Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

2026.01.14

 

Nếu ông biết rằng chỉ riêng sự hiện diện của ông thôi — không cần lời nói, không cần hành động, thậm chí không cần ánh mắt — cũng đã đủ khiến một linh hồn vui đến như vậy, ông có bằng lòng suốt một đời chỉ làm đúng một việc ấy hay không? Nghĩ đến đây, tôi tự bật cười với chính mình. Một ý nghĩ vừa ngây ngô vừa buồn cười. Nhưng lạ thật, nó lại chân thành đến mức tôi không thể gạt đi.


Thật ra tôi không cần gì ở ông cả. Tôi chưa từng cần. Tôi chỉ cần trong không gian ấy có ông hiện diện. Chỉ cần biết rằng ông đang tồn tại đâu đó gần mình, cùng chung một bầu không khí, cùng chung một khoảnh khắc rất bình thường của đời sống. Tôi không cần thêm điều gì khác, bởi tôi hiểu con người vốn không dễ biết đủ. Khi đã có một thứ, họ sẽ muốn thêm một thứ nữa. Khi đã được một chút, họ lại mong nhiều hơn. Tham lam đó là bản chất của con người — và tôi cũng vậy thôi. Tôi không đứng ngoài điều đó. Có lẽ vì hiểu mình quá rõ nên tôi không dám mơ ước gì xa xỉ. Tôi sợ chính lòng tham của mình, sợ nếu cho phép bản thân đòi hỏi thêm, mọi thứ đẹp đẽ này sẽ lập tức vỡ vụn. Ông thấy có đúng không?


Tôi vẫn chưa thật sự khỏe lại. Cơ thể tôi không đau ở đâu cụ thể, cũng không ho, không cảm, không sốt. Chỉ là một cảm giác mệt mỏi rất mơ hồ, rất khó gọi tên, như thể năng lượng trong người đã bị rút cạn từ lúc nào đó mà tôi không hề hay biết. Nhưng đêm nay tôi vẫn sẽ đi làm. Tôi nghĩ mình đã chiều chuộng bản thân quá nhiều rồi. Tôi không hiểu vì sao cái cảm giác không khỏe này cứ kéo dài mãi, nhưng thôi, ráng thêm hai ngày nữa. Chỉ cần thêm hai ngày thôi, tôi sẽ có ba ngày ở nhà — để ngủ, để uống thuốc, để không phải cố gắng trở nên mạnh mẽ thêm một chút nào nữa.


Hôm nay trời lạnh. Vì vậy tôi chỉ đi bộ khoảng mười lăm phút rồi quay vào. Cả ngày tôi hầu như không ra ngoài nhiều. Tôi không biết vì sao tâm trạng mình cứ buồn buồn như thế — không phải buồn theo kiểu đau đớn, mà là một thứ buồn nhạt, mỏng, lặng lẽ phủ lên mọi thứ. Còn thân thể tôi thì nặng nề, rã rời, như thể mỗi chuyển động đều cần cân nhắc. Có lúc tôi nghĩ, hay là ai đó đã vô tình hút hết năng lượng của tôi rồi? Nghĩ vậy lại thấy buồn cười, nhưng cảm giác thì vẫn còn nguyên ở đó.


Còn ông, hôm nay chắc ông bận rộn lắm phải không? Tôi đoán vậy. Ông lúc nào cũng bận, luôn có việc để làm, luôn có những điều cần hoàn thành. Tôi không biết trong những bận rộn ấy, có khi nào ông chợt dừng lại một giây, để nghĩ đến điều gì đó rất nhỏ, rất riêng cho mình hay không.


Cảm ơn sự hiện diện của ông nhé. Có thể ông không hề biết, và có lẽ cũng sẽ không bao giờ biết, nhưng chỉ chừng ấy thôi — chỉ việc ông tồn tại — cũng đã đủ khiến tôi vui hơn rất nhiều. Không cần thêm gì cả. Thật sự là không cần.


Còn ông thì sao? Lúc này, điều gì mới có thể khiến ông cảm thấy vui? Một khoảnh khắc yên tĩnh, một buổi chiều trôi qua nhẹ nhàng, hay chỉ đơn giản là được ở yên với chính mình?


Chúc ông một buổi chiều thật bình an.


diên vỹ
2026.01.14

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.14

  Nếu ông biết rằng chỉ riêng sự hiện diện của ông thôi — không cần lời nói, không cần hành động, thậm chí không cần ánh mắt — cũng đã đủ kh...