Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2026

2026.09.06 @ 4:00 PM

 




Ông biết không, tôi luôn thích một căn phòng yên tĩnh, sạch sẽ và gọn gàng. Nhưng trời ạ, chẳng hiểu sao tôi lại không có cách nào giữ căn phòng của mình được gọn gàng như thế. Thế nên sáng thứ Bảy và Chủ nhật, tôi thường dọn dẹp sân và nhà, đến khoảng một giờ chiều lại bắt đầu lang thang hết thư viện này đến thư viện khác quanh khu tôi ở. Cuối cùng hôm nay tôi cũng tìm được một thư viện vô cùng hợp ý, có cả phòng riêng dành cho nhóm, mà trong phòng bàn ghế đều màu đen. Tuy tường được sơn màu xanh rừng, không phải màu tôi thích nhất, nhưng nhìn tổng thể vẫn rất ổn. Quan trọng hơn là căn phòng sạch sẽ, yên tĩnh, lại còn thơm nữa — trời ơi, đúng là khiến người ta chỉ muốn ngồi lì ở đó cả ngày.


Dĩ nhiên hôm nay tôi mới tìm được nơi này. Hôm qua tôi ở một thư viện khác, cũng khá tốt, nhưng mọi thứ ở đó hình như đều đang trên đường... sắp hư hết rồi. Ghế thì cũ, phòng cũng cũ, nhìn đâu cũng có cảm giác đã được sử dụng quá lâu mà chưa có tiền thay mới. Tôi còn ngồi nghĩ, chẳng lẽ thành phố sắp hết tiền thật rồi sao, tội nghiệp ghê. Nhưng nói đến thư viện, tôi mới nhớ hình như nơi này đã xuất hiện trong cuộc đời tôi từ rất lâu rồi. Chỉ là nhiều năm qua tôi chẳng còn để ý đến nó nữa mà thôi.


Khi còn trẻ, tôi thường vào thư viện của trường đại học nơi chị gái tôi học, rồi ngồi ở đó học cho đến tận tối mới về. Nhà tôi khi ấy quá đông người, lúc nào cũng ồn ào, tôi hoàn toàn không thể tập trung được, nên thư viện gần như là nơi lý tưởng nhất để tôi trốn vào. Vì chị gái học ở đó nên tôi có thể dùng thẻ của chị ấy, mà thời đó mọi thứ hình như cũng khá dễ dàng. Không biết bây giờ thế nào, hôm qua tôi còn lên Google tìm thử thì thấy thư viện đại học ấy hình như vẫn cho người ngoài vào. Chỉ có điều bãi đậu xe dường như phải trả khoảng ba đồng một tiếng thì phải. Vậy nên sau khi nhìn thấy con số đó, tôi lập tức không còn ý định đi nữa.


Sau này, khi con gái tôi còn bé, thư viện lại trở thành nơi hai mẹ con thường xuyên ghé qua. Tôi thường mượn rất nhiều sách cho con bé, mà thật ra tôi cũng chẳng lựa chọn kỹ lắm, vì tôi nghĩ sách cho trẻ con thì càng nhiều màu sắc, càng nhiều hình ảnh, chúng càng thích. Thế là hình như tuần nào tôi cũng ôm về nhà cả một đống sách. Tôi không biết có phải vì được tiếp xúc với sách từ nhỏ hay không, nhưng khi con bé bắt đầu đi học, khả năng đọc và hiểu của nó luôn cao hơn những đứa trẻ cùng tuổi khoảng ba bậc. Đến năm lớp Mười Hai, điểm ACT của nó cũng khá cao. Bây giờ thỉnh thoảng nó vẫn đùa rồi cảm ơn tôi vì hồi nhỏ đã cho nó tiếp xúc với sách nhiều như vậy — đúng là con bé khá biết cách làm cho mẹ nó vui.


Có lẽ vì thế mà sau từng ấy năm, cuối cùng tôi lại quay về với thư viện. Nhưng lý do lần này thì chẳng cao quý gì cho lắm. Dạo gần đây tôi phát hiện ra một chuyện rất đáng ngại: hễ cứ ở nhà là tôi lại ăn, rồi lăn ra ngủ. Nhất là sau khi dọn dẹp, làm vệ sinh mọi thứ xong, cả căn nhà sạch sẽ, người cũng cảm thấy thoải mái, vừa quay qua đã thấy ngay chiếc giường nằm đó... thế là chỉ muốn nằm xuống một chút. Mà cái “một chút” ấy nhiều khi biến thành ngủ luôn. Chưa kể trong tủ lạnh, chỉ cần mở cửa ra là có đồ ăn, vậy là lại ăn.


Trời ơi, cuối cùng tôi phát hiện ở nhà tôi gần như chẳng làm gì ngoài ăn và ngủ. Thế là tôi nghĩ chắc phải tìm một nơi nào đó để trị cái bệnh ham ngủ và ham ăn này của mình. Và sau khi lang thang hết thư viện này đến thư viện khác, cuối cùng tôi nghĩ nếu cuối tuần không có việc gì thật sự cần làm ở nhà, có lẽ tôi sẽ chính thức định cư ở thư viện này vào hai ngày thứ Bảy và Chủ nhật vậy. Ít nhất ở đây không có chiếc giường nằm ngay trước mắt để dụ tôi, cũng chẳng có cái tủ lạnh chỉ cần mở cửa ra là có thứ để ăn. Xem ra đôi khi muốn sửa một thói quen xấu, cách đơn giản nhất không phải là ngồi đó chiến đấu với nó, mà là chạy đến một nơi nó không có cơ hội xuất hiện.


Nhưng thật ra ở thư viện tôi cũng chẳng làm được chuyện gì ghê gớm. Phần lớn thời gian tôi vẫn chỉ ngồi viết nhật ký, đọc thêm vài thứ linh tinh, nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác rồi tự mình tiêu hết một buổi chiều. Hay là từ bây giờ tôi nên làm chuyện gì đó nghiêm túc hơn một chút nhỉ? Chẳng hạn như bắt đầu ngồi soạn hẳn một bản kế hoạch cho những năm sắp tới của mình. Rồi tiện thể tôi thêm ông vào trong đó luôn, sau đó mang đến cho ông xem thử. Ông xem xong rồi quyết định có muốn cùng tôi thi hành kế hoạch ấy hay không nhé...?


2026.09.06
diên vỹ


2026.09.06



Ông có bao giờ ngồi sau vườn nhà, nhâm nhi một tách cà phê nóng vào lúc sáu giờ sáng không? Buổi sáng ở ngoài trời thật sự rất tuyệt, không khí còn mát, ánh nắng chỉ vừa mới chạm xuống, xung quanh thì đầy ắp tiếng côn trùng, nghe lâu rồi lại thấy vui tai lắm. Tôi đã dọn dẹp sân vườn suốt mấy tuần nay, nhưng cũng chỉ có thể làm vào buổi sáng và buổi chiều của thứ Bảy, Chủ nhật thôi, vì những ngày khác tôi gần như chẳng còn thời gian. Sau một thời gian dài, cuối cùng khu vườn cũng bắt đầu trông ra dáng một khu vườn. Cái tent tôi dựng lên từ ba năm trước, mãi đến tận bây giờ mới thật sự có dịp được tận dụng.

Lúc mua căn nhà này, tôi mua khá vội. Khi ấy điều tôi cần nhất chỉ là một căn nhà gần trường và nằm trong một khu tương đối an toàn, để con gái tôi lúc đó mới tám tuổi có thể mỗi sáng tự ra đón xe buýt, chiều lại tự mình từ xe buýt đi về nhà mà tôi không phải quá lo lắng. Tôi cũng không biết khu tôi ở thật sự an toàn đến mức nào, nhưng ít ra từ năm con bé tám tuổi cho đến lúc mười bảy tuổi, chưa từng có chuyện gì đáng ngại xảy ra với nó. Còn tôi, ngoài chuyện mỗi mùa hè thỉnh thoảng lại bị dán giấy nhắc phải dọn dẹp sân sau, thì ở đây cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Có thể là tôi may mắn, cũng có thể nơi này vốn dĩ khá yên ổn; thật ra đến bây giờ tôi vẫn không biết chính xác là vì lý do nào.

Lúc mới mua, tôi đã thấy sân sau của căn nhà này rất rộng, rộng hơn hầu hết những căn nhà xung quanh, thậm chí rộng hơn cả sức tưởng tượng của tôi. Ban đầu thì mọi thứ vẫn ổn, nhưng rồi dần dần tôi đi làm nhiều hơn, thời gian ở nhà ít hơn, sân sau cũng bị bỏ mặc nhiều hơn. Thế là cây cỏ cứ mọc lên từng chút một, rồi cuối cùng ông biết đấy… tôi bị gọi ra “tòa”. Người ta gọi là tòa, nhưng thật ra theo tôi nó giống một buổi nhắc nhở thân thiện hơn. Ông tòa còn nói với mọi người rằng chỉ khi nào đã được nhắc mà vẫn không chịu làm thì hồ sơ mới bị chuyển sang khu tòa chính, mà đến đó thì mọi chuyện sẽ hơi phiền. Ông biết mà, tôi thật ra cũng khá biết nghe lời… nếu chuyện đó thật sự cần thiết.

Bây giờ ngồi ở đây, ngay sau sân nhà mình, nhìn ánh nắng buổi sáng dịu dàng rơi xuống, hít một chút không khí trong lành và nghe xung quanh gần như chẳng có tiếng người, tôi mới thấy nơi này thật sự rất bình yên. Có những thứ mình sống cùng suốt bao nhiêu năm nhưng lại chẳng bao giờ để ý đến. Chắc vì trước đây tôi chỉ biết đi làm rồi trở về, trở về rồi lại chuẩn bị đi làm tiếp, nên chưa từng thật sự ngồi xuống để nhìn xem căn nhà mình có gì. Đến lúc chịu chậm lại một chút mới phát hiện, hóa ra sau nhà mình cũng có một góc rất dễ chịu. Chỉ cần một tách cà phê nóng, một chút nắng sớm và chẳng có ai làm phiền, thế là đủ cho cả một buổi sáng rồi.

Còn ông thì sao? Nghe nói cuối tuần này mọi người lại sang chi nhánh khác làm thêm, vậy ông có đi qua bên đó không? Cô bé bên ngoài bộ phận của ông còn khoe với tôi rằng hình như làm cuối tuần sẽ có thêm một khoản thưởng gì đó, tôi nghe xong chỉ bật cười. Thời trước tôi cũng từng làm rất nhiều, có tiền là đi, có giờ là nhận, dường như chẳng bao giờ thấy đủ. Nhưng bây giờ tôi lại cố tình dành riêng hai ngày cuối tuần để ở nhà. Tôi thích lang thang ngoài trời vào buổi sáng và buổi chiều, chạm tay vào đất, nhìn cây cỏ, dọn dẹp từng chút một, đôi khi chẳng làm gì cả mà chỉ ngồi nhìn trời cũng thấy rất dễ chịu. Thu sắp đến rồi, tôi nghĩ khoảng thời gian từ bây giờ cho đến trước khi mùa đông thật sự ghé qua chắc sẽ là những ngày ở ngoài trời đẹp nhất.

Tôi vốn vẫn thường một mình lang thang với đất trời như thế. Trước đây khi đi một mình, trong đầu tôi cũng chẳng nghĩ đến ai, có khi chỉ nghĩ vài chuyện linh tinh rồi thôi. Nhưng dạo gần đây có một điều hơi khác. Mỗi lần ngồi dưới ánh nắng buổi sáng, mỗi lần nhìn trời đổi màu vào buổi chiều, hay chỉ đơn giản là đang nhổ một bụi cỏ rồi bất chợt dừng tay lại, trong suy nghĩ của tôi thường lại có ông bước ngang qua. Tôi cũng chẳng cố tình gọi ông đến, nhưng hình như nỗi nhớ này rất biết tìm đường. Ông nói xem… cứ lang thang như thế này, rồi cứ nhớ một người như thế này, cuối cùng nỗi nhớ ấy sẽ mang tôi về đâu?

Và ông biết không, tôi có một thói quen là sau khi viết xong một bài, tôi thường nghe lại chính những gì mình vừa viết. Vừa rồi cũng vậy, nhưng kỳ lạ là khi nghe đến đoạn về buổi sáng bình yên này và nỗi nhớ dành cho một người, đâu đó trong ký ức của tôi lại bất chợt hiện lên một giấc mơ từ rất xa xưa. Cảm giác rất mơ hồ, giống như khoảnh khắc tôi đang ngồi đây, viết về một buổi sáng yên tĩnh và một nỗi nhớ như thế này, thật ra đã từng xuất hiện trong một giấc mơ nào đó từ rất lâu rồi. Nhưng không hẳn là nỗi nhớ của hôm nay đâu. Tôi chỉ nhớ cái cảm giác ấy thôi, một khung cảnh nào đó rất yên, và trong sự yên tĩnh ấy lại có một nỗi nhớ dành cho một người mà tôi chẳng còn nhớ người ấy là ai.

Thật ra trong đời sống thường ngày, tôi đôi khi cũng gặp những chuyện như vậy. Có những tình huống xảy ra khiến tôi bỗng thấy rất quen, quen đến mức không phân biệt được mình đã thật sự trải qua nó rồi, hay chỉ từng nhìn thấy nó trong một giấc mơ. Cũng có khi một suy nghĩ rất ngớ ngẩn ngoài đời lại lập tức chạy thẳng vào giấc mơ của tôi. Ví dụ như tôi có thói quen hắt hơi rất lớn, có lần sau khi tôi hắt hơi, mọi người xung quanh đồng loạt quay lại chọc, bảo rằng chính tôi vừa phá vỡ toàn bộ sự im lặng của không gian lúc đó. Tôi thì lại nghĩ trong đầu: trời ạ, hắt hơi kiểu này có ngày nào đó làm thủng một cái lỗ ở cổ không? Chỉ là một suy nghĩ rất ngớ ngẩn như thế thôi, vậy mà đêm hôm đó nó lập tức biến thành một giấc mơ, khiến tôi phải giật mình tỉnh dậy trong một cơn hoảng hốt.

Bởi vậy đôi khi tôi cũng không biết những cảm giác quen thuộc ấy đến từ đâu. Có thể tôi thật sự từng mơ thấy chúng, cũng có thể tôi đã từng nghĩ đến chúng ở một thời điểm nào đó rồi quên mất. Ông biết mà, tôi thường suy nghĩ và suy diễn nhiều hơn rất nhiều so với những gì tôi thật sự làm, thế giới trong đầu tôi rộng hơn thế giới hành động bên ngoài của tôi rất nhiều. Cho nên cũng có thể có những chuyện chưa từng xảy ra trong đời thật, chỉ từng xuất hiện đâu đó trong trí tưởng tượng của tôi, rồi lâu ngày chính tôi lại hiểu nhầm rằng mình đã từng trải qua chúng. Ai mà biết được. Nhưng có một chuyện thì tôi biết rất rõ: nhớ ông không phải là tưởng tượng, nỗi nhớ đó thật sự có ở đây, chỉ là tôi không thể hiện nó ra bên ngoài mà thôi.


2026.09.06
diên vỹ

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2026

2026.09.04 @ 6:00 PM



Ông biết không, vì thứ Hai là ngày lễ nên hôm nay, thứ Sáu, mọi người đều cố gắng làm cho xong mọi thứ chỉ để được về sớm. Đầu tháng vốn đã ít đơn hơn, lại thêm ngày lễ nên công việc hôm nay nhẹ đi rất nhiều. Đến khoảng hai giờ rưỡi, gần như mọi người đã lần lượt ra về hết. Tôi thì vẫn như thường lệ, vẫn vào phòng ăn. Tôi có rất nhiều thứ để viết, nên ở lại cũng chẳng có gì lạ. Nhưng nếu phải nói thật thì… chắc ông cũng biết lý do chính rồi đấy.


Nếu tôi nói rằng tôi chưa muốn về nhà, ông có tin không? Không phải vì ở đây có gì đặc biệt. Chỉ là phòng ăn, bãi đậu xe, cổng an ninh, những cánh cửa ra vào… nơi nào cũng từng có bước chân của ông đi qua. Có những ngày tôi chẳng gặp ông, chẳng nghe giọng ông, thậm chí chẳng biết ông đang ở đâu trong tòa nhà này. Vậy mà chỉ cần biết ông vẫn còn đâu đó quanh đây, tôi đã thấy nơi này khác đi một chút. Nghe có vẻ giống một kẻ si tình nhỉ.


Có lẽ nhìn từ bên ngoài thì đúng là như vậy. Dù sao tôi cũng đã viết không ít lần về nỗi nhớ, về tương tư, về những khoảnh khắc một nụ cười hay một ánh mắt của ông cứ ở lại trong đầu tôi lâu hơn mức cần thiết. Nhưng với tôi, cảm giác ấy lại không nặng nề đến thế. Tôi không chờ đợi đến bồn chồn. Không nhìn thấy ông, tôi vẫn sống ngày của mình như bình thường. Tôi vẫn làm việc, vẫn viết, vẫn đi về, vẫn có những khoảng thời gian hoàn toàn không nghĩ đến ông.


Chỉ là đôi khi tôi nhớ. Đôi khi lại tương tư một chút. Và mỗi khi biết ông đang ở gần, tôi lại thấy vui hơn một chút. Tôi cũng chẳng biết nên gọi cảm giác đó là gì. Có lẽ tôi chỉ đơn giản là thích. Thích sự hiện diện của ông.


Không cần ông phải làm gì, cũng không cần ông phải nói gì. Chỉ cần biết ở một nơi nào đó rất gần, trên những lối đi quen thuộc này, ông vẫn đang tồn tại trong cùng một khoảng không với tôi. Vậy thôi. Có lẽ nỗi nhớ của tôi cũng chỉ như thế. Nó không khiến tôi đánh mất cuộc sống của mình. Nó chỉ thỉnh thoảng ghé qua, làm một ngày bình thường trở nên khác đi một chút. Và đôi khi, thích một người hình như cũng chẳng cần nhiều hơn thế.


Nhưng rồi… tôi lại tự mâu thuẫn với chính mình nữa rồi. Có thật là tôi không biết nên gọi cảm giác này là gì không? Hay là tôi biết rất rõ, chỉ là tôi không dám gọi đúng tên bản chất thật sự của nó? Tôi không biết mình đang tránh né cảm xúc của chính mình, hay chỉ đơn giản là không muốn bước qua ranh giới mà ông đã vạch sẵn từ lâu. Có lẽ sự rõ ràng của ông đã khiến tôi hiểu rằng có những giới hạn mình không nên bước qua. Và rồi, chẳng biết từ lúc nào, tôi không chỉ giữ mình lại trong hành động, mà ngay cả trong suy nghĩ, tôi cũng không dám bước thêm một bước.


Có những lúc tôi có thể viết rất thản nhiên rằng tôi nhớ ông, rằng tôi tương tư ông, rằng chỉ cần nhìn thấy ông là tôi đã vui. Nhưng đến khi phải đi xa hơn những chữ “nhớ” và “tương tư”, tôi lại chần chừ. Là vì tôi thật sự không biết? Hay bởi vì một khi đã gọi đúng tên nó, tôi sẽ không còn có thể giả vờ rằng mọi chuyện vẫn đơn giản như tôi vẫn thường nói nữa? Tôi không biết. Chỉ biết rằng vừa mới nói “tôi chỉ đơn giản là thích”, vậy mà ngay sau đó, chính tôi lại bắt đầu nghi ngờ chữ “đơn giản” ấy.


Tôi đã nghe rất nhiều những câu đại khái như: thứ gì không thuộc về mình thì không nên cưỡng cầu; hay khi cuộc đời không mở ra cánh cửa mà chúng ta mong muốn, có lẽ đó cũng là một cách cuộc đời âm thầm cứu chúng ta khỏi một nghịch cảnh nào đó ở phía sau. Còn rất nhiều những lời như thế nữa. Nhưng ông nói xem, ở lại với một nỗi nhớ chỉ thuộc về phía mình có phải cũng là một dạng cưỡng cầu không? Nếu tôi không đòi hỏi ông đáp lại, không bắt ông thay đổi, không bước qua giới hạn của ông, vậy việc tôi vẫn âm thầm thích một người thì có thể gây ra điều gì tai hại cho cuộc sống của tôi chứ? Một cảm xúc không được đáp lại nhất định phải bị từ bỏ sao? Hay chỉ cần tôi vẫn biết mình đang đứng ở đâu, biết đâu là giới hạn, biết tiếp tục sống cuộc đời của mình… thì tôi vẫn có thể giữ lại một chút nhớ, một chút tương tư, như giữ lại một điều thuộc về riêng mình?


Tôi cũng không biết nữa. Ừ thì… đôi lúc tôi vẫn tự mâu thuẫn với chính bản thân mình một chút.


2026.09.04
diên vỹ

2026.09.04 @ 12:00 PM


 

Ông biết không, từ bé tôi đã là một người rất nghiêm túc. Đối với tôi, mọi thứ đều phải chỉn chu, ngay ngắn, đúng luật và đàng hoàng. Thế mà chẳng biết cuộc đời đã va chạm tôi kiểu gì, cuối cùng lại biến tôi thành một người ồn ào đến mức chỉ cần tôi nghỉ làm một hai ngày là có người lại nói với tôi: “Cô biết không, khi cô không có ở đây, mọi thứ yên tĩnh đến mức buồn chán.” Mà ông biết đấy, tôi có thấy mình ồn ào gì cho lắm đâu. Tôi thậm chí còn nghĩ mình rất lười nói chuyện, phần lớn thời gian chỉ im lặng. Nhưng hình như mọi người trong công ty đều đồng loạt bác bỏ nhận định đó của tôi.

Ví dụ như hôm nay, vừa bước qua cổng an ninh, cô an ninh đã nói với tôi đúng câu ấy, sau đó cô ấy hỏi: “Cuối cùng cô nghỉ hai ngày làm gì vậy?” Tôi cười ngất: “Đi ra tòa đó.” Cô ấy ngạc nhiên hỏi: “Cô lại phạm tội gì à?” Tôi cười bảo: “Phạm tội thì không có, chỉ là cỏ ở sân sau nhà tôi cao hơn tôi một chút thôi, có vậy mà cũng viết giấy bắt tôi ra tòa.” Cô ấy trợn mắt: “Cao hơn cô luôn à?” Một người an ninh khác chen vào: “Sao cô không thuê người ta tới làm?”, tôi lắc đầu bảo: “Tốn tiền lắm.”

Rồi tôi kể thêm: “Ông thẩm phán hỏi tôi bình thường ai dọn sân vườn cho tôi, tôi nói là bạn trai cũ, nhưng chúng tôi chia tay gần năm năm rồi.” Nghe đến đó, ông ấy gật gù rồi bảo: “Giờ thì tôi hiểu tại sao rồi.” Mấy người an ninh nghe xong cười ngất, rồi cô an ninh nọ lại nói: “Tôi khác cô, tôi có đàn ông nên…” Tôi liếc cô ấy và nói: “Cô cất kỹ đàn ông của cô nhé, không thì…” Thế là cả đám lại cười thêm một trận. Thật ra bình thường tôi cũng chỉ trả lời qua lại vài câu ngay lúc đó thôi, nhưng có lẽ chính vì cái tính hay đáp lại như vậy nên mọi người rất thích chọc tôi, hoặc cũng có thể vì một lý do nào đó mà chính tôi cũng không biết.

Khi tôi vừa bước vào bộ phận của mình, hai người đàn ông làm ở đó chào tôi rồi nói: “Sao cô lại đi làm thứ Sáu? Nghỉ thì nghỉ luôn thứ Sáu đi chứ.” Tôi chỉ cười, sau đó trong lúc chúng tôi nói chuyện vài câu, người đàn ông thấp bé quay sang người đàn ông cao to rồi nói: “Anh giàu có như thế, chia cho tôi bớt tiền đi.” Nghe đến đó, tôi lại không thể không chen vào: “Ai đời đàn ông lại mang tiền cho đàn ông. Theo đúng thứ tự thì ông ấy phải mang tiền cho một người phụ nữ trước, sau đó người phụ nữ đó sẽ lấy tiền của ông ấy chuyển sang cho ông, như vậy mới hợp lý.” Tôi vừa nói xong, cả hai người họ lại cười ngất. Có lẽ tôi không thật sự là một người ồn ào, tôi chỉ quen im lặng cho đến khi có ai đó chọc đúng chỗ, rồi tự nhiên trong đầu lại bật ra một câu chẳng biết từ đâu tới. Nghĩ cũng buồn cười, từ một đứa trẻ lúc nào cũng muốn mọi thứ nghiêm chỉnh và ngay ngắn, cuối cùng lại lớn thành kiểu người mà chỉ cần nghỉ làm hai ngày, người ta đã bắt đầu than rằng chỗ này yên tĩnh quá.


2026.09.04
diên vỹ

2026.09.04 @8:00 AM


 Ông biết không,


Tôi phát hiện ra mình có một cái tính khá độc hại: tôi rất dễ khinh người.


Tôi cực kỳ không chịu nổi những người chỉ biết nói mà không làm, hoặc những người có cái danh lớn hơn rất nhiều so với năng lực thật sự của họ. Mỗi khi gặp những tình huống như vậy, tôi đều phải tự trấn an mình: *Trời ạ, chuyện của người ta, liên quan gì đến mình? Làm ơn im đi. Đừng nói gì cả. Kể cả ý kiến cá nhân cũng không cần phải có.*


Thế rồi cuối cùng, tôi thường chỉ biết thở dài.


Dĩ nhiên, tôi khá giỏi trong việc tự kiềm chế bản thân. Tôi không nhất thiết phải nói ra điều mình nghĩ, cũng chẳng có nhu cầu đi sửa ai. Tôi chỉ cực kỳ không thích cái cảm giác phải ở trong một bầu không khí mà những thứ như thế cứ lởn vởn xung quanh mình.


Nhưng buồn cười một điều là tôi lại rất thích những người ranh mãnh.


Không hiểu tại sao, mỗi khi tôi vô tình nhận ra một người không hoàn toàn thành thật trong lời nói của họ, thay vì khó chịu, trí tò mò của tôi lại lập tức bị kích thích. Tôi bắt đầu muốn biết: Vì sao người đó nói dối? Họ đang muốn che giấu điều gì? Sau khi nói dối rồi, họ có đủ thông minh và đủ năng lực để giữ cho câu chuyện ấy không bị lộ ra không? Nếu một ngày nào đó bị phát hiện, họ sẽ dùng lý do gì để biện hộ? Và nếu phải nói thêm một lời nói dối nữa để bảo vệ lời nói dối đầu tiên, họ sẽ đi xa đến đâu?


Có điều, tôi cũng giống như bao nhiêu người khác, tôi không thích bị người khác lừa. Tôi chỉ thích cái khoảnh khắc mình biết họ đang lừa mà họ vẫn tưởng rằng tôi chưa biết. Có lẽ lúc ấy, câu chuyện không còn nằm ở đúng hay sai nữa. Nó biến thành một trò quan sát rất kỳ lạ: tôi muốn xem người trước mặt sẽ đi được bao xa trước khi chính họ tự làm câu chuyện của mình sụp xuống.


Có lẽ điều khiến tôi tò mò chưa bao giờ là bản thân lời nói dối.


Tôi tò mò về cái đầu đứng phía sau nó.


2026.09.04
diên vỹ


Thứ Ba, 1 tháng 9, 2026

2026.09.01



Ông biết không, có người từng hỏi tôi rằng trên đời này tôi sợ điều gì nhất. Tôi chỉ cười rồi bảo, ngoài chuyện sợ không có tiền ra thì hình như tôi chẳng sợ gì cả. Mà nếu một vấn đề có thể giải quyết được bằng tiền thì với tôi, nó cũng không còn là vấn đề quá lớn nữa. Trước kia tôi từng có rất nhiều nỗi lo vô lý, nhưng càng sống lâu, tôi càng thấy phần lớn mọi chuyện chẳng đáng để mình bận lòng đến thế. So với dòng chảy mấy ngàn năm của nhân loại, những chuyện xảy ra trong một đời người thật ra cũng chỉ như sương khói. Mà đời người thì cùng lắm cũng chỉ vỏn vẹn trăm năm, vậy có bao nhiêu chuyện thật sự đáng để mình lo lắng đến thế chứ? Ông nói có đúng không?


Hôm nay, một cô bạn làm chung kể với tôi rằng cô ấy vô tình đặt nhầm vé máy bay. Đáng lẽ cô ấy phải mua chuyến sáu giờ sáng để đi cùng gia đình, vì hôm đó là ngày cả nhà tụ tập, nhưng cô ấy lại bấm nhầm thành chuyến buổi chiều. Thế là cô ấy phải tốn thêm không ít tiền để đổi lại chuyến sáng. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Lý do?” Cô ấy bảo sau khi mọi người trong gia đình tụ tập, họ còn phải cùng nhau làm rất nhiều việc, nếu cô ấy không có mặt từ đầu thì ba mẹ sẽ quở trách. Tôi tròn mắt hỏi: “Nghiêm trọng đến vậy à?” Cô ấy nhăn nhó gật đầu, ánh mắt và giọng nói còn lộ rõ vẻ tiếc số tiền phải trả thêm chỉ vì một lần sơ ý.


Tôi nghe xong thật sự rất khó hiểu. Có lẽ bởi từ nhỏ tới lớn, phần lớn mọi chuyện trong đời tôi đều do tôi tự quyết định. Tôi làm gì là vì tôi muốn làm, đồng ý điều gì là vì bản thân tôi đồng ý, chứ rất hiếm khi cảm thấy mình phải làm một việc chỉ vì ai đó muốn như vậy. Điều đó không có nghĩa là tôi không quan tâm đến người khác; chỉ là tôi không quen để mong muốn của người khác trở thành mệnh lệnh đối với cuộc đời mình. Trong tình cảm cũng vậy, nếu ai đó thích tôi, tôi sẽ vui vẻ trò chuyện với họ; nếu họ không thích tôi, tôi sẽ tránh thật xa. Tôi không nghĩ mình phải cố gắng làm điều gì đó để đổi lấy tình cảm, sự công nhận hay một vị trí trong cuộc đời của bất kỳ ai. Thích thì ở lại, không thích thì rời đi, trước giờ với tôi mọi chuyện vẫn đơn giản như thế.


Có lẽ vì vậy mà đến chiều, lúc chuẩn bị ra về, tôi vẫn còn nghĩ đến chuyện đó và hỏi cô ấy thêm một lần nữa: “Thật sự gia đình có tiếng nói mạnh đến mức cô không thể tự quyết định những chuyện riêng của mình sao?” Cô ấy lại cười méo xệch rồi gật đầu. Tôi biết sức ảnh hưởng của gia tộc qua lịch sử, sách vở, truyện và cả phim ảnh, nhưng trước giờ tất cả đối với tôi chỉ là những câu chuyện ở đâu đó rất xa. Hôm nay mới là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó rõ ràng ngay trước mắt mình. Có những người dường như sinh ra đã mang theo rất nhiều mối ràng buộc, và mỗi quyết định của họ không chỉ thuộc về riêng họ. Còn tôi thì ngược lại, gần như cả đời chỉ quen với việc tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Nghĩ đến đó, tôi lại bất chợt nhớ đến ông.


Còn ông thì sao? Sự tự do của ông có hoàn toàn do ông quyết định không? Ông có thể tự chọn nơi mình muốn sống, công việc mình muốn làm, người mình muốn ở gần và cuộc đời mình muốn trải qua hay không? Tôi thì gần như có thể tự quyết định mọi thứ, điểm yếu duy nhất vẫn là con gái tôi. Nhưng nó đã mười chín tuổi rồi, cũng đang dần có cuộc đời riêng của nó, nên ngay cả điều đó rồi cũng sẽ khác. Những chuyện còn lại, miễn đừng làm tôi tốn quá nhiều tiền, thì hình như chẳng có gì khiến tôi phải đắn đo quá lâu. Tôi vẫn cứ thản nhiên sống như vậy, không phải vì vô cảm, mà vì tôi luôn nghĩ mỗi người nên được quyền quyết định cuộc đời của chính mình.


Nhưng rồi từ câu chuyện của cô ấy, tôi lại nghĩ đến một điều khác thú vị hơn. Tôi vẫn luôn nói rằng thích thì ở lại, không thích thì rời đi, vậy liệu trên đời này có một người nào đó có thể khiến tôi không còn quyết định nhanh như thế nữa không? À… hình như tôi đã gặp một người khiến tôi bắt đầu tự hỏi câu đó rồi thì phải. Dù hiện tại tất cả vẫn chỉ là những chuyện rất nhỏ, nhỏ đến mức có lẽ chẳng đáng để gọi tên. Tôi chỉ muốn biết nếu một ngày nào đó tôi thật sự phải lựa chọn, liệu tôi có còn dễ dàng nói “không thích thì thôi” như trước hay không. Nhưng nghĩ đến đây tôi lại tự bật cười. Trên đời này làm gì có nhiều cái “nếu như” đến thế, đúng không?


Tôi vẫn thích ông. Tôi biết ông không thích tôi theo cách đó, và tôi không phủ nhận sự thật ấy. Tôi cũng không định ép ông thay đổi. Nhưng ông đã làm một việc rất lạ đối với tôi: khiến một người vốn luôn có thể quay đi rất dễ dàng bắt đầu tự hỏi liệu mình có thể vì một người mà tự nguyện ở lại hay không. Tôi không biết sau này mọi thứ có thay đổi hay không, và hiện tại tôi cũng không nghĩ nhiều về chuyện đó. Tôi đang bận thu xếp mớ bòng bong của riêng mình, nên thật ra cũng chẳng có gì phải vội.


Có lẽ điều khiến tôi tò mò nhất cuối cùng lại không phải là ông sẽ nghĩ gì, mà là tôi sẽ thế nào nếu một ngày thật sự phải đứng trước một lựa chọn như vậy. Liệu trên đời này, ngoài con gái tôi ra, có một người nào đó đủ quan trọng để khiến tôi đắn đo trước một quyết định không? Có một người khiến tôi không lập tức quay lưng chỉ vì mọi chuyện không diễn ra theo ý mình, mà chịu ngồi lại, lắng nghe từng suy nghĩ và mong muốn của họ không? Không phải vì bị ràng buộc, không phải vì bổn phận, cũng không phải vì tôi buộc phải nhượng bộ. Chỉ đơn giản là vì người đó đủ quan trọng để ý muốn của họ cũng trở thành một phần trong điều tôi cân nhắc. Có lẽ đó mới là điều làm tôi tò mò nhất.


Không biết trên đời này có một người như thế thật không.


Hay là… hình như tôi đã gặp rồi?


2026.09.01
diên vỹ


Thứ Năm, 27 tháng 8, 2026

2026.08.27

 


Ông biết không, trong tình yêu, cái khó có lẽ không phải là mình không biết ai mới là đúng người để yêu. Cái khó thật sự là sau khi đã thích một người rồi, nếu có cơ hội chung đụng với họ đủ lâu, mình có còn thích họ nữa hay không. Gặp một người, thấy họ thú vị rồi thích họ — chuyện đó thật ra rất bình thường. Nhưng nếu ở bên nhau đủ lâu, sự thú vị ban đầu dần trở thành quen thuộc, mà mỗi ngày sự hiện diện của người đó vẫn khiến mình cảm thấy vui, tôi nghĩ cái đó mới khó.


Thế nên bây giờ tôi thật sự tò mò rồi. Nếu tôi có nhiều thời gian ở gần ông hơn, biết tính cách của ông nhiều hơn, biết những phần mà bình thường ông không để người khác nhìn thấy, biết những thói quen, những khuyết điểm, thậm chí cả những điều tệ nhất ở ông, liệu tôi có còn thích ông nữa không? Đây mới là câu hỏi mà tôi thật sự muốn biết câu trả lời. Chứ gặp ông rồi thích ông thì có gì đâu mà đáng nói. Biết ông đủ nhiều rồi mà vẫn thấy sự hiện diện của ông là một niềm vui — lúc đó mới thú vị chứ.


Người ta bảo tò mò không phải là một tính tốt, bởi nó có thể khiến mọi thứ trở nên quá rõ ràng, mà cái gì quá rõ ràng rồi thì đôi khi lại chẳng còn thú vị nữa. Nếu là tôi ngày trước, câu này đúng lắm. Còn bây giờ thì sao? Tôi cũng không biết.


Nhưng nói thật, thích một người cũng được, xây dựng cuộc sống với họ cũng được, ở riêng một mình cũng được. Tôi chẳng thấy cái nào nhất định phải quan trọng hơn cái nào, quan trọng là mình muốn sống thế nào thôi. Chỉ là tôi chợt nghĩ, thích một người có lẽ không khó, khó là mình có biết ở lại với mối quan hệ mình đã chọn hay không.


Và thế là từ tò mò về ông, tôi lại quay sang tò mò về chính mình. Tôi bỗng muốn thử thách bản thân xem sao: **liệu có một ngày tôi biết ở lại với một người không?**


Câu này… hình như còn khiến tôi tò mò hơn cả ông đấy.


2026.08.27
diên vỹ

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2026

2026.08.25

 



Ông biết không, có một điều ở phía bên tôi mà đến chính tôi cũng thấy rất lạ. Tôi thích ông rất nhiều, nhưng cảm giác ấy lại chẳng hề khiến tôi thấy bất an. Tôi không có cảm giác phải chạy theo ông, cũng không thấy mình cần phải làm một điều gì đó để giữ ông lại. Tôi không sợ mất, không vội vàng muốn biết chuyện này rồi sẽ đi đến đâu. Ở phía bên tôi, mọi thứ lại có một cảm giác rất quen thuộc. Quen đến mức đôi khi tôi cũng không hiểu nổi tại sao.


Có những lúc rất lâu không được nói chuyện với ông. Tôi vẫn nhớ ông, đôi khi nhớ rất nhiều, nhưng cái nhớ ấy không làm tôi sốt ruột, nó chỉ ở đó, rất tự nhiên. Rồi đến khi gặp lại ông, đôi khi chỉ là một cuộc nói chuyện chẳng dài bao nhiêu, tôi lại vui đến mức sau đó cứ nhớ mãi. Tôi nhớ cách mình phải chú ý để nghe ông nói, nhớ những câu chuyện cứ tự nhiên nối từ chuyện này sang chuyện khác. Và tôi nhớ có một khoảnh khắc ông cười, tôi nhìn ông rồi đột nhiên nhận ra rằng mình thích ông nhiều hơn tôi vẫn tưởng. Lúc đó tôi còn thấy mình hơi vụng về, thật kỳ lạ, chỉ là một nụ cười thôi mà tự nhiên tim tôi chẳng chịu nghe lời nữa.


Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất vẫn là sự bình thản ở đâu đó bên trong mình. Tôi thích ông, tôi nhớ ông, tôi có thể vui cả một ngày chỉ vì một cuộc nói chuyện rất bình thường với ông, nhưng tôi lại không cảm thấy mình đang chờ đợi hay đòi hỏi một điều gì. Nó giống như tôi chẳng cần phải đi tìm một thứ gì cả. Tôi cũng chẳng biết phải gọi cảm giác ấy là gì. Chỉ là mỗi lần ở gần ông, tôi luôn có một cảm giác rất quen, không phải vì tôi nghĩ rằng mình hiểu hết về ông, tôi biết mình không hiểu. Mà là một kiểu quen thuộc khó giải thích hơn.


Giống như trong lòng tôi không cần phải hỏi: “Tại sao lại là người này?” Nó chỉ đơn giản trả lời: “À, là ông.” Và thế là đủ. Tôi không biết rồi mọi chuyện sẽ thế nào, kỳ lạ là ở phía bên tôi, tôi cũng chẳng thấy cần phải biết ngay. Tôi chỉ biết rằng tôi rất thích cảm giác được nói chuyện với ông, tôi thích lúc bất chợt nhìn thấy ông. Tôi thích cả cái cảm giác sau đó, khi cuộc nói chuyện đã kết thúc từ lâu mà nghĩ lại tôi vẫn mỉm cười.


Có lẽ điều làm tôi ngạc nhiên nhất không phải là tôi thích ông, mà là tôi thích ông nhiều đến vậy nhưng trong lòng lại yên đến vậy. Như thể có một phần nào đó trong tôi đã thấy ông rất quen từ lâu rồi. Hôm qua, tôi vô tình đọc được đâu đó trên Facebook một câu hỏi: “Tình yêu là gì mà người ta cứ thích lao vào, dù biết rằng nó có thể mang đến những điều không như ý? Cảm giác yêu một người thật sự là gì?” Tôi đọc xong chỉ biết mỉm cười. Nếu là tôi của ngày xưa, có lẽ tôi sẽ lắc đầu rồi nói: tình yêu có gì đâu, điên mới biết có thể đau mà vẫn cứ lao vào. Vậy mà bây giờ tôi lại chẳng nói được như thế nữa.


Tôi chỉ ngồi đó và mỉm cười. Tôi cũng không gọi cảm xúc trong mình là tình yêu, bởi vì nó chỉ đang ở một phía — phía của tôi. Với tôi, tình yêu là câu chuyện của hai người. Nhưng rồi tôi nghĩ, một người thì có sao đâu? Tôi thấy vui là được rồi. Nếu có ai hỏi tôi: “Vậy tương tư là gì?”, có lẽ bây giờ tôi đã biết câu trả lời.


Tương tư là một nỗi nhớ rất dịu dàng. Là chẳng có chuyện gì xảy ra cả, vậy mà bất chợt nhớ đến một người, mình lại mỉm cười. Là một cuộc nói chuyện đã kết thúc từ lâu, nhưng đâu đó trong đầu mình vẫn còn giọng nói ấy, nụ cười ấy, và vài khoảnh khắc rất bình thường chẳng hiểu sao lại cứ muốn nhớ mãi. Và tương tư có lẽ còn là một niềm vui rất khó kể cho người khác nghe. Bởi vì mình có thể kể lại từng câu, từng chuyện, từng khoảnh khắc, nhưng người khác nghe xong có lẽ chỉ thấy: “Có vậy thôi sao?” Ừ, có vậy thôi.


Chỉ có mình mới biết lúc ấy mình đã vui đến thế nào. Chỉ có mình mới hiểu tại sao một chuyện nhỏ như vậy lại có thể ở trong lòng lâu đến vậy. Có lẽ thích một người đôi khi chỉ đơn giản như thế. Không cần một lời hứa, không cần biết ngày mai sẽ thế nào, cũng chẳng nhất thiết phải gọi nó là tình yêu. Chỉ là ở phía bên tôi, có một người mà mỗi khi nghĩ đến, nỗi nhớ lại trở nên rất dịu dàng. Và tôi thấy vui, chỉ vậy thôi.


Nhưng rồi điều đó lại khiến tôi nghĩ đến một chuyện khác. Giả sử một ngày nào đó ông thậm chí cũng không muốn nói chuyện với tôi nữa thì sao? Giả sử ở phía ông không còn là sự tự nhiên, không còn là một nụ cười, một câu hỏi, hay vài phút đứng lại nói chuyện. Giả sử thay vào đó là sự lạnh lùng, là tránh né, thậm chí là chán ghét. Lúc ấy, cảm xúc của tôi sẽ như thế nào? Tự nhiên tôi lại tò mò.


Có phải mọi thứ trên đời này đều cần một điều gì đó để nuôi dưỡng nó hay không? Ngay cả một nỗi tương tư chỉ ở một phía cũng vậy? Ông nói xem, nỗi nhớ của tôi có còn dịu dàng như thế này không, nếu ở phía ông chỉ còn là sự lạnh lùng? Nỗi tương tư này có còn nhẹ nhàng như thế này không, nếu tôi cảm nhận được rằng sự hiện diện của mình khiến ông không vui? Tôi thật sự tò mò về điều đó. Bởi vì tôi nghĩ, nếu một ngày tôi thật sự cảm nhận được như thế, có lẽ tôi cũng sẽ giống như bao nhiêu người khác.


Tôi sẽ rời đi. Không phải vì tình cảm trong tôi chưa từng tồn tại, mà có lẽ bởi vì khi một cảm xúc không còn một nơi nào để nhẹ nhàng đặt xuống, đến một lúc nào đó chính nó cũng sẽ biết đường mà đi. Tôi nghĩ mình không phải kiểu người cứ cố chấp sinh tình từ sự lạnh lùng. Tôi khá chắc về điều đó. Nhưng rồi tôi vẫn tò mò. Nếu giả sử một ngày sự lạnh lùng ấy thật sự xuất hiện, liệu nỗi nhớ của tôi có còn dịu dàng như thế này không?


Liệu tôi còn có thể nghĩ đến ông rồi mỉm cười như bây giờ không? Hay rồi chính tôi cũng sẽ nhẹ nhàng bước ra khỏi cảm xúc ấy, giống như cách nó đã từng nhẹ nhàng bước vào?



2026.08.25
diên vỹ

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2026

2026.08.24 @ 7:00 PM



Cảm ơn ông. Hôm nay tôi lại thu hoạch được thêm một buổi nói chuyện với ông rồi… Đúng là đáng yêu thật. Nhưng không hiểu vì sao hôm nay, trong lúc chăm chú nghe ông nói, nhịp tim của tôi lại lệch đi vài nhịp. Có lẽ vì tôi vui quá, hoặc cũng có thể vì lâu lắm rồi mới được nhìn thấy ông ở khoảng cách gần như vậy. À mà thật ra cũng đâu có lâu lắm, đúng không? Chắc chỉ khoảng hai tuần thôi.


Cũng không hẳn là không thấy, có vài lần tôi nhìn thấy ông đi ngang qua, nhưng vì xung quanh có quá nhiều người nên tôi không dám chào. Lần này là lần thứ tư ông ở lại nói chuyện với tôi lâu như vậy. Và tôi vẫn có cái ước nguyện ấy… Tôi rất muốn được nghe ông nói chuyện thật nhiều. Một phần vì tôi muốn biết rốt cuộc mình thích điều gì ở ông. Hay là thật sự chẳng có lý do nào cả, chỉ đơn giản là thích thôi?


Trong lúc nói chuyện, tôi vẫn nhìn thấy rất rõ từng thứ ở ông — ánh mắt, giọng nói, nụ cười, và kể cả cái cách ông kiên nhẫn giải thích mỗi khi tôi vu vơ hỏi một điều gì đó. Nếu hỏi tôi thích gì ở ông, thật ra tôi cũng không phân biệt được. Là giọng nói ấy? Là nụ cười đáng yêu? Là ánh nhìn ấm áp? Hay còn là một điều gì khác mà chính tôi cũng không gọi tên được? Kỳ lạ là nếu tách từng thứ ra, tôi đều thích, mà gom tất cả lại thành một con người, tôi cũng vẫn thích.


Rồi tôi lại tự hỏi… Đây là cảm giác thích một người sao? Vì sao nó lại đáng yêu đến vậy? Bởi vì tôi đã gặp ông không biết bao nhiêu lần, lại có bốn lần được nói chuyện khá lâu, vậy mà toàn là những câu chuyện đâu đâu. Đến mức mỗi lần ông vừa quay đi, tôi gần như chẳng còn nhớ rõ mình và ông đã nói những gì. Thứ còn lại rõ nhất chỉ là một cảm giác: tôi đã rất vui.


Và tôi thật sự tò mò… Ông có sẵn lòng cho tôi vay vài ba tháng thời gian của ông không? Sau ba tháng, nếu tôi vẫn còn thích, ông có thể cho tôi vay thêm mười năm nữa không? Tôi nghĩ mười năm là đủ lắm rồi đấy, vô cùng đủ luôn. Còn nếu ông đồng ý thật… thì tôi nghĩ tôi đã có sẵn cả một kế hoạch dài khoảng ba trăm trang chờ ông ký rồi.


2026.08.24
diên vỹ

2026.08.24 @8:00 AM

 

Ông có phân biệt được giữa đói bụng và bị bệnh không? Tôi thì không. Không hiểu cơ thể tôi có gì kỳ lạ, nhưng triệu chứng lúc đói và lúc bị cảm lại giống nhau đến mức nhiều khi tôi chẳng biết mình đang gặp chuyện gì. Dù là đói hay bệnh thì cái bụng của tôi cũng im re, chẳng chịu báo một tiếng nào, chỉ có tay chân lạnh toát, đổ mồ hôi, nhức đầu rồi chóng mặt — lần nào cũng gần giống nhau. Chính vì cái bụng chẳng bao giờ chịu lên tiếng nên nhiều lúc tôi thật sự không biết mình đang bị bệnh hay chỉ đơn giản là đói. Có lần tôi đang lái xe thì bắt đầu cảm thấy khó chịu y như vậy, tôi còn tự nhủ: “Trời ơi, phiền thật đấy, lại bệnh rồi. Chắc phải đi lấy thuốc uống thôi.”

Nhưng nghĩ trước khi uống thuốc thì dù sao cũng phải ăn cái gì đó nên tôi ghé ăn trước, ai ngờ ăn xong… khỏi hẳn. Hóa ra chẳng bệnh tật gì cả, chỉ là đói bụng. Thế nên từ đó cứ mỗi lần có mấy triệu chứng này là tôi lại phải đoán xem mình đang bệnh hay đang đói. Lúc nãy cũng vậy, bình thường tôi ăn lúc 10 giờ rưỡi, nhưng sáng nay có vài việc cần làm nên phải ăn từ 9 giờ. Đến khoảng 12 giờ thì bắt đầu chóng mặt, nhức đầu và khó chịu. Đã vậy, trong buổi họp lại còn có vài thứ mùi từ cơ thể người khác bay tới nữa, trời ạ… càng chóng mặt hơn.

Mà hôm nay đâu chỉ có chuyện đó. Sáng nay tôi vội quá nên tiện tay mặc luôn một chiếc áo thun màu đen mà bình thường tôi chỉ mặc khi làm công việc ban đêm. Công việc ban đêm phải làm tay chân nhiều nên tôi thường mặc đồ khác, vừa thoải mái vừa không tiếc nếu áo bị hư. Bình thường đồ đi làm ban ngày và ban đêm tôi vẫn chia riêng, nhưng sáng nay vội quá nên chẳng buồn lựa nữa. Vừa bước vào chỗ làm đã có mấy người nhìn tôi rồi hỏi: “Cô đi làm vội tới mức lấy luôn áo của người đàn ông của cô mặc à?” Tôi biết họ đang chọc nên cũng mắc cười: “Trời ơi, áo này là áo của tôi mà. Tôi lấy áo đàn ông nào mặc chứ?”

Vậy mà chẳng ai tin. Họ cứ nhất quyết bảo cái áo này nhìn kiểu gì cũng là áo đàn ông chứ không phải áo phụ nữ. Tôi mới cười bảo: “Chứ tôi có giống phụ nữ đâu mà phải mặc đồ giống phụ nữ?” Thế là cả đám cười rồi lại tiếp tục chọc tôi. Rồi lúc tôi đi ngang qua cổng an ninh, lại thêm một chuyện nữa. Trong nhóm an ninh có một người mới tới, không hiểu sao mấy lần gần đây, cứ mỗi lần nhìn thấy tôi là ông ấy lại bật cười.

Tôi tò mò quá nên hôm nay mới hỏi thẳng: “Vấn đề là ở tôi à? Sao cứ mỗi lần thấy tôi là ông lại cười vậy?” Ông ấy vội bảo: “Không, không có vấn đề gì cả. Chỉ là tôi không hiểu tại sao lúc nào cô cũng cười.” Tôi hỏi lại: “Bộ tôi cười là có vấn đề à?” Ông ấy lại nói: “Không, không có vấn đề gì. Tôi chỉ thấy rất vui khi cô lúc nào cũng cười như vậy thôi.” Tôi liếc ông ấy nửa con mắt. Đúng là mấy người này còn nói dối giỏi hơn tôi nữa.

Chưa xong đâu. Một người an ninh khác thấy tôi chuẩn bị đi ra ngoài thì hỏi: “Cô lại đi bộ à?” Tôi nói: “Vâng.” Cô ấy liền bảo: “Trời ơi, tôi rất muốn được đi bộ với cô đấy.” Tôi mới nói: “Vậy thì đi.” Đúng lúc đó, một người làm ở bộ phận khác đứng gần đó nghe thấy liền hỏi với vẻ không tin: “Cô ấy đi bộ mỗi ngày sao?”

Người an ninh mới lập tức trả lời: “Đúng, cô ấy đi mỗi ngày đấy.” Thế mà người kia vẫn nói: “Tôi không tin. Sao tôi chẳng bao giờ thấy?” Trời ơi… lại nữa. Tôi cũng không hiểu nổi. Chẳng lẽ dáng vẻ của tôi, gương mặt của tôi hay cách tôi nói chuyện có gì đó khiến người khác cảm thấy rất khó tin sao? Sao chuyện gì tôi nói ra cũng có người nhìn tôi như thể tôi đang bịa vậy?

Nhưng tôi cũng chẳng giải thích nữa, tôi chỉ bật cười rồi bước ra ngoài đi bộ. Mà nói thật nhé, nghĩ kỹ thì con người tôi đôi khi cũng hơi khó tin thật. Ai lại có thể tin một người nói rằng mình chẳng bao giờ biết thế nào là phiền muộn chứ? Thật ra phiền muộn thì ai mà chẳng có, tôi cũng có chứ. Chỉ là những chuyện khiến tôi phiền muộn thường chẳng đủ quan trọng để tôi phải bận tâm quá lâu mà thôi. Rồi sau đó lại thêm một chuyện khác.

Một người làm chung nói với tôi rằng tuần này tôi và anh ấy phải đi drug test. Đây là yêu cầu của bộ phận tôi đang làm hiện tại, ai làm trong đó cũng phải làm. Anh ấy bảo khi nào đi thì hai người đi chung luôn cho tiện. Tôi hỏi ngay: “Hả? Có nghĩa là tôi phải ngồi đó cho anh lái xe chở tôi đi à?” Anh ấy nhìn tôi: “Có vấn đề gì sao?” Tôi nói: “Vấn đề rất lớn. Tôi không chịu nổi ngồi xe người khác lái đâu. Tôi sẽ bị say sóng đấy.”

Anh ấy bật cười: “Cô có đùa không vậy? Cô ở đây bao nhiêu năm rồi mà đi xe còn bị say sóng? Ngày nào tôi chẳng thấy cô lái xe.” Tôi nói: “Tôi lái thì không sao. Người khác lái là tôi chịu không nổi.” Thế là anh ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy nghi ngờ rồi hỏi: “Cô đừng nói với tôi là chưa từng có ai lái xe chở cô đi đâu đó nha?” Tôi cười: “Thật ra… đúng là lâu lắm rồi tôi chưa để ai lái xe chở mình đi đâu.” Và thế là thêm một lần nữa, người ta nhìn tôi như thể tôi đang nói chuyện không thành thật. Tôi cũng không hiểu nữa.

Tôi thề với cung hoàng đạo của chính mình rằng tôi rất ít khi nói dối. Tôi còn nói với họ: “Tôi là Bạch Dương đấy. Bạch Dương thẳng như ruột ngựa, có gì nói đó chứ nói dối làm gì.” Vậy mà vẫn không ai tin. Nghĩ đi nghĩ lại, hình như hôm nay tôi có hơi nhiều vấn đề thật. Không phân biệt nổi mình đang đói hay đang bệnh, vì đến cái bụng cũng chẳng chịu báo cho tôi biết; ngửi phải vài thứ mùi là chóng mặt; mặc chiếc áo của chính mình thì bị nghi là lấy áo đàn ông mặc; cười nhiều cũng bị người ta thắc mắc; đi bộ mỗi ngày cũng có người không tin; không chịu được người khác lái xe thì lại bị nhìn như thể tôi đang bịa chuyện. Ông nói xem… rốt cuộc là tôi có quá nhiều vấn đề, hay là nhìn tôi thật sự khó tin đến vậy? Ông có nhiều vấn đề như tôi không?


Cảm ơn ông. Hôm nay tôi lại thu hoạch được thêm một buổi nói chuyện với ông rồi… Đúng là đáng yêu thật. Nhưng không hiểu vì sao hôm nay, trong lúc chăm chú nghe ông nói, nhịp tim của tôi lại lệch đi vài nhịp. Có lẽ vì tôi vui quá, hoặc cũng có thể vì lâu lắm rồi mới được nhìn thấy ông ở khoảng cách gần như vậy. À mà thật ra cũng đâu có lâu lắm, đúng không? Chắc chỉ khoảng hai tuần thôi.


Cũng không hẳn là không thấy, có vài lần tôi nhìn thấy ông đi ngang qua, nhưng vì xung quanh có quá nhiều người nên tôi không dám chào. Lần này là lần thứ tư ông ở lại nói chuyện với tôi lâu như vậy. Và tôi vẫn có cái ước nguyện ấy… Tôi rất muốn được nghe ông nói chuyện thật nhiều. Một phần vì tôi muốn biết rốt cuộc mình thích điều gì ở ông. Hay là thật sự chẳng có lý do nào cả, chỉ đơn giản là thích thôi?


Trong lúc nói chuyện, tôi vẫn nhìn thấy rất rõ từng thứ ở ông — ánh mắt, giọng nói, nụ cười, và kể cả cái cách ông kiên nhẫn giải thích mỗi khi tôi vu vơ hỏi một điều gì đó. Nếu hỏi tôi thích gì ở ông, thật ra tôi cũng không phân biệt được. Là giọng nói ấy? Là nụ cười đáng yêu? Là ánh nhìn ấm áp? Hay còn là một điều gì khác mà chính tôi cũng không gọi tên được? Kỳ lạ là nếu tách từng thứ ra, tôi đều thích, mà gom tất cả lại thành một con người, tôi cũng vẫn thích.


Rồi tôi lại tự hỏi… Đây là cảm giác thích một người sao? Vì sao nó lại đáng yêu đến vậy? Bởi vì tôi đã gặp ông không biết bao nhiêu lần, lại có bốn lần được nói chuyện khá lâu, vậy mà toàn là những câu chuyện đâu đâu. Đến mức mỗi lần ông vừa quay đi, tôi gần như chẳng còn nhớ rõ mình và ông đã nói những gì. Thứ còn lại rõ nhất chỉ là một cảm giác: tôi đã rất vui.


Và tôi thật sự tò mò… Ông có sẵn lòng cho tôi vay vài ba tháng thời gian của ông không? Sau ba tháng, nếu tôi vẫn còn thích, ông có thể cho tôi vay thêm mười năm nữa không? Tôi nghĩ mười năm là đủ lắm rồi đấy, vô cùng đủ luôn. Còn nếu ông đồng ý thật… thì tôi nghĩ tôi đã có sẵn cả một kế hoạch dài khoảng ba trăm trang chờ ông ký rồi.


2026.08.24 @8:00 AM
diên vỹ

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2026

2026.08.21




Những ngày nghỉ, ông thường làm gì? Chắc hẳn ông không chỉ nằm nghỉ ngơi thôi, đúng không? Thứ Bảy này, bộ phận của tôi lại bị bắt đi làm. Thời gian của tôi vốn đã ít ỏi đến thế, vậy mà cuối tuần cũng chẳng được yên. Trớ trêu hơn nữa, hôm đó lại đúng vào sinh nhật của con gái tôi. Sau khi làm xong, tôi sẽ lái xe qua thăm con bé.

Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì quá cần thiết. Nó đã lớn rồi, một ngày sinh nhật có lẽ cũng không nhất thiết phải làm gì đặc biệt. Nhưng tôi vẫn không đành lòng bỏ qua. Từ nhỏ đến lớn, sinh nhật nào của nó cũng có một chiếc bánh kem và một đĩa sushi — món nó thích nhất. Tôi đã duy trì điều đó suốt bao nhiêu năm rồi. Năm nay con bé đã 19 tuổi, lại đi học xa nhà, nên càng nghĩ tôi càng thấy mình vẫn nên đến.

Có lẽ việc nó thích đồ ăn Nhật từ bé cũng là do tôi. Hồi con bé còn nhỏ, tôi làm ca đêm ở một nhà hàng Nhật. Không hiểu vì lý do gì, con gái tôi lúc nào cũng cảm thấy rất tự hào về chuyện đó. Có lẽ trong suy nghĩ của một đứa trẻ, việc mẹ mình làm ở một nhà hàng Nhật cũng là một điều gì đó rất đặc biệt. Ban ngày tôi ở nhà với con bé. Hai mẹ con cứ thế la cà khắp nơi: công viên, shopping mall, đi xem phim, rồi đủ thứ linh tinh khác.

Mỗi sáng, tôi thường mang con bé cùng chiếc xe đạp ra công viên. Đó là loại xe đạp có kéo theo một chiếc xe nhỏ phía sau dành cho trẻ con ngồi. Tôi đạp phía trước, con bé ngồi phía sau, rồi hai mẹ con cứ lang thang hết chỗ này đến chỗ khác. Tôi chỉ chính thức đi làm ban ngày khi con bé được sáu tuổi. Nghĩ lại quãng thời gian đó thật sự rất vui. Nhưng lúc mới làm mẹ, tôi lại sợ vô cùng.

Tôi sợ mình không biết nuôi con, và càng sợ hơn nếu vì một sai sót nào đó của mình mà ảnh hưởng đến con bé. Thế là tôi mua rất nhiều sách về đọc, từ tâm lý trẻ em, cách chăm sóc, cho đến những thứ trẻ con thật sự cần và những thứ tưởng là cần nhưng hóa ra lại không cần thiết. Tôi vốn không thích kiểu nuôi dạy truyền thống, nhất là chuyện bắt trẻ con phải nghe lời chỉ vì người lớn là người lớn, hay áp đặt suy nghĩ của mình lên chúng. Nhưng không thích là một chuyện, còn biết phải làm thế nào cho đúng lại là chuyện khác. Khi đó tôi cũng chẳng biết gì nhiều. Trong rất nhiều cuốn sách về nuôi dạy trẻ, có một ý mà tôi nhớ đến tận bây giờ: trẻ con thật ra chỉ cần tình yêu. Đơn giản vậy thôi.

Thế nên ngoài những chuyện lặt vặt phải lo mỗi ngày, tôi cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc lặng lẽ đi theo phía sau từng bước chân của con bé. Tôi nghĩ chỉ cần mình ở đó, quan sát nó lớn lên, để nó được tự do khám phá thế giới của mình, có lẽ như vậy đã đủ. Nói thì nghe rất bình yên, nhưng thật ra cũng có những phen khiến người ta phát hoảng. Có lần tôi đưa con bé đến nhà một người bạn chơi. Tôi và chị ấy lâu lắm mới gặp lại nhau, vừa ngồi xuống nói với nhau được vài câu thì con bé đã chạy thẳng xuống bể bơi. May mà chồng chị bạn đang ở ngay bên cạnh, thấy kịp nên kéo nó lên.

Tôi nghĩ lúc đó tim mình chắc cũng muốn ngừng đập luôn. Nuôi một đứa trẻ đúng là như thế. Có những ngày mình nghĩ mình đã chuẩn bị rất kỹ, đọc rất nhiều, cẩn thận rất nhiều, nhưng chỉ cần quay mặt đi một chút thôi là nó đã có thể làm ra một chuyện khiến mình mất hồn. Bây giờ con bé đã 19 tuổi rồi. Có lẽ ngày mai, lúc tôi tới nơi thì trời cũng đã chiều tối. Tôi sẽ ở lại một đêm, vì nếu lái xe trở về ngay thì chắc sẽ rất mệt.

Sáng Chủ nhật có thể ở bên con bé thêm một chút, rồi đến trưa trở về cũng được. Vậy là hai ngày cuối tuần của tôi coi như không cánh mà bay. Nhưng nghĩ lại thì cũng không sao. Có lẽ vì từ nhỏ đến lớn, tôi đã quen với việc sinh nhật của con bé luôn có một chút gì đó đặc biệt. Bây giờ nó đã 19 tuổi, lại sống xa nhà, thật ra bỏ qua một năm cũng chẳng có gì nghiêm trọng. Nhưng nghĩ đến chuyện ngày sinh nhật của nó trôi qua mà mình không có mặt, tôi lại thấy không đành lòng.

Thôi thì mất hai ngày cuối tuần cũng được. Đến nơi rồi mua một chiếc bánh kem, một đĩa sushi như mọi năm, ở với con bé một đêm, sáng hôm sau chơi với nó thêm một chút rồi trở về. Có lẽ có những thói quen khi đã duy trì quá lâu thì không còn là chuyện cần hay không cần nữa. Chỉ đơn giản là mình vẫn muốn làm như thế thôi.

2026.08.21
diên vỹ

2026.08.21



Suốt cuộc đời đã qua của ông, ông đã từng nhớ một người nhiều đến thế này chưa? Tôi thì chưa từng. Hay ít ra, tôi không nhớ mình đã từng như thế. Tôi từng viết vài bài thơ về nỗi nhớ, nhưng nỗi nhớ ngày ấy thường chỉ xuất hiện vào mùa thu. Khi đó tôi rất thích viết thơ, nên cứ mỗi lần thu về, tôi lại mang nỗi nhớ ra, để nắng soi một chút, để gió chạm vào một chút, rồi đem nó đặt vào trong câu chữ. Thu đi qua, tôi cũng thôi nhớ.


Nghĩ lại thì nỗi nhớ ngày xưa là mùa thu, là chữ, là ý trong thơ, nên nó giống một bức tranh được pha bằng những gam màu trừu tượng hơn là một điều gì đó thật sự tồn tại ngay trước mắt tôi. Không phải là tôi không nhớ, sự thật là tôi có nhớ, nhưng trong cái nhớ ấy vẫn có một mục đích. Tôi muốn viết cho đẹp, muốn câu chữ có cảm xúc, muốn bài thơ đủ buồn để người đọc có thể chạm vào nó. Tôi đem cảm xúc nhốt vào trong từng câu chữ, lựa từng chữ, sửa từng ý, nâng niu từng nét như một người đang cẩn thận pha màu cho một bức tranh. Chính vì thế, nỗi nhớ ấy dù có thật, cuối cùng vẫn trở thành một thứ đã được tôi sắp xếp, được tôi làm cho đẹp, được tôi đặt vào đúng chỗ mà mình muốn. Nó là nỗi nhớ, nhưng cũng là một tác phẩm mà tôi có thể khép lại khi mùa thu đi qua.


Cũng có một khoảng thời gian tôi từng rất nhớ một người, nhưng đó là một nỗi nhớ vô vọng. Tôi biết mình không nên, biết phía trước chẳng có gì để chờ đợi, nhưng tôi vẫn nhớ. Nỗi nhớ ấy đau theo một cách rất rõ ràng, bởi tôi biết ngay từ đầu rằng nó không có con đường nào để đi tiếp. Có lẽ chính vì biết nó vô vọng nên tôi còn có thể tự nhắc mình rằng rồi một ngày nào đó nó sẽ qua. Tôi có thể đau, có thể nhớ, có thể buồn, nhưng ít nhất tôi vẫn hiểu được mình đang đứng ở đâu. Còn nỗi nhớ bây giờ thì khác.


Nỗi nhớ bây giờ không còn là mùa thu, không còn là một câu thơ, cũng chẳng phải một bức tranh mà tôi có thể ngồi xuống lựa màu rồi cẩn thận vẽ lại theo ý mình. Nó ở ngay trước mặt tôi, ở khắp mọi nơi, và đôi khi hiện diện ngay cả lúc tôi chẳng hề muốn nghĩ đến. Nó không chờ tôi chuẩn bị, không hỏi tôi có muốn nhớ hay không, cũng không cần một mùa nào đó làm lý do để xuất hiện. Có những lúc tôi đang làm một việc hoàn toàn bình thường, nó vẫn lặng lẽ đi ngang qua trong đầu như thể nơi đó vốn đã có sẵn một chỗ dành cho nó. Tôi không thể nhốt nó vào câu chữ rồi đóng trang giấy lại như ngày xưa. Và có lẽ chính vì thế, nỗi nhớ bây giờ mới thật đến mức khiến tôi bất lực.


Trong nỗi nhớ vô vọng, tôi biết mình không nên, nhưng tôi lại nhớ. Còn cái bất lực trong nỗi nhớ này là tôi biết mình có thể, nhưng tôi lại không thể. Bởi điều tôi mong mỏi không phải là một câu chuyện chỉ do một mình tôi dệt nên. Tôi muốn có sự đồng thuận, muốn nếu có một điều gì đó tồn tại thì nó phải tồn tại từ cả hai phía. Tôi không muốn dùng cảm xúc của mình để thay luôn phần cảm xúc của một người khác, càng không muốn chỉ vì tôi mong mỏi mà tự biến sự im lặng, một ánh nhìn hay một điều rất nhỏ thành câu trả lời mà mình muốn nghe. Nhưng ông biết đấy, làm gì có một sự đồng thuận hoàn toàn tinh khiết trong mối quan hệ giữa con người với con người, một sự đồng thuận không pha lẫn sợ hãi, do dự, hoàn cảnh, mong muốn hay những giới hạn riêng của mỗi người… đúng không?


Thế đấy, nỗi nhớ của tôi tự dưng rơi vào một trạng thái bất lực như bây giờ. Và điều đáng tội nghiệp hơn nữa là tôi chỉ biết im lặng ngắm nhìn nó, chứ không dám lắng nghe nó quá nhiều. Bởi mỗi lần thật sự lắng nghe nỗi nhớ ấy, tôi lại có một sự đồng cảm gần như tuyệt đối với chính mình. Mà ông biết đấy, khi con người bắt đầu đồng cảm quá nhiều với cảm xúc của mình, người ta rất dễ đi đến thiên vị. Ta bắt đầu nhìn mọi chuyện từ phía mình nhiều hơn, bắt đầu cho rằng mình đã chờ đủ lâu, đã nhớ đủ nhiều, đã kiềm chế đủ nhiều, rồi vô thức mong người kia phải hiểu được những điều đó. Và từ thiên vị, sự bất công rất dễ bắt đầu.


Sự bất công trong cảm xúc đôi khi không ồn ào ngay từ đầu. Nó bắt đầu bằng một chút than vãn, một câu hỏi rằng tại sao tôi lại phải chịu đựng điều này, tại sao tôi nhớ nhiều như thế mà người kia có thể bình thản, tại sao tôi đã nghĩ cho người ta nhiều đến vậy mà người ta lại chẳng làm điều gì giống như điều tôi mong đợi. Rồi nếu cứ tiếp tục lắng nghe những lời than vãn ấy, tôi có thể bắt đầu âm thầm tính toán, cân đo xem ai đã cho nhiều hơn, ai đã nhớ nhiều hơn, ai đã bước về phía ai nhiều hơn. Đến một lúc nào đó, cảm xúc của chính mình sẽ trở thành bằng chứng để kết tội một người khác, dù người ấy chưa từng hứa với tôi điều gì. Tôi không thích điều đó. Tôi không muốn vì mình nhớ mà biến người khác thành người có lỗi, cũng không muốn biến tình cảm của mình thành một món nợ mà ai đó phải trả.


Có lẽ đó là lý do tôi thường chỉ đứng xa một chút để ngắm nhìn nỗi nhớ của mình, thay vì bước hẳn vào bên trong nó. Tôi biết nó ở đó, biết nó thật, biết có những ngày nó sâu hơn những ngày khác, nhưng tôi không muốn để nó trở thành tiếng nói duy nhất trong đầu mình. Tôi sợ nếu nghe nó quá lâu, tôi sẽ thương chính mình quá mức, rồi từ thương mình lại sinh ra trách người. Khi ấy, một thứ vốn rất đẹp có thể trở nên méo mó chỉ vì tôi bắt đầu đòi hỏi nó phải được đáp lại theo cách mình muốn. Tôi không muốn nỗi nhớ của mình đi đến chỗ đó. Nếu nó đã không thể đi đâu, ít nhất tôi vẫn muốn giữ cho nó được tử tế.


Mọi người xung quanh thường nói tôi vô cảm. Có lúc tôi cũng tự hỏi, nếu một ngày nào đó tôi thật sự trở nên vô cảm thì sao? Nếu tôi không còn một nỗi nhớ nào để ngắm nhìn, không còn một điều gì đó âm thầm đi qua trong lòng khiến mình phải dừng lại vài giây thì sao? Có lẽ lúc ấy cuộc sống sẽ nhẹ hơn rất nhiều, bởi chẳng còn gì đủ sức quấy rầy mình nữa. Nhưng tôi lại không chắc một cuộc sống hoàn toàn không bị quấy rầy bởi cảm xúc có thật sự là điều tôi muốn hay không. Có khi nhẹ hơn thật, nhưng chưa chắc đã đẹp hơn.


Buổi sáng hôm nay, với ly cà phê trên tay, nỗi nhớ lại đến quấy rầy tôi nữa rồi. Nó chẳng báo trước, cũng chẳng có lý do gì đặc biệt để xuất hiện. Tôi chỉ ngồi đó, uống cà phê, nhìn một buổi sáng rất bình thường, rồi nhận ra nó lại đang ở bên cạnh mình như thể chưa từng rời đi. Tôi vẫn biết mình không nên lắng nghe nó quá lâu, vẫn biết phải giữ một khoảng cách đủ để không thiên vị chính mình và bất công với người khác. Nhưng có một điều tôi phải thừa nhận là tôi chẳng muốn ngăn nó lại chút nào cả. Có lẽ cứ để nó ngồi đó một lúc cũng được.



2026.08.21
diên vỹ

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2026

2026.08.19




Ông biết không, từ khi nào sự hiện diện của ông lại trở thành một niềm vui của tôi thế? Nơi làm việc không có ông, tôi cảm thấy giống như buổi sáng mình thiếu mất ly cà phê quen thuộc vậy. Thật ra cũng chẳng có gì khác, mọi người vẫn đi làm, công việc vẫn còn nguyên đó, tôi vẫn bận rộn cả ngày… chỉ là thỉnh thoảng ngẩng đầu lên lại cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Nghĩ cũng lạ thật. Nhưng nếu một ngày ông mãi mãi không trở lại thì sao? Chắc tôi cũng sẽ quen thôi nhỉ?


Con người mà, cái gì rồi cũng quen được. Ban đầu có thể sẽ thấy trống một chút, rồi một ngày, hai ngày, một tháng, hai tháng… lâu dần sự thiếu vắng ấy cũng sẽ trở thành bình thường. Tôi nghĩ chắc chắn mình sẽ học được cách quen. Bởi vì có một điều tôi vẫn luôn nghĩ rất rõ, mọi thứ trên đời cứ thuận theo tự nhiên là được. Có gặp thì có xa, có đến thì có đi, duyên khởi duyên diệt… vốn dĩ cũng là chuyện thường tình. Nhưng khoan đã…


Nếu cái gì cũng thuận theo tự nhiên, vậy mắc gì tôi phải luyện cho mình sự kiên trì và kỷ luật chứ? Nếu muốn một thứ gì đó mà cứ ngồi đó chờ “tự nhiên”, vậy thì mình luyện sự kiên trì để làm gì? Nghe cũng vô lý thật. Có những thứ mình muốn thì phải bước đến chứ. Nhưng… bước đến bằng cách nào khi mình không nhìn thấy một lối đi? Cái này mới phiền.


Nếu trước mặt có một con đường, dù xa một chút tôi cũng không ngại. Chậm thì tôi đi chậm, mệt thì dừng lại một chút, miễn là biết mình đang đi đâu. Nhưng nếu trước mặt chẳng có đường thì sao? Mình đứng đó chờ? Hay tự tìm đường? Hay quay đi?


Mà nếu cứ ở lại với điều mình muốn, lâu thật lâu, thì đó gọi là kiên trì… hay là cưỡng cầu? Tôi cũng không biết nữa. Có lúc tôi nghĩ, chỉ cần tôi không làm phiền ông, không ép ông phải cho tôi điều gì, không bắt ông phải đáp lại tôi, vậy thì tôi thích bao lâu chẳng được. Cảm xúc của tôi mà, tôi giữ nó ở đây thì liên quan gì đến ai. Nhưng rồi tôi lại nghĩ… nếu mình cứ đứng mãi ở một nơi vốn chẳng hề có con đường, vậy có phải rồi một ngày nó sẽ trở thành chấp niệm không? Mà chấp niệm thật ra bắt đầu từ đâu nhỉ?


Từ lúc mình muốn một điều quá lâu? Hay từ lúc mình nhất định không chịu chấp nhận rằng điều mình muốn có thể sẽ không bao giờ thuộc về mình? Nếu tôi vẫn có thể sống cuộc đời của tôi, vẫn làm những việc mình cần làm, vẫn vui, vẫn học, vẫn bước tiếp… chỉ là ở một góc nào đó trong lòng vẫn còn thích một người, vậy có gọi là chấp niệm không? Hay chấp niệm chỉ bắt đầu khi cả cuộc đời mình cứ đứng yên ở đó, chỉ vì chờ một điều không biết có bao giờ xảy ra? Nghĩ đến đây tôi lại thấy khó thật. Bởi có những thứ nếu buông quá sớm thì người ta gọi là không đủ kiên trì.


Nhưng giữ quá lâu, người ta lại gọi là chấp niệm. Vậy rốt cuộc bao lâu mới là vừa đủ? Ai là người biết được? Người ta nói duyên khởi, duyên diệt. Nghe thì hay thật. Nhưng cái nhân duyên này… tôi đã có chưa? Hay từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi nghĩ rằng nó tồn tại?


Biết đâu chỉ vì tôi thích ông nên một ánh mắt cũng nhìn lâu hơn bình thường, một câu nói cũng nhớ lâu hơn bình thường, một lần tình cờ gặp nhau cũng bị tôi đem về nghĩ tới nghĩ lui. Rồi từ mấy chuyện nhỏ xíu đó, trí óc tôi tự nối chúng lại thành một câu chuyện. Có khi nào vậy không? Tôi nghĩ cái đáng sợ nhất không phải là mình thích một người. Mà là mình không còn biết được đâu là điều thật sự đang xảy ra, đâu là điều mình mong nó xảy ra. Nhưng nói vậy rồi tôi lại thấy không đúng. Bởi vì nếu cái gì cũng nghi ngờ là do mình tưởng tượng, vậy chẳng lẽ những cảm nhận của mình đều không đáng tin sao?


Mà nếu hoàn toàn tin vào cảm nhận của mình, biết đâu mình lại đang tự dệt nên một điều chưa từng tồn tại. Khổ thật. Duyên khởi duyên diệt là chuyện thường tình. Nhưng trước khi nói đến duyên diệt, ít nhất cũng phải biết mình đã từng có cái duyên ấy chưa chứ? Một sự gặp gỡ có phải là duyên không? Một người xuất hiện đúng vào một khoảng thời gian nào đó trong cuộc đời mình có phải là duyên không? Hay phải đến khi hai người cùng nhìn thấy nhau, cùng muốn bước về phía nhau, thì lúc đó mới thật sự gọi là nhân duyên?


Tôi không biết. Nghĩ một hồi lại quay về đúng chỗ cũ. Đi cũng không biết đi đâu. Ở lại thì không biết mình đang kiên trì, chấp niệm hay cố chấp. Thuận theo tự nhiên thì lại thấy mình quá thụ động. Còn chủ động bước tới… trước mặt lại chẳng thấy đường. Đúng là đôi lúc tôi tự dưng trở nên xa lạ với chính suy nghĩ của mình.


Mà thôi. Có lẽ có những chuyện hiện tại không cần phải hiểu cho bằng được. Ông vẫn ở đó thì tôi vui. Một ngày ông không còn ở đó nữa, chắc tôi cũng sẽ buồn một chút, rồi học cách quen. Còn chuyện đó là duyên, là chấp niệm, là kiên trì, hay chỉ đơn giản là tôi đang thật lòng thích một người… Có lẽ cứ để thời gian trả lời. Chúc ông thật bình an nhé.


2026.08.19
diên vỹ


Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Phần 1 — Chiếc xe già bị thương



 Ông biết đấy, như tôi đã kể, chiếc xe của tôi bị một bệnh rất kỳ lạ: đèn thắng phía sau cứ sáng mãi, tắt máy rồi mà nó vẫn không chịu tắt. Thế nên tôi dự định sáng thứ Bảy, tức là hôm nay, sẽ mang xe đến chỗ sửa để xem rốt cuộc nó đang giận dỗi điều gì. Chiều hôm qua trời trong, gió mát, lòng tôi cũng vui lắm. Về đến nhà, vì nhớ cái vụ đèn phía sau không tắt nên tôi cố tình lùi xe vào sân. Tôi nghĩ biết đâu hàng xóm đi ngang thấy đèn còn sáng thì sẽ không phải gõ cửa nhắc tôi rằng tôi quên tắt đèn nữa. Ở công ty cũng đã có người tốt bụng chạy ra báo tôi chuyện đó rồi, nên lần này tôi quyết định lùi xe vào cho yên tâm.

Thế nhưng đúng là đời không bao giờ để tôi được yên. Không hiểu vô tình thế nào, tôi lùi xe một cái... rầm! Âm thanh ấy thật sự không dễ nghe chút nào, nhưng điều buồn cười là lúc còn đang ngồi trong xe, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi lại không phải: "Chết rồi, mình đụng thùng thư", mà là: "Ủa... sao nghe giống tiếng kính vỡ vậy ta?" Tôi chỉ biết thở dài, lắc đầu với tay lái của chính mình. Xuống xe chạy ra phía sau nhìn, tôi đứng hình mất mấy giây. Đúng thật, nguyên tấm kính phía sau đã vỡ nát.

Điều kỳ lạ là nó không rơi xuống đất mà vẫn còn dính nguyên trên khung, chỉ là cả tấm kính đã nứt chi chít thành vô số mảnh nhỏ, nhìn vừa tội nghiệp vừa đáng thương. Phần viền xung quanh cũng bung ra từng mảnh. Tôi thử mở cửa cốp sau lên thì... ôi thôi... từng mảnh kính nhỏ rơi lách tách xuống khắp nơi. Đến cả phần khung phía trên của cửa cốp cũng đã nứt vỡ theo. Tôi chỉ biết đứng đó nhìn chiếc xe của mình rồi thành thật xin lỗi nó: "Tao đúng là không cố ý làm mày bị thương." Nhưng nghĩ lại thì xin lỗi cũng chẳng thay đổi được gì, dù có cố ý hay không thì chiếc xe vẫn không còn nguyên vẹn nữa rồi.

Tôi lại thở dài. Thôi... đi ngủ. Cả tuần làm việc mệt nhoài, mắt tôi lúc đó chỉ muốn nhắm lại. Chuyện gì thì để sáng mai tính tiếp vậy. Sáng hôm sau tôi thức dậy lúc năm giờ như thường lệ. Làm hết mấy việc lặt vặt trong nhà thì cũng gần tám giờ, ngoài trời vẫn đẹp như hôm qua, nắng nhẹ, gió mát, đúng kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn lái xe đi đâu đó thật xa. À... nếu chiếc xe còn nguyên.

Nhớ tới nó, tôi xách cuộn duct tape chạy ra ngoài. Việc đầu tiên là dán tạm phần khung phía trên của cửa cốp để nó đừng bung thêm, sau đó đeo bao tay, cẩn thận gỡ từng mảnh kính vỡ còn sót lại. Mỗi lần nhặt lên một mảnh, tôi lại nghĩ trong đầu: "Chà... thay cái kính này chắc cũng tốn bộn tiền đây." Rồi nhìn sang phần khung cửa cốp: "Còn cái này nữa... biết sửa kiểu gì đây trời..." Xong lại nhớ tới cái đèn thắng vẫn đang dở chứng: "Rồi cái này lại là bệnh gì nữa..." Ba vấn đề cứ thế xếp hàng trước mặt: kính, khung cốp và đèn thắng.

Tự nhiên ý nghĩ mua xe mới lại chạy ngang đầu, nhưng rồi tôi lại lắc đầu. Mua xe mới cũng không nỡ, đúng hơn là số tiền phải trả mỗi tháng khiến tôi hơi ngán. Tôi đã sống tự do quá lâu rồi, rất nhiều năm nay không phải đóng tiền xe hằng tháng. Cảm giác không mang theo một khoản nợ cố định mỗi tháng thật sự rất thoải mái. Nhưng nhìn lại chiếc xe của mình, nó giống một thương binh, không... có lẽ còn tệ hơn một thương binh nữa.

Suốt gần mười lăm năm qua, nó đã cùng tôi đi không biết bao nhiêu nơi, chịu không biết bao nhiêu lần tôi vô ý làm nó trầy xước, móp méo, xiêu vẹo. Vậy mà lần nào nó cũng âm thầm chở tôi về đến nhà. Tôi đứng nhìn nó khá lâu rồi tự nhiên nghĩ, có lẽ nó cũng đã chiến đấu đủ lâu rồi. Có lẽ... đã đến lúc nó được nghỉ ngơi. Thế là tôi dọn dẹp mọi thứ, thay quần áo rồi lái chiếc xe "thương binh" ấy đến đại lý Honda gần nhà. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: thôi thì... cứ đi xem trước đã.



2026.08.01
diên vỹ

Phần 2 — Một cuộc mặc cả đầy tiếng cười

 


Vừa bước xuống xe, một người đàn ông trung niên, chắc là người Mễ, đã mỉm cười bước đến chào tôi. Cách ông ấy bắt chuyện cũng giống như tất cả những người bán xe khác: rất niềm nở, rất thân thiện và rất đúng nghề. Tôi cười đáp lại rồi nói luôn mục đích của mình.

— Tôi chỉ muốn đi loanh quanh xem giá thôi. Tôi còn đang phân vân giữa Honda, Toyota và Nissan. Thật ra tôi đều thích cả ba hãng, cũng đều đã lái qua rồi. Hôm nay tôi chỉ muốn xem bên nào có chương trình tốt nhất. Nếu hợp lý thì tôi sẽ mua một chiếc SUV.

Ông ấy gật đầu hỏi tiếp:

— Sao cô lại muốn SUV?

Tôi cười.

— Tại tôi thích đi lang thang lắm. Tôi thích chạy đây chạy đó ngắm cảnh, nên cũng muốn chiếc xe rộng một chút. Biết đâu có hôm hứng lên, tôi còn ngủ luôn trong xe.

Ông ấy nghe xong thì bật cười. Có lẽ ông ấy cũng nhận ra cái ước mơ bé nhỏ nhưng hơi kỳ kỳ của tôi. Ông ấy chẳng nói thêm gì, chỉ đi một vòng rồi quay lại với một chiếc chìa khóa trên tay.

— Cô lái thử đi.

Tôi lắc đầu cười.

— Không cần đâu. Tôi biết chiếc xe này thế nào rồi. Cả năm nay, tháng nào tôi cũng thuê SUV để vừa lên thăm con gái, vừa tiện đi ngắm cảnh. Tôi biết cảm giác lái của nó rất tuyệt. Tôi chỉ muốn xem giá thật thôi, vì tôi còn phải đi vài nơi nữa.

Ông ấy cười lớn.

— Tôi biết cô muốn gì.

Rồi ông ấy chỉ vào chiếc xe.

— Nhưng nghe tôi đi. Trước tiên cứ lái thử đã. Ít ra cô cũng nên biết cảm giác lái một chiếc xe hoàn toàn mới.

Tôi đúng là dễ bị dụ. Nghĩ lại thì ông ấy nói cũng có lý. Muốn người ta giảm cho mình vài ngàn đô thì thôi, mình đành ngoan ngoãn làm một con nai vàng vậy. Thế là tôi cầm chìa khóa, còn ông ấy ngồi xuống ghế phụ. Y như tôi đoán trước, xe vừa chạy được một đoạn là ông ấy bắt đầu trò chuyện, hỏi đủ thứ trên trời dưới đất, vừa hỏi vừa khéo léo giới thiệu từng tính năng của chiếc xe.

Đến một lúc, ông ấy chỉ về phía chiếc gương rồi cười.

— Cô thấy không? Gương xe này đẹp lắm. Cô có thể trang điểm ngay trên xe. Xe mới cũng sẽ làm cô trông đẹp hơn.

Tôi phì cười.

— Ồ... cái đó tôi không cần.

— Sao vậy?

— Ở tuổi của tôi, sắc đẹp không còn là vấn đề nữa.

Ông ấy nhìn tôi.

— Vậy điều gì mới là vấn đề?

— Tôi quan tâm đến độ ngầu của bản thân hơn. Cho nên soi gương hả? Tôi không cần. Tôi vốn đã quá ngầu rồi.

Tôi vừa nói xong thì chính mình cũng muốn bật cười. Ông ấy lập tức gật đầu.

— Đúng! Đúng! Cô nói đúng.

Tôi biết thừa. Ông ấy đang bán xe cho tôi, dĩ nhiên đâu dám cãi khách hàng.

Đi thêm một đoạn, ông ấy hỏi:

— Sao hôm nay cô đi một mình?

Tôi hỏi ngược lại:

— Ủa? Một mình thì không đi xem xe được à?

Ông ấy cười.

— Ý tôi là... người đàn ông của cô đâu?

Tôi cười ngất.

— Chạy mất hết rồi.

Ông ấy "ồ" lên một tiếng.

— Vậy là cô sống một mình, đơn độc quá.

Tôi lắc đầu.

— Không, ông dùng từ sai rồi. Đó không phải là đơn độc, mà là tự do. Tự do quyết định mọi chuyện. Cho nên nếu hôm nay ông đưa giá hợp lý thì tôi sẽ toàn quyền quyết định có mua hay không, chẳng cần hỏi ý kiến ai cả.

Ông ấy bật cười rất lớn.

— Đúng. Cô nói đúng.

Nhìn cách ông ấy nói chuyện, tự nhiên tôi lại nổi hứng muốn chọc.

— Tới lượt tôi hỏi nhé.  Ông có tổng cộng bao nhiêu người vợ?

Tôi còn chưa nói hết câu thì ông ấy đã cười nghiêng ngả.

— Ý cô là... hiện tại hay tính luôn quá khứ?

Tôi cũng cười.

— Thôi tính luôn quá khứ cho nó oai.

Ông ấy chống cằm suy nghĩ vài giây rồi đáp rất tỉnh.

— Hình như... mười một người.

Tôi buột miệng.

— Ông cũng giỏi thật đấy.

Ông ấy phá lên cười rồi giải thích.

— Cô biết mà, mấy người nổi tiếng cũng có nhiều vợ lắm.

Tôi cười đến đau cả bụng.

— Ông yên tâm đi. Tôi không đánh giá đàn ông qua số lượng vợ của họ. Tôi thật sự nghĩ vậy. Dù ông có mười một người vợ hay một trăm mười một người vợ thì đối với tôi cũng không thành vấn đề. Phẩm giá của một người đàn ông không nằm ở chỗ họ có bao nhiêu phụ nữ, mà nằm ở chỗ họ có đủ trách nhiệm để lo cho từng người phụ nữ mà họ chọn hay không.

Nói xong, chính tôi cũng tự bật cười. Nghĩ lại thấy mình cũng buồn cười thật. Ông ấy đang cố dụ tôi mua xe, còn tôi thì đang cố dụ ông ấy giảm giá xe. Trong tình huống đó, dù ông ấy có một nghìn người vợ đi nữa, tôi cũng chẳng dại gì mà chống đối, vì việc đó hoàn toàn không có lợi cho tôi. Có lẽ ông ấy cũng hiểu ý nên cười thật lớn. Không khí trong xe tự nhiên nhẹ tênh, giống như hai người quen đang ngồi tán gẫu hơn là một người bán và một người mua.

Sau khi lái thử xong, ông ấy bắt đầu hỏi tôi về màu xe và các trang bị bên trong.

— Tôi lấy màu đen.

Ông ấy ngạc nhiên.

— Ủa? Lúc nãy tôi hỏi thì cô bảo cô thích màu bạc mà.

Tôi cười.

— Trời ạ... ông quên rằng tôi là phụ nữ sao?

Ông ấy nhìn tôi đầy khó hiểu.

— Khi phụ nữ nói thích một thứ gì đó...không có nghĩa là năm phút sau họ vẫn còn thích nó.

Ông ấy đứng sững mất một giây rồi bật cười lớn.

— Xin lỗi. Tôi quên mất chi tiết quan trọng đó.

Tôi cười tiếp.

— Thật ra màu tôi thích nhất vẫn là màu đen. Trắng với bạc cũng được. Ngoài ba màu đó tôi không chọn. À... nhưng nếu màu khác mà giá rẻ hơn thì tôi cũng đồng ý luôn.

Ông ấy lại cười. Lúc đó tôi mới để ý hàng mi của ông ấy rất dài, cộng thêm cái miệng quá lanh lợi của một người bán hàng lâu năm. Tự nhiên trong đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ: Bảo sao không có tới mười một người vợ. Tôi nhìn thẳng ông ấy rồi tự cười một mình, cố giữ vẻ mặt thật bình thường để ông ấy không biết trong đầu tôi vừa nghĩ cái gì.


2026.08.01
diên vỹ

Phần 3 — Đổi lấy tự do bằng... mì gói



Ông ấy đưa tôi vào văn phòng rồi bảo tôi ngồi chờ một lát để đi lấy bảng giá. Trong lúc đang ngồi nhìn quanh, bất ngờ có một cô bé chạy lại, cười tươi rồi chào tôi bằng đúng tiếng Việt. Tôi hơi ngạc nhiên. Đúng là ông ấy tâm lý thật. Ông ấy biết con người ta luôn có cảm tình với tiếng nói quê hương mình nên đã gọi cô bé ra nói chuyện với tôi. Giọng cô bé rất ngọt, lại còn rất trẻ và rất đáng yêu.


Trời ạ... Ông ấy đâu biết điểm yếu của tôi lại chính là mấy cô bé dễ thương như thế. Tôi vừa nhìn thấy đã buột miệng:


— Ôi, sao con dễ thương quá vậy. Giọng nói cũng ngọt nữa.


Cô bé nghe xong cười tít cả mắt rồi bắt đầu kể đủ thứ chuyện. Tôi cũng cười nói theo, hết chuyện này đến chuyện khác. Lúc đó tôi chỉ biết thở dài trong lòng. Hình như... tôi sắp ký giấy mua xe thật rồi. Tôi chỉ định đi xem giá thôi mà. Vậy mà từ tám giờ sáng, loanh quanh một hồi, đến gần hai giờ chiều tôi vẫn còn ngồi ở đây. Đúng là xem giá kiểu của tôi cũng hơi lâu.


Sau khi hoàn tất mọi thủ tục giấy tờ, chúng tôi cùng bước ra chỗ chiếc xe mới của tôi. Trong lúc ông bán hàng đứng bên cạnh chiếc xe, cầm điện thoại của tôi để giúp cài đặt mọi thứ—kết nối Bluetooth, thiết lập Wi-Fi và lo luôn những tính năng linh tinh đi kèm của một chiếc xe mới—thì cô bé mỉm cười rồi nhắc tôi:


— Dì nhớ chăm sóc xe mới nha. Đừng để nó tủi thân. Con thương xe của con lắm.


Tôi nghe xong chỉ biết cười. Rồi cô bé quay sang hỏi ông bán hàng:


— Ông đưa số điện thoại cho dì chưa?


Nói xong lại quay sang tôi.


— Còn số của con nữa. Dì phải lưu luôn nha.


Tôi cười ngất.


— Trời ơi... hai người lấy của tôi nguyên một đống tiền rồi, giờ còn bắt tôi giữ liên lạc nữa sao?


Cô bé tròn mắt.


— Ủa? Dì không lưu bạn bè hả?


— Không.


— Thiệt luôn?


— Thiệt.


— Dì không dùng điện thoại hả?


Tôi lại cười.


— Có dùng chứ... nhưng giữ liên lạc thì lười lắm.


Lúc đó ông bán hàng đang cầm điện thoại của tôi để kích hoạt mấy ứng dụng trên xe. Đã xác định hôm nay làm một con nai vàng rồi thì thôi, người ta muốn làm gì cứ để người ta làm. Tôi chỉ màn hình điện thoại rồi nói với cô bé:


— Con thấy không, trong điện thoại của dì còn mấy chục tin nhắn chưa mở. Mấy chục cuộc gọi nhỡ dì cũng chưa gọi lại.


Cô bé nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Tôi cười.


— Dì lười lắm. Dì chỉ dùng điện thoại khi dì cần thôi. Bình thường ngoài ông chủ của dì ra, ai gọi dì cũng không bắt máy. Ai nhắn tin dì cũng lười đọc.


Cô bé nghe xong ôm đầu.


— Trời ơi...


Rồi cô bé chỉ sang ông bán hàng, cười tinh nghịch hỏi tôi:


— Vậy còn ông ấy thì sao?


Tôi giả đò ngơ ngác hỏi:


— Ông ấy làm sao?


— Dì không định làm người vợ thứ mười hai của ổng à?


Tôi cười muốn đau cả bụng.


— Thứ mười hai cũng được.


Hai người cùng nhìn tôi.


— Nhưng với điều kiện... ông ấy phải bỏ chiếc nhẫn trên tay xuống trước.


Tôi ngừng một chút rồi nói tiếp.


— Và trả luôn hóa đơn tiền xe hằng tháng cho tôi.


Và tôi lại cười tinh nghịch , nói thêm :


— Mà tôi nghĩ chắc ông ấy làm không nổi đâu. Cho nên... số mười hai đó chắc không xảy ra.


Cả hai người họ cùng cười thật lớn. Không khí trong phòng lúc đó vui đến mức tôi cũng quên mất mình đang tiêu một khoản tiền không hề nhỏ. Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, ông ấy hướng dẫn tôi cài đặt đủ thứ trên xe. Từ kết nối điện thoại, Bluetooth, bảo hiểm cho đến mấy tính năng linh tinh khác, ông ấy đều làm giúp tôi hết. Đến lúc chuẩn bị ra về, tôi thành thật cảm ơn hai người. Dù biết chính hai người này vừa khéo léo dụ tôi ký một hợp đồng trị giá mấy chục ngàn đô... nhưng phải công nhận là họ rất dễ thương.


Trước khi tôi đi, cô bé còn dặn:


— Sau này mỗi lần dì đem xe tới thay nhớt hay bảo dưỡng, cứ nói tên ổng nha. Dì sẽ được nhiều ưu đãi lắm.


Tôi chỉ cười. Đợi hai người họ quay đi, tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình chiếc xe cũ. Chiếc xe đã ở bên tôi gần mười lăm năm. Một chiếc xe đã cùng tôi đi qua biết bao con đường, chở tôi qua biết bao giai đoạn của cuộc đời. Cũng là chiếc xe đã không biết bao nhiêu lần bị tôi vô ý làm trầy xước, móp méo, xiêu vẹo. Vậy mà lần nào nó cũng lặng lẽ chở tôi về nhà.


Tôi đứng nhìn nó rất lâu. Rồi nhìn sang chiếc xe mới. Thật lòng mà nói, tôi đã đắn đo rất nhiều. Mua thì cực. Không mua... cũng cực. Cuối cùng tôi nghĩ... thôi thì thử sống theo kiểu **vừa cực vừa thích** xem cảm giác thế nào. Ít nhất, mỗi lần muốn đi đâu thật xa, tôi sẽ không còn phải lo chiếc xe giữa đường lại nghĩ ra thêm một căn bệnh mới. Tôi mỉm cười, nhìn chiếc xe mới thêm một lần nữa. Đúng là... tôi thích nó vô cùng. Và từ nay, ông biết đấy... thức ăn của tôi chắc chỉ còn là... **mì gói thôi...!**



2026.08.01
diên vỹ


2026.09.06 @ 4:00 PM

  Ông biết không, tôi luôn thích một căn phòng yên tĩnh, sạch sẽ và gọn gàng. Nhưng trời ạ, chẳng hiểu sao tôi lại không có cách nào giữ căn...