Ông biết không, lại thêm một buổi chiều thứ Sáu nữa trôi qua. Bây giờ là 6 giờ chiều. Trong phòng ăn không có bất kỳ ai ngoài tôi, ngoài tiếng máy của chiếc tủ lạnh vẫn đều đều chạy ở góc phòng, tiếng máy làm đá thỉnh thoảng vang lên một nhịp khô khốc, và một nỗi nhớ rất nhẹ đang nằm im trong từng nhịp tim của tôi. Có lẽ bây giờ tôi mới hiểu vì sao tôi không muốn đi làm công việc thứ hai vào chiều thứ Sáu, và cũng chẳng mấy tha thiết chuyện lái xe về nhà ngay lập tức. Hóa ra không phải vì mệt. Cũng không phải vì lười. Chỉ là có những lúc tôi muốn ngồi yên ở đây thêm một chút, giữa khoảng không vắng lặng này, để nghe chính mình nghĩ về một người.
Cái cảm giác nhớ một người thật kỳ lạ. Nhất là khi nhớ một người mà mình biết rất rõ rằng họ đang ở rất gần. Gần đến mức chỉ cách một cánh cửa phòng ăn. Gần đến mức có thể vài phút trước thôi, người ấy đã lặng lẽ bước ngang qua bên ngoài mà tôi không hề hay biết. Tôi không nhìn thấy ông. Ông cũng không nhìn thấy tôi. Nhưng chỉ cần biết ông từng đi ngang qua đó thôi, trong lòng tôi lại xuất hiện một cảm giác rất khó gọi tên.
Từ ngày ông đổi sang ca ngày, tôi hầu như rất ít khi gặp ông. Tôi chỉ biết ông thường đến công ty khoảng 9 giờ sáng và ra về khoảng 4 giờ 45 chiều, đôi khi hơn 6 giờ một chút. Đó là những thông tin ít ỏi nhất mà tôi có thể biết. Chỉ vài mốc thời gian rất bình thường của một người đi làm. Vậy mà chẳng hiểu sao tôi vẫn nhớ. Nghĩ cũng buồn cười thật. Chỉ vài tháng nữa thôi, khi ông chuyển sang khu vực đậu xe dành cho những người làm lâu năm, có lẽ tôi sẽ chẳng còn biết ông đến công ty lúc mấy giờ nữa.
Một chi tiết nhỏ đến mức chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng đôi khi con người vẫn hay bám víu vào những điều nhỏ nhặt như thế. Không phải vì chúng quan trọng. Chỉ là khi nhớ một người mà không thể đến gần hơn, người ta thường vô thức giữ lại những mảnh thông tin vụn vặt để cảm thấy khoảng cách giữa hai người bớt xa thêm một chút. Mà thật ra, những chi tiết ấy cũng chẳng làm nỗi nhớ trong tôi tăng lên hay giảm đi. Có biết cũng vậy. Không biết cũng vậy.
Chúng chỉ là những cái cớ rất nhỏ để tôi tiếp tục suy nghĩ. Một cái cớ để tự hỏi hôm nay ông có bận không. Một cái cớ để đoán rằng giờ này chắc ông đã về nhà rồi. Một cái cớ để cảm thấy mình vẫn còn nhìn thấy một chút dấu vết của ông trong những ngày gần như không còn gặp mặt. Tôi nhớ có lần ông bảo công việc của ông có rất nhiều chuyện phiền phức. Lúc đó tôi hiểu điều ông muốn nói, bởi vì trong bộ phận của tôi cũng có vài người quản lý như thế.
Ngày nào họ cũng phải xử lý người này, giải quyết người kia. Hết chuyện này nối sang chuyện khác. Những thứ không quá lớn nhưng cũng chẳng bao giờ chịu kết thúc. Tôi thường nhìn thấy những phiền phức vô hình ấy in trên khuôn mặt họ. Có những hôm họ ngồi trước màn hình máy tính rất lâu. Không nói gì. Chỉ im lặng nhìn vào một điểm nào đó. Nếu không để ý sẽ tưởng họ đang nghỉ ngơi, nhưng nhìn kỹ mới thấy ánh mắt ấy đã đi đâu rất xa rồi.
Tôi nhìn thấy những tiếng thở dài cố nuốt ngược vào trong. Tôi nhìn thấy sự bất mãn bị kìm lại sau những câu trả lời ngắn gọn. Tôi nhìn thấy những tia thất vọng rất nhanh lướt qua trong mắt họ khi một vấn đề cũ lại quay trở về thêm một lần nữa. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy họ đang ngồi trong văn phòng, đang họp, đang trả lời email. Nhưng đôi khi tôi nghĩ thứ làm người ta mệt nhất không phải là những biến cố lớn. Mà là hàng trăm chuyện nhỏ nhặt không tên cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Chúng không đủ nghiêm trọng để than phiền, nhưng lại đủ dai dẳng để bào mòn sự kiên nhẫn của một con người từng chút một.
Và có lẽ vì vậy mà bây giờ tôi hiểu cảm giác lúc đó của ông hơn. Không phải vì ông đã kể cho tôi nghe nhiều điều. Mà vì tôi đã nhìn thấy những điều tương tự trong ánh mắt của những người đang làm công việc giống ông. Có những loại mệt mỏi không cần giải thích. Chỉ cần nhìn là hiểu. Điều kỳ lạ nhất là chúng ta chưa bao giờ thật sự ở xa nhau. Mỗi ngày đều làm việc trong cùng một công ty. Cùng đi qua những hành lang giống nhau.
Cùng hít thở một bầu không khí. Có thể có những lúc chỉ cách nhau vài bức tường. Có thể có những lúc chỉ cách nhau vài cánh cửa. Vậy mà tôi vẫn cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta xa hơn cả hai người sống ở hai đất nước khác nhau. Bởi vì khoảng cách khó vượt qua nhất chưa bao giờ là địa lý. Nó là thứ khoảng cách mà người ta nhìn thấy nhau nhưng không thể bước tới.
Biết rất rõ người kia đang tồn tại ở đâu đó quanh mình nhưng không thể chạm vào cuộc sống của họ thêm một chút nào nữa. Có lẽ đó mới là điều khiến nỗi nhớ trở nên dai dẳng đến vậy. Và rồi cuối cùng, sau tất cả những suy nghĩ vòng vo ấy, tôi vẫn đang ngồi một mình trong phòng ăn lúc 6 giờ chiều của một ngày thứ Sáu. Tiếng máy của chiếc tủ lạnh vẫn đều đều chạy ở góc phòng. Tiếng máy làm đá vẫn thỉnh thoảng vang lên một nhịp khô khốc. Còn nỗi nhớ thì vẫn ở đó.
Không dữ dội. Không ồn ào. Chỉ âm thầm nằm trong một góc rất sâu của lòng mình. Cái cảm giác nhớ một người mà khoảng cách hầu như không thể kéo lại được ấy thật lạ. Cái cảm giác nhớ một người mà biết rằng sự hiện diện của họ rất gần nhưng cũng rất xa ấy thật lạ. Nó không làm tôi đau theo cách người ta thường nghĩ về đau đớn. Nó chỉ khiến trái tim bất lực. Một sự bất lực kéo dài đến mức đôi khi trở thành tuyệt vọng.
Có những lúc tôi cảm thấy lý trí của mình như đang đứng ở một nơi rất cao, khoanh tay nhìn xuống rồi lạnh lùng nói với trái tim rằng: “Này trái tim. Ta thách ngươi đấy. Ta thách ngươi sống cùng nỗi nhớ này đến tận cuối mùa trăng.” Rồi mùa trăng ấy đi qua. Mùa trăng khác lại đến. Hết mùa này sang mùa khác. Lý trí lại cúi xuống nhìn trái tim mà tự hỏi: “Này trái tim. Ngươi có buồn không?”
Nhưng trái tim không trả lời. “Ngươi có đau không?” Trái tim vẫn không trả lời. Nó chỉ lặng lẽ ngồi đó. Im lặng đến mức ngay cả chính nó cũng không còn biết mình đang buồn hay đang đau nữa. Chỉ biết rằng mỗi lần ông vô tình xuất hiện. Mỗi lần bất ngờ nhìn thấy ông từ một góc hành lang nào đó. Mỗi lần nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên ở phía xa. Nó vẫn loạn nhịp.
Vẫn rung lên như ngày đầu tiên. Như thể suốt những mùa trăng đã đi qua ấy, nó chưa từng thật sự học được cách quên. Mà điều buồn cười nhất là trái tim chưa bao giờ nhận lời thách thức ấy. Nó cũng chẳng từ chối. Nó chỉ tiếp tục nhớ. Ngày này qua ngày khác. Tháng này qua tháng khác. Âm thầm như thể đó là công việc duy nhất nó biết làm.
Như thể nó hiểu rằng dù có thắng hay thua trong cuộc thử thách này thì cũng sẽ chẳng nhận được phần thưởng nào cả. Và có lẽ đó mới là điều đáng buồn nhất. Không phải là nhớ. Mà là biết rất rõ nỗi nhớ ấy không dẫn mình đến đâu cả. Nhưng vẫn tiếp tục nhớ. Giống như tiếng máy của chiếc tủ lạnh trong căn phòng ăn trống trải này. Luôn ở đó. Luôn tồn tại. Nhưng chẳng ai nhìn thấy.