Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

chờ





Người cho ta nửa nụ cười
Để dành ru những phận đời lênh đênh
Mắt khuya có kẻ chợt buồn
Ai người ngồi bến sông Tương tiếc thầm…


phận đời lênh đênh - Kiều Giang



chỉ là một cuộc trăm năm
thoáng như gió bụi xa xăm mịt mờ
chỉ là ba bốn vần thơ
mà đôi khi cũng ngẩn ngơ với mình


ta - người ừ hãy cứ tin
đời còn một chổ để tình nở hoa
đâu cần phải lắm thiết tha
đâu cần nhung nhớ mới là tình yêu 


Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

vu vơ cuối năm






giá như buổi ban đầu anh nói yêu em
và đốt cháy hồn em bằng ngọn lửa
để em hoá con thiêu thân tìm anh làm điểm tựa
thì cuộc đời nay có khác hơn không ? 



hay cuộc tình nào rồi cũng long đong
phận gái luôn gặp nhiều trắc trở
những yêu thương chỉ là cái cớ
sống cùng đời mới thấm thía niềm đau 



lửa tim người




Ta đứng đó bên em,
dòng sông sầu muôn thuở
Không biết một ngày kia
ta có còn can đảm nữa
Để nhìn em
suối lệ đã khô rồi...


màu mắt ấy lưu ly - Kiều Giang


từ khi biết cuộc đời
ta đã hiểu thế nào là im lặng
cuộc sống vẫn cứ xoay theo ngày tháng
nghĩa yêu thương cũng chẳng nặng bao cân 


nợ




yêu nhau là chỉ nhìn nhau thôi
bao nhiêu đó cũng như là rất đủ
đời vẫn còn lắm nợ
ta trả đến bao giờ để thoát được hở anh ?


Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

anh và kỷ niệm ...!



 

đôi ngày nữa lại sang một năm .....!
tôi có thêm một năm kỷ niệm ...
miền ký ức bày ra đong đếm
có hình ảnh nào tôi xóa được cho đâu


Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

mai giáng sinh



mai giáng sinh rồi,
tôi ngồi lại nơi đây
không món quà cho anh,
chẳng một lời chúc gởi
năm tháng cứ trôi, mà tôi vẫn đợi
một chút tình dư từ tiền kiếp xa xôi




Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

mua đôi giọt lệ




Hỡi người tri kỷ kim bằng
Lụy chi mà mượn mây giăng giọt buồn ?

cát bụi muôn trùng - Kiều Giang


đưa tay hứng giọt mưa tuông
đành rằng phiền muộn đã buông theo dòng
nhìn mây tứ hướng thong dong
nhìn đời lẳng lặng, nhìn đông ...chợt sầu

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

lại thêm một năm






lại một năm nữa sắp trôi qua
anh sẽ trả lại cho tôi không... những mảnh tình đã vỡ
từng bảo là duyên nợ
thế mà đời vẫn chia cách anh - tôi



nhìn lại nửa cuộc đời ...
lắm ước mơ và nhiều nuối tiếc
tôi vẫn cùng chữ câu miệt mài ghi - viết
anh vẫn cùng đời vay trả, trả vay

đếm chữ cùng đêm




tôi ngồi đếm chữ cùng đêm
sao rơi mấy bận biết tìm nơi đâu
mơ nào dệt ở chữ câu
mơ nào rớt giữa dòng sâu cuộc đời

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

thôi yêu






thôi em về lại làm cơn gió
bỏ hẳn sau lưng những mảnh sầu
ngày mai bên phố mưa và nắng
kỷ niệm chẳng còn để nhớ nhau


thôi em xóa hết dòng thư cũ
xóa những buồn vui cả một thời
ngày mai bên phố vô tình gặp
dẫu có nhìn nhau lệ chẳng rơi

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

vần thơ người




Em là loài chim, hót trong mùa xuân vĩnh cửu
Dưới đôi cánh kia là men rượu tình anh
Anh vẫn nhắp cô liêu từng đêm thẳm
Trong rừng em, thơm trái mộng chưa thành
               Men rượu cho tình anh - Kiều Giang



men rượu nào từng say khướt hồn ta
cạn một chén, lòng khát khao thêm một chén
dẫu rằng không thốt câu hò hẹn
mà ta như chờ đợi cả một đời 



Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

lời yêu chẳng gởi






ta sẽ chẳng để lời yêu bay theo gió
e người nhận rồi tình sẽ mất màu tươi
câu thương nhớ chỉ hoà cùng con chữ
bởi tình yêu nào rồi cũng vội vã đánh rơi


nửa giấc mơ




Trời chẳng cho ta một chút tình
Cho hồn chết lặng được hồi sinh
Ngày mai trong kiếp đời băng giá
Nửa mảnh tình em, ta cũng xin !
            Nửa mảnh tình em - Kiều Giang

nửa mảnh tình ta ...anh muốn xin ?
cho không hay cứ giữ riêng mình
để đêm trăn trở , ngày thương nhớ
mặc tháng năm dài, ta lặng thinh


nửa mảnh tình ta





ừ thôi không hẹn những ngày sau
lo mơ chẳng đặng, bạc mái đầu
trăm năm ai sống mà không tiếc
nhưng hỏi bao giờ ta có nhau ?


còn đâu nữa





còn đâu nữa buổi ban đầu thắc thỏm
những chờ mong đốt cháy tim lòng
câu từ giả dường như không nỡ thốt
sợ đi rồi tim lưu luyến ngóng trông


Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

vở kịch tình yêu




Nếu tình là vở hài kịch phù phiếm
Của những toan tính giả dối
Sao em lại không cười nổi
Khi chiến thắng một trò chơi

Con rối - Song Nhi

nếu tình yêu chỉ là vở kịch thì đã có sao
ta cứ đóng trọn vai,
cứ nhập vào hồn không cần nghĩ
đã bảo cuộc đời này bất quá chỉ là phiền lụy
có tránh cỡ nào ta cũng vướng phải mà thôi 



tim hoá đá vì anh




Tuồng hát vãn , cánh màn nhung buông lơi
Mình trở về làm hai người xa lạ
Anh quên nhanh em giữa dòng đời hối hả
Còn em thì cứ thương nhớ không thôi .


Vai trong vở kịch - Song Nhi



thiên hạ thường mua vui
ta lại thích đem nỗi buồn về làm bạn
tình yêu thì có bao giờ giới hạn
nên đêm - ngày ta vẫn nhớ về anh 


 
có sá gì một chút tình xanh 

ta chẳng màng những ngày hạnh phúc
anh trở về đời thực
ta cùng trang web buồn lơ lửng với tháng năm 



đêm không ngủ






đêm nay không ngủ, viết thơ chơi
lọc lừa con chữ để tìm vui
gió đâu chẳng thổi tung màng cửa
để lạnh ngày đông buốt tim người

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

sá gì đôi ba giọt nước mắt rơi


Có những thứ quá xa tầm tay với
Ước ao chi cho buồn phải buồn thêm
Cứ làm thân chiếc lá rớt bên thềm
Theo cánh gió bay vèo rối hút mất ...!

Huyền Băng

thế tục, buồn - vui, chuyện cũng thường
ta chỉ sợ có một ngày tim hoá thành đá sỏi
lăn lóc giữa cuộc đời trơ trội
chẳng biết buồn vui, cũng chẳng thiết yêu

người yêu ta ?


Ta yêu người, không biết từ đâu:
Trong thế giới muôn màu diệu vợi,
giữa phố đông, chiều nay ta đứng đợi,
Hay giữa đông tàn nhìn vạt nắng xa trôi
                Chỉ là cuộc hành trình- Kiều Giang



người yêu ta ? con chữ như vui
đông chắc hẳn không sầu hơn ngày trước
ngọn cỏ vàng hoe, tiếng thở đời thườn thượt
nghe lời tự tình đông cũng chẳng còn đau

một thoáng cơn mơ





Cũng chỉ là mơ
một thoáng
...thế thôi !

Một thoáng - Tica


một thoáng cơn mơ cũng đủ rồi
đời ta bất quá áng mây trôi
trăm năm không biết đường đi - đến
vạn kiếp mai sau trở lại đời ? 



đông này ta ẩn góc thơ anh
tìm trong lối nhỏ những ngày xanh
kết mơ vào đoạn đời cô tịch
trang trải ân tình dẫu mong manh 



sá gì đôi ba giọt nước mắt rơi








Có những thứ quá xa tầm tay với
Ước ao chi cho buồn phải buồn thêm
Cứ làm thân chiếc lá rớt bên thềm
Theo cánh gió bay vèo rối hút mất ...!

Huyền Băng


thế tục, buồn - vui, chuyện cũng thường
ta chỉ sợ có một ngày tim hoá thành đá sỏi
lăn lóc giữa cuộc đời trơ trội
chẳng biết buồn vui, cũng chẳng thiết yêu


đoạn đường sau







chẳng thể yêu anh
chẳng thể yêu người
ta bất giác mang trong mình tội lỗi
trái tim giờ lặng thinh không nói
ta chìm mình vào thế giới ưu tư

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

tìm quên







thì cứ ngồi đây nghe gió gọi
nghe mùa sang theo năm tháng vô tư
không thèm nhớ những điều xa lắt
tạm quên đời và cả chốn ảo hư

kiệt sức





tự hỏi mình lòng vẫn yêu lắm chứ
mà sao như chẳng gởi được về đâu
gởi cho gió , gió rong chơi quên bẵng
gởi mây trời, mưa nặng hạt rơi mau

chờ đời cạn






nhắm mắt lại
cái nhớ buồn không thèm đến
hình bóng người
không khắc nổi thành tên
hay ta cứ buông xuôi tất cả
mặc cho đời cuồng dại, ngông nghênh

trái tim em






buổi sáng thức dậy
cái nhớ của em không còn biết gởi về phương nào nữa
bởi lòng em nào có thể chia hai
vẫn là phía trời tây
vẫn là nơi cách em vài tiếng
vậy mà sầu em cao đến tận mây trời

phải chi mà






phải chi mà em còn chút thơ ngây
để tin có tình yêu vĩnh cữu
để ôm ấp những lời anh nhắn nhủ
cho mộng lòng không trở giấc cùng đêm

phải chi mà em hiểu được trái tim
để câu nhớ sẽ không còn là con chữ
để thế giới ảo hư không bị đời thường nhắc nhở
mộng yêu thương không lay động bởi đời

cạn chén chiêm bao







Với tay
chạm mối tơ trời
Xa xôi có biết
hỡi người tri âm?

Gọi em - Kiều Giang


tơ trời như cánh sao rơi
với tay không chạm sầu khơi dậy sầu
ta ngồi cạn chén chiêm bao
tìm trong mớ chữ chút hư hao đời
giấc mơ ta viết cho người
yêu thương ta gởi gió trời thổi tan
ở đây ngày tháng bình an
chỉ riêng con chữ chứa chan nỗi niềm
ta đi tìm lại chút duyên
...

diên vỹ
dec. 04, 2012


Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

ta đã về ngang phố




Phố chong mùa khao khát
người đã về hay chưa ?

Người đã về hay chưa - Kiều Giang



ta đã về ngang phố
câu thơ còn như say
ngã nghiêng cùng năm tháng
tình người vẫn chưa phai ?

tình đi hoang




Tình yêu
Qua trò chơi đó!
Nhiều khi
Cũng lấp lánh sắc mầu
Và dễ vỡ
Mau tan...
                 Mong manh - Nguyễn Thành Dũng


ta biết chứ tình yêu mong manh lắm
vạn thế kỷ qua thiên hạ lòng đau
ai có thể cười to mà bảo
tình yêu trọn đời mang hạnh phúc cho nhau

phiền ơi ...!







em vốn biết rõ mọi thứ chỉ là hư ảo
em vốn hiểu rằng đời không thể kéo lại gần nhau
nhưng gốc khuất tâm hồn vẫn thấy u sầu
nghe tim nhói ở những lần vắng lặng

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

một chút cuồng ngông







vẫn là một chút cuồng ngông ấy
tình yêu điên dại cả tim rồi
ta đi về hướng không trời đất
để với tay tìm mảnh sầu rơi

say !







nào! ta hãy cạn chén say
vui trong giây lát, ngày mai ai tường
đời ta trăm vạn nẻo đường
về đâu cho khỏi lụy vương chữ phiền

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

câu chữ riêng ta








Ta lại trở về định nghĩa trái tim
Trái tim yêu - bắt đầu từ đâu nhỉ ?
Có phải người ta yêu nhau bắt đầu từ con chữ
Những con chữ dại khờ, những con chữ vu vơ?

Những câu chữ của anh - Kiều Giang


ta chẳng biết mình yêu cái gì nữa
câu chữ - người thơ, hay đơn giản một áng mây
ta chỉ biết mỗi khi thu ngang qua ngõ
hồn chợt như nửa tỉnh nửa say ...


buổi sáng nay







buổi sáng nay cái nhớ lại đi rong
em tìm khắp quanh mình một bóng hình quen thuộc
không thấy được tim càng thêm gầy guột
cái nhớ bao giờ cũng chẳng ái êm ...

tôi chỉ là tôi








Hoa Diên Vỹ anh trồng từ năm ngoái
Nở một lần mà hương đã bay xa
Màu tím thủy chung thương nhớ thật thà
Em - Đàn bà ! Đâu được là thiên sứ.
     Người đàn bà của ngày hôm qua - MPN


tôi chưa từng trồng hoa diên vỹ bao giờ
màu sắc, hương hoa cũng chẳng làm tôi xao xuyến
tôi càng không yêu màu tím
màu u buồn, thiên hạ gọi "thủy chung "


em - chiếc lá giữa dòng







em đã chẳng còn bao nhiêu tuổi nữa
với nhân gian như đã rất già
mai tóc bạc biết còn có nhớ
cuộc tình nào khiến phải lệ sa

buông tay thôi ...!






em buông tay thôi cho tình ta lặng tiếng
cho năm dài xóa hết những ưu tư
đừng lật lại dòng thư năm cũ
e tim lòng khờ khạo dệt mơ

buổi sáng nay






buổi sáng nay cái nhớ lại đi rong
em tìm khắp quanh mình một bóng hình quen thuộc
không thấy được tim càng thêm gầy guột
cái nhớ bao giờ cũng chẳng ái êm ...

tôi chỉ là tôi






Hoa Diên Vỹ anh trồng từ năm ngoái
Nở một lần mà hương đã bay xa
Màu tím thủy chung thương nhớ thật thà
Em - Đàn bà ! Đâu được là thiên sứ.

Người đàn bà của ngày hôm qua - Mưa Phố Núi


tôi chưa từng trồng hoa diên vỹ bao giờ
màu sắc, hương hoa cũng chẳng làm tôi xao xuyến
tôi càng không yêu màu tím
màu u buồn, thiên hạ gọi "thủy chung "