Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

Phần 3 — Đổi lấy tự do bằng... mì gói



Ông ấy đưa tôi vào văn phòng rồi bảo tôi ngồi chờ một lát để đi lấy bảng giá. Trong lúc đang ngồi nhìn quanh, bất ngờ có một cô bé chạy lại, cười tươi rồi chào tôi bằng đúng tiếng Việt. Tôi hơi ngạc nhiên. Đúng là ông ấy tâm lý thật. Ông ấy biết con người ta luôn có cảm tình với tiếng nói quê hương mình nên đã gọi cô bé ra nói chuyện với tôi. Giọng cô bé rất ngọt, lại còn rất trẻ và rất đáng yêu.


Trời ạ... Ông ấy đâu biết điểm yếu của tôi lại chính là mấy cô bé dễ thương như thế. Tôi vừa nhìn thấy đã buột miệng:


— Ôi, sao con dễ thương quá vậy. Giọng nói cũng ngọt nữa.


Cô bé nghe xong cười tít cả mắt rồi bắt đầu kể đủ thứ chuyện. Tôi cũng cười nói theo, hết chuyện này đến chuyện khác. Lúc đó tôi chỉ biết thở dài trong lòng. Hình như... tôi sắp ký giấy mua xe thật rồi. Tôi chỉ định đi xem giá thôi mà. Vậy mà từ tám giờ sáng, loanh quanh một hồi, đến gần hai giờ chiều tôi vẫn còn ngồi ở đây. Đúng là xem giá kiểu của tôi cũng hơi lâu.


Sau khi hoàn tất mọi thủ tục giấy tờ, chúng tôi cùng bước ra chỗ chiếc xe mới của tôi. Trong lúc ông bán hàng đứng bên cạnh chiếc xe, cầm điện thoại của tôi để giúp cài đặt mọi thứ—kết nối Bluetooth, thiết lập Wi-Fi và lo luôn những tính năng linh tinh đi kèm của một chiếc xe mới—thì cô bé mỉm cười rồi nhắc tôi:


— Dì nhớ chăm sóc xe mới nha. Đừng để nó tủi thân. Con thương xe của con lắm.


Tôi nghe xong chỉ biết cười. Rồi cô bé quay sang hỏi ông bán hàng:


— Ông đưa số điện thoại cho dì chưa?


Nói xong lại quay sang tôi.


— Còn số của con nữa. Dì phải lưu luôn nha.


Tôi cười ngất.


— Trời ơi... hai người lấy của tôi nguyên một đống tiền rồi, giờ còn bắt tôi giữ liên lạc nữa sao?


Cô bé tròn mắt.


— Ủa? Dì không lưu bạn bè hả?


— Không.


— Thiệt luôn?


— Thiệt.


— Dì không dùng điện thoại hả?


Tôi lại cười.


— Có dùng chứ... nhưng giữ liên lạc thì lười lắm.


Lúc đó ông bán hàng đang cầm điện thoại của tôi để kích hoạt mấy ứng dụng trên xe. Đã xác định hôm nay làm một con nai vàng rồi thì thôi, người ta muốn làm gì cứ để người ta làm. Tôi chỉ màn hình điện thoại rồi nói với cô bé:


— Con thấy không, trong điện thoại của dì còn mấy chục tin nhắn chưa mở. Mấy chục cuộc gọi nhỡ dì cũng chưa gọi lại.


Cô bé nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Tôi cười.


— Dì lười lắm. Dì chỉ dùng điện thoại khi dì cần thôi. Bình thường ngoài ông chủ của dì ra, ai gọi dì cũng không bắt máy. Ai nhắn tin dì cũng lười đọc.


Cô bé nghe xong ôm đầu.


— Trời ơi...


Rồi cô bé chỉ sang ông bán hàng, cười tinh nghịch hỏi tôi:


— Vậy còn ông ấy thì sao?


Tôi giả đò ngơ ngác hỏi:


— Ông ấy làm sao?


— Dì không định làm người vợ thứ mười hai của ổng à?


Tôi cười muốn đau cả bụng.


— Thứ mười hai cũng được.


Hai người cùng nhìn tôi.


— Nhưng với điều kiện... ông ấy phải bỏ chiếc nhẫn trên tay xuống trước.


Tôi ngừng một chút rồi nói tiếp.


— Và trả luôn hóa đơn tiền xe hằng tháng cho tôi.


Và tôi lại cười tinh nghịch , nói thêm :


— Mà tôi nghĩ chắc ông ấy làm không nổi đâu. Cho nên... số mười hai đó chắc không xảy ra.


Cả hai người họ cùng cười thật lớn. Không khí trong phòng lúc đó vui đến mức tôi cũng quên mất mình đang tiêu một khoản tiền không hề nhỏ. Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, ông ấy hướng dẫn tôi cài đặt đủ thứ trên xe. Từ kết nối điện thoại, Bluetooth, bảo hiểm cho đến mấy tính năng linh tinh khác, ông ấy đều làm giúp tôi hết. Đến lúc chuẩn bị ra về, tôi thành thật cảm ơn hai người. Dù biết chính hai người này vừa khéo léo dụ tôi ký một hợp đồng trị giá mấy chục ngàn đô... nhưng phải công nhận là họ rất dễ thương.


Trước khi tôi đi, cô bé còn dặn:


— Sau này mỗi lần dì đem xe tới thay nhớt hay bảo dưỡng, cứ nói tên ổng nha. Dì sẽ được nhiều ưu đãi lắm.


Tôi chỉ cười. Đợi hai người họ quay đi, tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình chiếc xe cũ. Chiếc xe đã ở bên tôi gần mười lăm năm. Một chiếc xe đã cùng tôi đi qua biết bao con đường, chở tôi qua biết bao giai đoạn của cuộc đời. Cũng là chiếc xe đã không biết bao nhiêu lần bị tôi vô ý làm trầy xước, móp méo, xiêu vẹo. Vậy mà lần nào nó cũng lặng lẽ chở tôi về nhà.


Tôi đứng nhìn nó rất lâu. Rồi nhìn sang chiếc xe mới. Thật lòng mà nói, tôi đã đắn đo rất nhiều. Mua thì cực. Không mua... cũng cực. Cuối cùng tôi nghĩ... thôi thì thử sống theo kiểu **vừa cực vừa thích** xem cảm giác thế nào. Ít nhất, mỗi lần muốn đi đâu thật xa, tôi sẽ không còn phải lo chiếc xe giữa đường lại nghĩ ra thêm một căn bệnh mới. Tôi mỉm cười, nhìn chiếc xe mới thêm một lần nữa. Đúng là... tôi thích nó vô cùng. Và từ nay, ông biết đấy... thức ăn của tôi chắc chỉ còn là... **mì gói thôi...!**



2026.08.01
diên vỹ


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Phần 1 — Chiếc xe già bị thương

 Ông biết đấy, như tôi đã kể, chiếc xe của tôi bị một bệnh rất kỳ lạ: đèn thắng phía sau cứ sáng mãi, tắt máy rồi mà nó vẫn không chịu tắt. ...