Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

2026.01.03

 Không biết cả ngày hôm nay ông làm gì. Tôi vẫn tự hỏi không rõ cuộc sống đời thường của ông có lặng lẽ giống như chính con người của ông hay không, hay là khi rời khỏi công việc, ông lại sống một nhịp khác, kín đáo hơn, ít lời hơn, và đủ đầy đến mức không cần phải nói ra. Có những người trông như không mang theo điều gì, nhưng thật ra họ đã sắp xếp xong đời sống của mình từ rất lâu rồi, mọi thứ nằm gọn trong trật tự riêng, không phô bày, không cần giải thích.

Còn tôi thì hôm nay thức dậy từ 05:00 sáng. Buổi sáng bắt đầu sớm và kéo dài hơn tôi tưởng. Đến 08:00, tôi ra sân bay để mướn xe, rồi chở con gái trở lại trường. Khi đưa nó về đến nhà trọ, tôi mua thêm cho nó vài thứ lặt vặt. Không phải vì thiếu, mà vì trong những việc nhỏ đó, tôi thấy mình đang ở đúng vai trò của mình. Những hành động rất giản dị, nhưng rõ ràng, không mơ hồ. Mãi đến 09:00 tối tôi mới bắt đầu quay trở về nhà. Trên đường về, tôi chợt nhận ra một điều quen thuộc: đi làm còn thấy khỏe hơn ở nhà. Ít ra khi đi làm, mọi thứ có giờ giấc rõ ràng, có điểm bắt đầu và kết thúc. Còn ở nhà, tôi cứ làm hết việc này sang việc khác, không có ranh giới, không có dấu mốc, để rồi khi nhìn lại thì thời gian đã trôi qua từ lúc nào.

Con gái bắt đầu nhập học vào ngày 07 tháng 1, nhưng tôi không thể xin nghỉ nhiều ngày được, nên đành dùng cuối tuần để đưa nó tới đó. Tuần sau tôi lại phải quay trở lại để mua thêm vài thứ nữa cho nó. Thật ra, mọi thứ đều có thể đặt online. Nhưng tôi vẫn thích dắt con gái đi chợ, đi giữa những kệ hàng, cầm từng món lên hỏi nó có cần không. Cảm giác đó rất nhẹ, rất bình thường, nhưng đủ để tôi thấy mình đang làm một việc đúng. Không phải vì mua được bao nhiêu, mà vì tôi còn có một người để lo, và việc lo đó nằm trong khả năng của tôi, vừa vặn với tôi.

Ngoài con gái ra, tôi không cảm thấy mình cần phải lo lắng cho ai khác. Không phải vì tôi khép kín hay thiếu cảm xúc, mà vì tôi hiểu rất rõ giới hạn của mình. Trái tim tôi không đủ lớn. Tầm nhìn của tôi không đủ rộng. Và chí hướng của tôi cũng không đủ xa để gánh thêm bất cứ điều gì ngoài con gái tôi. Tôi không xem điều này là khiếm khuyết. Tôi cũng không nghĩ nó cần được bù đắp. Tôi chỉ đang sống đúng với dung lượng thật của mình. Ngoài việc chăm sóc con gái, lo cho nó từng chút một, tôi không thấy mình cần phải bước ra xa hơn. Chừng đó là đủ, và tôi không cảm thấy thiếu.

Gia đình ông có đông người không. Khi lớn lên, ông thấy mình giống ai. Gia đình tôi thì khá đông. Ngay từ nhỏ, tôi đã quen với việc tự mình gánh vác những chuyện không tên. Không phải đại sự gì, chỉ là những việc lặt vặt trong nhà, nhưng tôi làm rất giỏi. Làm riết rồi quen. Có lẽ vì vậy mà tôi lớn lên với suy nghĩ rằng nhiều thứ trong đời không cần chờ ai cả, miễn là mình đứng ra làm thì mọi việc sẽ đi qua.

Con gái tôi thì hoàn toàn khác tôi. Ngay cả chuyện lái xe, nó cũng không dám học. Nó bảo không cần thiết. Tôi thì lại bắt đầu rất sớm. Khoảng mười sáu tuổi, tôi tập lái xe lần đầu. Ba tôi dạy tôi theo cách rất thẳng: thả tôi lên xa lộ, nhấn ga mà chạy. Tôi run, nhưng vẫn phải chạy. Có lẽ vì khởi đầu như vậy mà đến bây giờ, tôi vẫn lái xe không giỏi. Chạy đường thẳng thôi mà xe cũng lạng qua lạng lại. Xe cộ tôi không rành. Những thứ này học hoài không vô. Người ngồi bên cạnh tôi thường bảo họ chóng mặt — chỉ cần nhìn là biết tôi lái xe tệ cỡ nào.

Tôi thật sự rất sợ lái xe. Lái khoảng ba mươi phút là đã thấy mệt. Đặc biệt là khi đi ngang những cây cầu — dù không phải là cầu lớn, chỉ cần hai bên là mặt nước. Nhìn thẳng thì không sao, nhưng chỉ cần vô ý liếc qua, thấy dòng nước phía dưới, là trong người tôi có cảm giác như mình đang rơi xuống. Nỗi sợ đó không mơ hồ, không tưởng tượng, mà rất cụ thể, rất thật.

Nhưng rồi tôi hiểu ra một điều rất đơn giản: những việc tôi sợ mà không làm thì sẽ không có ai làm giùm tôi. Thế là tôi làm. Với tôi, sợ hãi chỉ là một cảm giác. Khi đã bắt tay vào việc, mọi thứ lại diễn ra rất bình thường. Tôi không vượt qua nỗi sợ bằng cách xóa bỏ nó. Tôi chỉ học cách làm việc cùng với nó.

Hồi nhỏ, tôi rất sợ rắn. Có lần giúp mẹ làm vườn, đào đất để trồng rau, tôi vô tình đào trúng cả một ổ rắn con. Tôi đứng chết trân. Nếu gặp rắn mẹ, tôi không biết mình sẽ làm gì. Nhưng đó chỉ là một bầy rắn con, rất nhỏ. Dù vậy, rắn thì vẫn là rắn. Tôi sợ đến mức không biết phải làm gì. Cuối cùng, tôi chỉ biết nói với chúng: đừng làm gì nhé, để ta lấp đất lại. Rồi tôi từ từ đổ đất xuống, lấp lại chỗ đó. Xong. Mọi thứ diễn ra rất lặng lẽ, rất bình thường.

Từ đó tôi nhận ra một điều: tôi không phải là người không biết sợ. Tôi sợ rất nhiều thứ. Nhưng tôi cũng không cho phép nỗi sợ làm tôi đứng yên. Sợ thì vẫn sợ, nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm. Làm riết rồi thành thói quen. Nỗi sợ không biến mất, chỉ là không còn chi phối.

Con gái tôi thì khác. Nó sợ là nó không làm. Tôi không nghĩ cái nào đúng hơn. Chỉ là hai cách tồn tại khác nhau.

Còn ông thì sao, ông sợ điều gì nhất. Với tình yêu và cảm xúc thì sao. Có thể ông không sợ, mà chỉ là biết quá rõ cảm giác đó, nên không muốn bước vào. Còn tôi, nói cho đúng ra, là rất sợ. Và cũng vì biết mình sợ quá, nên tôi không cần phải bước vào.

Nhưng sợ thì sợ. Không thích thì không thích. Còn nếu đã có cảm xúc, tôi vẫn thích viết ra — từng dòng ký ức một. Bởi vì trong tất cả những nỗi sợ ấy, luôn có một phần rất đẹp, rất đáng yêu. Và mỗi lần bước qua được một nỗi sợ, cảm giác giống như vừa đi xuyên qua một làn khói mỏng: ngoái đầu lại vẫn còn thấy rùng mình, nhưng ngay lúc đó, tôi biết mình đã đi qua rồi.


diên vỹ

2026.01.03

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.14

  Nếu ông biết rằng chỉ riêng sự hiện diện của ông thôi — không cần lời nói, không cần hành động, thậm chí không cần ánh mắt — cũng đã đủ kh...