Ông biết không, hôm nay đúng là một ngày không suôn sẻ cho lắm. Buổi sáng tôi đang làm việc một chút ở Renew thì chị chủ bước vào, bảo tôi phải trở lại bộ phận của mình để phụ giúp. Lý do là ông chủ có việc phải về đột xuất, một người thì chẳng biết đi đâu, chị ấy tìm mãi không thấy, còn người ngồi chung với tôi thì hỏi gì cũng chỉ bảo không biết. Thế là chị ấy rất giận. Nghe vậy tôi chỉ biết cười, chị ấy biết giận, còn tôi thì không biết mệt sao trời? Nhưng dĩ nhiên đó cũng chỉ là một ý nghĩ thoáng qua thôi, tôi nhìn chị ấy cười rồi bảo sau khi thu xếp xong mọi thứ bên này, tôi sẽ trở lại bàn làm việc ngay.
Và quả thật, vừa trở về là tôi phải lục lại một loạt email trao đổi giữa ông chủ và khách hàng. Gom hết thông tin lại, xâu chuỗi từ đầu đến cuối, tôi mới phát hiện ra ông chủ đã đưa một thông tin không chính xác. Nhưng những chuyện đó trước giờ chỉ nằm trong thư từ qua lại giữa ông ấy và khách hàng, nên dĩ nhiên những người khác chẳng ai biết vấn đề thật sự bắt đầu từ đâu. Sau đó tôi giải thích lại cho chị chủ, chị ấy lập tức liên lạc với ông chủ, rồi cuối cùng mọi chuyện mới sáng ra được một chút. Ông ấy bảo tôi tiếp tục xử lý phần còn lại của đơn hàng đó, cùng với những đơn hàng có liên quan. Chuyện chỉ có tí tẹo vậy thôi đấy… nhưng cũng ngốn mất của tôi khá nhiều thời gian.
Đến lúc tôi ra ngoài đi bộ năm phút thì con gái gọi, bảo rằng nó lỡ tay làm rơi iPad. Trời ạ, tôi đúng là xui thật, lại tốn tiền nữa rồi. Chưa hết, một lúc sau nó lại bảo nhà trường muốn nói chuyện với tôi về một vấn đề của nó. Tôi chỉ biết thở dài, rồi bảo con gái lấy hẹn cho tôi lúc ba giờ chiều, khi đó tôi rảnh, tôi sẽ gọi cho họ. Tôi không biết có nên tự ban bằng khen cho bản thân mình hay không, nhưng nói thật, nghĩ kỹ thì nhiều chuyện cũng từ tôi mà ra. Tôi suốt ngày đi làm, không dạy con gái được bao nhiêu thứ, thành ra con bé cứ như một tờ giấy trắng vậy, và tôi cũng muốn biết tờ giấy trắng ấy, sau vài năm tự mình lăn lộn với cuộc đời, cuối cùng sẽ được viết thành thứ gì.
Còn ông thì sao? Ông cũng thường bảo rằng bản thân rất mệt vì phải xử lý quá nhiều chuyện phiền lòng ở công ty. Tôi không biết mình hiểu được cảm giác ấy bao nhiêu, bởi vì bản thân tôi vốn hơi kỳ lạ: tôi không thật sự hiểu thế nào mới được gọi là “vấn đề”, cũng không biết thế nào mới đáng gọi là “phiền muộn”. Thước đo vấn đề của tôi hình như hơi khác người bình thường một chút. Nhưng ông biết đấy, vấn đề xảy ra mà mình vượt qua được thì coi như học thêm một bài, còn vượt không nổi thì coi như bị nó vật ngược lại thôi. Đúng không?
Dạo gần đây tôi hay lướt thấy người ta nói về những thứ như “tam quan tương hợp” trong các mối quan hệ, mấy chữ đó tự nhiên khiến tôi tò mò về chính mình. Thật ra tôi là người thế nào? Tôi có biết xử việc không, tôi có biết xử người không? Lý do tôi hỏi vậy là vì từ trước đến giờ tôi gần như chỉ quyết định theo cảm xúc: thích thì làm, không thích thì thôi, nếu bị ép buộc quá thì tôi cũng có thể vượt thẳng qua luôn. Hình như tôi chẳng có giới hạn nào rõ ràng cả. Chuyện gì tôi cũng lười, nhưng kỳ lạ là lại chẳng có mấy chuyện khiến tôi thật sự ngại.
Có người từng hỏi tôi tại sao cứ sống độc thân lâu đến vậy. Tôi nói đùa rằng đàn ông sợ tôi nên họ chạy hết rồi, thành ra tôi tìm chẳng ra ai cả. Nhưng thực tế thì chắc không phải vậy, chỉ là tôi rất lười. Nếu phải cố gắng làm một điều gì đó chỉ để khiến một người thích mình, thì tôi thà sống một thân một mình còn hơn. Phòng ăn lại vắng người rồi, chỉ còn mình tôi ngồi ở đây, 5:20 chiều, ông đã về chưa? Tôi chợt nghĩ, nếu có một cơ hội để bước đến gần ông hơn một chút… tôi có bước tới không?
Và tại sao tôi chẳng thích ai cả, chẳng thèm quan tâm đến ai cả, vậy mà đối với ông, tôi lại chỉ mong một điều rất đơn giản: được nghe ông kể thật nhiều về bản thân ông. Không cần chuyện gì đặc biệt, chỉ là những chuyện ông từng trải qua, những điều ông nghĩ, những nơi ông muốn đến, những chuyện ông chưa từng kể với ai. Tôi chỉ muốn biết thêm về ông một chút. Rồi thêm một chút nữa. Ông nói xem… ước muốn này có khả năng thực hiện được không?