Hôm nay ông vẫn đi làm, đúng không. Khi nào thì ông mới bắt đầu nghỉ phép. Mấy tháng qua ông đã làm việc quá nhiều rồi, đến mức chính tôi cũng nhận ra điều đó. Có lẽ ông sẽ về thăm gia đình. Còn tôi thì mấy ngày nay ngủ rất nhiều, nhưng ông yên tâm, lần này tôi ngủ vì mệt, vì kiệt sức, chứ không phải vì nhớ ông đâu. Nói vậy cũng không hẳn là không nhớ, chỉ là mệt nhiều hơn. Tôi ngủ nhiều đến mức bây giờ chỉ cần nằm xuống là cả thân thể như nhức nhối, như bị rút cạn. Sau khi đưa con gái từ trường về, tôi ngủ gần mười hai tiếng liền. Tôi không hiểu vì sao chỉ lái xe thôi lại khiến mình mệt đến vậy. Về đến nhà, đem trả xe xong là tôi ngủ vùi, không cách nào tỉnh dậy được. Căn nhà lại quá yên, không có một âm thanh nào đủ mạnh để kéo tôi ra khỏi giấc ngủ đó.
Mấy ngày trước, khi con gái còn ở nhà, tiếng cười tiếng nói của nó thường đánh thức tôi giữa đêm. Con bé lại thích thức khuya, chơi game cùng bạn bè. Những lần bị tiếng cười ấy làm tỉnh giấc, tôi không hề khó chịu. Tôi chỉ nghĩ, cái giọng cười đáng yêu đó, không biết đến bao giờ mới thật sự trưởng thành. Ông biết không, giọng cười của nó rất trong trẻo. Tôi không biết sau này nó sẽ lớn lên thế nào giữa thế giới ngoài kia. Tôi vốn không thích những đứa trẻ quá ngây thơ, vì cuộc đời của chúng thường sẽ gặp rất nhiều phiền phức. Nhưng con bé lại khiến tôi không yên được, vì nó vừa ngây thơ, vừa có rất nhiều đức tính tốt.
Thật ra, đứa con này không phải là đứa con mà tôi từng mong muốn cho cuộc đời mình. Thứ tôi sợ nhất là con cái lớn lên trong một gia đình đông đúc, nơi cha mẹ không biết cách dạy con, chỉ biết sinh ra rồi thảy cho cuộc đời. Đó là một bất hạnh cho trẻ con. Và tôi đã từng là một trong những đứa trẻ như thế. Từ nhỏ, tôi bị xem việc đọc sách là vô ích, đụng đến chữ nghĩa bị coi là phí thời gian. Mẹ tôi từng nói sách vở chỉ làm cho con người ta nghèo thêm. Và ông biết đấy, trong gia đình, so với tất cả mọi người trong dòng tộc, tôi đúng là người nghèo nhất. Nghĩ lại thì thấy cũng hổ thẹn thật, nhưng vô tình mẹ tôi lại đoán trúng tương lai của tôi. Sau này tôi mới hiểu, giàu sang hay nghèo khó cũng vậy, chỉ cần sống đủ, không phải lo lắng triền miên, đã là một dạng hạnh phúc rồi. Dĩ nhiên tôi cũng có muốn hơn, nhưng muốn cũng không được, vì năng lực của tôi chỉ có bấy nhiêu đó.
Có lần con gái tôi hỏi, mẹ ơi, con có phải là con của nhà giàu không. Tôi cười ngất, bảo từ đâu con có suy nghĩ đó, con là con của nhà nghèo nhất đấy. Nó hỏi lại, sao con có mọi thứ, còn mấy đứa bạn của con nói ba mẹ nó không mua nổi cho nó một cái máy tính. Tôi cười, nói vì họ có nhiều con nên không mua nổi, còn mẹ chỉ có một mình con, có gì mà không mua nổi chứ. Từ đó, mỗi lần nó muốn gì, nó thường nói thêm một câu: mẹ may mắn lắm, chỉ có một đứa con, chứ nếu có nhiều đứa là mẹ mua không nổi đâu. Nghe cái kiểu triết lý tỉnh bơ đó, tôi chỉ biết bật cười.
Có lẽ chính vì bị ngăn cấm từ nhỏ mà tôi lại mê chữ đến lạ. Tôi có bao nhiêu tiền dư đều đem mua sách hết. Có lúc tôi phải lén đọc truyện, vì nếu bị phát hiện sẽ bị mẹ la. Tôi mê chữ, không phải vì chí hướng cao hay mộng tưởng gì, mà vì đó là thứ duy nhất không ai cho phép tôi chạm vào. Lớn lên, tôi lại không biết tính toán, không có chí hướng rõ ràng, nên hết chuyện xui xẻo này đến chuyện xui xẻo khác xảy đến. Tôi lại không có tính đề phòng, còn bị cái tật cứng đầu quấn lấy, nên đúng là tôi trở thành một dạng cực phẩm của phiền phức. Cũng may là cuộc đời chưa đến mức bế tắc hoàn toàn với những kẻ ngay thẳng. Tôi không có lòng hại người, một chút tiểu xảo thì có, nhưng không đủ để tránh họa.
Tôi vốn không thích con cái, nhưng đã lỡ tạo ra nó rồi thì đành phải cố gắng hết sức để nuôi nấng và chăm sóc. Tôi không có đủ tài lực cho nó, nhưng tôi tin rằng những niềm vui nhỏ nhoi, những hạnh phúc rất đơn giản của một đứa trẻ thì tôi có thể tạo ra được. Từ khi con bé còn nhỏ, hai mẹ con cứ ngày ngày đi rông chơi hết chỗ này đến chỗ khác. Khi nó còn bé xíu, tôi thường đạp xe, kéo theo cái ghế chở nó đi khắp nơi. Nói thật, khoảng thời gian đó là những khoảng thời gian đẹp nhất mà tôi và con gái từng có với nhau.
Từ rất sớm, tôi đã đọc sách cho con bé nghe. Hầu như mỗi tuần tôi đều mang về một va-li thật lớn, đứng đầy sách mượn từ thư viện. Dĩ nhiên là truyện tranh dành cho trẻ con, nhưng tôi luôn cố tình mượn những quyển khác nhau để tạo hứng thú. Có những tuần tôi mượn đến năm mươi quyển, đem về rồi đọc dần cho con bé nghe. Bây giờ, ở cái tuổi này, mỗi lần nhìn thấy con gái cầm một quyển sách, ngồi yên đọc, ông có biết cảm giác đó vui đến mức nào không. Tôi thật sự rất vui. Những quyển sách đó đều là do chính nó nhờ tôi chở đến tiệm sách, rồi tự tay chọn và tự tay mua lấy. Tôi còn tạo cho nó một tài khoản ngân hàng riêng, bỏ vào đó vài trăm đồng từ rất sớm, vậy mà đến giờ nó vẫn chưa xài hết. Xem ra con bé còn biết tiết kiệm hơn tôi.
Kể cả lúc mang thai, tôi cũng không dám để mình có lấy một ý niệm tiêu cực nào, vì sợ ảnh hưởng đến nó. Tôi kiêng cữ đến mức ngoài nước lạnh và sữa, tôi không uống bất kỳ loại nước nào khác, vì sách vở bảo những thứ đó có hại cho sự phát triển trí óc của con. Tôi đã cẩn trọng đến mức đó, vậy mà rồi con bé cũng lớn lên.
Tôi vẫn nhớ lúc con bé bốn tuổi, lần đầu tiên tôi mang nó sang nhờ mẹ tôi trông giúp hai tiếng để đi bác sĩ. Khi tôi vừa về đến nhà, mẹ tôi khoe rằng bà đã dạy được con bé ngồi yên. Lúc đó tôi nghe đau nhói. Trong từ điển của tôi, con nít là phải chạy nhảy, phải vui cười. Ngồi yên là dấu hiệu của sự đàn áp. Tôi không chấp nhận được. Mẹ tôi còn bảo chỉ cần bà nháy mắt là con bé chạy đến ôm tay và hôn ngay. Tôi phát khiếp. Từ đó trở đi, thà tôi không đi bác sĩ, thà tôi bỏ mọi việc, chứ nhất quyết không nhờ mẹ trông con nữa. Tôi sợ con gái mình bị bẻ cong ý chí.
Tôi muốn nó được tự do suy nghĩ, tự do làm điều nó thích. Và đúng như vậy, bây giờ con bé rất cứng đầu. Nhưng mỗi lần nó cãi lại tôi, tôi lại thấy vui. Vì đó chính là tính khí mà tôi muốn nó có. Có lúc hai mẹ con cãi nhau dữ lắm. Tôi cười, còn nó thì khóc, trách tôi tại sao mẹ lại chọc con đến mức con khóc. Tôi bảo có tài thì cãi lại mẹ, không có tài thì ngồi đó mà khóc. Nó khóc lớn hơn. Tôi nói nếu khóc thì đi chỗ khác, mẹ không thích tiếng con nít khóc. Nó chạy vào phòng khác khóc thêm nửa tiếng. Rồi nó chạy ra, tỉnh bơ nói bây giờ con hết khóc rồi, mẹ còn cãi nữa không. Nhìn cái mặt bình thản đó, tôi không nhịn được cười.
Vậy mà thoáng cái, nó đã mười tám tuổi rồi. Cuộc đời trôi nhanh thật. Tôi không biết mình còn có thể làm mẹ của nó được bao lâu nữa. Tôi chỉ mong nó lớn lên, biết nhìn sự việc cho sáng sủa hơn, đừng ngốc nghếch như tôi, cứ rước hết phiền phức này đến phiền phức khác mà không nhận ra.
Hôm nay trời đẹp. Tôi lại không cưỡng được mà đi bộ. Và rồi lại nhớ đến ông. Nếu tôi còn đi làm, mỗi lần bước ra ngoài, không phải lúc nào cũng gặp, nhưng vẫn luôn có khả năng nhìn thấy ông, đôi khi chỉ là bóng lưng. Gần một năm rồi, tôi vẫn tự hỏi không biết ông còn hoàn toàn không hứng thú với tôi không. Ông chưa từng chủ động trong bất kỳ tình huống nào, điều đó tôi hiểu rất rõ. Vậy mà cảm xúc của tôi vẫn không tan đi được. Tôi từng tự hỏi thêm vài tháng nữa tôi có thể buông bỏ được không. Rồi tôi lại nghĩ, có lẽ đối với ông, chuyện tôi buông hay không buông thật ra cũng chẳng quan trọng.
Có lúc tôi nghĩ, không lẽ chính câu ông nói không hứng thú lại trở thành động lực duy nhất khiến tôi có hứng thú. Thật ra tôi không hiểu yêu đương là gì. Tôi không chịu nổi cảm giác phải chiều lòng một ai đó. Tôi ghét việc người khác mong muốn ở tôi bất cứ điều gì, dù là nhỏ nhất. Với tôi, đó đã là một dạng đàn áp. Thích thì làm, không thích thì thôi. Tôi không bao giờ nhìn nét mặt người khác để hành động. Và trong tình yêu, phần đông người ta lại sống đúng như vậy. Tôi hiểu rất rõ cơ chế đó, nên tôi ghét tình yêu.
Với bất kỳ cảm xúc nào nảy sinh, tôi đều tìm cách tiêu trừ. Với ông cũng vậy. Cách tôi chọn là tiến lại gần, vì tôi biết rõ ông sẽ không chấp nhận. Tôi nghĩ khi bị từ chối, cảm xúc sẽ tự tan. Nhưng khi bị ông từ chối, tôi lại thấy hứng thú hơn, muốn hiểu ông nhiều hơn. Và đến bây giờ thì không dứt ra được nữa. Có lẽ tôi đã nghiện cái cảm giác tương tư này. Tôi cứ để xem nó sẽ còn ở lại với tôi bao lâu.
Nói cho công bằng, cảm xúc này không có hại. Nó khiến tôi viết nhiều hơn, sống có ý thức hơn, chăm lo sức khỏe của mình hơn. Tôi yên lặng hơn so với trước kia. Nghĩ vậy thì không nói cảm ơn ông cũng không hợp cho lắm. Chỉ có điều, tôi không biết là vì tôi đã quá quen với ông, hay là ông cũng đã bắt đầu chấp nhận sự hiện diện của tôi. Thôi thì tôi không cố tình suy diễn. Ngày mai thế nào cũng được. Tôi chỉ sợ một điều duy nhất: nếu một ngày nào đó cảm xúc này biến mất hẳn, thì thật sự là tiếc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét