Ông biết không, từ bé tôi đã là một người rất nghiêm túc. Đối với tôi, mọi thứ đều phải chỉn chu, ngay ngắn, đúng luật và đàng hoàng. Thế mà chẳng biết cuộc đời đã va chạm tôi kiểu gì, cuối cùng lại biến tôi thành một người ồn ào đến mức chỉ cần tôi nghỉ làm một hai ngày là có người lại nói với tôi: “Cô biết không, khi cô không có ở đây, mọi thứ yên tĩnh đến mức buồn chán.” Mà ông biết đấy, tôi có thấy mình ồn ào gì cho lắm đâu. Tôi thậm chí còn nghĩ mình rất lười nói chuyện, phần lớn thời gian chỉ im lặng. Nhưng hình như mọi người trong công ty đều đồng loạt bác bỏ nhận định đó của tôi.
Ví dụ như hôm nay, vừa bước qua cổng an ninh, cô an ninh đã nói với tôi đúng câu ấy, sau đó cô ấy hỏi: “Cuối cùng cô nghỉ hai ngày làm gì vậy?” Tôi cười ngất: “Đi ra tòa đó.” Cô ấy ngạc nhiên hỏi: “Cô lại phạm tội gì à?” Tôi cười bảo: “Phạm tội thì không có, chỉ là cỏ ở sân sau nhà tôi cao hơn tôi một chút thôi, có vậy mà cũng viết giấy bắt tôi ra tòa.” Cô ấy trợn mắt: “Cao hơn cô luôn à?” Một người an ninh khác chen vào: “Sao cô không thuê người ta tới làm?”, tôi lắc đầu bảo: “Tốn tiền lắm.”
Rồi tôi kể thêm: “Ông thẩm phán hỏi tôi bình thường ai dọn sân vườn cho tôi, tôi nói là bạn trai cũ, nhưng chúng tôi chia tay gần năm năm rồi.” Nghe đến đó, ông ấy gật gù rồi bảo: “Giờ thì tôi hiểu tại sao rồi.” Mấy người an ninh nghe xong cười ngất, rồi cô an ninh nọ lại nói: “Tôi khác cô, tôi có đàn ông nên…” Tôi liếc cô ấy và nói: “Cô cất kỹ đàn ông của cô nhé, không thì…” Thế là cả đám lại cười thêm một trận. Thật ra bình thường tôi cũng chỉ trả lời qua lại vài câu ngay lúc đó thôi, nhưng có lẽ chính vì cái tính hay đáp lại như vậy nên mọi người rất thích chọc tôi, hoặc cũng có thể vì một lý do nào đó mà chính tôi cũng không biết.
Khi tôi vừa bước vào bộ phận của mình, hai người đàn ông làm ở đó chào tôi rồi nói: “Sao cô lại đi làm thứ Sáu? Nghỉ thì nghỉ luôn thứ Sáu đi chứ.” Tôi chỉ cười, sau đó trong lúc chúng tôi nói chuyện vài câu, người đàn ông thấp bé quay sang người đàn ông cao to rồi nói: “Anh giàu có như thế, chia cho tôi bớt tiền đi.” Nghe đến đó, tôi lại không thể không chen vào: “Ai đời đàn ông lại mang tiền cho đàn ông. Theo đúng thứ tự thì ông ấy phải mang tiền cho một người phụ nữ trước, sau đó người phụ nữ đó sẽ lấy tiền của ông ấy chuyển sang cho ông, như vậy mới hợp lý.” Tôi vừa nói xong, cả hai người họ lại cười ngất. Có lẽ tôi không thật sự là một người ồn ào, tôi chỉ quen im lặng cho đến khi có ai đó chọc đúng chỗ, rồi tự nhiên trong đầu lại bật ra một câu chẳng biết từ đâu tới. Nghĩ cũng buồn cười, từ một đứa trẻ lúc nào cũng muốn mọi thứ nghiêm chỉnh và ngay ngắn, cuối cùng lại lớn thành kiểu người mà chỉ cần nghỉ làm hai ngày, người ta đã bắt đầu than rằng chỗ này yên tĩnh quá.
2026.09.04diên vỹ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét