Hôm nay trời mát. Cái mát không làm người ta phấn chấn hẳn lên, chỉ đủ để cơ thể dịu lại, như thể mọi thứ chậm hơn một nhịp. Tôi xong việc sớm nên không vào phòng tập, chỉ lái xe vài phút ra bờ hồ gần chỗ làm, đi dạo một vòng. Trước đây, khi chưa bị ép đi làm sớm, tôi vẫn thường đi bộ nửa tiếng trước giờ vào làm. Khi đó, đi bộ không phải để rèn luyện, mà để đầu óc kịp sắp xếp lại trước khi bước vào một ngày mới. Từ ngày phải đi sớm, những khoảng trống đó biến mất. Tôi không hẳn tiếc, chỉ là thấy thiếu.
Tôi vẫn thích đi bộ ngoài trời và viết nhật ký. Ngoài trời có gió, có không gian, có cảm giác mình đang đứng trong đời sống thật. Phòng tập thì quá ồn. Tôi đọc cho máy ghi lại nhưng nó không nghe rõ, thành ra lại phải gõ từng chữ trên điện thoại. Viết kiểu đó rất mệt, vì nó làm đứt mạch suy nghĩ. Nhưng nếu không viết trong lúc đi bộ, ở khoảng thời gian trống giữa công việc này với công việc kia, thì thật sự tôi không còn thời gian nào khác để viết nữa. Ngày trước, tôi dùng khoảng thời gian này để sửa mấy bản thu âm, nhưng đã lâu rồi tôi không thu âm. Bây giờ tôi chỉ muốn viết. Tôi nói thật, có những cảm xúc nếu không ghi lại thì tôi sợ chúng tan rất nhanh, đến lúc muốn nhớ lại chi tiết cũng không còn gì để bám vào. Trong khi đó, tôi thấy những cảm xúc này rất đáng yêu, rất dễ thương. Tôi không biết việc ông dựng một bức tường với tôi là tốt hay là xấu, nhưng lạ là trong mắt tôi, mọi thứ liên quan đến ông đều trở nên đáng yêu. Tôi cũng không hiểu rốt cuộc mình muốn điều gì.
Công việc của tôi, nhìn qua thì chẳng có gì đáng kể. Cả ngày chỉ là sửa chỗ này một chút, chỗ kia một chút, tìm email, trả lời những câu hỏi lặt vặt. Không có việc lớn, chỉ có rất nhiều việc nhỏ. Nhưng chính những việc nhỏ đó mới tiêu hao thời gian. Có một chi nhánh, hễ có chuyện gì là team call tôi trước tiên, dù lớn hay nhỏ. Có lần tôi tò mò hỏi sao họ cứ gọi tôi hoài như vậy. Người đó nói thẳng là vì tôi xử lý nhanh, làm việc gọn, còn những người khác thì chậm quá, họ không muốn chờ. Nghe xong tôi vừa thấy vui, vừa thấy nực cười. Vui vì được khen, mà nực cười vì hiểu ra là mình vừa được nói ngọt xong để rồi lại ôm hết việc của họ. Tôi cũng không biết đó là lời khen thật hay chỉ là cách nói cho dễ, để rồi tôi lại tiếp tục làm. Tôi vốn là kiểu người khá đơn giản, nghe vậy là làm, dễ tin, dễ bị kéo vào việc — chuyện đó thì tôi tự biết.
Tôi lập riêng một channel cho chi nhánh đó để họ đưa thông tin vào, đỡ mất thời gian team call liên tục. Vậy mà họ vẫn thích gọi. Khi hỏi thì bảo không biết gì, không rõ gì. Tôi vừa đi hỏi ông chủ về đơn hàng ông release, quay lại họ đã tự tìm ra hết. Tôi chỉ biết bật cười. Có những mệt mỏi không đến từ khối lượng công việc, mà đến từ cách người ta quen tay đẩy việc sang cho người khác.
Cuối ngày, ông chủ hỏi tôi cả ngày làm gì. Tôi nói là sửa mấy order bị xử lý sai. Ông trách sao không đưa cho ông sửa. Tôi không giải thích nhiều, vì tôi biết họ sẽ không tìm ông, họ chỉ tìm tôi. Trong bốn chi nhánh, có một chi nhánh tôi rất ít đụng tới. Không hẳn vì ghét, chỉ là không có thời gian và cũng không có lý do gì để ôm thêm những việc không cần thiết. Đó là cách duy nhất tôi tự giữ mình.
Hai ngày nữa, một người lead sẽ nghỉ việc. Cậu ấy hỏi tôi rằng sau này, nếu cậu ấy nghỉ rồi, ai sẽ giúp tôi viết mấy cái instruction cho các project tôi đang làm. Tôi cười, bảo không ai viết thì thôi. Tôi hỏi về công việc mới, cậu ấy nói vẫn chưa có, nghỉ chỉ vì bực quá. Nghe vậy, trong lòng tôi hơi buồn. Tuổi trẻ ngày xưa tôi cũng từng như thế — không thích thì nghỉ, không ai ép mình phải ở lại nơi mình không muốn. Nhưng càng về sau tôi càng thấy, trong công việc, nếu bỏ được cảm xúc ra ngoài, thì việc ở đâu cũng chỉ là việc. Không có tài năng, không đủ nghị lực, không có tri thức, thì đổi chỗ cũng không làm mọi thứ khá hơn. Chỉ là đổi bối cảnh, còn mình thì vẫn vậy.
Hôm nay tôi không vui lắm. Cũng không có lý do rõ ràng. Chỉ là một cảm giác nhẹ, mơ hồ, như thể trong lòng có thứ gì đó đang muốn buông ra. Có thể chỉ là mệt. Có thể là người không khỏe sau khi đi bộ nhiều hôm qua. Cũng có thể là một dạng chán mỏi rất quen, đến rồi đi, không cần giải thích.
Nhưng hôm nay lại có một điều làm tôi thấy dịu hơn: tôi gặp ông hai lần. Chỉ là những khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để tôi nhận ra cuộc sống này thật kỳ cục. Mỗi ngày, chúng ta vây quanh những người mình không có cảm xúc gì, vẫn nói chuyện, vẫn làm việc, vẫn tương tác. Còn người mình thích thì hiếm khi gặp, mà nếu có gặp cũng chỉ vài giây, ngắn đến mức không kịp giữ lại điều gì cho trọn.
Còn ông thì sao. Khi ông nhìn thấy tôi, ông không có cảm xúc gì, hay là cũng có một chút gì đó — một thoáng vui rất nhanh rồi thôi. Hay là ông lại tự nhủ: “Trời ơi, tránh mãi mà vẫn gặp.” Tôi chỉ tò mò vậy thôi. Giá mà tôi có thể đọc được suy nghĩ của ông. Người ta nói rằng khi mình quá thích một ai đó thì không phải là ngẫu nhiên; luôn có một điều gì đó rất khó giải thích. Tôi đã tìm cách hiểu suốt hơn mười tháng nay mà vẫn chưa hiểu ra. Vậy mà ông thì ác đến mức không nói với tôi lấy một câu.
Thật ra, tôi vẫn nghĩ thích một người là chuyện rất nhỏ, rất đơn giản. Nó không phải là chuyện của một dòng tộc bị tiêu diệt, cũng không phải là sự suy vi của một triều đại. Nó chỉ là một cảm xúc đi ngang qua đời sống của hai con người. Vậy mà đối với ông, mọi thứ lại trở nên nghiêm trọng đến thế. Hay là, đơn giản thôi — chỉ vì ông không thích tôi.
Mà nói thật, tôi cũng dễ thương lắm chứ bộ. Tuy nhan sắc không soi được với mấy hoa hậu, nhưng cũng dễ nhìn mà, ông nói có đúng không. Miệng lưỡi cũng lanh lợi, chỉ có điều mỗi lần gặp ông thì không nói được lời nào. Người khó tính nhất cũng có thể thích tôi được, vậy mà tôi vẫn không hiểu rốt cuộc giữa tôi và ông có điều gì khiến tôi phải mất hơn mười tháng trời mà vẫn chưa tìm ra nguyên do. Hay là tôi tò mò quá chăng. Tôi cũng không biết nữa.
Tôi chúc ông một buổi chiều dễ thương nhé. Còn tôi thì hôm nay không được vui. Tôi nghĩ là tôi biết mình không vui vì điều gì rồi, chỉ có điều biết thì cũng vô ích thôi, vì tôi vẫn là tôi. Có một chút chán trường, rất nhẹ nhưng đủ để nhận ra. Những lúc như vậy, tôi thường chỉ muốn ngủ thật sâu, ngủ đến khi mọi thứ trong người dịu xuống. Chỉ tiếc là tôi còn phải đi làm, nên không thể ngủ được bây giờ. Tối nay về, tôi sẽ ngủ thật nhiều, coi như cho phép mình nghỉ một chút, để cái chán này tự tan đi, giống như những lần trước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét