Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026

2026.01.12 @ 10:10 AM



 Hôm nay, vừa mở máy lên thì hệ thống báo ông nghỉ phép. Tôi cứ nghĩ ông sẽ nghỉ hẳn một tuần, hóa ra chỉ có hai ngày thôi sao. Một thông tin rất nhỏ, nhưng đủ làm cho buổi sáng của tôi chệch đi một nhịp. Trong một không gian không có sự hiện diện của ông, mọi thứ bỗng trở nên nhạt nhẽo đến kỳ lạ. Không phải buồn theo nghĩa rõ ràng, mà là một thứ nhàm chán kéo dài, lặng lẽ, khiến tôi chỉ biết thở dài cho qua. Dĩ nhiên tôi vẫn phải làm việc, vẫn phải đi ra đi vào, vẫn hoàn thành những chuyển động cần thiết để một ngày được gọi là “trôi qua”. Nhưng sự trống vắng ấy thì không thể phủ nhận — nó hiện diện rất rõ, và khó chịu một cách âm thầm. 


Cuộc đời dường như luôn dạy tôi một điều rất lạnh lùng: dù khó chịu đến đâu, một ngày vẫn sẽ đi hết phần đường của nó. Và trong thế gian này, không có sự hiện diện hay vắng mặt của một cá nhân nào đủ sức làm thay đổi nhịp điệu của đời sống. Nắng vẫn lên, mây vẫn trôi, gió vẫn thổi. Con người và sự vật xung quanh vẫn tiếp tục những chuyển động lặng lẽ, đều đặn, không cần chờ đợi ai cả. Chỉ có trái tim tôi là bỗng dưng không biết nghiêng về đâu. Nhưng trái tim tôi có nghiêng hay không thì rốt cuộc cũng đâu ảnh hưởng gì đến thế giới này, đúng không? Nếu ngay cả ông — người mà tôi để lòng mình nghiêng về — cũng không hề bị lay động bởi điều đó, thì tôi còn biết nói gì thêm nữa. Nghĩ đến đây, tôi thấy mọi lập luận đều trở nên thừa thãi. Nhưng như tôi đã từng nói với chính mình, không ai có thể ép một người mình thích phải thích lại mình. Việc trái tim tôi nghiêng về phía ông là chuyện của nó, không phải là một quyết định có thể điều khiển bằng lý trí. Tôi, ngoài việc lắng nghe từng nhịp rung của nó trong lồng ngực, thì cũng chỉ có thể bất lực, im lặng và quan sát cảm xúc của mình trôi qua từng ngày. Nếu nó còn, tôi giữ. Nếu nó tan, tôi không đuổi theo. Tôi không muốn trở thành người níu kéo chính cảm xúc của mình, bởi ngay cả điều đó cũng là một dạng cưỡng ép. Tôi chỉ tò mò một điều rất nhỏ: nếu sau này, vì một lý do nào đó, tôi mãi mãi không còn thấy ông nữa, thì cảm xúc trong tôi sẽ đi về đâu. Nó sẽ tan rất nhanh, hay sẽ ở lại như một thói quen cũ chưa kịp bỏ? Tôi không cố tìm câu trả lời. Tôi chỉ ghi nhận câu hỏi ấy tồn tại, như một khả năng nằm yên đâu đó trong tương lai. 


Sáng nay đáng lẽ có một cuộc họp, nhưng rồi họ hủy. Tôi lười đến mức không còn hứng thú để bắt đầu bất cứ việc gì ngoài những việc bắt buộc. Cả không gian như bị phủ lên bởi một lớp trống rỗng và nhàm chán lan ra rất chậm, nhưng rất đều. Tôi không chống cự, cũng không tìm cách xua đi. Tôi chỉ để nó ở đó, giống như cách người ta chấp nhận thời tiết xấu — không thích, nhưng cũng không làm gì được. Chúc ông một ngày bình an. Còn tôi thì quay lại với công việc quen thuộc, nhàm chán của mình — thứ ít nhất vẫn còn ở đó, ổn định và không đòi hỏi tôi phải có thêm cảm xúc nào khác.


diên vỹ
2026.01.12 @ 10:10 AM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.14

  Nếu ông biết rằng chỉ riêng sự hiện diện của ông thôi — không cần lời nói, không cần hành động, thậm chí không cần ánh mắt — cũng đã đủ kh...