Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026

2026.01.20

 


Dường như sáng nay tôi có thấy ông thì phải, chỉ là một dáng quen lướt qua trong tầm mắt, rất nhanh, nhanh đến mức tôi không dám chắc đó có thật hay chỉ là thói quen của tâm trí khi đã quen với sự hiện diện của một người. Rồi sau đó thì không thấy nữa. Ba ngày nghỉ vừa rồi, ông đã làm gì? Tôi tự hỏi như một phản xạ rất nhẹ, không mong câu trả lời. Tôi thì chẳng làm gì nhiều, ngoài ăn, ngủ và chơi game. Trước đó tôi không khỏe, nên tôi quyết định những ngày nghỉ sẽ ở nhà, nghỉ ngơi cho thật tốt, một cách có chủ ý. Tôi không cho phép bất cứ phiền muộn hay vướng bận nào chen vào. Tôi tự đặt mình ra khỏi thế giới trong vài ngày, như thể tắt bớt những tiếng ồn không cần thiết. Và đúng là hôm nay tôi cảm thấy khỏe hẳn, thoải mái hơn, thân thể nhẹ ra, còn tâm trí thì dịu lại, không còn căng lên vì những suy nghĩ lặp đi lặp lại. Trong những ngày đó, quả thật tôi có nhớ ông một chút. Không nhiều, không dồn dập, chỉ là những khoảnh khắc rất ngắn, thoáng qua, đủ để tôi tự nhận ra rằng ông vẫn còn ở đâu đó trong vùng ý thức của mình. Đôi lúc tôi tự hỏi không biết ông đang làm gì, nhưng ông biết đó, tôi hỏi chỉ để hỏi thôi. Tôi không thật sự cần biết câu trả lời, cũng không biết nếu biết rồi thì để làm gì, hay phải làm cách nào mới có thể biết được. Có những câu hỏi sinh ra không phải để tìm đáp án, mà chỉ để xác nhận rằng mình vẫn còn khả năng tò mò.


Dạo này công việc quá ít, nên có lẽ hầu như mỗi ngày tôi đều tan ca rất sớm. Sớm đến mức khoảng thời gian dư ra ba tiếng bỗng trở nên lơ lửng. Nhưng không phải là tôi không biết làm gì. Ngược lại, là vì tôi thích quá nhiều thứ, nên lại chẳng biết nên dùng thời gian ấy cho điều gì trước. Nhà tôi thì quá xa. Chiếc máy tôi đang sử dụng lại chỉ dành cho công việc, không có những phần mềm tôi cần cho những thứ tôi thích. Tôi cũng không muốn mất thêm thời gian chạy xe về nhà, nhất là buổi chiều, khi con đường ấy gần như ngày nào cũng kẹt cứng, kéo dài mệt mỏi. Thế là tôi ở lại, ngồi trong khoảng thời gian trống ấy, không phải vì rảnh rỗi, mà vì đang cân nhắc.


Có thể tôi sẽ bắt đầu học và tìm hiểu những bài học vỡ lòng về tâm lý học, thứ tôi đã nghĩ đến từ rất lâu nhưng chưa thật sự ngồi xuống bắt đầu. Hoặc cũng có thể tôi sẽ học thêm những chương trình liên quan đến AI mà hãng đang đề xuất, như một cách chuẩn bị âm thầm cho tương lai của chính mình. Tôi không vội. Nhưng tôi tò mò. Tôi thật lòng muốn biết, vào ngày này, của một năm sau, phiên bản của tôi lúc ấy sẽ khác phiên bản hiện tại như thế nào. Tôi sẽ nghĩ ra sao, nhìn thế giới ra sao, và quan trọng hơn — tôi có còn thích ông nữa hay không? Câu hỏi ấy không mang theo lo lắng, cũng không có ý chờ đợi. Nó chỉ đơn giản là một điểm đánh dấu trong dòng thời gian mà tôi muốn quan sát.


Tôi đang cố gắng viết ít lại. Không phải vì cạn chữ, mà vì tôi biết ngày tháng còn dài. Viết nhiều quá đôi khi cũng giống như nói nhiều — tự làm mình mệt. Mà có lẽ trăm năm nữa ông cũng chẳng đọc được câu chữ của tôi. Nghĩ đến đó tôi không buồn, cũng không thất vọng. Viết, rốt cuộc, vẫn chỉ là cho bản thân mình đọc, cho chính mình soi lại những chuyển động rất nhỏ trong lòng. Nhưng tôi lại có một thói quen hơi kỳ lạ: tôi thích trêu đùa số phận. Tôi muốn biết xem, một người vốn không hứng thú với tôi, liệu có bao giờ vô tình chạm phải câu chữ của tôi hay không. Và nếu thật sự có chạm phải, ông sẽ làm gì? Vội vàng gấp lại, như thể sợ biết thêm điều gì đó về tôi, hay về chính mình? Hay ông sẽ đọc, nhưng không cho phép bản thân mình thừa nhận là đã đọc, giống như cách người ta né tránh một cảm xúc vừa mới kịp ló lên?


Giống như mỗi lần tôi hỏi ông một câu, ông không hề hỏi lại. Sự im lặng ấy không thô lỗ, cũng không lạnh lùng, mà rất cẩn trọng. Dường như ông sợ rằng nếu hỏi thêm một điều gì đó, tôi sẽ hiểu sai ý ông, sẽ bước thêm một bước mà ông không hề có ý định cho phép. Nhưng ông biết đấy, tôi có thật sự quan tâm đến việc ông không muốn tôi bước vào cuộc sống của ông hay không? Tôi còn không chắc mình đang muốn gì, huống chi là yêu cầu một chỗ đứng trong đời sống của người khác. Cảm xúc, với tôi, vốn là thứ đến rồi đi rất nhanh, nhanh hơn cả những quyết định lý trí. Chỉ có một điều tôi chưa hiểu được: tại sao cách ông dựng lên một bức tường — lặng lẽ, kiên quyết, không giải thích — lại khiến tôi tò mò đến vậy. Có lẽ vì bức tường ấy không phải để chống lại ai, mà để giữ ông ở nguyên vị trí của mình. Và sự tự giữ ấy, không hiểu sao, lại rất dễ khiến người khác chú ý.


Con người của tôi chẳng có gì hơn ai. Tôi không nghĩ mình đặc biệt, cũng không nghĩ mình đáng để ai phải bận tâm. Nhưng nếu nhìn kỹ, có lẽ tôi cũng khá đáng yêu theo một cách rất riêng — không ồn ào, không nài nỉ, chỉ đứng yên đó, biết mình thích gì và không thích gì.


Hiện tại ông có sở thích gì không? Tôi thì hầu như thích đủ thứ: game, craft, design mấy mẫu thêu bằng máy, đọc, viết, thu âm, hoặc may đồ cho búp bê… nhiều đến mức chính tôi cũng không nhớ hết. Tôi dành hẳn một phòng chỉ để chứa tất cả dụng cụ và những thứ liên quan đến mấy sở thích ấy. Đó là không gian của tôi, nơi không ai cần hiểu tôi đang làm gì. Nhưng cũng gần một năm rồi tôi chưa đụng lại thứ gì ngoài viết. Không phải vì tôi hết thích, mà vì viết là thứ duy nhất vẫn còn đủ sức giữ tôi ngồi yên lại với chính mình. Điều tôi không thích nhất là phải đi đâu đó với ai. Tôi lười, và tôi biết mình lười. Ngoài việc bị mẹ ép về nhà làm gì đó, thì tôi tuyệt nhiên không đi đâu cả. Có lẽ vì tôi đã làm việc quá nhiều, đã tiêu hao quá nhiều năng lượng cho những thứ không thuộc về mình, nên khoảng thời gian ít ỏi có được bây giờ, tôi đều muốn giữ trọn cho bản thân.


Còn ông thì sao? Ông có yêu thích bản thân mình nhiều không? Hay ông cũng giống tôi, chỉ đang học cách ở yên với chính mình, không mong ai bước vào, nhưng cũng không hoàn toàn đóng chặt cửa?


Tôi thì… ngoài việc rất thích ông, thứ tôi thích nhất vẫn là chính bản thân tôi. Không phải vì ích kỷ, mà vì tôi biết mình là người duy nhất sẽ ở lại với mình đến cuối cùng. Dĩ nhiên là không tính con gái, vì điều đó là lẽ đương nhiên rồi.


Chúc ông một buổi chiều bình an.


diên vỹ
2026.01.20

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.28

Ông biết không, khoảng 5 giờ chiều hôm nay, sau khi tôi làm xong mọi thứ, đi ăn chiều rồi chỉ xoay qua xoay lại vài vòng thôi, vậy mà khi nh...