Thứ Năm, 8 tháng 1, 2026

2026.01.08

 Hôm nay ông thế nào. Cả ngày tôi không thấy ông. Đến chiều, khi gần hết giờ, ông mới bước vào phòng ăn. Trước đó tôi đã nghĩ chắc hôm nay sẽ không gặp được. Nghĩ rất tự nhiên, không buồn, chỉ là một giả định bình thường. Vậy mà khi ông xuất hiện, tôi vẫn thấy đó là một may mắn. Một kiểu may mắn rất nhỏ, không đủ để làm thay đổi ngày hôm nay, nhưng đủ để khiến ngày đó không trôi qua một cách vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết ông đã quen dần với sự hiện diện của tôi chưa, hay ít nhất là quen với việc có một người luôn ở đó, không làm gì cả, chỉ nhìn thấy ông.

Phòng ăn hôm nay đông hơn thường lệ. Nhiều người, nhiều tiếng động, nhiều sự qua lại. Tôi ngồi yên, vừa ăn, vừa chơi game, vừa để ý đến nhịp tim mình. Tôi không cố ý đếm, nhưng tôi biết rõ từng nhịp một. Nó đều, không gấp gáp, không bất ổn. Cảm giác đó yên tĩnh và dễ thương. Nhưng khi ông bước ra khỏi phòng ăn, tôi nhận ra một khoảng trống rất nhanh. Không phải buồn, cũng không hẳn là hụt hẫng, chỉ là cảm giác thiếu đi một điều gì đó. Lạ ở chỗ, ông vốn đâu có làm gì. Ông chỉ hiện diện.

Có những lúc tôi thắc mắc không biết ông ăn uống thế nào. Ông mang đồ ăn ra xe ăn, hay về nhà ăn, hay ra ngoài tiệm mua đồ ăn. Tôi hiếm khi thấy ông ngồi lại ăn trong phòng ăn. Tôi cũng không biết ông có kén ăn không. Còn tôi thì không rõ mình có kén hay không, nhưng tôi biết mình rất dễ ăn. Có lẽ vì lúc nào tôi cũng đói. Tôi ăn gì cũng thấy ngon. Cái trứng cũng ngon. Củ khoai cũng ngon. Chỉ cần được ăn là thấy ngon.

Buổi tối, sau bảy giờ ba mươi, tôi không ăn nữa. Tôi chỉ uống nước nóng. Trừ những hôm thật sự không thể ăn đúng giờ, tôi mới ăn trễ hơn một chút. Buổi sáng thì đến mười giờ ba mươi tôi mới bắt đầu ăn lại, nên lúc đó tôi đói đến mức thấy mọi thứ đều đáng quý. Người ta nói bao tử cần được nghỉ ngơi, các cơ quan bên trong cũng cần được nghỉ ngơi. Ăn đêm là bắt chúng làm việc quá tải. Tôi không nỡ. Và tôi cũng nhận ra là mình thật sự không cần ăn ban đêm. Chỉ khi có những dịp rất cụ thể, như ăn cùng em gái hay công ty đãi ăn sáng, tôi mới phá lệ. Còn lại, tôi đi đúng theo trình tự mình đặt ra.

Năm nay tôi sống có quy luật hơn hẳn. Tôi ăn đúng giờ, nghỉ đúng giờ. Ngày trước tôi rất tùy tiện. Muốn ăn lúc nào thì ăn, muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ. Công việc không ép tôi phải đúng giờ. Nhưng rồi tôi tự đặt ra luật cho mình, rất nhiều luật, rất nhiều trình tự, chỉ để xem bản thân có theo nổi hay không. Hóa ra theo được hết. Mọi người hỏi tôi sao có thể làm được, như chuyện không ăn đêm. Tôi nói đơn giản: tự nói với mình là không ăn, thì cơ thể sẽ nhớ là không ăn. Có người hỏi tôi có thèm bánh kẹo không. Tôi cười, nói mình đâu phải con nít mà thèm là phải ăn. Đã nói là không ăn đêm thì không ăn thôi.

Họ hỏi tôi làm sao ngăn cơn thèm. Tôi nói chỉ cần nghĩ đến bao tử bị bắt làm việc quá sức là tôi không nỡ nữa. Mọi người tưởng tôi nói đùa, nhưng tôi nói thật. Tôi cũng nói rằng đã lớn chừng này tuổi rồi, muốn làm gì mà không làm được. Họ bảo không dễ. Tôi lại thấy chẳng có gì khó. Những chuyện nhỏ nhặt trong đời sống đối với tôi rất đơn giản. Khó là làm giàu. Còn thức dậy đi làm khi ngủ có bốn tiếng, hay không ăn đêm, hay đi bộ mỗi ngày, mấy chuyện đó quá dễ.

Có người bảo họ không thể ra khỏi giường. Tôi nói chỉ cần nghĩ đến việc nếu đi làm trễ thì không có tiền tự nuôi thân, không ai nuôi mình cả, thì tự nhiên sẽ dậy được. Họ cười, bảo tôi cái gì cũng nghĩ đơn giản. Tôi vẫn không hiểu vì sao lại phức tạp. Đi bộ chiều nếu trời lạnh thì vào phòng tập đi trên máy. Tiền phòng tập mỗi tháng hai mươi lăm đồng. Có người nói nhiều. Tôi nói một cây kẹo đá đã ba đồng rồi, hai mươi lăm đồng để có chỗ đi bộ là quá rẻ. Họ vẫn bảo đời không đơn giản như vậy. Tôi lại thấy mỗi ngày vốn dĩ rất đơn giản.

Tôi cũng tự hỏi ông thì sao. Ông có sống nghiêm túc không. Có nhiều luật lệ cho bản thân không. Và khi người khác không đi theo luật của ông, ông có khó chịu không. Tôi thì luôn nghĩ ai cũng có quyền chọn cách sống. Tôi không bắt ai đi theo tôi. Nhưng tôi rất dị ứng với việc bị xâm phạm không gian riêng. Chỉ cần giữ đúng khoảng cách, tôi thấy mọi thứ đều ổn.

Tôi từng nghĩ, nếu một hay hai năm nữa, ông có thể làm bạn với tôi không. Chỉ là bạn thôi. Đi bộ cùng nhau. Uống cà phê. Ông kể tôi nghe cuộc đời ông. Tôi ngồi đó viết lại. Tôi tin mỗi cuộc đời đều có rất nhiều điều thú vị, chỉ là ít khi có người chịu ngồi nghe.

Như hôm thứ Ba, sau một ngày nghỉ, tôi quay lại làm việc. Ông chủ gọi tôi lại, giận dữ, nói không ai hiểu ông nói gì, đơn hàng đã dặn rồi mà ai cũng hỏi lại, người bán hàng của tôi cũng không trả lời thư. Tôi thấy buồn cười. Tôi cầm mấy đơn hàng ông đang cầm, về bàn xem, mở email đọc. Mọi thứ rất rõ. Người bán hàng đã viết rõ ràng: đơn tám mươi máy bị hủy, image đã load rồi, nên dùng image đó cho hai đơn khác, một ba mươi, một năm mươi. Chỉ vậy thôi.

Tôi quay lại nói lại cho ông chủ. Ông bảo khó. Mọi người quay sang nói với tôi rằng với tôi thì cái gì cũng dễ. Tôi nói trong thư đã ghi vậy. Họ cười, bảo chỉ có tôi mới thấy đơn giản. Ông chủ nói không cần biết, tôi lo đi. Tôi cười, nói đơn giản vậy mà ông bực làm chi. Ông nói ngay cả cách tôi cười cũng làm ông bực. Tôi nghĩ ông ấy đôi lúc giống một đứa trẻ. Ngoài làm việc, tôi còn phải dỗ dành ông ấy nữa. Nghĩ cũng buồn cười.

Hôm nay tôi tự hỏi ông về mấy giờ. Dạo này hình như ông vào sớm. Vào sớm thì về sớm. Khi về nhà, ông làm gì. Ông có nuôi cá hay trồng cây không. Tôi đang muốn mua cá nuôi, trồng vài cây nhỏ trong nhà. Tôi không giỏi chăm sóc sinh vật. Cây tôi mua đều chết. Có lẽ vì tôi quên tưới nước. Tôi không thích thú cưng. Tôi thấy mình còn chưa chăm sóc bản thân thật tử tế, thì chăm thêm sinh vật khác làm gì.

Hôm nay tôi không làm đêm. Trời mát. Tôi đi bộ. Trên đường về có thể ghé chợ mua trái cây. Ngày mai thứ Sáu. Rồi cuối tuần lại không thấy ông. Tôi không thích điều đó, nhưng cũng hiểu. Có lẽ ngay từ đầu tôi đã khiến ông sợ. Giờ có làm gì cũng không thay đổi được. Tôi không biết làm gì khác ngoài sống đời mình và viết lại cảm xúc.

Có thể ông sợ tôi tiến lại gần. Sợ tôi làm mất tự do của ông. Sợ hình ảnh nghiêm trang của ông bị phá vỡ. Tôi không biết. Tôi chưa từng theo đuổi ai. Thường là người ta thích tôi, tôi thì nhận hoặc từ chối. Nếu ai không thích tôi, tôi cũng không nghĩ tới họ nữa. Tôi không thích để cảm xúc bị kéo đi, bị phiền muộn. Cuộc đời đủ nhiều phiền muộn rồi.

Nhưng tôi nhận ra một điều rất lạ: khi một người không thích mình, hóa ra lại thú vị. Có nhiều tình huống nhỏ, đáng yêu, không dự đoán được. Tôi không biết ngày mai ra sao. Nhưng hôm nay tôi vui. Chỉ cần thấy ông, tôi đã thấy đủ để cảm ơn cuộc đời. Những thứ khác tôi không cần. Tôi không cần gì từ ai. Tôi tự lo được cho mình, cả cảm xúc. Nếu ông thật sự không thích tôi, thì cùng lắm vài chục năm nữa, cả tôi và ông cũng rời khỏi thế gian này. Nghĩ vậy thì thấy chẳng có gì để phiền muộn cả.


diên vỹ
2026.01.08

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.14

  Nếu ông biết rằng chỉ riêng sự hiện diện của ông thôi — không cần lời nói, không cần hành động, thậm chí không cần ánh mắt — cũng đã đủ kh...