Ông biết không… có những lúc cuộc sống này đột ngột trở nên mong manh đến mức người ta không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Trong nhóm chúng tôi có bốn người. Ông chủ làm việc trực tiếp với khách hàng, định giá và xác định mỗi đơn hàng cần làm gì. Còn tụi tôi — mỗi người quen project nào thì làm project đó. Riêng những đơn hàng có vấn đề thì chia ra, mỗi người phụ trách một chi nhánh. Tuần rồi… tôi cũng không nhớ rõ là thứ Năm hay ngày nào, chỉ nhớ là hình như là thứ Năm.
Mỗi ngày tụi tôi đều có những cuộc họp với các chi nhánh khác để cập nhật thông tin, những đơn hàng cần giải quyết, những đơn hàng gấp. Trong những cuộc họp đó, tôi rất ít khi lên tiếng, vì không phải chi nhánh tôi phụ trách. Hôm đó, người phụ trách chi nhánh Cali lại vướng việc khác, không thể có mặt trong cuộc họp. Sau khi mọi người trao đổi vài việc cần thiết, tôi lên tiếng hỏi lại cho rõ tình hình, rồi nói ngắn gọn: bên này đang bận hết, không tham gia sâu được. Những đơn hàng chưa cập nhật tôi sẽ xử lý sau. Nếu có câu hỏi thì cứ nói, còn không thì mình kết thúc để ai về việc nấy.
Boss A bật cười, rất thoải mái: “Vậy thì tốt quá rồi, chúc cô một ngày vui nhé.” Tôi cũng chào lại. Một cuộc họp bình thường. Một câu nói bình thường. Một ngày cũng bình thường như bao ngày khác. Không ai nghĩ đó là một trong những lần cuối. Chiều nay, sau khi đi bộ xong, tôi quay trở lại làm việc.
Vừa bước vào thì thấy chị chủ đi ra, trông mệt mỏi. Tôi hỏi theo thói quen. Chị nói chị mệt, rồi hỏi tôi: “Ông chủ của em có nói gì về Boss A bên Cali chưa?” Tôi trả lời rất nhẹ: “Chưa… ủa, anh ấy định qua đây làm à?” Chị dừng lại một nhịp. Rồi nói: “Không… anh ấy qua đời rồi.”
Mọi thứ trong đầu tôi như bị cắt ngang. Không phải đau. Không phải hoảng. Chỉ là… trống. “Tuần rồi mình mới nói chuyện mà?” “Ừ… mới nói. Nhưng nghe nói anh ấy ngủ rồi… không dậy nữa.” Chỉ vậy thôi.
Không báo trước. Không dấu hiệu. Không có một đoạn chuyển nào để người ta kịp hiểu. Một người vừa còn ở đó — bỗng nhiên không còn nữa. Tôi hỏi thêm vài câu, rồi để chị về. Quay lại chỗ làm, hỏi vài người xung quanh. Có người biết, có người chưa. Nhưng tất cả đều giống nhau — đều bất ngờ.
Không ai chuẩn bị cho chuyện này. Buổi chiều, khi ông bước vào phòng ăn, Boss T đang đứng đó nói với tôi vài câu về chuyện ấy. Anh ấy nói chậm hơn bình thường, như thể phải lựa từng chữ. Mấy tháng trước còn gặp, còn nói chuyện, vậy mà bây giờ không còn cơ hội nữa. Nói đến đó, anh ấy dừng lại.
Ánh mắt không nhìn thẳng, mà lệch đi một chút, như đang nhìn vào một chỗ nào đó không có gì. Khoảng lặng rất ngắn. Nhưng đủ. Tôi chỉ cười nhẹ. Rồi nhìn sang — thấy ông bước vào phòng ăn.
Ông vẫn như mọi khi. Vào, lấy cà phê, xoay người, rồi quay đi. Mọi thứ bình thường đến mức không có gì để giữ lại. Tôi đứng đó… nhìn theo. Chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ thôi — tôi muốn bước đi cùng ông một chút. Không cần gì nhiều.
Chỉ một câu chào, một câu hỏi thăm sức khỏe, hay im lặng… cũng được. Rồi tôi tự cười. Không bước. Ý nghĩ đó dừng lại gần như ngay lập tức, trước khi kịp thành hành động.
Tôi đứng yên… nhìn theo bóng lưng của ông khuất dần sau cánh cửa phòng ăn. Nhẹ đến mức nếu không để ý, người ta sẽ nghĩ chẳng có gì xảy ra. Nhưng tôi biết… nếu tôi ngồi xuống và viết những dòng này, mắt tôi sẽ mờ đi. Cho nên tôi không ngồi lại.
Tôi đợi. Khoảng mười phút sau — khi tôi biết chắc là ông đã ngồi vào xe của ông rồi — tôi mới bước ra, đi về phía xe của mình. Nói thật… gặp ông, tôi rất vui. Nhưng trong lòng tôi lại luôn có một cảm giác rất lạ.
Không hẳn là lo. Cũng không hẳn là sợ theo kiểu rõ ràng. Chỉ là một thứ gì đó khiến tôi luôn dừng lại trước khi bước tới. Tôi sợ… ông sẽ hiểu sai sự hiện diện của tôi.
Sợ rằng một bước đi rất nhỏ của tôi — trong mắt ông — lại trở thành một điều gì đó khác hẳn. Sợ rằng cái nhẹ nhàng mà tôi nghĩ là “chỉ một chút thôi”… lại trở thành một điều khiến ông phải tránh. Nên tôi luôn dừng lại trước khi mọi thứ kịp xảy ra.
Cái cảm giác vừa vui vừa sợ đó… rất khó hiểu. Giống như đứng gần một thứ mình thật sự muốn chạm vào — nhưng lại biết rõ rằng chỉ cần chạm vào thôi… mọi thứ có thể sẽ không còn giữ được như lúc này nữa. Ông nói xem… cuộc đời mong manh đến vậy sao.
Chỉ cần một giấc ngủ… rồi không bao giờ tỉnh lại nữa — thì những gì còn lại là gì? Một vài câu chưa nói. Một vài khoảnh khắc tưởng sẽ còn lặp lại. Một vài con người… vẫn nghĩ là còn đó. Ông nói xem… cái cảm giác đó sẽ thế nào.
Không phải là chưa kịp. Mà là chưa từng. Chỉ cần nghĩ đến thôi… đã thấy trong lòng có một chỗ lặng đi. Ngày mai… vẫn sẽ đến. Vẫn là phòng ăn đó.
Vẫn là những bước chân đi qua. Vẫn là những câu chào rất bình thường. Chỉ là… không ai biết, trong tất cả những điều tưởng như vẫn lặp lại ấy — có thứ gì đó đã âm thầm biến mất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét