Hôm nay tôi không làm ca đêm ở công việc thứ hai, nên ngồi lại phòng ăn công ty để ăn chiều và viết nhật ký. Thứ Sáu tuần rồi, khi biết ông sẽ đi làm trễ, tôi nghĩ rằng rất khó để vô tình gặp ông, thế mà cuối cùng lại thu hoạch được nhiều hơn tôi tưởng. Vài cuộc nói chuyện ngắn, vài lần vô tình gặp nhau, vài câu trả lời cụt ngủn đến mức chẳng biết phải nối tiếp thế nào. Hóa ra những niềm vui nhỏ nhặt nhất lại thường là những điều đơn giản nhất. Điều đáng nói nhất lại là nhịp tim của tôi. Hình như nó bình yên hơn trước, dễ chịu hơn trước, không còn nổi loạn, không còn đòi hỏi, không còn bận tâm đến chuyện phải có được điều gì. Điều duy nhất nó có là vui.
Một kiểu vui rất kỳ lạ. Giống như nhìn thấy một người đi ngang qua cũng vui, nghe người đó trả lời vài câu cũng vui. Thậm chí có những lúc tôi còn thấy buồn cười vì chính mình. Hôm nay đúng là một ngày bận rộn. Đủ thứ chuyện đổ dồn vào cùng lúc. Đến hơn bảy giờ tối, pin máy tính gần cạn sạch, nhìn nó như có thể tắt bất cứ lúc nào nên tôi quyết định thu dọn đồ đạc để về nhà. Trước khi về, tôi ghé nhà vệ sinh một chút vì nhà tôi khá xa.
Ngang qua cổng an ninh, tôi đùa gì đó rồi buột miệng nói một câu WTF. Ừ, tôi là vậy đấy. Tôi có thể nói chuyện nhỏ nhẹ như một thiên sứ, nhưng cũng có thể nói những câu khiến người đối diện giật mình. Có điều, đó không phải tiếng mẹ đẻ của tôi nên thật lòng mà nói, tôi không có quá nhiều cảm xúc với những từ ngữ ấy. Đôi lúc tôi còn dùng chúng như một cách để chứng minh rằng mình rất bình thường, không thú vị, không thanh lịch, không đáng chú ý. Tôi không thích thu hút người khác. Tôi luôn nghĩ rằng nếu ai đó nhìn thấy tôi rồi có cảm giác: "Tránh xa cô ấy ra thì hơn", như vậy lại tốt. Nhưng không hiểu sao mọi thứ thường diễn ra theo hướng ngược lại.
Và đúng ngay khoảnh khắc đó, ông bước ra từ bộ phận của ông. Tôi chỉ biết cười ngượng. Trong đầu lập tức hiện lên vài suy nghĩ rất ngớ ngẩn. Ông ấy có nghe thấy không? À mà nghe thấy thì đã sao? Không thích lại càng tốt. Dù sao tôi cũng đâu có ý định làm người dễ mến. Rồi bất chợt tôi hỏi: "Hôm nay ông về 11 giờ à?". Ông trả lời: "10 giờ". Trời ạ. Một câu trả lời ngắn đến mức không thể ngắn hơn. Nhưng hình như tôi đã quen rồi. Ông vốn là như vậy, không nói nhiều, không giải thích nhiều, không thêm thắt. Có những người nói rất nhiều nhưng chẳng đọng lại gì, còn ông thì ngược lại. Nói rất ít, nhưng không hiểu sao tôi lại nhớ.
Tôi đi vệ sinh xong, lúc quay lại ngang qua cổng an ninh thì thấy ông đã vào phòng ăn lấy cà phê. Khi bước vào phòng ăn, tôi đi đến chỗ ngồi của mình, vừa lấy ba lô đeo lên vai vừa suy nghĩ... hay là... thử đi cùng ông một lần nữa xem sao nhé. Thế là tôi xoay qua phía ông rồi hỏi: "Ông đi ra xe chứ?". Có lẽ tôi nói nhỏ quá, hoặc nói nhanh quá, hoặc câu hỏi bất ngờ quá nên ông có vẻ không hiểu ý, chừng như hỏi tôi muốn nói gì. Thế là tôi lặp lại câu hỏi của mình. Nghe xong, ông trả lời có. Và tôi buông ngay một câu: "Tôi đi với ông".
Tới bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy buồn cười. Vì người bình thường chắc sẽ nói nhẹ nhàng hơn, khéo léo hơn. Còn tôi thì cứ như đang thông báo một quyết định. Tôi đi với ông. Hết. Vẻ mặt ông lúc đó đúng là đáng yêu thật. Không biết trong lòng ông có đang nghĩ: "Trời ơi... lại nữa rồi", hay là: "Cô ấy lại muốn gì đây?". Nhưng điều buồn cười là càng nhìn thấy người khác lúng túng, tôi lại càng thấy thú vị.
Ông chỉ vào ly cà phê rồi nói: "Nhưng tôi phải lấy cà phê". Tôi cười: "Tôi đợi". Tôi nói xong mà cũng phải tự bật cười với chính mình. Trời ơi. Tôi có thể nào dịu dàng hơn một chút được không? Sao lúc nào cũng thẳng thắn đến phát sợ như vậy? Hèn gì chẳng ai dám đến gần. Trong lúc tôi còn đang tự suy nghĩ lung tung thì ông xoay sang nói: "Xong rồi". Và thế là ông và tôi cùng bước ra ngoài.
Ông mở cửa. Tôi bước theo sau. Tôi quên luôn cả câu cảm ơn. Không biết lúc đó tôi đang nghĩ gì nữa. Có lẽ tôi đang bận lắng nghe chính mình. Hoặc đang bận lắng nghe giọng nói của ông. Tôi hỏi: "Ông đi làm trễ thêm một tuần nữa đúng không?". Ông trả lời rồi nói thêm vài điều về bộ phận của ông. Tôi nghe, gật đầu, hỏi lại. Cuộc trò chuyện chẳng có gì đặc biệt. Ông nói vài điều về bộ phận của ông, những việc xung quanh, những thứ ông phải gánh vác, những chuyện diễn ra mỗi ngày mà có lẽ ông đã quá quen thuộc. Tôi nghe, thỉnh thoảng hỏi thêm một câu. Nhưng hình như những thứ khiến tôi nhớ lại thường chẳng bao giờ đặc biệt.
Khi gần đến xe của ông, tôi lại hỏi: "Cuối tuần này ông làm gì?". Ông không trả lời ngay. Tôi nhìn ông. Ông nhìn đâu đó phía trước. Rồi tôi lại bắt đầu tưởng tượng. Có phải ông đang chọn câu trả lời, hay đang nghĩ xem phải nói thế nào cho ngắn nhất, hay trong đầu ông đang thở dài: "Trời ạ... lại nữa rồi". Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều. Tôi chỉ muốn đứng gần đời sống thật của ông một chút. Nhìn, nghe, quan sát, rồi xem cảm xúc của mình sẽ ở lại bao lâu.
Một lúc sau ông trả lời: "Tôi sẽ ngủ". Tôi bật cười. Không phải vì câu trả lời buồn cười, mà vì trong đầu tôi trước đó đã chạy qua cả chục phiên bản khác nhau. Cuối cùng đáp án lại đơn giản đến vậy. Tôi chúc ông cuối tuần vui vẻ. Ông cũng lịch sự chúc lại. Ông đi đến xe của ông, tôi đi thẳng đến xe của mình. Lại là mây đen kín trời. Lại là gió mát. Lại là một buổi chiều thứ Sáu đáng yêu.
Thật lòng mà nói, cả tuần nay tôi rất mệt. Tôi ngủ rất ít. Ngày trước bốn hay năm tiếng mỗi đêm là chuyện bình thường, nhưng sau ba tháng nghỉ công việc ban đêm, cơ thể tôi đã quen được nuông chiều nên bốn hay năm tiếng bỗng trở nên ít ỏi vô cùng. Lại đúng cuối tháng. Công việc chất thành đống. Thế nhưng giữa tất cả những thứ đó, tôi lại có được một điều rất ngọt ngào. Đó là ông.
Tôi biết giữa con người với nhau, thích hay cảm mến ai đó là chuyện rất bình thường. Nhưng với tôi điều đó lại vô cùng lạ lẫm. Với hầu hết mọi người, tôi thường thấy phiền, thậm chí chẳng muốn nói thêm điều gì. Vậy mà không hiểu sao ông lại mang trong mình niềm vui của tôi.
Chúc ông một cuối tuần bình yên và hy vọng ông có thể ngủ thật ngon. Tôi không có kinh nghiệm lo lắng cho ai cả nên cũng không biết phải nói gì khi nghe ông bảo mình ngủ không được. Thật ra đến bây giờ tôi vẫn thấy buồn cười. Một người nói rất ít. Một người trả lời ngắn đến mức đôi lúc tôi không biết phải nối tiếp thế nào. Vậy mà không hiểu sao tôi lại thích nghe ông nói đến vậy.
Nghĩ lại cũng lạ. Trí tuệ nhân tạo biết nói. Rất nhiều người ngoài kia biết nói. Thậm chí có những người nói hay hơn ông rất nhiều. Nhưng có lẽ từ đầu đến cuối, thứ tôi muốn nghe chưa bao giờ là câu chuyện. Mà là giọng nói đó. Là khoảng thời gian rất ngắn giữa hai câu trả lời. Là cái cách ông đứng suy nghĩ vài giây trước khi trả lời một câu hỏi bất ngờ. Là cái cách ông luôn nói vừa đủ rồi dừng lại.
Có những người nói hàng giờ đồng hồ nhưng chẳng để lại gì. Ông chỉ nói vài câu ngắn ngủi. Vậy mà tôi lại nhớ. Tôi nhớ ông mở cửa. Tôi nhớ ông cầm ly cà phê. Tôi nhớ ông đứng cạnh chiếc xe của mình. Tôi thậm chí còn nhớ cả câu: "Tôi sẽ ngủ". Một câu bình thường đến mức chẳng có gì để nhớ. Nhưng tôi lại nhớ. Có lẽ vì nó là của ông. Có lẽ vì nó được nói vào một buổi chiều thứ Sáu đầy gió. Có lẽ vì lúc đó tôi đang vui. Hoặc cũng có thể vì tôi biết những khoảnh khắc như thế rất khó lặp lại.
Và như tôi đoán, có lẽ từ nay sẽ chẳng còn nhiều dịp tình cờ để tôi có thể đi cùng ông một đoạn đường rất ngắn ra bãi đậu xe như hôm nay nữa. Nghĩ đến đó tôi chợt thở dài. Không phải buồn. Chỉ là một chút tiếc. Giống như khi nhìn thấy mặt trời sắp lặn. Biết rằng ngày mai nó vẫn mọc. Nhưng buổi chiều hôm nay thì sẽ không quay lại.
Rồi tôi lại tự hỏi một câu mà chính mình cũng không có đáp án. Nếu một ngày nào đó tôi được nghe ông nói thật nhiều. Nghe đến mức không cần chờ những lần vô tình gặp nhau nữa. Nghe đến mức những câu trả lời ngắn ngủi ấy trở thành quen thuộc. Thì liệu tôi có hết thích không? Hay đến lúc đó, thứ tôi bắt đầu nhớ lại chính là những ngày như hôm nay. Một buổi chiều cuối tuần. Một ly cà phê. Một đoạn đường rất ngắn. Và một người đàn ông chỉ nói vài câu, nhưng lại ở trong suy nghĩ của tôi lâu hơn tất cả những gì ông đã nói.
