Thứ Hai, 5 tháng 1, 2026

2026.01.05

 

Tôi vừa đi bộ về, ăn uống xong lại muốn đi tiếp. Thời tiết như thế này khiến tôi không thể ở yên trong nhà. Không phải vì buồn, cũng không hẳn vì cần vận động, mà vì có những lúc cơ thể tự biết rằng nó cần gió, cần nắng, cần không gian hơn là một căn phòng đóng kín. Tôi muốn viết thêm nhật ký, và với tôi, vừa đi bộ vừa viết là cách dễ chịu nhất để suy nghĩ không bị dồn ứ. Tôi luôn nghĩ ông là kiểu người không bao giờ viết nhật ký. Những người quyết đoán thường không cần ghi chép cảm xúc của mình. Họ xử lý, họ quyết định, họ đi tiếp. Còn tôi thì khác. Tôi không hề quyết đoán. Tôi xử việc theo người, theo hoàn cảnh, theo cảm xúc. Nói thẳng ra là tùy hứng. Tôi biết kiểu người như vậy thường không làm được việc lớn. Và tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm việc lớn. Điều đó là hạnh phúc hay chỉ là sự chấp nhận số phận của mình, chính tôi cũng không chắc. Tôi chỉ biết rằng tôi không thấy cần phải ép mình thành một thứ gì khác.

Nếu đặt suy nghĩ ấy cạnh quyền lực, rõ ràng là sai. Một người quen với việc ra quyết định hẳn sẽ rất ghét kiểu sống này. Ghét vì nó không hiệu quả, không kiểm soát được, không tạo ra kết quả rõ ràng. Nhưng tôi vẫn sống như vậy, không phải vì phản kháng, mà vì tôi không đủ động lực để trở thành một người khác.

Năm 2026 này, tôi tự hỏi ông có dự định gì. Bao giờ thì ông sẽ rời khỏi công ty. Tôi nghĩ chắc cũng chỉ vài năm nữa là ông sẽ nghỉ hưu, rồi trở về với gia đình. Khi nghĩ đến lúc đó, tôi cũng đoán rằng cảm xúc của tôi dành cho ông sẽ tan đi. Thật buồn cười là trước đây tôi từng nghĩ cảm xúc này của mình sẽ không tồn tại quá một tháng. Vậy mà đến bây giờ nó vẫn còn, chỉ là không còn sôi động, không còn làm tôi chao đảo. Nó trở nên bình yên hơn, và theo một cách nào đó, đáng yêu hơn. Ngay lúc này, tôi nhận ra điều mình ước nhất không phải là được gần ông, mà là được nghe ông nói. Nghe một cách bình thường, không vai trò, không chức danh. Bởi vì tất cả những gì tôi viết ra, suy cho cùng, chỉ là thế giới nội tâm của riêng tôi. Tôi thật sự không biết trong đầu ông đang nghĩ những điều gì.

Trong đời, điều tôi hối hận nhất là khi còn trẻ đã thích tâm lý học nhưng lại không theo đuổi nó. Nếu đã đi con đường đó, có lẽ bây giờ tôi đã hiểu con người rõ hơn, hiểu được cách người ta che giấu, né tránh, hoặc chịu đựng cảm xúc của chính mình. Tôi đang nghĩ đến việc bắt đầu học lại, từ những thứ căn bản nhất. Có lẽ đây là sở thích duy nhất của tôi kéo dài đến tận bây giờ. Thời đại này, việc học không còn khó. Tài liệu ở đó, kiến thức ở đó, chỉ cần tôi đủ kiên nhẫn đọc và ghi nhớ. Nghĩ đến quãng đời sau nếu đi theo hướng này, tôi thấy nó không trống rỗng.

Chiều nay tôi có lẽ cũng sẽ không đi làm ca đêm. Thời tiết như thế này mà đi làm thì thật sự tiếc. Công việc ca đêm của tôi rất dễ. Tôi nghỉ lúc nào cũng được, vì không phải chỉ mình tôi biết làm. Có hàng chục người có thể thay thế. Vắng một người cũng chẳng ảnh hưởng gì. Nhưng ở công ty ban ngày thì khác. Muốn nghỉ không hề dễ. Tôi cố gắng xin mỗi tháng hai ngày, vậy mà đôi lúc cũng không được. Khi đang đi bộ, có một quản lý gọi cho tôi. Tôi đoán anh ấy cần tôi xử lý việc gì đó, nhưng tôi lười nên không bắt máy. Tôi biết ngày mai có thể sẽ bị mắng. Nhưng tôi không thấy sợ. Anh ấy không phải là chủ của tôi. Nếu là chủ, có lẽ tôi đã phải đi làm. Ông chủ của tôi từng nói rằng ngày phép là của tôi, không ai nỡ lòng bắt tôi đi làm khi tôi được phép nghỉ. Có một ông chủ như vậy, tôi biết mình được cưng chiều, mà càng được cưng chiều thì càng dễ hư. Nhưng tôi cũng từng làm cho những người khác, nơi mà nghỉ phép vẫn bị gọi quay lại. Khi đó, tôi không phản kháng. Không phải vì tôi không thấy bất công, mà vì tôi lười đến mức cả phản kháng cũng không muốn. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng họ trả tiền, nên họ có quyền sai. Mẹ tôi ghét cách nghĩ đó. Còn tôi thì vẫn vậy.

Tôi thường tự hỏi, nếu địa vị của ông tăng thêm vài bậc, ông sẽ trở thành người như thế nào. Tôi đã thấy quyền lực làm người ta thay đổi ra sao. Bà chủ lớn của tôi quản lý nhiều chi nhánh, lại mang bệnh trong người, nên dạo này bà ấy dễ nổi nóng. Có lần bà ấy tức giận chỉ vì tôi lỡ mỉm cười trong một cuộc họp. Tôi không cười bà ấy, tôi cười sự vụng về của chính mình. Tôi không rành công nghệ, lúng túng với những thứ tưởng như đơn giản. Một sự cố nhỏ bị phóng đại thành thái độ thiếu nghiêm túc. Khi đó tôi mới thấy rõ quyền lực không chỉ khiến người ta quyết đoán hơn, mà còn khiến họ ít kiên nhẫn hơn.

Từ sau lần đó, tôi gần như im lặng trong các cuộc họp. Tôi gật đầu, tôi vâng dạ, tôi không chủ động thêm bất cứ điều gì. Không phải vì tôi không có suy nghĩ, mà vì tôi không còn muốn tham gia. Tôi ghét môi trường công ty, nhưng cũng biết mình không đủ tham vọng để tự lập một con đường khác. Tôi lười, và tôi chấp nhận điều đó. Tôi thà đi bộ, cảm nhận gió và ánh nắng, hơn là vùi mình vào những thứ khiến tôi mệt mỏi. Tiền mang lại sự an tâm, nhưng nắng và gió mang lại cảm giác còn sống.

Có những lúc tôi thấy ông rất nghiêm túc. Tôi đoán công việc của ông có những điều không vừa ý. Nhưng giọng nói và ánh mắt của ông vẫn khác với nhiều người. Tôi từng gặp những người mang sự lạnh lẽo thật sự trong ánh nhìn. Lạnh đến mức khiến người đối diện cảm thấy mình chỉ là một vật thể. Tôi không sợ những ánh mắt đó. Tôi thậm chí còn tò mò. Người duy nhất khiến tôi không thể nhìn thẳng vào mắt lại chính là ông. Không phải vì sợ, mà vì có điều gì đó chạm đến bên trong tôi. Ngoài điều đó ra, tôi không sợ bất cứ ai. Với tôi, họ cũng chỉ là con người.

Nghĩ đến đây, tôi thấy mệt. Không phải mệt vì một ai, mà mệt vì những vai trò, những vị trí, những thứ người ta phải mang trên người mỗi ngày. Có lẽ vì vậy mà tôi vẫn tiếp tục đi bộ, tiếp tục viết. Không phải để tìm câu trả lời, mà để cho gió và ánh sáng giữ tôi ở lại với chính mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.14

  Nếu ông biết rằng chỉ riêng sự hiện diện của ông thôi — không cần lời nói, không cần hành động, thậm chí không cần ánh mắt — cũng đã đủ kh...