Ông có phân biệt được giữa đói bụng và bị bệnh không? Tôi thì không. Không hiểu cơ thể tôi có gì kỳ lạ, nhưng triệu chứng lúc đói và lúc bị cảm lại giống nhau đến mức nhiều khi tôi chẳng biết mình đang gặp chuyện gì. Dù là đói hay bệnh thì cái bụng của tôi cũng im re, chẳng chịu báo một tiếng nào, chỉ có tay chân lạnh toát, đổ mồ hôi, nhức đầu rồi chóng mặt — lần nào cũng gần giống nhau. Chính vì cái bụng chẳng bao giờ chịu lên tiếng nên nhiều lúc tôi thật sự không biết mình đang bị bệnh hay chỉ đơn giản là đói. Có lần tôi đang lái xe thì bắt đầu cảm thấy khó chịu y như vậy, tôi còn tự nhủ: “Trời ơi, phiền thật đấy, lại bệnh rồi. Chắc phải đi lấy thuốc uống thôi.”
Nhưng nghĩ trước khi uống thuốc thì dù sao cũng phải ăn cái gì đó nên tôi ghé ăn trước, ai ngờ ăn xong… khỏi hẳn. Hóa ra chẳng bệnh tật gì cả, chỉ là đói bụng. Thế nên từ đó cứ mỗi lần có mấy triệu chứng này là tôi lại phải đoán xem mình đang bệnh hay đang đói. Lúc nãy cũng vậy, bình thường tôi ăn lúc 10 giờ rưỡi, nhưng sáng nay có vài việc cần làm nên phải ăn từ 9 giờ. Đến khoảng 12 giờ thì bắt đầu chóng mặt, nhức đầu và khó chịu. Đã vậy, trong buổi họp lại còn có vài thứ mùi từ cơ thể người khác bay tới nữa, trời ạ… càng chóng mặt hơn.
Mà hôm nay đâu chỉ có chuyện đó. Sáng nay tôi vội quá nên tiện tay mặc luôn một chiếc áo thun màu đen mà bình thường tôi chỉ mặc khi làm công việc ban đêm. Công việc ban đêm phải làm tay chân nhiều nên tôi thường mặc đồ khác, vừa thoải mái vừa không tiếc nếu áo bị hư. Bình thường đồ đi làm ban ngày và ban đêm tôi vẫn chia riêng, nhưng sáng nay vội quá nên chẳng buồn lựa nữa. Vừa bước vào chỗ làm đã có mấy người nhìn tôi rồi hỏi: “Cô đi làm vội tới mức lấy luôn áo của người đàn ông của cô mặc à?” Tôi biết họ đang chọc nên cũng mắc cười: “Trời ơi, áo này là áo của tôi mà. Tôi lấy áo đàn ông nào mặc chứ?”
Vậy mà chẳng ai tin. Họ cứ nhất quyết bảo cái áo này nhìn kiểu gì cũng là áo đàn ông chứ không phải áo phụ nữ. Tôi mới cười bảo: “Chứ tôi có giống phụ nữ đâu mà phải mặc đồ giống phụ nữ?” Thế là cả đám cười rồi lại tiếp tục chọc tôi. Rồi lúc tôi đi ngang qua cổng an ninh, lại thêm một chuyện nữa. Trong nhóm an ninh có một người mới tới, không hiểu sao mấy lần gần đây, cứ mỗi lần nhìn thấy tôi là ông ấy lại bật cười.
Tôi tò mò quá nên hôm nay mới hỏi thẳng: “Vấn đề là ở tôi à? Sao cứ mỗi lần thấy tôi là ông lại cười vậy?” Ông ấy vội bảo: “Không, không có vấn đề gì cả. Chỉ là tôi không hiểu tại sao lúc nào cô cũng cười.” Tôi hỏi lại: “Bộ tôi cười là có vấn đề à?” Ông ấy lại nói: “Không, không có vấn đề gì. Tôi chỉ thấy rất vui khi cô lúc nào cũng cười như vậy thôi.” Tôi liếc ông ấy nửa con mắt. Đúng là mấy người này còn nói dối giỏi hơn tôi nữa.
Chưa xong đâu. Một người an ninh khác thấy tôi chuẩn bị đi ra ngoài thì hỏi: “Cô lại đi bộ à?” Tôi nói: “Vâng.” Cô ấy liền bảo: “Trời ơi, tôi rất muốn được đi bộ với cô đấy.” Tôi mới nói: “Vậy thì đi.” Đúng lúc đó, một người làm ở bộ phận khác đứng gần đó nghe thấy liền hỏi với vẻ không tin: “Cô ấy đi bộ mỗi ngày sao?”
Người an ninh mới lập tức trả lời: “Đúng, cô ấy đi mỗi ngày đấy.” Thế mà người kia vẫn nói: “Tôi không tin. Sao tôi chẳng bao giờ thấy?” Trời ơi… lại nữa. Tôi cũng không hiểu nổi. Chẳng lẽ dáng vẻ của tôi, gương mặt của tôi hay cách tôi nói chuyện có gì đó khiến người khác cảm thấy rất khó tin sao? Sao chuyện gì tôi nói ra cũng có người nhìn tôi như thể tôi đang bịa vậy?
Nhưng tôi cũng chẳng giải thích nữa, tôi chỉ bật cười rồi bước ra ngoài đi bộ. Mà nói thật nhé, nghĩ kỹ thì con người tôi đôi khi cũng hơi khó tin thật. Ai lại có thể tin một người nói rằng mình chẳng bao giờ biết thế nào là phiền muộn chứ? Thật ra phiền muộn thì ai mà chẳng có, tôi cũng có chứ. Chỉ là những chuyện khiến tôi phiền muộn thường chẳng đủ quan trọng để tôi phải bận tâm quá lâu mà thôi. Rồi sau đó lại thêm một chuyện khác.
Một người làm chung nói với tôi rằng tuần này tôi và anh ấy phải đi drug test. Đây là yêu cầu của bộ phận tôi đang làm hiện tại, ai làm trong đó cũng phải làm. Anh ấy bảo khi nào đi thì hai người đi chung luôn cho tiện. Tôi hỏi ngay: “Hả? Có nghĩa là tôi phải ngồi đó cho anh lái xe chở tôi đi à?” Anh ấy nhìn tôi: “Có vấn đề gì sao?” Tôi nói: “Vấn đề rất lớn. Tôi không chịu nổi ngồi xe người khác lái đâu. Tôi sẽ bị say sóng đấy.”
Anh ấy bật cười: “Cô có đùa không vậy? Cô ở đây bao nhiêu năm rồi mà đi xe còn bị say sóng? Ngày nào tôi chẳng thấy cô lái xe.” Tôi nói: “Tôi lái thì không sao. Người khác lái là tôi chịu không nổi.” Thế là anh ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy nghi ngờ rồi hỏi: “Cô đừng nói với tôi là chưa từng có ai lái xe chở cô đi đâu đó nha?” Tôi cười: “Thật ra… đúng là lâu lắm rồi tôi chưa để ai lái xe chở mình đi đâu.” Và thế là thêm một lần nữa, người ta nhìn tôi như thể tôi đang nói chuyện không thành thật. Tôi cũng không hiểu nữa.
Tôi thề với cung hoàng đạo của chính mình rằng tôi rất ít khi nói dối. Tôi còn nói với họ: “Tôi là Bạch Dương đấy. Bạch Dương thẳng như ruột ngựa, có gì nói đó chứ nói dối làm gì.” Vậy mà vẫn không ai tin. Nghĩ đi nghĩ lại, hình như hôm nay tôi có hơi nhiều vấn đề thật. Không phân biệt nổi mình đang đói hay đang bệnh, vì đến cái bụng cũng chẳng chịu báo cho tôi biết; ngửi phải vài thứ mùi là chóng mặt; mặc chiếc áo của chính mình thì bị nghi là lấy áo đàn ông mặc; cười nhiều cũng bị người ta thắc mắc; đi bộ mỗi ngày cũng có người không tin; không chịu được người khác lái xe thì lại bị nhìn như thể tôi đang bịa chuyện. Ông nói xem… rốt cuộc là tôi có quá nhiều vấn đề, hay là nhìn tôi thật sự khó tin đến vậy? Ông có nhiều vấn đề như tôi không?
Cảm ơn ông. Hôm nay tôi lại thu hoạch được thêm một buổi nói chuyện với ông rồi… Đúng là đáng yêu thật. Nhưng không hiểu vì sao hôm nay, trong lúc chăm chú nghe ông nói, nhịp tim của tôi lại lệch đi vài nhịp. Có lẽ vì tôi vui quá, hoặc cũng có thể vì lâu lắm rồi mới được nhìn thấy ông ở khoảng cách gần như vậy. À mà thật ra cũng đâu có lâu lắm, đúng không? Chắc chỉ khoảng hai tuần thôi.
Cũng không hẳn là không thấy, có vài lần tôi nhìn thấy ông đi ngang qua, nhưng vì xung quanh có quá nhiều người nên tôi không dám chào. Lần này là lần thứ tư ông ở lại nói chuyện với tôi lâu như vậy. Và tôi vẫn có cái ước nguyện ấy… Tôi rất muốn được nghe ông nói chuyện thật nhiều. Một phần vì tôi muốn biết rốt cuộc mình thích điều gì ở ông. Hay là thật sự chẳng có lý do nào cả, chỉ đơn giản là thích thôi?
Trong lúc nói chuyện, tôi vẫn nhìn thấy rất rõ từng thứ ở ông — ánh mắt, giọng nói, nụ cười, và kể cả cái cách ông kiên nhẫn giải thích mỗi khi tôi vu vơ hỏi một điều gì đó. Nếu hỏi tôi thích gì ở ông, thật ra tôi cũng không phân biệt được. Là giọng nói ấy? Là nụ cười đáng yêu? Là ánh nhìn ấm áp? Hay còn là một điều gì khác mà chính tôi cũng không gọi tên được? Kỳ lạ là nếu tách từng thứ ra, tôi đều thích, mà gom tất cả lại thành một con người, tôi cũng vẫn thích.
Rồi tôi lại tự hỏi… Đây là cảm giác thích một người sao? Vì sao nó lại đáng yêu đến vậy? Bởi vì tôi đã gặp ông không biết bao nhiêu lần, lại có bốn lần được nói chuyện khá lâu, vậy mà toàn là những câu chuyện đâu đâu. Đến mức mỗi lần ông vừa quay đi, tôi gần như chẳng còn nhớ rõ mình và ông đã nói những gì. Thứ còn lại rõ nhất chỉ là một cảm giác: tôi đã rất vui.
Và tôi thật sự tò mò… Ông có sẵn lòng cho tôi vay vài ba tháng thời gian của ông không? Sau ba tháng, nếu tôi vẫn còn thích, ông có thể cho tôi vay thêm mười năm nữa không? Tôi nghĩ mười năm là đủ lắm rồi đấy, vô cùng đủ luôn. Còn nếu ông đồng ý thật… thì tôi nghĩ tôi đã có sẵn cả một kế hoạch dài khoảng ba trăm trang chờ ông ký rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét