Vừa bước xuống xe, một người đàn ông trung niên, chắc là người Mễ, đã mỉm cười bước đến chào tôi. Cách ông ấy bắt chuyện cũng giống như tất cả những người bán xe khác: rất niềm nở, rất thân thiện và rất đúng nghề. Tôi cười đáp lại rồi nói luôn mục đích của mình.
— Tôi chỉ muốn đi loanh quanh xem giá thôi. Tôi còn đang phân vân giữa Honda, Toyota và Nissan. Thật ra tôi đều thích cả ba hãng, cũng đều đã lái qua rồi. Hôm nay tôi chỉ muốn xem bên nào có chương trình tốt nhất. Nếu hợp lý thì tôi sẽ mua một chiếc SUV.
Ông ấy gật đầu hỏi tiếp:
— Sao cô lại muốn SUV?
Tôi cười.
— Tại tôi thích đi lang thang lắm. Tôi thích chạy đây chạy đó ngắm cảnh, nên cũng muốn chiếc xe rộng một chút. Biết đâu có hôm hứng lên, tôi còn ngủ luôn trong xe.
Ông ấy nghe xong thì bật cười. Có lẽ ông ấy cũng nhận ra cái ước mơ bé nhỏ nhưng hơi kỳ kỳ của tôi. Ông ấy chẳng nói thêm gì, chỉ đi một vòng rồi quay lại với một chiếc chìa khóa trên tay.
— Cô lái thử đi.
Tôi lắc đầu cười.
— Không cần đâu. Tôi biết chiếc xe này thế nào rồi. Cả năm nay, tháng nào tôi cũng thuê SUV để vừa lên thăm con gái, vừa tiện đi ngắm cảnh. Tôi biết cảm giác lái của nó rất tuyệt. Tôi chỉ muốn xem giá thật thôi, vì tôi còn phải đi vài nơi nữa.
Ông ấy cười lớn.
— Tôi biết cô muốn gì.
Rồi ông ấy chỉ vào chiếc xe.
— Nhưng nghe tôi đi. Trước tiên cứ lái thử đã. Ít ra cô cũng nên biết cảm giác lái một chiếc xe hoàn toàn mới.
Tôi đúng là dễ bị dụ. Nghĩ lại thì ông ấy nói cũng có lý. Muốn người ta giảm cho mình vài ngàn đô thì thôi, mình đành ngoan ngoãn làm một con nai vàng vậy. Thế là tôi cầm chìa khóa, còn ông ấy ngồi xuống ghế phụ. Y như tôi đoán trước, xe vừa chạy được một đoạn là ông ấy bắt đầu trò chuyện, hỏi đủ thứ trên trời dưới đất, vừa hỏi vừa khéo léo giới thiệu từng tính năng của chiếc xe.
Đến một lúc, ông ấy chỉ về phía chiếc gương rồi cười.
— Cô thấy không? Gương xe này đẹp lắm. Cô có thể trang điểm ngay trên xe. Xe mới cũng sẽ làm cô trông đẹp hơn.
Tôi phì cười.
— Ồ... cái đó tôi không cần.
— Sao vậy?
— Ở tuổi của tôi, sắc đẹp không còn là vấn đề nữa.
Ông ấy nhìn tôi.
— Vậy điều gì mới là vấn đề?
— Tôi quan tâm đến độ ngầu của bản thân hơn. Cho nên soi gương hả? Tôi không cần. Tôi vốn đã quá ngầu rồi.
Tôi vừa nói xong thì chính mình cũng muốn bật cười. Ông ấy lập tức gật đầu.
— Đúng! Đúng! Cô nói đúng.
Tôi biết thừa. Ông ấy đang bán xe cho tôi, dĩ nhiên đâu dám cãi khách hàng.
Đi thêm một đoạn, ông ấy hỏi:
— Sao hôm nay cô đi một mình?
Tôi hỏi ngược lại:
— Ủa? Một mình thì không đi xem xe được à?
Ông ấy cười.
— Ý tôi là... người đàn ông của cô đâu?
Tôi cười ngất.
— Chạy mất hết rồi.
Ông ấy "ồ" lên một tiếng.
— Vậy là cô sống một mình, đơn độc quá.
Tôi lắc đầu.
— Không, ông dùng từ sai rồi. Đó không phải là đơn độc, mà là tự do. Tự do quyết định mọi chuyện. Cho nên nếu hôm nay ông đưa giá hợp lý thì tôi sẽ toàn quyền quyết định có mua hay không, chẳng cần hỏi ý kiến ai cả.
Ông ấy bật cười rất lớn.
— Đúng. Cô nói đúng.
Nhìn cách ông ấy nói chuyện, tự nhiên tôi lại nổi hứng muốn chọc.
— Tới lượt tôi hỏi nhé. Ông có tổng cộng bao nhiêu người vợ?
Tôi còn chưa nói hết câu thì ông ấy đã cười nghiêng ngả.
— Ý cô là... hiện tại hay tính luôn quá khứ?
Tôi cũng cười.
— Thôi tính luôn quá khứ cho nó oai.
Ông ấy chống cằm suy nghĩ vài giây rồi đáp rất tỉnh.
— Hình như... mười một người.
Tôi buột miệng.
— Ông cũng giỏi thật đấy.
Ông ấy phá lên cười rồi giải thích.
— Cô biết mà, mấy người nổi tiếng cũng có nhiều vợ lắm.
Tôi cười đến đau cả bụng.
— Ông yên tâm đi. Tôi không đánh giá đàn ông qua số lượng vợ của họ. Tôi thật sự nghĩ vậy. Dù ông có mười một người vợ hay một trăm mười một người vợ thì đối với tôi cũng không thành vấn đề. Phẩm giá của một người đàn ông không nằm ở chỗ họ có bao nhiêu phụ nữ, mà nằm ở chỗ họ có đủ trách nhiệm để lo cho từng người phụ nữ mà họ chọn hay không.
Nói xong, chính tôi cũng tự bật cười. Nghĩ lại thấy mình cũng buồn cười thật. Ông ấy đang cố dụ tôi mua xe, còn tôi thì đang cố dụ ông ấy giảm giá xe. Trong tình huống đó, dù ông ấy có một nghìn người vợ đi nữa, tôi cũng chẳng dại gì mà chống đối, vì việc đó hoàn toàn không có lợi cho tôi. Có lẽ ông ấy cũng hiểu ý nên cười thật lớn. Không khí trong xe tự nhiên nhẹ tênh, giống như hai người quen đang ngồi tán gẫu hơn là một người bán và một người mua.
Sau khi lái thử xong, ông ấy bắt đầu hỏi tôi về màu xe và các trang bị bên trong.
— Tôi lấy màu đen.
Ông ấy ngạc nhiên.
— Ủa? Lúc nãy tôi hỏi thì cô bảo cô thích màu bạc mà.
Tôi cười.
— Trời ạ... ông quên rằng tôi là phụ nữ sao?
Ông ấy nhìn tôi đầy khó hiểu.
— Khi phụ nữ nói thích một thứ gì đó...không có nghĩa là năm phút sau họ vẫn còn thích nó.
Ông ấy đứng sững mất một giây rồi bật cười lớn.
— Xin lỗi. Tôi quên mất chi tiết quan trọng đó.
Tôi cười tiếp.
— Thật ra màu tôi thích nhất vẫn là màu đen. Trắng với bạc cũng được. Ngoài ba màu đó tôi không chọn. À... nhưng nếu màu khác mà giá rẻ hơn thì tôi cũng đồng ý luôn.
Ông ấy lại cười. Lúc đó tôi mới để ý hàng mi của ông ấy rất dài, cộng thêm cái miệng quá lanh lợi của một người bán hàng lâu năm. Tự nhiên trong đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ: Bảo sao không có tới mười một người vợ. Tôi nhìn thẳng ông ấy rồi tự cười một mình, cố giữ vẻ mặt thật bình thường để ông ấy không biết trong đầu tôi vừa nghĩ cái gì.
2026.08.01
diên vỹ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét