại kỳ quặc đến thế. Chẳng phải tình cảm vốn là thứ bình thường nhất trong kiếp sống của con người hay sao?

Những người khác có biết tương tư không? Những người khác khi thích một ai đó thì họ làm gì? Tôi hoàn toàn không biết. Ngay cả chính mình, tôi cũng không biết mình nên làm gì mới là đúng. Có lẽ bởi vì đây chưa bao giờ là thứ tôi giỏi. Hoặc cũng có thể bởi vì từ đầu đến cuối, điều khiến tôi bối rối nhất chưa từng là ông. Mà là chính trái tim của tôi. Một trái tim đã hiểu câu trả lời từ rất lâu rồi, nhưng dường như vẫn luôn chậm hơn lý trí một nhịp.

diên vỹ
2026.06.17

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

2026.06.16


Hôm nay, trước khi tôi vào làm ở bộ phận mới, ông chủ bảo tôi phải sửa vài thứ cho ông ấy. Thế nên tới tận 7:40 tôi mới bước vào khu vực của bộ phận mới. Cô bé chịu trách nhiệm hướng dẫn tôi thấy tôi vào trễ liền nửa đùa nửa thật: “Trời ơi, sao cô đi trễ dữ vậy?” Tôi nói: “Tui có gửi tin nhắn cho cô rồi mà, sao cô không chịu đọc?” Cô bé cười rồi nói: “Hôm nay nhìn cô có vẻ vui đấy.” Tôi đáp: “Vâng, đang vui mà.”

Cô bé lại hỏi: “Chứ hôm qua thấy cô rất bực mình.” Tôi cười bảo: “Dĩ nhiên rồi. Tự nhiên thả tôi vô chỗ này thì dĩ nhiên tôi bực chứ.” Cô bé lại hỏi: “Thế hôm nay không bực à?” Tôi nói: “Mắc gì phải bực. Chuyện hôm qua là chuyện hôm qua. Tôi quên hết rồi.” Cô bé cười rồi bảo: “Thật sự có chuyện đơn giản như vậy sao? Chuyện phiền phức còn chưa qua mà cô lại có thể quên sạch ngay hôm nay sao?” Tôi cười đáp: “Đối với tôi, mỗi ngày mới là một ngày mới, không liên quan gì tới ngày hôm qua.”

Sẵn vì ở trong bộ phận này người ta thường nhận các đơn hàng, xóa sạch dữ liệu trong những chiếc máy cũ rồi cài đặt những chương trình cần thiết để bán lại, nên tôi đùa với cô bé rằng: “Thì cũng giống cái project mà chúng ta đang làm đấy. Không phải là xóa sạch những thứ không cần thiết rồi cài những thứ mới vào sao? Bộ óc của tôi cũng vậy đấy. Nó y hệt như thế.” Cô bé nghe xong cười ngất rồi bảo: “Trời ơi, tôi ước gì tôi cũng có thể làm như vậy được.” Tôi nói: “Đơn giản lắm. Tôi chỉ cần nói xóa bỏ thì nó lập tức xóa bỏ. Đơn giản vậy thôi.” Cậu bé đứng gần đó liếc tôi nửa con mắt rồi bảo: “Trên đời này làm gì có chuyện đơn giản như thế chứ.” Và thế là cả ngày của tôi cứ nhẹ nhàng trôi qua như thế.

Thật ra nói đúng hơn thì chỗ mới này không có nhiều phiền phức như bộ phận mà tôi đang làm. Ở bên đó lúc nào cũng phải nói chuyện với người bán hàng. Người bán hàng không hiểu thì lại đẩy mình qua làm việc với khách hàng. Khách hàng không hiểu thì mình lại phải tìm đủ mọi cách để giải thích cho họ hiểu vì sao mọi việc đang bị chậm trễ, vì sao có những khó khăn khiến đơn hàng của họ không thể hoàn thành đúng như mong muốn. Rồi còn rất nhiều người bán hàng gửi những đơn hàng thiếu đủ thứ thông tin. Có những lúc tôi lỡ quên theo dõi một đơn hàng nào đó, thế là lại bị chị chủ nhắc nhở.

Có nhiều khi đơn hàng đã cực khổ lắm mới làm xong, vậy mà tới phía production lại xảy ra vấn đề vào phút cuối. Đến lúc đem đơn hàng ra tận cửa rồi mà vẫn không thể ship được. Lúc đó thì đúng là mọi thứ rối tung cả lên. Tuy rằng phần lớn thời gian tôi chỉ đứng đó cười cười, hoặc giả vờ trách móc vài câu cho có chuyện, nhưng cũng mệt đấy chứ. Mệt ở chỗ trong đầu nghĩ một đằng mà ngoài miệng lại phải nói một nẻo. Chứ nghĩ gì nói nấy thì người ta chửi chết. Cứ như thế đấy.

Còn ở bộ phận mới này thì đúng là có vẻ dễ chịu hơn thật. Công việc đơn giản hơn, đầu óc cũng nhẹ hơn. Nhưng nghĩ kỹ lại thì tôi lại thấy có chút gì đó kỳ kỳ. Người ta thường càng ngày càng đi lên cao. Không lẽ tôi lại càng ngày càng đi xuống thấp hay sao? Từ một chỗ khó chuyển sang một chỗ dễ hơn, nghe thế nào cũng không đúng logic cho lắm thì phải. Và giờ nghỉ thì tôi có thể nghỉ lúc 9:30 sáng chứ không phải 10:30 sáng như mọi khi nữa.

Tôi không biết mình sẽ làm ở đó bao lâu, nhưng nói thật, chị chủ đã chuyển tôi sang bộ phận đó trên hệ thống rồi. Có nghĩa là bây giờ nếu bấm vào tên tôi thì tôi đã nằm dưới bộ phận đó chứ không còn nằm dưới bộ phận cũ nữa. Trời ơi, không lẽ ông chủ bán tôi đi thật sao? Nhưng nếu bán thì bán luôn đi chứ. Bán đứt, bán trọn gói cho xong. Sao lại bán có nửa gói vậy? Cho nên rốt cuộc thay vì một ngày làm việc tám tiếng thì tôi chỉ làm được năm tiếng bên đây và ba tiếng bên kia.

Hôm nay cô bé gọi tôi qua để tiếp tục học việc, nhưng tôi đành từ chối. Cô chủ và ông chủ của cô ấy đang muốn tôi giúp sắp xếp lại một số tài liệu và chuyển vài biểu mẫu từ viết tay sang nhập liệu trên máy tính. Tôi thử nhờ ChatGPT chỉnh lại mấy cái file cũ, nhưng nó cũng chịu thua vì chúng quá rối. Đến lúc bảo nó làm lại từ đầu thì kết quả lại xấu đau xấu đớn. Thế là cuối cùng tôi quyết định tự làm. Cô bé nghe xong liền cười: “Ừ, hai người đó phiền thật. Thôi hôm nay tôi tha cho cô đấy.”

Và dĩ nhiên, trước khi làm tiếp, tôi đem bản nháp đi hỏi ý kiến người quản lý bên đó xem cô ấy có đồng ý hay không. Tôi không muốn làm một mạch rồi cuối cùng lại nghe câu “không đúng tiêu chuẩn”. Thế là năm tiếng trôi qua nhanh hơn cả một hơi thở. Và cũng từ những lý do đó mà có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ còn thấy được ông nữa. Hóa ra giữa gặp và không gặp, đôi khi chỉ cách nhau một giờ nghỉ trưa. Nếu ngày hôm đó ông không bước vào phòng ăn, hoặc nếu hôm đó tôi không ngồi ở đó, thì có lẽ cả đời này chúng ta cũng sẽ chẳng bao giờ biết đến sự tồn tại của nhau.

Nghĩ như vậy mới thấy mọi thứ thật kỳ lạ. Hơn một năm qua, tôi vẫn luôn nghĩ rằng gặp được ông là một chuyện rất lớn. Nhưng thật ra điểm khởi đầu của tất cả những chuyện đó lại nhỏ đến mức buồn cười. Chỉ là một giờ nghỉ trưa. Chỉ là một lần bước vào phòng ăn. Chỉ là hai người vô tình hiện diện cùng một lúc trong cùng một không gian. Lúc đó tôi đâu có biết ông là ai.

Có lẽ ông cũng chẳng hề biết tôi là ai. Chúng ta chỉ vô tình xuất hiện trong cùng một khoảng thời gian ngắn ngủi nào đó. Nhưng nếu thiếu đi khoảnh khắc ấy, có lẽ mọi thứ sau này cũng sẽ không tồn tại. Và hình như bây giờ mọi thứ đang diễn biến ngược lại theo đúng trình tự ấy. Không phải tôi không còn ở đó. Không phải tôi không còn đi qua những nơi cũ.

Cũng không phải ông đã biến mất khỏi công ty này. Mọi thứ vẫn gần như y hệt. Tôi vẫn làm ở bộ phận cũ. Tôi vẫn đi qua những hành lang đó. Tôi vẫn ra bãi đậu xe đó. Tôi vẫn xuất hiện trong cùng một tòa nhà. Chỉ là nhịp thời gian của tôi không còn trùng với nhịp thời gian của ông nữa.

Tôi nghỉ lúc 9:30 thay vì 10:30. Tôi làm năm tiếng ở một nơi và ba tiếng ở một nơi khác. Tôi vẫn xuất hiện ở những nơi cũ, chỉ là vào những thời điểm khác. Và càng ngày tôi càng nhận ra rằng có lẽ cuộc gặp gỡ giữa chúng ta ngay từ đầu chưa bao giờ được tạo nên bởi khoảng cách. Nó được tạo nên bởi thời điểm. Bởi vì người ta có thể đứng rất gần nhau mà cả đời không gặp.

Cũng có thể cùng làm trong một công ty suốt nhiều năm mà chưa từng biết đến sự tồn tại của nhau. Rồi chỉ vì một vài khoảnh khắc thời gian vô tình giao nhau mà đột nhiên nhìn thấy nhau. Tôi nghĩ đến điều đó rồi lại thấy hơi buồn cười. Hơn một năm qua, tôi đã dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ về những gì đã xảy ra sau cuộc gặp gỡ ấy. Nhưng càng ngày tôi càng thấy điểm đáng suy nghĩ nhất không phải là những gì xảy ra sau đó. Mà là việc nó đã xảy ra ngay từ đầu.

Giữa một công ty có hàng ngàn con người. Giữa vô số hành lang, vô số cánh cửa, vô số giờ nghỉ khác nhau. Làm sao lại đúng vào lúc đó. Làm sao lại đúng vào nơi đó. Làm sao lại vừa vặn đến mức hai người vốn không có bất kỳ lý do gì để biết đến nhau lại vô tình nhìn thấy nhau. Cho nên bây giờ nhìn mọi thứ diễn ra, tôi lại thấy hơi buồn cười.

Tất cả vẫn còn nguyên. Công ty vẫn ở đó. Những hành lang vẫn ở đó. Phòng ăn vẫn ở đó. Bãi đậu xe vẫn ở đó. Ông vẫn ở đó. Tôi cũng vẫn ở đó.

Chỉ có những khoảnh khắc từng vô tình giao nhau đang chậm rãi lệch khỏi nhau mà thôi. Và nếu cứ tiếp tục như thế, biết đâu một ngày nào đó mọi thứ sẽ trở về đúng như trước đây. Ông vẫn là ông. Tôi vẫn là tôi. Cùng làm trong một công ty. Cùng xuất hiện trong cùng một tòa nhà. Nhưng không còn hiện diện trong cùng một khoảnh khắc nữa.

Và biết đâu, đó mới chính là trạng thái tự nhiên nhất của chúng ta ngay từ đầu. Chỉ là đôi khi tôi vẫn không nhịn được mà nghĩ rằng, hóa ra giữa gặp và không gặp, giữa biết và không biết, giữa một người xa lạ và một người mà mình nhớ suốt hơn một năm trời, khoảng cách thật sự đôi khi chỉ là một giờ nghỉ trưa mà thôi.

diên vỹ
2026.06.16

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

2026.06.15


Ông biết không, tôi lại bị người ta đày đọa nữa rồi. Phải nói là bộ phận nào tôi cũng phải ghé qua làm một chút. Bây giờ họ còn chuyển tôi hẳn sang một chỗ khác nữa, cho nên lại phải học từ đầu. Nghe nói là họ muốn tôi vào đó quan sát mọi người làm việc, rồi giúp họ đúc kết lại làm sao để mọi thứ vận hành trôi chảy hơn, hiệu quả hơn. Trời ơi, tôi còn chưa làm cho bản thân mình trôi chảy nữa thì ở đâu ra mà làm cho công việc của họ trôi chảy được. Nhưng mà chủ là người trả tiền, cho nên bảo đi đâu thì tôi đi đó thôi.

Buổi sáng từ 7 giờ đến 12 giờ tôi vào bên đó làm, từ 12 giờ đến 4 giờ chiều lại quay về chỗ làm của mình. Công việc ở bộ phận hiện tại này tôi làm cũng hơn hai năm rồi, cho nên đã quen với tất cả mọi thứ. Bây giờ tự nhiên lại phải làm quen với một đống việc mới, đúng là hơi ngỡ ngàng thật. Giờ giấc cũng không được thoải mái cho lắm, nhưng chắc từ từ rồi mọi chuyện cũng đâu vào đó thôi. Chỉ có điều cái thứ tôi tệ nhất trên đời chính là ghi nhận mấy con số rồi viết chúng lại.

Trời ơi, thời buổi này là thời buổi nào rồi mà họ vẫn còn ghi từng con số bằng tay lên giấy, rồi sau đó lại ngồi đánh máy từng dòng trở lại vào Excel. Dĩ nhiên tôi hiểu là dữ liệu nào rồi cũng phải có người thu thập và nhập vào hệ thống, nhưng nhìn cái quy trình đó thôi là đầu óc tôi đã rối tung cả lên rồi. Thật lòng mà nói, tôi không hiểu họ làm sao có thể ngồi giữa cả một đống số liệu như thế suốt ngày mà vẫn không phát điên. Khổ nỗi là họ đã quen với cách làm đó rồi. Bảo tôi đổi thì tôi biết đổi thế nào đây. Thành ra tôi chỉ ngồi nghe họ nói, nghe họ giảng, rồi bắt tay vào từng việc một để làm quen với công việc.

Thế mà chưa kịp thở thì đã hết giờ, tôi lại phải quay trở về chỗ làm cũ của mình. Mà hôm nay tôi vô tình gặp ông tới ba lần, nhưng nghĩ lại thì coi như chẳng gặp được lần nào cả. Lần thứ nhất là có người bên phòng nhân sự nói tôi có một gói hàng đang để ở ngoài chỗ của ông, nên tôi đi ra lấy. Khi đi ngang qua, tôi thấy ông đang đứng đó cùng với ông chủ của ông, ngay chỗ chiếc máy gấp thùng ấy. Nhưng tôi chỉ nhìn thấy bóng lưng của ông thôi. Nhìn từ phía sau cũng thấy dễ thương thật.

Lần thứ hai là tôi thấy ông đi vào phòng nhân sự. Trông có vẻ vội vã lắm. Nhưng lần này tôi cũng chỉ kịp thấy bóng lưng của ông. Thành ra dù thấy ông đi ngang qua, tôi vẫn không nhìn thấy mặt. Đến lần thứ ba thì buồn cười hơn nữa. Ông vừa đi vào còn tôi vừa đi ra ngay khu vực cổng an ninh. Đáng lẽ lần này sẽ gặp được rồi. Vậy mà đúng lúc đó tôi phải dừng lại mở ba lô cho nhân viên an ninh kiểm tra.

Loay hoay một lúc xong xuôi thì ông đã đi mất rồi. Thế là thêm một lần nữa tôi lại không nhìn thấy mặt ông. Cho nên tính ra hôm nay tôi gặp ông ba lần, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng nhìn thấy ông lần nào cả. Những lúc như thế tôi chỉ biết thở dài rồi thầm nghĩ không biết bao giờ tôi mới được gặp ông đây. Với cái lịch trình mới này của tôi thì khả năng gặp ông lại càng thấp hơn nữa.

Tôi mà không gặp ông thường xuyên chắc rồi cũng sẽ quên ông mất thôi. Ông biết mà, trí nhớ của tôi vốn không được dai cho lắm. Có điều lạ là có những người mình gặp mỗi ngày thì chẳng nhớ được bao nhiêu, còn có những người chỉ nhìn thấy vài lần thôi mà lại cứ quanh quẩn đâu đó trong đầu mãi không chịu đi. Ông nói xem, ông có muốn tôi quên ông không? Tôi thì thấy tiếc lắm đấy. Nỗi nhớ này thật dễ thương.

Tôi không muốn quên đâu. Ít nhất cũng phải ba đến năm năm chứ, đúng không? Nhưng nghĩ lại thì ai mà có thể nhớ một người suốt năm năm được cơ chứ. Bình thường chỉ vài tuần là tôi đã quên người khác mất tiêu rồi. Thôi thì để xem lần này trí nhớ của tôi sẽ như thế nào. Chỉ biết rằng hôm nay tôi gặp ông ba lần.

Ba lần đều chỉ thiếu một chút.

Thiếu một cái ngoái đầu.

Thiếu một ánh mắt.

Thiếu vài giây đồng hồ.

Vậy mà cuối cùng vẫn không nhìn thấy mặt ông.

Ngẫm lại cũng lạ thật.

Có khi người ta nhớ một người không phải vì đã gặp quá nhiều.

Mà lại bắt đầu từ những lần cứ thiếu một chút như thế.

diên vỹ
2026.06.15

2026.06.15 (2)


Ông còn nhớ nguyên câu mà ông đã nói với tôi rằng ông không hứng thú với tôi không? Tôi nhớ lần đầu tiên ông trả lời như thế, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm. Hóa ra chỉ mình tôi thích ông thôi. Tôi đã đọc sai tín hiệu. Nên đúng là tôi chỉ biết hít một hơi thật sâu và tự nói với mình, như thế cũng tốt. Dù sao cũng đã nói ra những gì mình cần nói, và ông cũng đã trả lời rất dứt khoát. Tôi nghĩ mọi thứ đã kết thúc ngay khoảnh khắc đó.

Hơn một tháng sau đó, tôi rất ít khi gặp ông. Trước đây, tôi thường ra phòng ăn vì muốn có một sự vô tình nào đó để gặp ông. Nhưng ông đã nói như thế thì tôi cũng không còn hứng thú đi ra phòng ăn nữa. Sau đó tôi lại nghỉ phép thêm hai tuần, vì đúng vào tháng sinh nhật của tôi. Hôm tôi trở lại sau hai tuần nghỉ phép, lúc đó tôi tưởng mọi thứ đã được tôi quên lãng. Thật ra trong lòng tôi rất thoải mái, vì tôi nghĩ có lẽ mình đã quên mất ông, quên mất cảm giác tương tư đó rồi. Và thật sự, những ngày ở nhà tôi hoàn toàn không thấy nhớ ông.

Vì tôi rất đơn giản, ai không thích tôi thì tôi không muốn làm phiền họ. Đơn giản như thế đấy. Hôm đó, tôi ra phòng ăn lúc 10 giờ 30 như mọi khi để ăn sáng. Bất chợt ông bước vào phòng ăn. Vô tình tôi nhìn thấy ông. Ông cười và đưa tay chào tôi. Khoảnh khắc đó tôi không tài nào quên được, dù rằng nó đã trôi qua hơn một năm rồi.

Khoảnh khắc mà tôi tưởng mọi cảm xúc đã bị tôi đóng khung lại. Ai ngờ chỉ một nụ cười của ông, một cái chào rất đơn giản thôi, mà tôi đã nhận ra mình không tài nào thoát ra được. Bất chợt mọi cảm xúc lại tràn về y hệt như lúc ban đầu, như thể chúng chưa từng hiểu được rằng phía bên ông không có bất kỳ sự hứng thú nào cả. Từ đó tôi chợt hiểu, dù ba ngày không gặp ông hay ông nghỉ phép đến tận hai tuần thì cũng thế. Cảm xúc của tôi khi vắng ông có thể tạm thời nghỉ ngơi, nhưng đến khi vô tình nhìn thấy ông thì lần nào nó cũng trở lại y hệt như lúc ban đầu, không giảm đi một chút nào cả. Và đến tận bây giờ vẫn thế.

Chỉ có điều bây giờ nó bình yên hơn, ngoan hiền hơn. Nó không còn những câu tự hỏi vẩn vơ nữa. Cảm xúc của tôi cứ ở đó, yên bình như một ngọn gió khẽ lay động mặt hồ là trái tim tôi. Rồi khi ông bước qua, nó lại trở về trạng thái bình thường. Tôi nhớ lần đầu tiên khi ông nói không hứng thú, tôi đã xóa hết mọi tin nhắn mà tôi gửi cho ông. Lần thứ hai tôi cũng xóa.

Nhưng lần thứ hai, câu từ chối của ông lại quá đáng yêu, nên tôi đã đóng khung nó lại và để mãi ở đó. Tôi không biết mình đã đọc câu đó bao nhiêu lần rồi. Mỗi lần đọc, tôi vẫn thấy rất buồn cười cho chính mình. Phải công nhận rằng tôi của lúc đó mới chính là con người thật sự của tôi. Thích thì nói. Rất đơn giản. Rất khoáng đạt.

Còn bây giờ, tôi chỉ lặng lẽ ngồi đây với nỗi nhớ mà chính bản thân mình biết rằng một ngày nào đó nó sẽ không còn nữa. Một nỗi nhớ đáng yêu như thế này mà rồi cũng sẽ bị tôi lãng quên sao? Tôi rất ít khi tiếc nuối điều gì. Nhưng lần này... sao trong tôi lại có quá nhiều tiếc nuối đến thế. Ông có biết vì sao không? Có lẽ vì tôi biết một ngày nào đó tôi sẽ quên mất ông.

Quên luôn cả những lần đứng ở phòng ăn. Quên luôn cả cái cảm giác chỉ vì nhìn thấy một người mà trong lòng tự nhiên vui hơn một chút. Quên luôn cả cái cảm giác khi vô tình nhìn thấy một nụ cười rồi mang nó theo suốt cả một ngày. Mà nghĩ đến chuyện đó, tôi lại thấy hơi tiếc. Bởi vì đã rất lâu rồi tôi mới gặp lại một cảm xúc dịu dàng đến như thế. Chỉ vậy thôi.

diên vỹ
2026.06.15

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

2026.06.13


Ông biết không, cách đây khoảng ba tuần, tôi phát hiện ra dạo này ChatGPT tạo ảnh rất vừa ý tôi. Thế là tôi lại hỏng. Đáng lẽ người ta cuối tuần sẽ tranh thủ làm thêm gì đó để kiếm tiền, học thêm một kỹ năng nào đó, hoặc chí ít cũng làm một việc gì có ích cho tương lai. Còn tôi thì lại lao đầu vào chơi với ảnh AI. Tôi thành thật xin lỗi cuộc đời tôi, thành thật xin lỗi mấy đứa cháu và cả dòng dõi mười đời sau của tôi nếu có, vì cụ tổ của chúng hiện tại không hề có chí hướng làm giàu mà đang ngồi nghịch hình ảnh, ngắm hoa lá, chỉnh ánh sáng và sửa prompt. Thôi thì tôi xin tuyên bố thế này vậy, mấy đời cụ tổ trước của tôi chắc cũng không quá giỏi kiếm tiền, nhưng đến đời tôi hiện tại vẫn sống rất ổn, nên tôi quyết định noi gương các cụ để lại cho các thế hệ sau một khối tài sản trị giá đúng bằng... không.

Trở lại câu chuyện của ba tuần trước. Sau vài ngày nghịch ngợm, tôi tạo ra một trang Facebook chuyên đăng những bức ảnh AI mà mình thích. Tôi biết ngoài kia có rất nhiều người đang làm việc này và thú thật là tôi rất thích xem ảnh của họ. Nhưng kỳ lạ là phần lớn những bức ảnh tôi nhìn thấy đều khiến tôi có cảm giác còn thiếu một thứ gì đó. Tôi không rành nghệ thuật, hay nói chính xác hơn là tôi không biết thế nào mới được gọi là nghệ thuật. Điều duy nhất tôi biết là khi nhìn vào một bức ảnh, hoặc tôi không cảm thấy gì cả, hoặc tôi cảm thấy có điều gì đó chạm vào mình. Còn tại sao lại như vậy thì tôi không biết.

Nếu phải nói về gu thẩm mỹ của mình, thì tôi luôn bị thu hút bởi những thứ có cảm giác như đang phát sáng từ bên trong. Không phải kiểu hào nhoáng hay choáng ngợp, mà là những ánh sáng vàng dịu, những hạt bụi lấp lánh trong không khí, những bông hoa nở dưới ánh trăng, những khu rừng vẫn còn giữ lại một chút phép màu và những nơi khiến người ta có cảm giác rằng thế giới này chưa hoàn toàn đánh mất sự dịu dàng của nó. Có lẽ vì vậy mà tôi cứ ngồi hàng giờ trước màn hình để nhìn những bức ảnh ấy hiện ra. Nghĩ cũng buồn cười, ngoài kia người ta dùng AI để làm việc, để kiếm tiền, để tăng năng suất, còn tôi lại ngồi lựa từng tia sáng, từng chiếc lá, từng cánh hoa như một đứa trẻ đang nhặt những viên bi đẹp nhất bỏ vào túi. Có những bức ảnh nhìn xong tôi quên ngay, nhưng cũng có những bức ảnh khiến tôi muốn ngồi lại lâu hơn một chút. Không hẳn vì chúng đẹp, mà vì khi nhìn vào đó, tôi thấy lòng mình yên hơn.

Khi tôi viết những dòng này là lúc 6 giờ 30 chiều. Ngoài kia đang có một trận mưa rất lớn và mây đen phủ kín cả bầu trời. Nhìn từ cửa sổ ra ngoài, tôi có cảm giác như một vị thần nào đó đang nổi giận với thế gian, nghĩ đến đây tôi lại tự cười mình vì lúc nào cũng có những suy nghĩ kỳ quặc như thế. Hiện tại tôi đang ngồi trước ba màn hình lớn, đủ để bao quanh tôi và khiến tôi chìm vào những dòng lệnh, những prompt mẫu và những bức hình đang hiện lên trước mắt. Có những bức ảnh nhìn vào khiến tôi có cảm giác như vừa uống một ngụm sake thật lạnh, cái lạnh ấy không chỉ nằm ở đầu lưỡi mà chạy thẳng xuống tận cổ họng. Tôi không uống được rượu Tây, cũng không uống được hầu hết các loại bia rượu khác, thứ duy nhất tôi có thể uống được là rượu Nhật.

Ngày còn trẻ, tôi vừa đi học vừa làm thêm trong các nhà hàng Nhật Bản. Tôi nhớ mỗi lần có khách đến ăn đúng ngày sinh nhật, cả đám nhân viên chúng tôi đều phải đứng lại hát chúc mừng sinh nhật bằng tiếng Nhật. Âm điệu của bài hát ấy đáng yêu vô cùng. Ngày đó tôi thuộc lòng từng chữ, còn bây giờ thì chẳng còn nhớ nổi dù chỉ một câu. Thời trẻ đúng là đáng yêu vô cùng, điều buồn cười là lúc đang sống trong những năm tháng ấy, tôi lại không hề biết nó đáng yêu đến vậy. Ngày đó tôi cũng không có thói quen viết nhật ký nên rất nhiều chuyện nhỏ nhặt đã âm thầm biến mất theo thời gian.

Nghĩ cũng lạ, người ta thường nghĩ mình sẽ nhớ những chuyện lớn lao trong đời, nhưng sau rất nhiều năm thứ còn ở lại thường lại là những điều rất nhỏ. Một bài hát. Một mùi thức ăn. Một chiếc tạp dề. Một buổi tối tan ca muộn. Tôi không còn nhớ rõ những sự việc ấy nữa nhưng cảm giác của những năm tháng đó thì vẫn còn. Có lẽ ký ức vốn là như vậy, nó không giữ lại sự việc mà chỉ giữ lại cảm giác.

Có lẽ vì thế mà đôi khi tôi lại nghĩ đến những năm tháng mà mình chưa từng biết ông tồn tại. Không biết lúc ấy ông đang làm gì, đang sống ở đâu, đang thích điều gì hay đang lo lắng chuyện gì. Nếu có dịp ngồi cạnh ông, tôi nghĩ mình sẽ thích nghe những câu chuyện như thế hơn bất cứ điều gì khác. Tôi là kiểu người khá kỳ lạ, khi thích một ai đó tôi thường không quá tò mò họ có thích mình hay không. Thứ khiến tôi tò mò hơn lại là họ đã sống như thế nào để trở thành con người hiện tại. Một quán cà phê họ từng thích, một bài hát họ từng nghe, một đoạn đường họ từng lái xe qua hàng trăm lần hay đơn giản chỉ là những suy nghĩ vu vơ xuất hiện trong đầu họ vào một buổi chiều nào đó, những điều nhỏ nhặt ấy đối với tôi luôn có một sức hấp dẫn rất khó giải thích.

Có lẽ cũng vì vậy mà tôi bắt đầu tạo ảnh. Ban đầu tôi cứ nghĩ mình đang tìm kiếm cái đẹp, sau này mới nhận ra có lẽ mình đang tìm kiếm cảm giác bình yên, hoặc cũng có thể là đang tìm một nơi để cất tạm những suy nghĩ không biết phải đặt ở đâu trong lòng mình. Rồi những bức ảnh cứ xuất hiện ngày một nhiều hơn, như những cánh cửa dẫn đến một thế giới khác. Một thế giới mềm mại hơn, chậm hơn, yên tĩnh hơn, có nhiều ánh sáng hơn một chút, nhiều phép màu hơn một chút và ít thực tế hơn một chút. Một thế giới mà tôi có thể bước vào sau những ngày thức dậy lúc 5 giờ sáng để đi làm lúc 7 giờ rồi đến tận nửa đêm mới được đặt lưng xuống giường. Một thế giới không đòi hỏi điều gì, không hỏi tôi đang nhớ ai hay đang buồn điều gì, chỉ đơn giản là tồn tại ở đó.

Cũng giống như trang Facebook này. Một trang Facebook được tạo ra chỉ để dành cho một nỗi nhớ về ông và là nơi để tôi lưu lại từng ký ức, từng khoảnh khắc, từng cảm xúc dù nhỏ nhất. Những lần vô tình nhìn thấy ông. Những lần chỉ lướt qua nhau vài giây. Những lần trái tim tôi bỗng dưng đập nhanh hơn bình thường. Hay những lần tôi ngồi một mình rồi nhận ra rằng hóa ra mình vẫn còn đang nhớ. Tôi viết lại tất cả những điều ấy, không phải vì chúng quá lớn lao, mà vì tôi không muốn chúng biến mất như bao ký ức khác mà cuộc đời đã từng mang đến rồi lại mang đi.

Ngày còn trẻ, tôi đã đánh mất rất nhiều điều như thế. Những bài hát từng thuộc lòng. Những gương mặt từng quen thuộc. Những ngày tháng từng nghĩ rằng mình sẽ nhớ mãi. Rồi cuối cùng thời gian vẫn lặng lẽ mang chúng đi mất. Cho nên lần này tôi muốn giữ lại. Dù chỉ bằng những dòng chữ vụn vặt.

Có lúc tôi nghĩ mình đang cố giữ lại ông. Nhưng càng về sau tôi càng thấy có lẽ không hoàn toàn là như vậy. Bởi vì con người rồi sẽ đi qua đời nhau. Ký ức rồi cũng sẽ đổi màu theo năm tháng. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ không còn nhớ chính xác hôm ấy ông mặc áo màu gì, đứng ở đâu, đã nói những gì hay đã nhìn tôi như thế nào. Giống như bây giờ tôi không còn nhớ nổi bài hát sinh nhật bằng tiếng Nhật mà mình từng thuộc lòng. Tôi cũng không còn nhớ rất nhiều khuôn mặt từng xuất hiện trong tuổi trẻ của mình. Nhưng tôi vẫn nhớ cảm giác của những năm tháng ấy. Tôi nhớ mình đã từng vui như thế nào, từng mong chờ như thế nào, từng sống trọn vẹn trong những khoảnh khắc rất nhỏ như thế nào.

Có lẽ vì vậy mà tôi viết. Không chỉ để giữ lại ông. Mà còn để giữ lại chính mình. Giữ lại phiên bản của tôi vào những ngày này. Phiên bản vẫn còn biết hồi hộp. Vẫn còn biết mong chờ. Vẫn còn có thể vì nhìn thấy một người mà vui suốt cả một buổi chiều. Vẫn còn có thể ngồi trước màn hình vào một buổi chiều mưa lớn rồi viết ra những dòng chữ chẳng để gửi cho ai. Bởi vì tôi biết thời gian rất giỏi mang mọi thứ đi mất. Nó mang đi khuôn mặt. Mang đi giọng nói. Mang đi những chi tiết mà ta từng nghĩ mình sẽ nhớ mãi. Nhưng nếu may mắn, có lẽ nó sẽ để lại một vài trang giấy, một vài dòng chữ để nhiều năm sau, khi vô tình đọc lại, tôi có thể mỉm cười và nhận ra rằng hóa ra đã có một khoảng thời gian như thế.

Ở nơi đó không có những cánh rừng phát sáng, không có những bông hoa lấp lánh hay những bức ảnh đẹp như cổ tích. Chỉ có những trang nhật ký, những buổi chiều, những cơn mưa, những ly cà phê, những suy nghĩ không đầu không cuối và những điều tôi muốn kể cho ông nghe nhưng không có cách nào để kể, cũng không tài nào biết được rằng ông có muốn nghe hay không.

Ngoài kia trời vẫn đang mưa. Ba màn hình trước mặt vẫn sáng. Những bức ảnh vẫn lần lượt hiện lên. Ở một góc Facebook là những bức ảnh AI với ánh sáng vàng dịu, những cánh hoa dưới ánh trăng và những thế giới đẹp hơn thực tế một chút. Ở một góc Facebook khác là những dòng chữ vụn vặt được viết ra trong suốt gần một năm qua. Một nơi lưu giữ những điều đẹp đẽ tôi vô tình tìm thấy. Một nơi lưu giữ những điều tôi không muốn quên.

Tôi ngồi giữa hai nơi ấy, nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ rồi lại nhìn những dòng chữ trên màn hình. Nghĩ cho cùng, có lẽ ai rồi cũng cần một nơi nào đó để cất giữ những điều mình trân trọng. Còn tôi thì chỉ đang cố gắng làm điều đó theo cách của riêng mình mà thôi.

diên vỹ
2026.06.13




Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

2026.06.12


Ông biết không, mì gói vẫn là một món ăn vừa đơn giản vừa ngon miệng. Dĩ nhiên không phải loại mì nào cũng ngon. Hiện tại tôi chỉ thích duy nhất một loại. Vừa ăn xong một gói mì, vừa nhâm nhi ly cà phê, vừa lắng nghe những chuyển động xung quanh và cả trái tim mình... cảm giác đó vô cùng thú vị.

Lúc 3 giờ 30, khi tôi đi bộ trở về, tôi không thấy xe ông. Tôi cũng không nhớ lúc 3 giờ mình đi ra có nhìn thấy hay không. Thật sự tôi chẳng nhớ. Chỉ biết khi quay lại, nhìn sang chỗ quen thuộc ấy thì chiếc xe đã không còn ở đó nữa. Hôm nay là thứ Sáu. Ông về sớm. Thế là tôi lại thở dài. Xong rồi, một tuần nữa cứ như vậy mà trôi qua. Nhưng tuần này tôi lại không được tình cờ nhìn thấy ông như mọi khi. Đúng là có một chút gì đó không được nhẹ nhàng cho lắm.

Không gian không có sự hiện diện của ông thì chỉ gói gọn trong một chữ thôi: trống. Nhưng nghịch lý là, ngay cả cảm giác trống trải ấy cũng rất thú vị. Tôi ngồi lắng nghe cơ thể mình. Từng tế bào lười biếng. Từng mạch máu vùng vằng không muốn lang thang nhưng vẫn cần mẫn vận chuyển những thứ chúng phải vận chuyển. Một nhịp rung rất nhẹ của trái tim. Một sự bất lực rất nhỏ của suy nghĩ. Hóa ra đây là cảm giác nhớ một người sao?

Trước đây, mỗi khi nhớ ai đó, tôi thường dựng lên một kịch bản rất lạnh lùng. Tôi luôn tự nhắc mình rằng chẳng có gì đáng để nhớ nhiều đến thế. Chẳng có gì đáng để mình bận lòng đến vậy. Còn bây giờ, tôi lại giống như một kẻ lang thang trong chính nỗi nhớ của mình. Không cố gắng thoát ra. Không cố gắng phủ nhận. Chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn những gam màu cảm xúc nhạt nhẹ trôi ngang qua tâm trí.

Tôi ngồi giữa phòng ăn rộng lớn. Nỗi nhớ giống như đôi tay vô hình mở rộng về phía trước, chạm vào khoảng không, rồi lại tan đi giữa khoảng không ấy. Và rồi tôi lại tự cười sự ngớ ngẩn của chính mình. Có lẽ con người là như vậy. Có những cảm xúc khi còn ở rất xa thì tưởng rằng mình sẽ không bao giờ có. Đến khi thật sự bước vào bên trong nó, mới phát hiện ra nó không dữ dội như mình nghĩ. Nó chỉ âm thầm tồn tại. Như một khoảng trống nhỏ trong lòng. Không đau đớn. Không ồn ào. Chỉ đủ để mình thỉnh thoảng nhìn thấy, thỉnh thoảng chạm vào, rồi tiếp tục sống hết một ngày bình thường.

Mà lạ thật. Tôi lại thấy điều đó cũng khá thú vị. Còn ông thì sao? Khi bất chợt nhấp một ngụm cà phê, hay lặng lẽ thả một làn khói thuốc lên khoảng không trước mặt, ông có bao giờ bất ngờ nhớ đến ai đó không? Hay là trái tim ông đã đi qua quá nhiều mùa năm tháng, đến mức nỗi nhớ không còn đủ sức gõ cửa nữa? Hay đơn giản chỉ là ông giỏi hơn tôi trong việc cất mọi thứ vào một góc nào đó thật sâu, thật kín, để chúng không bao giờ hiện ra trên gương mặt?

Tôi không biết. Chỉ là đôi khi ngồi giữa khoảng trống của chính mình, tôi lại tò mò về khoảng trống của ông. Không biết nó có giống khoảng trống của tôi lúc này hay không. Có đôi lúc tôi muốn nói cho cả thế giới biết rằng tôi đang rất nhớ ông. Nhưng chỉ mới nghĩ đến đó thôi, tôi đã tự thấy mình ngớ ngẩn. Ai lại đi nhớ một người mà ngay cả sự hiện diện của mình, có lẽ người đó cũng chẳng để ý tới. Nghe sao mà buồn cười.

Ông không hứng thú với tôi. Điều đó tôi biết. Nhưng kỳ lạ là nỗi nhớ này lại ngày càng trở nên thú vị hơn. Nó không còn giống một cảm xúc muốn có được điều gì. Cũng không giống một sự chờ đợi. Nó chỉ đơn giản tồn tại ở đó. Thỉnh thoảng xuất hiện. Thỉnh thoảng tan đi. Thỉnh thoảng khiến tôi thở dài. Thỉnh thoảng lại khiến tôi bật cười một mình.

Giống như một cuốn phim. Giống như một câu chuyện. Mà đã là câu chuyện thì bao giờ cũng có cao trào. Và bao giờ cũng có kết thúc. Còn tôi thì hoàn toàn không muốn kết thúc. Tôi không muốn có một đoạn kết đẹp. Cũng không muốn có một đoạn kết buồn. Tôi chỉ muốn nó cứ lơ lửng như thế này. Không tiến thêm. Cũng không biến mất.

Chỉ lặng lẽ trôi giữa những ngày bình thường, giữa những ly cà phê, những buổi đi bộ, những lần vô thức nhìn về phía bãi đậu xe rồi lại quay đi. Một thứ cảm xúc không thuộc về ai cả. Kể cả tôi. Và có lẽ chính vì vậy mà nó lại đẹp theo một cách rất riêng. Mơ hồ. Không chạm tới được. Nhưng vẫn luôn ở đó.

diên vỹ
2026.06.12

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

2026.06.11


Trời lại bắt đầu nóng rồi đấy. Tháng này, rồi đến tháng 7, tháng 8 và cả giữa tháng 9, thời tiết sẽ rất oi bức. Bộ phận của ông lúc nào cũng là nơi chịu thiệt thòi nhất, cả vào mùa đông lẫn mùa hè. Ông biết không, dù nóng hay dù lạnh, chỉ cần có một cơ thể khỏe mạnh và một tâm trí yên lành thì tôi nghĩ ở đâu cũng được thôi. Ông nghĩ có đúng không? Nghe thì đơn giản đấy, nhưng hình như càng lớn tuổi tôi lại càng thấy những thứ đơn giản mới là những thứ khó có được nhất.

Từ nhỏ tới lớn, tôi luôn thích sự hoàn hảo. Tôi thích mọi thứ phải đúng, phải đẹp, phải theo như mình đã nghĩ. Tôi cứ tưởng nếu cố gắng đủ nhiều thì cuộc sống sẽ đi theo hướng mình muốn. Nhưng rồi cuộc sống chẳng hỏi ý kiến ai bao giờ. Nó cứ rẽ sang những con đường khác. Có những thứ tôi từng rất muốn có rồi cuối cùng cũng không có được, có những thứ tôi nghĩ mình không thể sống thiếu vậy mà sau này cũng đi qua được.

Có những năm tháng tôi loay hoay chạy theo rất nhiều điều, đến mức chính tôi cũng không còn biết mình đang tìm cái gì nữa. Có lẽ nếu mười năm trước có người hỏi tôi muốn gì, tôi sẽ đưa ra một danh sách rất dài. Bây giờ thì khác. Càng sống lâu, danh sách đó càng ngắn lại. Đến cuối cùng chỉ còn vài điều rất nhỏ. Nhỏ đến mức ngày trẻ tôi có lẽ sẽ chẳng thèm để tâm đến.

Còn ông thì sao? Nếu bây giờ có người ngồi xuống và hỏi ông rằng điều ông mong mỏi nhất là gì, ông sẽ trả lời thế nào? Tôi đôi khi cũng tò mò về điều đó. Không phải kiểu tò mò muốn biết thật nhiều về cuộc sống của ông. Chỉ là tôi tự hỏi, sau ngần ấy năm đi qua đủ chuyện vui buồn trong cuộc đời, liệu điều ông tìm kiếm bây giờ có còn giống ngày trước không. Hay danh sách của ông cũng đã dần ngắn lại giống như tôi.

Có những lúc tôi ngồi một mình và tự hỏi, rốt cuộc mình đang mong điều gì. Là được yêu thương sao? Là được thấu hiểu sao? Hay là được giữ lại? Nghĩ mãi rồi cuối cùng tôi nhận ra có lẽ không phải. Điều tôi muốn thật ra đơn giản hơn rất nhiều. Tôi chỉ muốn được bình an. Không phải niềm vui lớn lao, cũng không phải hạnh phúc rực rỡ.

Chỉ là một cảm giác rất nhẹ, nhẹ đến mức nhiều khi mình không nhận ra nó đang ở đó. Và cũng chính lúc nhận ra điều đó, tôi chợt nghĩ đến ông. Tôi không nói rằng ông mang đến bình an cho tôi, nói như vậy nghe không đúng lắm. Nhưng tôi nhận ra rằng trong suy nghĩ của mình, ông lại đứng rất gần với cảm giác ấy. Không phải vì ông đã làm điều gì đặc biệt. Có lẽ đơn giản chỉ là vì mỗi lần nghĩ đến ông, trong lòng tôi không thấy ồn ào.

Ông chưa từng làm gì cho tôi cả. Ông cũng chưa từng ngồi xuống nói chuyện với tôi một cách tử tế như những người bạn. Thậm chí nếu nhìn vào thực tế, giữa tôi và ông còn có một khoảng cách rất xa. Xa đến mức đôi khi tôi cũng thấy buồn cười cho chính mình. Bởi vì có những ngày tôi cảm thấy ông rất thân thuộc, nhưng nếu người khác hỏi thân thuộc ở chỗ nào thì tôi lại không biết trả lời ra sao.

Thực tế là tôi không biết nhiều về ông. Thực tế là ngay cả việc nói chuyện với ông cũng là một chuyện khó khăn. Thực tế là có khi ông chẳng hề nghĩ đến tôi chút nào. Nhưng cảm giác thì lại không biết nghe lời thực tế. Nó cứ ở đó, lặng lẽ, không ồn ào, không đòi hỏi và cũng không cần phải có tên gọi.

Đôi khi tôi cũng tự hỏi liệu tôi đang nhìn thấy ông, hay chỉ đang nhìn thấy một điều gì đó của chính mình phản chiếu qua ông. Tôi biết về cảm giác của mình nhiều hơn là biết về con người ông. Có lẽ đó cũng là lý do vì sao tôi không còn cố gắng đi tìm một câu trả lời nữa. Có những chuyện càng cố giải thích lại càng trở nên xa vời. Có những cảm giác chỉ cần lặng lẽ tồn tại là đủ.

Giống như đôi khi mình đi ngang một nơi nào đó và bất chợt thấy dễ chịu, dù chính mình cũng không biết vì sao. Có lẽ ông đối với tôi là như vậy. Không phải một câu trả lời. Không phải một điều gì cần phải có được. Chỉ là một cảm giác rất khó giải thích. Một cảm giác khiến tôi thấy lòng mình bớt vội vàng hơn một chút.

Có lẽ sau này khi nghĩ lại, tôi sẽ không nhớ mình đã nói gì với ông. Bởi vì thật ra tôi cũng chẳng nói được bao nhiêu. Nhưng tôi nghĩ tôi sẽ nhớ cảm giác này. Cái cảm giác rất hiếm hoi khi nhìn thấy một người và bất chợt nhận ra lòng mình đang yên. Có lẽ như vậy đã là đủ rồi.

diên vỹ
2026.06.11

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

2026.06.10


Không ngờ từ khi ông đổi giờ làm thì tôi gần như không còn cơ hội gặp ông nữa. À mà nói vậy cũng không đúng lắm. Thứ Hai tôi có thấy ông đang đứng nói chuyện với ông chủ của ông ở tận đằng xa. Hôm qua thì lại thấy ông đi ngang qua cổng an ninh. Nghĩ kỹ lại thì hình như ngày nào tôi cũng nhìn thấy ông một lần. Vậy mà tôi lại ngồi than là không gặp ông. Nghe cũng buồn cười thật.

Có lẽ những lần gặp đó không được tính. Bởi vì tôi không thể nói chuyện với ông. Chỉ là vô tình nhìn thấy ông xuất hiện ở đâu đó trong ngày rồi lại ai làm việc nấy. Tuần này trong nhóm tôi có một người nghỉ phép, còn ông chủ tôi thì ngày nào cũng về sớm để lo cho vợ ông ấy. Thế là công việc dồn lại nhiều khủng khiếp. Có lẽ hôm nay tôi phải làm tới 5 giờ mới xong. Nhìn số lượng đơn hàng mà thấy ngán luôn, một mình tôi đúng là không thể nào làm hết được.

Chẳng những phải xử lý đơn hàng, tôi còn phải làm thêm đủ thứ việc lặt vặt khác nữa. Thật ra công việc không khó, chỉ là mỗi vấn đề phát sinh đều ngốn mất một khoảng thời gian khá dài để giải quyết. Cứ xử lý xong việc này thì lại tới việc khác. Còn ông thì sao? Dạo này ngoài bộ phận của ông ra, công việc có bận lắm không? Ông biết không, từ ngày biết rằng mình vẫn có thể nói chuyện với ông một cách rất bình thường, tôi thấy nhẹ lòng hơn một chút.

Ít nhất điều đó cũng cho tôi cảm giác rằng tôi vẫn là tôi, không bị cuốn đi bởi bất kỳ điều gì. Tôi nghĩ tôi thích trạng thái đó hơn. Mà nói thật nhé, càng nói chuyện với ông thì hình như tôi lại càng thích ông hơn một chút. Điều đó đáng lẽ phải là một chuyện vui. Nhưng đôi khi tôi lại thấy hơi khó xử. Bởi vì cảm xúc của mình thì tôi biết. Còn cảm xúc của ông thì tôi không biết.

Mà tôi vốn không thích bước quá xa vào những nơi không chắc mình được chào đón. Vấn đề là với ông, tôi lại không nhìn ra được. Tôi có cảm giác của riêng mình, nhưng cảm giác đó không đủ để giúp tôi hiểu ông đang nghĩ gì. Tôi không nhìn thấy, không đọc được, nên đôi lúc thật sự không biết phải làm thế nào cho đúng. Có lẽ vì vậy mà tôi hay suy nghĩ nhiều hơn bình thường. Mà nghĩ mãi cũng chẳng tìm ra được đáp án nào cả.

Có những chuyện càng cố hiểu thì lại càng rối. Cho nên thôi, cứ để nó như vậy trước đã. Dù sao thì hiện giờ tôi vẫn thích được nói chuyện với ông. Chỉ đơn giản vậy thôi. Mà nghĩ cho cùng, có lẽ như vậy đã là đủ cho một ngày rồi.

diên vỹ
2026.06.10

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

2026.06.09


Ông biết không, suốt hơn một năm qua, tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có một cơ hội để ngồi trò chuyện với ông.

Thật ra, tôi là một người khá linh hoạt trong ăn nói. Tôi có thể nhìn thấy những lỗ hổng trong lập luận của người khác, có thể nhìn một vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau, và nếu cần, tôi cũng biết cách bảo vệ quan điểm của mình. Tuy vậy, tôi lại không phải người thích tranh cãi. Đa số thời gian, tôi chỉ lắng nghe, mỉm cười, đùa vài câu, hoặc thách thức người đối diện một chút cho vui. Bởi với tôi, một cuộc trò chuyện không phải là nơi để phân thắng thua, mà là nơi để hiểu thêm một góc nhìn khác về con người và cuộc sống. Suy nghĩ của tôi cũng rất khó bị thay đổi, trừ khi chính tôi nhận ra mình đã sai. Thậm chí có những chuyện, với người khác có thể là không đúng, nhưng nếu tôi thật sự yêu thích nó, tôi vẫn sẽ giữ lấy quan điểm của riêng mình.

Tôi cũng chưa bao giờ lấy nhận xét hay đánh giá của người khác để áp đặt lên bản thân. Có lẽ vì vậy mà trò chuyện đối với tôi vốn là một việc rất đơn giản, đơn giản hơn cả chuyện chọn hôm nay ăn gì. Thế nhưng, đứng trước sự hiện diện của ông, mọi thứ lại trở nên khó khăn một cách kỳ lạ. Có lúc tôi còn thấy nó khó hơn cả việc lập ra một kế hoạch hoàn hảo cho cuộc sống của mình. Vậy mà tôi cũng không hiểu vì lý do gì, cuối cùng tôi vẫn có thể trò chuyện với ông. Dĩ nhiên, vấn đề không nằm ở phía ông. Nó hoàn toàn nằm ở phía tôi.

Là vì nhịp tim của tôi cứ tự ý rối loạn, khiến tôi không thể tập trung được. Tôi bị quấy nhiễu bởi chính những gì đang diễn ra bên trong mình. Bình thường, tôi khá quen với việc kiểm soát suy nghĩ của bản thân, nhưng riêng chuyện này thì lại khác. Càng cố xem nó như một điều bình thường, tôi lại càng nhận ra mình không hoàn toàn bình thường như tôi vẫn nghĩ. Tôi cũng hy vọng sẽ còn có dịp trò chuyện với ông thêm vài lần nữa. Không phải vì một lý do đặc biệt nào cả, mà đơn giản vì tôi muốn hiểu rõ hơn điều gì đang diễn ra bên trong mình. Tôi muốn xem đến cuối cùng, cảm giác này sẽ tự lắng xuống, hay rồi sẽ biến mất như bao cảm xúc khác từng đi ngang qua cuộc đời mình.

Nhưng cũng có một phần nào đó trong tôi lại thấy cảm giác này khá đáng yêu. Tại sao lại có một người có thể khiến nhịp tim của tôi trở nên hỗn loạn như vậy? Tôi không biết. Và có lẽ, hiện tại tôi cũng không thật sự cần biết. Nhưng tôi không vội đặt tên cho cảm giác đó. Nhịp tim của tôi có thể loạn, nhưng lý trí của tôi thì vẫn rất bình thản. Nó không cảm thấy cần phải làm gì, cũng không thấy cần phải phản ứng ra sao.

Vẻ bề ngoài của tôi cũng vậy, vẫn rất an nhiên, không hề có nhu cầu tìm kiếm hay chứng minh bất cứ điều gì. Chỉ có trái tim là hơi không ngoan một chút thôi. Mà quyền lực của nó đối với cuộc đời tôi thật ra lại khá hạn chế. Bởi đơn giản, cuộc sống không thể được nuôi dưỡng bằng những nhịp tim hỗn loạn. Nó được xây dựng bằng một cái đầu đủ lạnh để suy nghĩ sáng suốt, bằng những lựa chọn có trách nhiệm với bản thân mình, và bằng một tâm thế đủ bình thản để bước tiếp mỗi ngày. Có lẽ vì thế mà tôi không quá bận tâm đến việc phải định nghĩa cảm giác này là gì.

Nó tồn tại thì cứ để nó tồn tại. Nó đến thì cứ để nó đến. Dù sao đi nữa, một nhịp tim loạn cũng chỉ là một nhịp tim loạn. Còn cuộc sống vẫn phải được dẫn đường bởi lý trí, sự tỉnh táo và những điều thực tế hơn thế rất nhiều. Ít nhất, tôi vẫn luôn tin rằng ông cũng nhìn cuộc sống theo cách tương tự.

diên vỹ
2026.06.29

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

2026.06.05


Tôi chợt nhận ra mấy tuần nay mình rất thích ở lại công ty vào ngày thứ sáu. Trong khi mọi người đều vội vã rời công ty để bắt đầu cuối tuần của mình, tôi lại thường chậm rãi hơn một chút. Có lẽ bởi tôi biết rằng phải đến khoảng mười giờ, thậm chí mười một giờ đêm, ông mới rời khỏi nơi này. Thứ sáu tôi không phải đi làm ở chỗ làm đêm, nên tôi có thể ngồi rất lâu trong phòng ăn, mở máy tính ra, viết vài dòng, rồi lại sửa vài dòng, để mặc thời gian trôi qua một cách lặng lẽ. Tôi từng nghĩ mình ở lại chỉ để viết thêm vài dòng nhật ký, để tránh dòng xe cộ đông đúc ngoài kia. Nhưng có lẽ đó cũng chỉ là một phần của sự thật.

Hôm nay tôi vô tình gặp ông vài lần. Vẫn như mọi khi, chỉ là một cái gật đầu chào. Không có gì đặc biệt. Không có câu chuyện nào được bắt đầu. Hai con người đi ngang qua nhau giữa một ngày làm việc bình thường. Đến hơn sáu giờ chiều, phòng ăn đã gần như trống hẳn. Tôi đang ngồi nghe lại bài viết của mình thì ông bước vào. "Cô vẫn chưa về sao?"

Tôi bật cười. Trong đầu tôi lúc đó thoáng xuất hiện một ý nghĩ rất buồn cười. Nếu tôi trả lời thật rằng tôi ngồi đây lâu như vậy chỉ vì ở trong công ty này còn có sự hiện diện của ông, liệu ông có tin không? Nhưng dĩ nhiên tôi không nói thế. Tôi chỉ cười rồi đáp: "Căn nhà tôi nó vẫn ở đó. Nó đâu có đi đâu mất, nên tôi cũng không vội để về." Ông cười.

"Tôi thì muốn về nhà để được nghỉ ngơi." Tôi cũng cười theo. "Tôi về nhà còn làm việc nhiều hơn lúc tôi ở đây." Rồi không hiểu bằng cách nào, cuộc trò chuyện cứ thế kéo dài. Mười lăm phút. Hai mươi phút. Hay lâu hơn nữa. Tôi không biết. Bởi từ lúc ông bước vào, tôi không hề nhìn đồng hồ.

Ông và tôi nói về nhiều thứ. Con người. Đất nước. Những điều đang diễn ra ngoài kia. Những điều tốt đẹp. Những điều không tốt đẹp. Thật ra những chuyện ấy không phải tôi không biết. Tôi biết thế giới rộng lớn thế nào. Tôi biết mỗi nơi đều có những phong tục, những suy nghĩ và những cách sống khác nhau. Tôi cũng biết rằng ngày nay, người ta ít nhìn nhau bằng tâm hồn hơn trước.

Người ta ít nhìn vào phẩm giá, vào cốt cách hay những điều sâu bên trong một con người. Phần lớn mọi thứ đều được cân đo bằng những giá trị hữu hình hơn. Tôi biết những điều đó. Nhưng khi nghe ông nói, tôi lại có một cảm giác rất lạ. Tự nhiên tôi thấy mình nhỏ đi. Không phải kiểu nhỏ bé vì tự ti. Mà giống như một hạt bụi rất nhỏ đang lơ lửng giữa không gian rộng lớn.

Những điều tôi biết bỗng trở nên rất ít. Những điều tôi từng nghĩ mình hiểu hóa ra chỉ là một góc rất nhỏ trong vô vàn những điều khác. Có những lúc tôi ngồi nghe và chợt nghĩ, giá như mình hiểu nhiều hơn một chút. Đọc nhiều hơn một chút. Biết nhiều hơn một chút. Chỉ để có thể tiếp tục câu chuyện với ông lâu thêm một chút nữa. Có lẽ đó là điều thú vị nhất khi gặp một người khiến mình muốn học hỏi thêm điều gì đó.

Không phải vì họ cố tỏ ra hiểu biết. Mà bởi sự hiểu biết ấy hiện diện rất tự nhiên. Tự nhiên đến mức khiến mình muốn mở rộng thế giới của chính mình thêm một chút. Lần này ông ở lại lâu hơn những lần trước. Đủ lâu để tôi có thể ngồi yên lặng nghe ông nói. Đủ lâu để tôi có thời gian nhìn thật kỹ vào ánh mắt ấy. Và nói thật lòng, tôi đã thử rất nhiều lần.

Tôi cố đọc xem trong đó có điều gì không. Một chút tò mò. Một chút quan tâm. Một chút cảm xúc nào đó. Nhưng rồi tôi vẫn không đọc được gì cả. Hoặc có thể đơn giản là tôi không có khả năng đọc được người khác như tôi vẫn tưởng. Tôi không biết. Có những người giống như mặt hồ rất phẳng.

Nhìn mãi vẫn không thấy được đáy. Nhìn mãi vẫn không biết bên dưới đang có điều gì. Và ông là một người như thế. Điều kỳ lạ nhất có lẽ lại nằm ở những khoảnh khắc ông cười. Mỗi khi nói đến một chi tiết hài hước nào đó, ông lại bật cười trước. Một nụ cười rất tự nhiên. Không cố ý.

Không khoa trương. Chỉ là một nụ cười rất bình thường. Vậy mà tôi lại thấy nó ngọt đến lạ. Ngọt đến mức có đôi lần tôi phải nhìn sang chỗ khác. Bởi tôi cảm nhận rất rõ trái tim mình bắt đầu không chịu ngồi yên nữa. Thật kỳ lạ. Ông vẫn đang thao thao nói về một chủ đề nào đó rất nghiêm túc.

Còn ở phía bên này, có một người đang cố giữ cho nhịp tim của mình đừng chạy loạn. Tôi không nghĩ rằng chỉ ngồi nghe ông nói chuyện thôi lại có thể mang đến cảm giác dễ chịu như vậy. Ít nhất là trước đây tôi chưa từng nghĩ thế. Và rồi tôi nhận ra một điều khác. Mình bắt đầu tham lam hơn một chút. Tôi muốn biết cảm giác ấy sẽ như thế nào nếu kéo dài thêm.

Không phải mười lăm phút. Không phải hai mươi phút. Mà là một ngày. Một ngày bình thường. Một ngày chỉ để cùng ở cạnh ông, nghe ông kể về những điều ông nghĩ, những điều ông biết, những điều ông quan tâm. Tôi muốn biết cảm giác dễ chịu ấy là thật. Hay chỉ là một khoảnh khắc đẹp được sinh ra từ hoàn cảnh.

Là thứ có thể ở lại. Hay chỉ là thứ sẽ tan đi ngay khi bước ra khỏi cánh cửa này. Đến khi ông thật sự xoay người rời đi, căn phòng ăn lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc. Chỉ còn tôi ngồi đó. Và trái tim mình. Ngày trước, mỗi khi trái tim đập loạn, tôi thường biết nguyên nhân. Nhưng lần này thì khác.

Cái nhịp chênh vênh ấy khiến tôi tò mò hơn là lo lắng. Hình như nó đang vui. Hình như nó đang thích một điều gì đó. Hình như nó đang bắt đầu có những mong muốn nhỏ bé mà bấy lâu nay nó vẫn ngủ yên. Và có lẽ, ở đâu đó rất sâu bên trong, nó còn đang âm thầm ước về một điều gì đó mà chính tôi cũng biết là rất khó xảy ra.

Dù vậy, chỉ riêng việc nó còn có thể rung động như thế này thôi, có lẽ cũng đã là một điều đáng quý rồi.

Cảm ơn ông nhé.

Chúc ông có một cuối tuần thật an nhiên.

diên vỹ
2026.06.05

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

2026.06.01


Hóa ra trong mỗi con người đều có một hạt giống cô đơn.

Nó không phải thứ được sinh ra từ những lần mất mát, cũng không hẳn là vết thương do ai đó để lại. Nó tồn tại từ rất lâu, âm thầm nằm sâu bên dưới mọi náo nhiệt của cuộc đời. Chỉ là phần lớn thời gian, chúng ta bận rộn với công việc, với trách nhiệm, với những cuộc gặp gỡ và những điều phải làm, nên không nhận ra nó. Cho đến một ngày, khi ngồi lại với chính mình đủ lâu, ta mới thấy hạt giống ấy đã lớn lên từ lúc nào không biết. Nó lớn lên thành một thế giới riêng. Một thế giới được xây bằng những suy nghĩ không nói ra, những mong muốn không gọi thành tên, những điều ta giữ lại cho riêng mình. Ở nơi đó, ta vừa là người tạo ra luật lệ, vừa là kẻ bị giam giữ bởi chính luật lệ của mình.

Giống như một lời nguyền cổ xưa. Ta dựng tường lên để không ai bước vào, rồi lại đứng bên trong những bức tường ấy nhìn ra ngoài. Ta tự hào vì sự độc lập của mình. Tự hào vì không cần dựa vào ai. Tự hào vì có thể đi qua rất nhiều chuyện mà không cần một bàn tay đưa tới. Nhưng đôi khi, giữa những khoảng lặng rất bình thường, ta lại nhận ra sự bất cần ấy không hoàn toàn là tự do. Nó cũng là một dạng giam cầm.

Và không biết đã bao nhiêu lần tôi ngồi một mình rồi tự hỏi: Rốt cuộc tôi muốn gì? Một câu hỏi đơn giản đến mức tưởng như ai cũng có thể trả lời. Nhưng càng sống lâu, tôi lại càng thấy khó. Tôi tưởng mình muốn sự yên tĩnh. Tôi có rồi. Tôi tưởng mình muốn tự do.

Tôi cũng có rồi. Tôi tưởng mình muốn được mặc kệ tất cả. Và quả thật tôi đã làm được. Vậy mà trong lòng vẫn còn một khoảng trống không gọi được tên. Cho đến khi sự hiện diện của ông xuất hiện. Không phải bằng những lời hứa hẹn. Không phải bằng những điều lớn lao. Thậm chí cũng không phải bằng một mối quan hệ thật sự.

Chỉ là sự hiện diện. Và kỳ lạ thay, nó trả lời thay tôi câu hỏi mà tôi đã hỏi chính mình suốt một thời gian rất dài. Hóa ra con người đôi khi không tìm kiếm một điều gì cụ thể. Ta chỉ đang tìm kiếm một sự hiện diện khiến thế giới bên trong mình rung lên rất khẽ. Một sự hiện diện khiến ta muốn dừng lại thêm vài giây. Muốn nhìn lâu hơn một chút. Muốn biết rằng giữa vô số người đi ngang cuộc đời, vẫn có một bóng hình đủ sức làm mình chú ý.

Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy một sự thật khác. Mong muốn vốn là thứ mong manh nhất trên đời. Nó không tan biến trong một tiếng động lớn. Nó không chết đi vì một biến cố dữ dội. Nó chỉ lặng lẽ bốc hơi. Giống như sương khói dưới ánh mặt trời. Tôi ngồi ở một góc rất xa, nhìn mong muốn của mình từ từ nhạt đi trong không khí. Không níu lại được. Cũng không muốn níu lại.

Chỉ lặng lẽ nhìn. Bởi tôi hiểu rằng có những điều sinh ra không phải để thuộc về mình. Chúng chỉ xuất hiện để soi sáng một khoảng tối nào đó trong tâm hồn ta. Để ta biết rằng bên dưới lớp vỏ bất cần, bên dưới sự cô độc mà ta vẫn luôn tự hào gìn giữ, vẫn còn một phần trong mình biết rung động. Và rồi tôi chợt nghĩ... Ngày hôm nay của ông trôi qua như thế nào?

Có điều gì khiến ông dừng lại đôi chút hay không? Có một chiếc lá vô tình rơi xuống trước mắt ông, một tách cà phê còn vương hơi nóng, hay một khoảng lặng nào đó đủ dài để ông nghe thấy tiếng lòng mình? Tôi không biết. Cũng có lẽ sẽ không bao giờ biết. Nhưng ngày hôm nay của tôi lại khác. Ngày hôm nay, tôi đã vô ý để vài mầm cô độc đâm chồi trong một nỗi nhớ rất khẽ.

Nhỏ đến mức chính tôi cũng không nhận ra ngay từ đầu. Nó không làm tôi buồn. Không làm tôi đau. Chỉ giống như một làn sương mỏng đi ngang qua tâm trí vào cuối ngày, để lại một chút ẩm ướt trên những suy nghĩ vốn tưởng đã khô cằn từ lâu. Và thế là tôi lại ngồi đây. Giữa thế giới của riêng mình. Giữa sự tĩnh lặng mà tôi đã quen thuộc từ rất nhiều năm.

Lặng lẽ nhìn những mầm cô độc ấy lớn lên trong nỗi nhớ. Không xua đuổi. Không giữ lại. Chỉ nhìn chúng tồn tại. Như nhìn một chiếc lá rơi. Như nhìn một làn khói tan. Như nhìn một sự hiện diện đã từng đi ngang qua đời mình, rồi chậm rãi hóa thành một khoảng mờ rất đẹp trong ký ức.

diên vỹ
2026.06.01

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

2026.05.31


Ông bảo rằng rất khó ngủ. Khi tôi thắc mắc vì sao thì ông chỉ cười và bảo rằng có lẽ vì có quá nhiều thứ phải lo, còn tôi chắc là không có gì cần gánh vác nên có thể nhẹ lòng hơn.

Nghe ông nói vậy, tôi mới nhận ra hình như cách chúng ta đối xử với phiền muộn thật sự rất khác nhau. Từ nhỏ đến giờ, tôi không có thói quen mang một vấn đề đi hết ngày này sang ngày khác. Chuyện giải quyết được thì giải quyết. Chuyện chưa giải quyết được thì để ngày mai. Ngày mai chưa được thì để ngày mốt. Còn trong khoảng thời gian chờ đợi đó, tôi vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn sống cuộc sống của mình như bình thường. Có lẽ vì vậy mà tôi chưa bao giờ hiểu được cảm giác nằm thao thức suốt đêm vì một vấn đề nào đó.

Thậm chí tôi còn phát hiện ra cơ thể mình có một cách vận hành khá kỳ lạ. Mệt quá thì ngủ. Phiền quá cũng ngủ. Có một giai đoạn trong đời tôi phiền muộn đến mức gần như không muốn làm gì. Tôi mở mắt ra chỉ để ăn và uống nước, rồi lại quay về với giấc ngủ. Ngủ rồi đói bụng, tỉnh dậy ăn một chút, rồi lại ngủ tiếp. Cứ như thế. Bây giờ nghĩ lại, tôi nhận ra khi phiền muộn đến cực điểm, phản ứng tự nhiên nhất của tôi không phải là suy nghĩ nhiều hơn, mà là ngừng suy nghĩ.

Ngay cả lần bị COVID mấy năm trước cũng vậy. Người ta kể rằng bị mất vị giác, ăn không còn biết ngon dở. Còn tôi thì không. Cổ họng đau đến mức không nuốt nổi thức ăn đặc, nhưng vị giác vẫn còn nguyên. Tôi nấu cháo thật loãng để uống. Vậy mà vẫn thấy ngon. Thế là những ngày ấy chỉ có ăn, uống thuốc và ngủ. Ngủ thật sâu. Đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy điều đó rất thú vị. Khi cơ thể buộc mình phải dừng lại, hóa ra cuộc sống cũng đơn giản đến thế. Ăn được, ngủ được, thuốc uống đúng giờ, thế là đủ.

Tuần vừa rồi sức lực tôi gần như cạn kiệt. Nhưng tôi vẫn phải đi thăm con gái. Trên đường trả xe ở sân bay, tôi mệt đến mức có lúc không còn tập trung được phương hướng. Sau khi trả xe xong, nhìn đồng hồ thấy còn hơn mười lăm phút, tôi cài chuông báo thức rồi ngủ ngay trong bãi đậu xe. Điều thú vị là dù ngủ sâu đến đâu, chỉ cần chuông reo là tôi lập tức tỉnh dậy. Mười lăm phút ấy không làm tôi khỏe lại hoàn toàn, nhưng đủ để đầu óc sáng ra, đủ để lái xe về nhà an toàn. Và rồi khi về tới nhà, tôi lại tiếp tục ngủ cho đến sáng hôm sau.

Càng sống lâu, tôi càng thấy mình giống một sinh vật được tạo ra để nghỉ ngơi. Sáu tiếng ngủ thường là đủ. Tám tiếng đã là quá dư. Tôi có thể ngủ gần như ở bất cứ đâu. Nếu cần ngủ, chỉ cần bật đúng một bản nhạc quen thuộc, vài phút sau là chìm vào giấc ngủ. Mưa cũng được, sấm cũng được, những tiếng động xung quanh cũng rất khó đánh thức tôi nếu đó là giấc ngủ của một cơ thể đang thật sự mệt mỏi.

Có lẽ vì vậy mà hai ngày cuối tuần đối với tôi luôn là khoảng thời gian để nạp lại năng lượng. Những lúc quá mệt, tôi thường tự nói với mình rằng cố thêm một chút thôi, sắp được ngủ rồi. Chỉ cần nghĩ vậy là đã thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Và ông biết không, sau rất nhiều năm quan sát bản thân, tôi dần nhận ra điều giúp tôi bình yên không hẳn là giấc ngủ. Giấc ngủ chỉ là kết quả. Thứ nằm phía sau nó mới là điều quan trọng.

Tôi không tin rằng mình là người mạnh mẽ hơn ai. Tôi cũng không nghĩ cuộc đời mình ít sóng gió hơn người khác. Chỉ là từ rất sớm, tôi đã hình thành một thói quen: không tranh cãi với những thứ mình chưa thay đổi được. Nếu vấn đề còn ở đó thì cứ để nó ở đó. Nếu nó cần thời gian thì cho nó thời gian. Nếu nó quá lớn thì đứng xa một chút mà nhìn. Tôi không thích tự nhốt mình trong một căn phòng chỉ toàn suy nghĩ. Có lẽ vì tôi hiểu rằng rất nhiều vấn đề không trở nên dễ giải quyết hơn chỉ vì ta suy nghĩ về nó thêm năm tiếng đồng hồ nữa.

Cho nên thay vì chống lại cuộc sống, tôi thường chọn cách đi cùng nó. Chậm một chút cũng được. Sai một chút cũng được. Miễn là vẫn đang bước về phía trước. Càng lớn tuổi, tôi càng nghĩ rằng mọi việc trong đời đều vận hành theo cách chúng ta tương tác với nó. Nếu ta liên tục phiền muộn, nó sẽ kéo ta đi theo chiều hướng ấy. Nếu ta kiên trì sửa chữa từng chút một, gần như việc gì cũng sẽ xuất hiện một con đường để bước tiếp.

Dĩ nhiên, tôi hiểu có những thứ nằm ngoài khả năng của con người. Có những ngõ cụt thật sự. Có những giới hạn không thể vượt qua. Nhưng phần lớn những chuyện trong đời lại không phải như vậy. Phần lớn chỉ là những nút thắt cần thêm thời gian. Có lẽ vì thế mà tôi chọn một con đường khá bình yên. Không lao lực cho tâm trí. Không mang phiền muộn của hôm nay sang ngày mai nếu không thật sự cần thiết.

Hồi trẻ tôi không như bây giờ. Ngày ấy tôi cũng từng đầy nhiệt huyết. Cũng từng nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó thật lớn lao. Tôi từng nghĩ, không cùng đẳng cấp thì không nói chuyện. Không cùng chí hướng thì miễn kết giao. Khi ấy tôi luôn nghĩ đời người phải sống cho thật nổi bật, phải làm được điều gì đó để chứng minh giá trị của mình.

Nhưng rồi theo thời gian, suy nghĩ ấy dần thay đổi. Cũng có thể tôi không giống như bức tranh mà chính mình từng vẽ ra. Cũng có thể tôi đã nhìn thấy quá nhiều thứ trong cuộc sống nên không còn hứng thú với những điều từng khiến mình say mê nữa. Càng sống lâu, tôi càng nhận ra có những thứ mình từng xem là quan trọng, thật ra cũng không quan trọng đến thế. Có những thứ mình từng muốn có bằng được, đến lúc có cơ hội chạm vào lại thấy chẳng còn hứng thú nữa.

Hình như con người rồi sẽ đến một giai đoạn như vậy. Một giai đoạn không còn quá bận tâm việc mình đứng ở đâu. Không còn quá để ý người khác nhìn mình thế nào. Không còn quá tha thiết phải trở thành ai đó đặc biệt.

Tôi không biết đó là trưởng thành hay già đi.

Tôi chỉ biết rằng bây giờ, thứ khiến tôi thấy dễ chịu nhất là được sống những ngày bình thường. Là có việc để làm. Có nơi để về. Có một giấc ngủ ngon vào cuối ngày.

Nghĩ lại thì cũng lạ.

Hồi trẻ luôn muốn trở thành thứ gì đó thật lớn lao.

Còn bây giờ, tôi lại thấy làm một người bình thường cũng tốt lắm rồi.

Còn với ông, tôi nghĩ có lẽ sự xuất hiện của ông là để tôi sống chậm lại một chút. Để tôi hiểu thế nào là thật sự thích một người. Ngày xưa khi tôi thích ai, người đó phải là của tôi. Một ánh nhìn nếu bị lạc đi nơi khác, tôi cũng không chấp nhận được. Tôi luôn muốn biết mình đang đứng ở đâu trong lòng đối phương. Muốn biết họ nghĩ gì. Muốn biết kết quả sẽ đi về đâu.

Còn bây giờ thì khác.

Dĩ nhiên, nếu nói không mong một sự hiện diện nào đó thì không đúng. Tôi vẫn thích nhìn thấy ông. Vẫn thích một đoạn đường ngắn cùng đi. Vẫn thích vài phút trò chuyện vu vơ ở một góc nào đó. Nhưng rồi cũng chỉ đến thế thôi.

Điều khiến tôi thấy thú vị hơn là đến tận bây giờ tôi vẫn không nhìn ra được suy nghĩ của ông.

Có lẽ là vì mỗi lần đứng trước ông, tôi lại quan sát bản thân mình quá nhiều. Tôi để ý trái tim mình đang nghĩ gì. Tôi để ý những thay đổi rất nhỏ trong cảm xúc của mình. Tôi để ý mình đang vui hay đang hồi hộp. Thành ra tôi vô tình không đọc được gì từ ông cả.

Mà cũng có thể sự thật đơn giản hơn nhiều.

Có thể ông chẳng hề có bất kỳ suy nghĩ đặc biệt nào về tôi.

Cho nên tôi không đọc ra được gì hết.

Tôi nghĩ có lẽ là thế.

Nhưng nghĩ đến đây tôi lại thấy thú vị rồi.

Bởi vì lần đầu tiên trong đời, tôi không còn quá quan tâm người khác nghĩ gì về mình nữa. Thứ khiến tôi tò mò hơn là cảm xúc của chính tôi sẽ tồn tại được bao lâu khi nó không được nuôi dưỡng bằng bất cứ điều gì. Không lời hứa. Không hy vọng. Không tương lai. Thậm chí không cả sự tưởng tượng.

Tôi chỉ muốn đứng gần đời sống thật của ông một chút. Không làm gì cả. Chỉ để nhìn. Chỉ để lắng nghe. Rồi xem cảm xúc của mình sẽ ở lại bao lâu.

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thích một người mà không vội vàng muốn có câu trả lời.

Và thành thật mà nói, tôi thấy điều đó khá thú vị.

Ông nghĩ sao?


diên vỹ

2026.05.31

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

2026.05.29



Hôm nay tôi không làm ca đêm ở công việc thứ hai, nên ngồi lại phòng ăn công ty để ăn chiều và viết nhật ký. Thứ Sáu tuần rồi, khi biết ông sẽ đi làm trễ, tôi nghĩ rằng rất khó để vô tình gặp ông, thế mà cuối cùng lại thu hoạch được nhiều hơn tôi tưởng. Vài cuộc nói chuyện ngắn, vài lần vô tình gặp nhau, vài câu trả lời cụt ngủn đến mức chẳng biết phải nối tiếp thế nào. Hóa ra những niềm vui nhỏ nhặt nhất lại thường là những điều đơn giản nhất. Điều đáng nói nhất lại là nhịp tim của tôi. Hình như nó bình yên hơn trước, dễ chịu hơn trước, không còn nổi loạn, không còn đòi hỏi, không còn bận tâm đến chuyện phải có được điều gì. Điều duy nhất nó có là vui.

Một kiểu vui rất kỳ lạ. Giống như nhìn thấy một người đi ngang qua cũng vui, nghe người đó trả lời vài câu cũng vui. Thậm chí có những lúc tôi còn thấy buồn cười vì chính mình. Hôm nay đúng là một ngày bận rộn. Đủ thứ chuyện đổ dồn vào cùng lúc. Đến hơn bảy giờ tối, pin máy tính gần cạn sạch, nhìn nó như có thể tắt bất cứ lúc nào nên tôi quyết định thu dọn đồ đạc để về nhà. Trước khi về, tôi ghé nhà vệ sinh một chút vì nhà tôi khá xa.

Ngang qua cổng an ninh, tôi đùa gì đó rồi buột miệng nói một câu WTF. Ừ, tôi là vậy đấy. Tôi có thể nói chuyện nhỏ nhẹ như một thiên sứ, nhưng cũng có thể nói những câu khiến người đối diện giật mình. Có điều, đó không phải tiếng mẹ đẻ của tôi nên thật lòng mà nói, tôi không có quá nhiều cảm xúc với những từ ngữ ấy. Đôi lúc tôi còn dùng chúng như một cách để chứng minh rằng mình rất bình thường, không thú vị, không thanh lịch, không đáng chú ý. Tôi không thích thu hút người khác. Tôi luôn nghĩ rằng nếu ai đó nhìn thấy tôi rồi có cảm giác: "Tránh xa cô ấy ra thì hơn", như vậy lại tốt. Nhưng không hiểu sao mọi thứ thường diễn ra theo hướng ngược lại.

Và đúng ngay khoảnh khắc đó, ông bước ra từ bộ phận của ông. Tôi chỉ biết cười ngượng. Trong đầu lập tức hiện lên vài suy nghĩ rất ngớ ngẩn. Ông ấy có nghe thấy không? À mà nghe thấy thì đã sao? Không thích lại càng tốt. Dù sao tôi cũng đâu có ý định làm người dễ mến. Rồi bất chợt tôi hỏi: "Hôm nay ông về 11 giờ à?". Ông trả lời: "10 giờ". Trời ạ. Một câu trả lời ngắn đến mức không thể ngắn hơn. Nhưng hình như tôi đã quen rồi. Ông vốn là như vậy, không nói nhiều, không giải thích nhiều, không thêm thắt. Có những người nói rất nhiều nhưng chẳng đọng lại gì, còn ông thì ngược lại. Nói rất ít, nhưng không hiểu sao tôi lại nhớ.

Tôi đi vệ sinh xong, lúc quay lại ngang qua cổng an ninh thì thấy ông đã vào phòng ăn lấy cà phê. Khi bước vào phòng ăn, tôi đi đến chỗ ngồi của mình, vừa lấy ba lô đeo lên vai vừa suy nghĩ... hay là... thử đi cùng ông một lần nữa xem sao nhé. Thế là tôi xoay qua phía ông rồi hỏi: "Ông đi ra xe chứ?". Có lẽ tôi nói nhỏ quá, hoặc nói nhanh quá, hoặc câu hỏi bất ngờ quá nên ông có vẻ không hiểu ý, chừng như hỏi tôi muốn nói gì. Thế là tôi lặp lại câu hỏi của mình. Nghe xong, ông trả lời có. Và tôi buông ngay một câu: "Tôi đi với ông".

Tới bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy buồn cười. Vì người bình thường chắc sẽ nói nhẹ nhàng hơn, khéo léo hơn. Còn tôi thì cứ như đang thông báo một quyết định. Tôi đi với ông. Hết. Vẻ mặt ông lúc đó đúng là đáng yêu thật. Không biết trong lòng ông có đang nghĩ: "Trời ơi... lại nữa rồi", hay là: "Cô ấy lại muốn gì đây?". Nhưng điều buồn cười là càng nhìn thấy người khác lúng túng, tôi lại càng thấy thú vị.

Ông chỉ vào ly cà phê rồi nói: "Nhưng tôi phải lấy cà phê". Tôi cười: "Tôi đợi". Tôi nói xong mà cũng phải tự bật cười với chính mình. Trời ơi. Tôi có thể nào dịu dàng hơn một chút được không? Sao lúc nào cũng thẳng thắn đến phát sợ như vậy? Hèn gì chẳng ai dám đến gần. Trong lúc tôi còn đang tự suy nghĩ lung tung thì ông xoay sang nói: "Xong rồi". Và thế là ông và tôi cùng bước ra ngoài.

Ông mở cửa. Tôi bước theo sau. Tôi quên luôn cả câu cảm ơn. Không biết lúc đó tôi đang nghĩ gì nữa. Có lẽ tôi đang bận lắng nghe chính mình. Hoặc đang bận lắng nghe giọng nói của ông. Tôi hỏi: "Ông đi làm trễ thêm một tuần nữa đúng không?". Ông trả lời rồi nói thêm vài điều về bộ phận của ông. Tôi nghe, gật đầu, hỏi lại. Cuộc trò chuyện chẳng có gì đặc biệt. Ông nói vài điều về bộ phận của ông, những việc xung quanh, những thứ ông phải gánh vác, những chuyện diễn ra mỗi ngày mà có lẽ ông đã quá quen thuộc. Tôi nghe, thỉnh thoảng hỏi thêm một câu. Nhưng hình như những thứ khiến tôi nhớ lại thường chẳng bao giờ đặc biệt.

Khi gần đến xe của ông, tôi lại hỏi: "Cuối tuần này ông làm gì?". Ông không trả lời ngay. Tôi nhìn ông. Ông nhìn đâu đó phía trước. Rồi tôi lại bắt đầu tưởng tượng. Có phải ông đang chọn câu trả lời, hay đang nghĩ xem phải nói thế nào cho ngắn nhất, hay trong đầu ông đang thở dài: "Trời ạ... lại nữa rồi". Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều. Tôi chỉ muốn đứng gần đời sống thật của ông một chút. Nhìn, nghe, quan sát, rồi xem cảm xúc của mình sẽ ở lại bao lâu.

Một lúc sau ông trả lời: "Tôi sẽ ngủ". Tôi bật cười. Không phải vì câu trả lời buồn cười, mà vì trong đầu tôi trước đó đã chạy qua cả chục phiên bản khác nhau. Cuối cùng đáp án lại đơn giản đến vậy. Tôi chúc ông cuối tuần vui vẻ. Ông cũng lịch sự chúc lại. Ông đi đến xe của ông, tôi đi thẳng đến xe của mình. Lại là mây đen kín trời. Lại là gió mát. Lại là một buổi chiều thứ Sáu đáng yêu.

Thật lòng mà nói, cả tuần nay tôi rất mệt. Tôi ngủ rất ít. Ngày trước bốn hay năm tiếng mỗi đêm là chuyện bình thường, nhưng sau ba tháng nghỉ công việc ban đêm, cơ thể tôi đã quen được nuông chiều nên bốn hay năm tiếng bỗng trở nên ít ỏi vô cùng. Lại đúng cuối tháng. Công việc chất thành đống. Thế nhưng giữa tất cả những thứ đó, tôi lại có được một điều rất ngọt ngào. Đó là ông.

Tôi biết giữa con người với nhau, thích hay cảm mến ai đó là chuyện rất bình thường. Nhưng với tôi điều đó lại vô cùng lạ lẫm. Với hầu hết mọi người, tôi thường thấy phiền, thậm chí chẳng muốn nói thêm điều gì. Vậy mà không hiểu sao ông lại mang trong mình niềm vui của tôi.

Chúc ông một cuối tuần bình yên và hy vọng ông có thể ngủ thật ngon. Tôi không có kinh nghiệm lo lắng cho ai cả nên cũng không biết phải nói gì khi nghe ông bảo mình ngủ không được. Thật ra đến bây giờ tôi vẫn thấy buồn cười. Một người nói rất ít. Một người trả lời ngắn đến mức đôi lúc tôi không biết phải nối tiếp thế nào. Vậy mà không hiểu sao tôi lại thích nghe ông nói đến vậy.

Nghĩ lại cũng lạ. Trí tuệ nhân tạo biết nói. Rất nhiều người ngoài kia biết nói. Thậm chí có những người nói hay hơn ông rất nhiều. Nhưng có lẽ từ đầu đến cuối, thứ tôi muốn nghe chưa bao giờ là câu chuyện. Mà là giọng nói đó. Là khoảng thời gian rất ngắn giữa hai câu trả lời. Là cái cách ông đứng suy nghĩ vài giây trước khi trả lời một câu hỏi bất ngờ. Là cái cách ông luôn nói vừa đủ rồi dừng lại.

Có những người nói hàng giờ đồng hồ nhưng chẳng để lại gì. Ông chỉ nói vài câu ngắn ngủi. Vậy mà tôi lại nhớ. Tôi nhớ ông mở cửa. Tôi nhớ ông cầm ly cà phê. Tôi nhớ ông đứng cạnh chiếc xe của mình. Tôi thậm chí còn nhớ cả câu: "Tôi sẽ ngủ". Một câu bình thường đến mức chẳng có gì để nhớ. Nhưng tôi lại nhớ. Có lẽ vì nó là của ông. Có lẽ vì nó được nói vào một buổi chiều thứ Sáu đầy gió. Có lẽ vì lúc đó tôi đang vui. Hoặc cũng có thể vì tôi biết những khoảnh khắc như thế rất khó lặp lại.

Và như tôi đoán, có lẽ từ nay sẽ chẳng còn nhiều dịp tình cờ để tôi có thể đi cùng ông một đoạn đường rất ngắn ra bãi đậu xe như hôm nay nữa. Nghĩ đến đó tôi chợt thở dài. Không phải buồn. Chỉ là một chút tiếc. Giống như khi nhìn thấy mặt trời sắp lặn. Biết rằng ngày mai nó vẫn mọc. Nhưng buổi chiều hôm nay thì sẽ không quay lại.

Rồi tôi lại tự hỏi một câu mà chính mình cũng không có đáp án. Nếu một ngày nào đó tôi được nghe ông nói thật nhiều. Nghe đến mức không cần chờ những lần vô tình gặp nhau nữa. Nghe đến mức những câu trả lời ngắn ngủi ấy trở thành quen thuộc. Thì liệu tôi có hết thích không? Hay đến lúc đó, thứ tôi bắt đầu nhớ lại chính là những ngày như hôm nay. Một buổi chiều cuối tuần. Một ly cà phê. Một đoạn đường rất ngắn. Và một người đàn ông chỉ nói vài câu, nhưng lại ở trong suy nghĩ của tôi lâu hơn tất cả những gì ông đã nói.

diên vỹ
2026.05.29

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

2026.05.26


Ông biết không, chiều Chủ nhật đúng là tôi mê ngồi làm việc trên máy tính tới mức quên luôn thời gian, quên cả mọi thứ xung quanh. Thành ra tới lúc định đi bộ thì người đã mệt lả rồi. Thế là tôi ngủ một giấc, lúc thức dậy đã 11 giờ đêm nên chẳng còn buồn ngủ nữa. Tôi lại tiếp tục ngồi làm việc tới tận 5 giờ sáng. Ngồi lâu tới mức ly nước bên cạnh nguội từ lúc nào cũng không biết.

Sáng thứ Hai, tôi ngủ thêm được khoảng hai tiếng rồi lại thức dậy làm những việc khác, vì lúc nào cũng có rất nhiều thứ cần phải làm. Tới lúc ấy tôi mới nhớ ra: trời ơi, hôm nay là ngày đầu tiên tôi quay trở lại làm ở chỗ ca đêm. Lúc đó hối hận vô cùng.

Hai ngày trước họ còn đăng thông báo rằng ai muốn nghỉ thứ Hai thì có thể vào lấy ngày nghỉ. Tôi nghĩ lâu quá không đi làm thì cũng nên đi kiếm tiền một chút. Ai ngờ đâu ngủ nghỉ đảo lộn, thức khuya đủ thứ chuyện, thành ra thân thể gần như không còn sức lực nữa. Cái cảm giác lúc thay đồ chuẩn bị đi làm thật sự rất kỳ lạ, giống như đầu óc còn chưa tỉnh mà thân thể đã phải tự kéo mình đi tiếp.

Hôm nay thứ Ba trở vào làm thì lại gặp đủ thứ chuyện. Không phải công việc khó gì cả, mà là bên production cứ chạy tới nói thiếu cái này, thiếu cái kia. Có những đơn hàng thậm chí không phải của tôi, nên tôi lại phải ngồi mở từng email cũ ra đọc lại để tìm nguyên do tại sao thiếu, ai đã nói gì trước đó, rồi cuối cùng phải sửa từ đâu. Có những chuyện chỉ là thiếu một dòng note hoặc thiếu một email thôi mà cũng đủ làm mất rất nhiều thời gian.

Khi tôi đang ngồi đọc lại email để tìm nguyên nhân thì boss M hỏi:

“Sao cô cứ làm sai hoài vậy?”

Tôi nói:

“Tôi có làm sai đâu. Cái này là anh B với cả ông chủ của tôi làm sai đấy.”

Xong ông ấy nói với tôi rằng:

“Tôi không cần biết ai làm sai. Những người đó cùng bộ phận với cô, vậy nghĩa là cô làm sai.”

Lúc đó tôi chỉ biết lắc đầu. Đúng là hai ngày cuối tuần tôi đã tự đảo lộn hết thời gian nghỉ ngơi của mình rồi, nên bây giờ cũng không còn sức để suy nghĩ nhiều nữa. Tôi chỉ cười méo xệch, cũng không muốn nghĩ thêm gì nữa, vì tôi sợ đầu óc mình lại mệt thêm.

Đây chính là điều tôi không thích nhất ở công ty này.

Mười mấy năm trước, khi lần đầu quay trở lại đây, tôi đã đau lòng suốt cả một tuần. Không phải kiểu đau đến mức khóc lóc gì cả, mà là cảm giác biết rất rõ mình không thích công việc này, nhưng vẫn phải bước vào nó vì chẳng còn lựa chọn nào khác để kiếm tiền nhanh hơn. Cái cảm giác tự nhìn thấy những ngày tháng sắp tới của mình rồi vẫn phải bước tiếp mới là thứ khiến người ta mệt.

Còn ông thì sao? Làm việc lâu năm với những người vừa cẩu thả vừa thiếu trách nhiệm có khiến ông bực mình không?

Con người tôi cũng chẳng tốt đẹp gì. Đôi lúc tôi cũng bực bội lắm. Nhưng rồi lại tự nói với mình:

“Trời ơi, bực mình vì mấy chuyện này đúng là chẳng đáng.”

Mà nghĩ cho cùng, có lẽ tôi đã quen với nhịp sống ở đây rồi. Làm lâu quá, đôi lúc muốn thay đổi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu nữa.

Cho nên giữa lúc mọi người còn đang cãi nhau xem ai đúng ai sai, tôi bỏ đi ra ngoài để đi bộ. Trời ơi, không khí ở ngoài đúng là dễ chịu thật đấy. Ngồi ở trong kia lâu quá, đầu óc giống như bị nhốt lại vậy. Với lại cũng đúng giờ ăn trưa của tôi nữa, nên tôi bước ra ngoài hít thở một chút, để đầu óc nhẹ đi một chút rồi lát nữa lại quay vào sửa tiếp đống việc của người khác.

Khi tôi đang cắm đầu vào điện thoại, lướt xem có hình ảnh nào đẹp không để save lại, thì ông từ trong cổng chính của công ty bước ra. Lúc đó hình như khoảng 3 giờ 30 chiều. Tôi bất ngờ khi thấy ông. Nhưng nếu tôi nói với ông rằng chỉ cần thấy ông đi ngang qua thôi là tôi đã rất vui rồi, ông có tin không?

Và rồi gần 5 giờ, khi tôi đang ở trong phòng ăn, đi lại gần chỗ máy cà phê để lấy vài thứ cần thiết, thì ông lại từ đâu đó bước vào. Lần này tôi bất ngờ thật sự. Tôi chỉ kịp gọi tên ông rồi chào một tiếng. Thật ra lúc đó tôi cũng muốn bắt chuyện thêm với ông vài câu thôi, thật tự nhiên, thật bình thường, kiểu như tập cho bản thân mình quen với trạng thái đó mỗi khi gặp ông. Nhưng cách ông bước vào phòng ăn lúc đó có vẻ quá vội vàng, nên tôi nghĩ chắc ông đang bận, thành ra cũng không hỏi gì thêm.

Thật lòng mà nói, tôi cũng không dám hỏi quá nhiều. Tôi lại sợ sẽ làm ông lùi lại như những lần trước. Nhưng nếu tôi cứ bình thản như thế này, liệu ông có nghĩ khác đi một chút nào không...

Đúng là nghĩ tới đây tôi chỉ biết cười.

Tôi đã tự nói với mình mấy trăm lần rồi, chẳng có gì phải lo lắng cả. Tùy duyên, tùy cảnh thôi. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi phải biết chăm sóc bản thân mình một chút. Không thể vì thích một điều gì quá mà cứ ngồi đó suốt ngày suốt đêm được. Nếu không thì bây giờ chắc tôi cũng chẳng mệt tới mức này.

Nhưng thật lòng mà nói, sự xuất hiện của ông đúng là khiến tôi rất vui. Có đôi lúc đi làm chỉ toàn là những chuyện lặt vặt nhỏ nhặt, hết người này hỏi tới người kia thiếu, đầu óc mệt tới mức chỉ muốn im lặng. Vậy mà chỉ cần vô tình nhìn thấy ông đi ngang qua một lần thôi, tự nhiên tôi lại cảm thấy ngày hôm đó dễ chịu hơn một chút.

Nghĩ cũng lạ thật. Có lẽ chính cảm giác này lại làm tôi thấy thích đi làm hơn trước, dù mỗi ngày vẫn là từng ấy công việc, từng ấy chuyện vụn vặt không bao giờ hết.

diên vỹ
2026.05.26

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

2026.05.24


Cuối tuần này ông đã làm gì, vẫn xem phim, vẫn ngủ như ông đã nói, hay có gì mới không? Tôi thì bận rộn đến nỗi tôi quên cả thời gian đi bộ, quên cả pha cà phê ..... Ông biết đấy, một khi tôi muốn làm cái gì đó thì thế giới xung quanh của tôi như đóng kín lại, chỉ còn tôi với suy nghĩ, hay việc mà tôi đang làm hiện diện thôi. Ông cũng biết tôi rất không hiểu vì sao tôi thích ông, cứ nghĩ đó là một cảm xúc đơn giản của giữa những con người với nhau thôi, và hơn nữa tôi nghĩ chắc do không nói chuyện với ông nên tôi mới không chịu từ bỏ, hoặc cũng có thể tôi lười, nên cả việc bỏ đi một cảm xúc cũng lười, hoá ra không hẳn thế ... Tuần rồi đúng là tôi thử chứng minh cho bản thân, và quả thật càng có những cuộc trò chuyện nhỏ nhặt với ông, tôi càng thấy thích thú, thì ông cũng biết, tôi lại tự vấn rằng, à biết đâu, lại chỉ là nhất thời ... Nhưng tôi mặc kệ, nhất thời cũng được, lâu dài cũng chẳng sao, tôi thích thì tôi cứ thích, ai có thể cấm tôi được, với lại chỉ thích 1 người thôi ấy mà, việc đơn giản như thế mà cứ phải tự vấn bản thân hoài riết tôi cũng mệt lây cho mình đấy, ông nghĩ có đúng không? Thôi thì tôi chốt lại một đơn cho xong, hạ màng cho xong, nếu đã không thể không thích, thì cứ thích đại thôi ... là ký ức đẹp cũng được, là hiện tại xa cách cũng được, là trăng trên trời không thể chạm cũng được, là thứ cảm xúc dung tục nhất của trần gian cũng được, đại khái là ... thích thì tôi cứ thích .... đó là cảm xúc của riêng tôi mà .... đúng không?

Mà ông biết đấy, một khi đã có kết luận như thế thì tâm trí của tôi bắt đầu mang ký ức của ông bỏ vào một ngăn kéo lại, thế là trời ạ, cả việc nhớ ông ở ngày cuối tuần tôi cũng quên mất ...! Ngay đoạn này, ông đừng cười tôi nhé, à chiều hôm qua, tôi có nhớ ông một chút, nhưng 1 chút xíu thôi, nghe thấy trái tim mình nó nhảy nhót một xíu, nhưng rồi vì tôi quá bận rộn với vài thứ nên tôi quên luôn cả nỗi nhớ ấy. Sáng thứ bảy, tôi dậy lúc 6 giờ, định pha cà phê, chơi một chút game, ăn một chút gì đó rồi đi bộ, nhưng vì tôi muốn cuối tuần này tôi bắt đầu làm vài việc cỏn con như tạo mấy mấy sản phẩn digital như tôi thường làm trước lúc có sự xuất hiện của ông ... và ông biết đó, tôi bỏ nó hơn 1 năm rồi ... nên trước khi đi bộ buổi sáng, tôi mở desktop của mình lên để ôn lại vài thứ, vì thật sự tôi quên tất cả những thao tác đơn giản trong từng software mà tôi sử dụng, tôi đã ngồi rất lâu để tìm lại những file mẫu của mình, tôi có thói quen, làm gì cũng tạo ra một template, để nhanh và tiện, nhưng tìm mãi vẫn không ra, nhưng cuối cùng cũng tìm được, chỉ đơn giản thế thôi mà mãi đến 11 giờ sáng thứ bảy, tôi mới nhớ lại mình cần đi bộ. Và ông biết đấy, tôi quên luôn cả uống cà phê, quên luôn cả ăn sáng, quên luôn cả chơi game như thường lệ ..., bởi vì mỗi lần đi ra phòng ngoài nấu nước nóng, tôi lại trở vào bàn ngồi tìm những dữ liệu trên máy tính, thì tôi lại quên đi pha cà phê, đến khi nhớ thì nước đã ngụi, thế là tôi lại đi ra phòng ngoài nấu nước nóng, cứ lập đi lập lại như thế đến mấy bận, mà mỗi lần tôi ngồi xuống thì lại mất hơn 1 tiếng .... và kết quả hôm thứ bảy tôi không đi bộ buổi sáng, tôi không uống được cà phê, tôi cũng không ăn sáng, không chơi game ... và quên hẳn luôn có một nỗi nhớ đã bị tôi bỏ vào một ngăn ký ức ....

Chiều tôi có đi bộ khoảng 2 tiếng, về đến nhà tôi lại ngủ một giấc thật dài, khi thức dậy, sáng chủ nhật lại lập lại y như hôm thứ bảy .... mà chủ nhật còn tệ hơn, tôi quên cả việc mình cần phải cắt cỏ, quên cả việc mình phải đi bộ sáng và chiều ... và nỗi nhớ lại bị tôi bỏ vào một ngăn ký ức ...! Ông có xử dụng AI không? ông có bài xích nó không? Tôi thì hầu như xử dụng AI rất nhiều ... Ngay cả những sản phẩm số của tôi cũng được tạo ra từ nó .... Một poster, 1 description, 1 câu lệnh, hàng loạt prompt để tạo ảnh ..., tất cả điều dùng AI .... Sau khi tạo sản phẩm xong, lại phải tạo những link hàng, phải upload đằng đông 1 chút, đằng tây 1 chút ... Câu hỏi quan trọng là có bán được chứ? Cái này tôi chỉ biết cười trừ, trước đó 1 năm, câu trả lời là có, nhưng tôi bỏ quá lâu, bây giờ thì phải bắt đầu lại từ đầu, lần này tôi hứa với bản thân vài thứ đại khái như: * không bỏ nửa chừng * kiên trì và kiên trì Nếu tôi đã có thể nhớ mãi một người không có chút hứng thú nào với tôi, thì tôi nghĩ, mọi thứ khác tôi có thể ngày ngày theo đuổi ... Trước kia, tôi cứ tưởng mình là một người thiếu kiên nhẫn, hoá ra, mỗi ngày khi lập lại một thói quen, đúng là nó trở thành một cái gì đó khiến tôi thích thú đến vô cùng ...

Lúc 2 giờ chiều hôm nay, tôi vừa ăn, vừa nhớ đến ông, không biết ông đang làm gì, nhưng rồi tôi cũng chỉ biết cười trừ ..., lại là câu hỏi, thật ra ông là người như thế nào? có đơn giản đến phức tạp giống như tôi không, thật lòng mà nói, tôi đơn giản hoá tất cả mọi thứ trong cuộc sống của tôi, nhưng mấy người làm chung của tôi bảo tôi không đơn giản ...., họ bảo suy nghĩ của tôi phức tạp, cấu trúc cuộc sống của tôi phức tạp, cả đến việc thích 1 người cũng phức tạp ..., tôi cười bảo .... đó không phải là phức tạp, mà tại tôi không thích được ai, tôi hằng ngày nói chuyện với rất nhiều người trong công việc, nhưng đó chỉ là công việc thôi, không liên quan tới đời tư của tôi. Tôi nhớ lúc trước, JV, một người làm ở bộ phận khác cùng trong chổ làm hỏi tôi: * sao hôm cuối tuần không thấy cô ở buổi tiệc nhà boss T Tôi rất ngạc nhiên hỏi lại: * Ủa, buổi tiệc nhà boss ấy thì liên quan gì tới tôi? JV ngạc nhiên hỏi lại tôi: * Tại tôi thấy cô và boss T rất thân? Tôi cười ngất hỏi: * Thân? JV định nghĩa dùm tôi xem, thế nào gọi là thân? JV lúc đó gãi đầu nói: * Tôi thấy hai người luôn trao đổi công việc, luôn trò chuyện, Boss ấy cần gì cũng đi tìm cô ... Tôi gật gù bảo: * À như vậy là thân à, thế tôi và JV có thân không? Tôi có phải lúc nào cũng trao đổi công việc với JV đúng không, cả việc ai cho tôi đồ ăn gì tôi cũng chia cho JV một phần đúng không? nhưng JV thấy tôi có trao đổi bất cứ điều gì ngoài giờ làm việc với JV không? Lúc này JV cười ngượng ngùng bảo: * đúng là chưa hề ..., cả 1 tin nhắn ngoài giờ cũng không có .. Tôi cười ngất và bảo: * Giờ có kết luận rồi chứ, tôi làm trao đổi công việc là vì công ty trả lương, ngoài giờ không ai trả lương, mắc gì tôi phải giao tiếp với mọi người chứ ...? JV nhăn nhó bảo: * đúng là phức tạp thật ... Cô bé D, người ngồi ăn với tôi mỗi ngày lại cười ngất và nói với JV: * Cô ấy tuyên bố với cả thế giới tôi là người cô ấy yêu thương nhất, mà JV biết đó, cả 1 cú điện thoại cũng không có nữa đấy, nên JV đừng suy nghĩ phức tạp chi cho mệt, cô ấy không thèm quan tâm đến bất kỳ ai trong chúng ta ngoài giờ làm việc đâu ... Ôi trời ạ, nghe đến đó tôi chỉ biết cười! À hoá ra như vậy người khác bảo là phức tạp sao? tôi thì thấy đơn giản đến vô cùng. Điểm này ông có giống tôi không?

Tôi nghĩ, đợi thêm 1 khoảng thời gian nữa, khi nhịp tim của tôi có thể bình thường trở lại, tôi rất muốn lập nên một bản kế hoạch dài hạn, và sẽ đưa cho ông duyệt xem ông có muốn nhận bản kế hoạch của tôi dành cho ông không? Tôi nghĩ ông và tôi đã đi qua quá nhiều thứ trong cuộc sống, điều bất ngờ là chúng ta vẫn còn tồn tại, vẫn còn nguyên vẹn. Ông yên lặng, tôi thích bình yên, tôi nghĩ những con người có tâm tính như thế thì thường sẽ chẳng mượn bất cứ lý do gì để gây nhiễu cho nhau nữa, đúng không? Nhưng có một nghịch lý là, nếu tất cả mọi thứ đều đúng như thế, vậy vì sao tôi lại còn muốn soạn ra một bản hợp đồng để làm gì? tôi không có câu trả lời. Có lẽ vì tôi chỉ đơn giản là muốn theo đuổi một cảm xúc, cái mà ở quá khứ tôi không làm, và cũng chưa từng làm ... Đại khái là như thế này, nếu tôi và ông có rất nhiều điểm giống nhau, mà cả hai chúng ta đều rất cần tiền, (dạo trước trong một cuộc trò chuyện với người khác trong phòng ăn, tôi nghe ông nói với người ấy, ông đi làm là vì còn cần tiền ...) vậy thì ... ta chọn tiền làm mục đích vậy hihihih, ví dụ như mọi thứ thay vì 1 mình gánh vác, thì ông và tôi chia ra làm hai vậy ... có phải như vậy sẽ tiện hơn không? Từ bé tôi đã có tính rất cao ngạo, không cùng đẳng cấp thì không nói chuyện, không cùng tần số thì không giao du. Nhưng rồi lớn lên tôi mới phát hiện ra đẳng cấp của mình quá tệ, tần số của mình thật ra còn nằm ở mặt đất thôi ông ạ. Ông biết đấy, những người nào chưa từng hiểu thế nào là trời và đất thì thường sẽ nghĩ bản thân mình rất đặc biệt, và ngày đó tôi cũng nằm trong số những người như vậy.

Nếu tôi hiểu sớm hơn rằng tiền có thể đổi lấy cho mình một cuộc sống bình yên và tự tại ở tương lai, thì có lẽ từ nhỏ tôi đã tìm đại một ai đó, không cần quá tốt, chỉ cần cùng tôi lập nên một chút tài sản, rồi về già hắn muốn đi đâu thì đi, chỉ cần chia phân nửa tài sản lại cho tôi là được. Để tôi có thể mỗi ngày đi bộ với đất trời, viết những thứ cần thiết, tạo ra những sản phẩm mà tôi yêu thích nhất, chứ không phải dậy từ 5 giờ sáng để đi đến công ty làm những việc vô ích nhất trên đời, rồi lại được khen là tận tâm với công việc ... nếu nghĩ kỹ thì đúng là một thất bại lớn nhất trong cuộc đời này. Chỉ tiếc là lúc còn trẻ tôi không hiểu được đạo lý đó. Tôi cứ đi tìm chân ái, mà ông biết đấy, chân ái trên đời này thường chết ngay trước khi kịp hình thành, nhờ vậy người ta mới gọi nó là chân ái. Chứ nếu thật sự tồn tại, thì sóng gió của cuộc đời và tâm tính của con người cũng sẽ tự tay hủy hoại nó mà thôi. Nhưng nghĩ kỹ lại, thật ra cái tôi muốn chưa chắc đã là một bản hợp đồng đúng nghĩa. Có thể tôi chỉ đang muốn thử một cảm giác là, trên đời này có một người tồn tại cùng tần số với mình mà thôi. Một kiểu đồng hành rất yên lặng, không cần can thiệp quá sâu vào cuộc sống của nhau, không cần bắt nhau phải thay đổi, cũng không cần phải mang danh nghĩa gì quá lớn lao. Ông vẫn là ông, tôi vẫn là tôi, không ai phạm vào thế giới riêng của ai, chỉ là khi cần thì có thể ngồi xuống nói vài câu, hoặc cùng nhìn về một hướng nào đó mà không thấy phiền.

Dĩ nhiên điều đó phải có sự tình nguyện từ cả hai phía. Còn nếu chỉ là một phía của tôi thì thật ra tôi cũng không hứng thú. Tôi luôn tin rằng mọi thứ cho đi và nhận lại đều phải xảy ra rất tự nhiên, nếu có dù chỉ một chút cưỡng cầu thì còn nói làm gì nữa, đúng không? À nghĩ đến đây, tôi lại nhớ đến câu nói của ông ..."tôi không hứng thú" Thôi được, ông không hứng thú cũng không sao, suốt một quãng đời đi qua, tôi chưa từng thấy mình cần ai, ngay bây giờ cũng thế, nhưng tôi nghĩ nếu có duy nhất 1 người bạn trên đời, tôi chọn ông ...! Tôi chưa từng có 1 người bạn đúng nghĩa, không phải vì tôi không thích bạn bè, mà vì tôi cảm thấy không cần thiết, tôi ngay cả việc kéo quan hệ cũng lười luôn đấy, tôi thật sự rất lười, đơn giản là vì tôi thấy cả việc hẹn nhau đi ăn, đến nhà ai đó dự tiệc sinh nhật, tụ họp lại một nơi vì 1 dịp gì đó cũng đã là một thứ phiền phức, ông biết đấy, bước ra ngoài, phải chỉnh chu, tóc phải gọn, quần áo phải ngăn nắp, tôi cả việc ủi 1 chiếc áo cũng lười, nên quần áo của tôi toàn là những loại vải không cần ủi, tôi chọn màu đen vì tôi không đủ ý tứ, thường hay khiến quần áo vô tình dính bẩn, dần theo lâu ngày, tôi chỉ có duy nhất màu đen để mặc ... Tôi lười đến việc chọn mẫu quần áo luôn đấy, tôi nghĩ các công ty thường có đồng phục cho công nhân, thế thì tôi cũng là 1 thương hiệu cho bản thân mình, mắc gì tôi không chọn đồng phục cho riêng mình chứ ... đi dự bất cứ buổi tiệc nào đó không thể đi tay không, đó là lịch sự tối thiểu, nhưng trời ạ, thế là phải xem người ta cần gì, mình có thể mua được ở mức giá nào ... thế là tôi dẹp luôn các buổi tiệc, theo năm tháng, thế giới xung quanh của tôi chỉ còn tồn tại duy nhất là con gái tôi, cho nên nếu có thể chọn 1 người làm bạn, thì tôi chỉ có thể chọn ông thôi, nhưng dĩ nhiên, nếu thấy không đúng vibe, tôi cũng có thể không cần chọn .

Hồi trẻ tôi nghĩ đời người phải thật nhiều thứ mới gọi là sống. Bây giờ ngược lại, càng sống lâu tôi càng thấy, thứ gì giữ được mình bình yên mới là thứ đáng giữ lại. Và ông biết đấy, mỗi lần có sự hiện diện của ông, ngoài trái tim loạn nhịp của tôi ra thì còn là một cảm giác dễ chịu, thích thú và vui vẻ đến lạ lùng. Tôi rất tò mò vì sao mình lại có cảm xúc như vậy. Thường khi nhìn thấy ai đó tiến lại gần, cảm giác đầu tiên của tôi luôn là không thích, là phiền phức, là “trời ạ, lại tới nữa rồi” ... nhưng còn ông thì ngược lại, tôi lại nghĩ “trời ơi, sao ông đi nhanh thế, sao ông không ở lại thêm một chút nữa”. Tôi không cần ông ngồi nói chuyện với tôi, thật sự không cần. Tôi chỉ cần nghe ông nói chuyện với mọi người xung quanh, chỉ cần ông đứng đâu đó trong tầm mắt tôi là đã quá đủ rồi. Có một lần tôi còn nghĩ, trời ơi, nếu chỉ thích ông kiểu như thế thôi thì hay là tôi đi đến khu vực ông ở, mua đại một căn nhà, thế là mỗi ngày mở cửa ra đã nhìn thấy xe ông rồi, cuối tuần biết đâu còn có dịp thấy ông đi chợ nữa chứ ... nghĩ đến đó thôi tôi đã tự bật cười. Trời ơi, người khác nhìn vào chắc tưởng tôi bị điên thật đấy. Thôi thì tôi là một kẻ điên vậy. Có lẽ điều kỳ lạ nhất không phải là tôi thích ông. Mà là giữa một người vốn lười đến cả việc bước vào cuộc đời người khác như tôi, lại từng có lúc nghĩ đến chuyện chừa ra một vị trí cho ông tồn tại.

diên vỹ
2026.05.24

2026.06.18

Ông biết không, nhiều lúc ấm ức chết đi được. Tôi vừa mới vào bộ phận mới làm vài ngày thôi, vậy mà hôm qua, trong giờ ăn, chị chủ hỏi tôi t...