Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

2025.12.31

 


Cảm ơn ông rất nhiều. Cảm ơn ông đã nán lại vài giây trong một buổi chiều cuối năm — vài giây thôi, nhưng với tôi lại là một chuyện khiến tim mình vui vô cùng, kiểu vui rất lạ: không ồn ào, không bùng nổ, mà âm ỉ, bám dai, để ngay lúc này, khi tôi ngồi yên một mình, lòng vẫn còn thấy ấm lên. Tôi không biết đó là vô tình hay cố ý. Tôi cũng không có quyền biết, và thật ra tôi cũng chẳng cần biết rõ đến mức đó. Chỉ cần sự việc đang xảy ra là đủ. Chỉ cần có khoảnh khắc này — ông đứng ở đó, và tôi nhìn thấy — vậy là đủ.

Lúc nhìn đồng hồ, 04:30 chiều, tôi chắc chắn rằng ông sẽ không trở lại phòng ăn thêm lần nữa. Khoảnh khắc ấy trong phòng ăn chỉ còn lại vài người: một người đợi xe đến rước, một người đang gọi điện thoại với ai đó, còn tất cả những người khác — ai cũng đi về rồi. Tất cả mọi người đều ra về. Buổi chiều cuối năm mà, người ta chỉ muốn rời khỏi công ty càng nhanh càng tốt, về nhà cho xong, để kịp một bữa cơm, kịp một lời chúc, kịp cảm giác “năm cũ đang khép lại”. Tôi tin chắc rằng không có lý do gì để trong một buổi chiều cuối năm như thế, ông lại bước vào phòng ăn thêm lần nào nữa. Tôi cũng tin rất rõ về nhịp sống của ông: nếu có ra bãi đậu xe, ông cũng không hề nán lại giây phút nào. Đó là ông tôi biết rõ ràng đến vậy. Vì thế tôi đứng dậy đi vệ sinh và chuẩn bị ra về, trong đầu khép lại mọi khả năng gặp gỡ của ngày hôm nay.

Thật ra, ngay từ lúc 11:00 trưa hôm nay, ông bước vào phòng ăn với một nụ cười rất tươi. Khoảnh khắc đó, tôi rất muốn đóng khung lại. Tôi không hiểu vì sao mỗi lần nhìn thấy nụ cười của ông, tôi lại có cảm giác đầy đủ đến mức như tràn ra ngoài. Con người ta đi tìm hạnh phúc bằng rất nhiều thứ khác, những thứ lớn lao hơn, phức tạp hơn. Còn đối với tôi, hạnh phúc duy nhất, đầy đủ nhất, chỉ là sự hiện diện của ông và nụ cười thật ấm ấy. Tham lam hơn một chút — là ánh mắt thật dịu và giọng nói rất ấm của ông. Trời ơi, đúng là tôi tham lam thật đấy. Nhưng những thứ đó, tôi không thể cầu mà có được, cũng không thể mong mà thành. Tôi mặc kệ. Ngày ngày tôi cứ gom nhặt từng khoảnh khắc như thế, viết thành những trang ký ức thật dày. Ông biết không, trong văn học có quyển 1001 đêm. Còn trong cuộc đời tôi, sẽ có 1001 khoảnh khắc của ông. Tôi lưu trữ chúng cho đến khi nào cảm xúc này tan thành sương khói thì mới thôi.

Chính vì đã mang theo nụ cười buổi trưa ấy, nên khi quay lại phòng ăn vào buổi chiều, tôi càng chắc rằng hôm nay đã đủ rồi. Nhưng đời vẫn hay có những cú lệch nhịp rất nhỏ — không phải phép màu, không phải kịch tính — chỉ là một khoảnh khắc chệch đi vừa đủ để tim người ta khẽ rung. Khi tôi quay lại phòng ăn, tôi thấy ông đứng đó. Ông đứng yên bên cạnh máy cà phê như thường lệ, tay nghịch chiếc điện thoại. Ông im lặng — vẫn là dáng vẻ ấy, vẫn là sự im lặng ấy — nhưng đối với tôi, thật sự rất đẹp. Không phải cái đẹp để người ta khen, mà là cái đẹp khiến người ta muốn dừng lại, không làm gì cả, chỉ để cảm nhận và ghi nhớ.

Tôi bước lại chỗ chiếc bàn quen thuộc của mình lấy chiếc áo lạnh. Tôi làm như đang làm một việc rất bình thường, nhưng trong đầu tôi lúc này có rất nhiều câu hỏi chạy song song: ông đứng đó làm gì, ông đang nghĩ gì, ông có đang chờ ai không, hay ông chỉ đơn giản là đứng đó vì thói quen. Tôi nhìn mà không dám nhìn thẳng. Tôi sợ ánh mắt của mình sẽ vô tình làm lộ ra niềm vui hơi quá mức chỉ vì một sự hiện diện rất nhỏ.

Ông vẫn đứng im lặng. Tôi không biết ông đang suy nghĩ gì. Và vì tôi là tôi — mỗi khi gặp một sự im lặng quá dày, tôi lại muốn phá vỡ nó, dù chỉ bằng một câu hỏi rất thừa. Tôi không cần câu trả lời, tôi chỉ muốn xác nhận rằng khoảnh khắc này là thật. Thế là tôi hỏi: “Ông đi về à?” Và ông trả lời: “Ừ, tôi đi về.”

Thật. Không có màu mè. Không có dư thừa. Ông trả lời tôi nhưng tay vẫn nghịch chiếc điện thoại, vẫn không nhìn về hướng tôi. Có lẽ ông có điều gì đó đang bận lòng. Và vẫn như bao lần khác, ông không hề nói thêm những câu dư thừa nào, cũng không hỏi lại tôi bằng bất cứ một câu hỏi nào — như thể ông không muốn có thêm bất kỳ một cuộc đối thoại nào, như thể chỉ cần mở ra một khe hở nhỏ thôi cũng có thể làm hỏng hết nhịp sống đời thường của ông. Tôi rất hiểu. Nhưng tôi vẫn là tôi. Tôi vẫn thích trêu đùa số phận, vẫn thích chọc phá cuộc đời. Tôi không cần biết đó là số phận gì, cũng không cần biết cuộc đời mang đến những định luật nào. Tôi chỉ cần biết duy nhất một điều: sự hiện diện của ông lúc này đã là quá đầy đủ với tôi. Và tôi chợt nhận ra sự ngớ ngẩn của mình với một câu hỏi thừa thãi.

Tôi chúc ông một năm mới vui vẻ. Rồi ông bước ra khỏi phòng ăn. Tôi chỉ đứng đó nhìn theo bóng dáng của ông. Có những con người đi ngang đời mình như thế: đi ra khỏi một căn phòng, băng qua một hành lang, rồi biến mất sau cánh cửa. Tôi chỉ kịp nhìn theo, không kịp nói gì thêm. Và dĩ nhiên, cũng không thể nói gì thêm.

Tôi định lấy cà phê. Nhưng rồi tôi lại thôi. Đúng là không cần. Vì sự hiện diện của ông lúc này đã là ly cà phê của tôi rồi. Thế là tôi vội vã thu gom tất cả mọi thứ, rời khỏi phòng ăn, rời khỏi công ty, với hy vọng rằng khi tôi vừa bước ra cửa sẽ đúng lúc nhìn thấy chiếc xe ông vượt qua trước mặt mình. Tôi không hiểu vì sao tôi lại thích những khoảnh khắc đó — nó đẹp, cái đẹp như một đóa hoa nở rực rồi tàn nhanh trong khoảnh khắc, và trên đời này không có một phép màu nào có thể giữ lại khoảnh khắc ấy mãi mãi.

Không biết hôm nay có điều gì khiến ông vướng bận. Vì tôi biết thói quen của ông rất rõ: mỗi khi ra bãi đậu xe, chỉ cần chọn đúng bốn chiếc xe là ông không nán lại giây phút nào, ông lái xe đi ngay lập tức. Tôi bước chậm ra xe của mình, trong đầu vẫn nghĩ rằng chỉ cần tôi đến gần hơn một chút thôi thì ông cũng rời khỏi bãi đậu xe rồi.

Tôi để mọi thứ vào trong xe rồi cũng lái xe rời đi. Ngay khoảnh khắc đó, ông lái xe ra khỏi bãi đậu xe.

Thực ra đáng lẽ tôi phải quẹo phải để ra xa lộ — con đường ngắn và hợp lý. Nhưng hôm nay tôi thật sự quá tham lam. Tôi muốn có thêm vài giây nữa với ông. Thế là tôi quẹo trái theo ông. Tôi không định làm gì cả. Tôi chỉ muốn thêm một đoạn đường, thêm một chút thời gian rất nhỏ, như thể chỉ cần đi cùng một hướng thôi cũng đã đủ.

Đèn đỏ thứ nhất. Rồi đèn đỏ thứ hai. Mỗi lần dừng lại là một lần thời gian như được kéo dài ra thêm một chút. Gần đến đèn đỏ thứ ba, ông chạy rất chậm. Ngay khoảnh khắc đó, một ý nghĩ vô lý xuất hiện trong đầu tôi: có khi nào ông tưởng tôi đang theo dõi ông không? Tôi không biết vì sao con người ta lại dễ tự làm mình hoảng sợ đến thế. Tôi không biết lý do gì khiến ông chạy chậm — có thể đơn giản chỉ là… ông chạy chậm. Và biết đâu có một tin nhắn nào đó trong chiếc điện thoại khiến ông bận lòng, nên cả buổi chiều — từ phòng ăn ra đến xe rồi lúc lái xe — tâm trí ông phân tâm, chẳng hề liên quan gì đến sự hiện diện của tôi, đúng không.

Nghĩ đến đó, tôi nhấn ga chạy nhanh hơn, vượt qua ông và quẹo phải ra xa lộ, chạy một mạch về nhà. Trong lòng tôi lúc này vừa buồn cười, vừa thấy ông đáng yêu, vừa sợ ông hoảng sợ. Có thể tất cả chỉ là suy nghĩ của tôi. Nhưng cảm xúc là thật. Và niềm vui cũng là thật.

Nói thật, cảm ơn ông đã ở lại vài giây của buổi chiều cuối năm này. Dù vô tình hay cố ý, tôi vui là đủ. Và thêm vài giây vô tình chung một đoạn đường — không biết có khiến ông lo lắng không, nhưng đối với tôi, đó là một niềm vui rất nhỏ, và cũng là một món quà rất lớn cho buổi chiều cuối năm của tôi.

Cảm ơn ông nhé.


diên vỹ

2025.12.31

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.14

  Nếu ông biết rằng chỉ riêng sự hiện diện của ông thôi — không cần lời nói, không cần hành động, thậm chí không cần ánh mắt — cũng đã đủ kh...