Hôm nay tôi lại không thấy ông. Hình như ông không đến công ty thì phải. Nếu nghỉ làm, ông đã ghi là OOO rồi đúng không? Nhưng đằng này lại không có. Vậy là ông đi sang chi nhánh khác à? Tuần rồi tôi nghe nói có người bên training được điều sang chi nhánh khác, chị chủ và bà chủ lớn cũng vừa từ chi nhánh khác quay về. Những dịch chuyển nhỏ như thế vẫn diễn ra hằng ngày trong công ty, nhưng khi ông không ở đó, tôi mới nhận ra mình để ý đến chúng nhiều hơn mức cần thiết. Có lẽ ông cũng đang ở một nơi khác, chỉ là không để lại dấu hiệu nào cho tôi biết.
Tôi tự hỏi không biết những người khác khi trò chuyện với ông thì họ cảm thấy gì. Có thể với họ, ông chỉ là một người đàn ông trầm tính, nói chuyện vừa đủ, lịch sự và không để lộ gì nhiều. Còn với tôi, chỉ riêng việc được nghe ông nói cũng đã là một mong muốn. Nhưng tôi biết, ngay từ đầu tôi đã đi sai nước cờ. Lúc ban đầu, rõ ràng ông có thiện cảm với tôi — dù chỉ là thiện cảm xã giao — nhưng ít ra ông không ngại ngùng, không tránh né. Mọi thứ khi đó vẫn nằm trong vùng an toàn. Chính tôi là người bước ra trước ranh giới ấy.
Tôi thẳng thắn quá mức cần thiết. Thích thì nói. Tôi quen sống như vậy từ lâu, và tôi từng nghĩ đó là một ưu điểm. Tôi không ngờ rằng, ở tuổi trung niên, sự thẳng thắn ấy không còn được hiểu là thành thật, mà dễ bị nhìn như một áp lực. Nhưng nếu cho tôi một trăm lần cơ hội, tôi vẫn sẽ hành động như thế. Tôi không có khả năng giả vờ, cũng không có thói quen che giấu cảm xúc của mình. Với tôi, nếu biết người mình thích không thích mình, thì cách tôn trọng nhất là tránh thật xa. Tôi không có năng lực theo đuổi thứ không có hồi đáp. Có lẽ đó cũng là một kiểu kiêu hãnh rất Dương Cưu — tôi tiến lên khi còn tin, và rút lui ngay khi đã hiểu.
Tôi biết mình hơi sùng bái cung hoàng đạo này. Nhưng cũng khó trách, vì từng nét tính cách của Dương Cưu đều trùng khớp với cách tôi tồn tại trên đời: thẳng, nhanh, không vòng vo, không nuối tiếc. Có những thứ tôi tin vào đến mức gần như tuyệt đối, dù biết rằng chúng chỉ là một hệ thống biểu tượng.
Năm vừa rồi, sau khi ông gửi cho tôi một câu nói không hứng thú, đúng vào tháng tư, ông cũng nghỉ phép một khoảng thời gian khá lâu — hình như hơn một tuần. Tôi thì xin nghỉ phép một tuần và làm việc ở nhà thêm một tuần nữa. Khi đó, tôi từng thoáng tự hỏi: liệu sinh nhật của ông có rơi vào tháng tư không? Câu hỏi ấy không dẫn tới đâu, và cũng không cần câu trả lời. Đến bây giờ tôi vẫn không biết sinh nhật của ông. Tôi từng nghĩ, nếu tình cờ gặp ông ở phòng ăn, nếu tôi hỏi sinh nhật của ông, ông sẽ trả lời không? Hay ông sẽ nhíu mày, rồi lùi lại một bước như thể tôi vừa chạm vào một ranh giới không nên chạm. Tôi không hề có ý tặng quà, càng không có ý tiến thêm. Tôi chỉ muốn biết ông thuộc cung hoàng đạo nào — một chi tiết nhỏ, vô thưởng vô phạt, nhưng đủ để tôi đặt ông vào một trật tự nào đó trong thế giới của mình.
Nếu tôi hỏi, ông có nghĩ rằng tôi đang cố tình không hiểu ý ông không?
Thật ra, tôi hiểu rất rõ. Tôi chỉ chọn giữ lại vài ký ức, không để làm gì cả, chỉ để viết. Viết là cách duy nhất tôi xử lý những cảm xúc không thể nói ra bằng lời. Tôi không tìm kiếm phản hồi, cũng không mong một sự thay đổi nào từ ông. Tôi chỉ đang lưu giữ.
Hôm bữa công ty tổ chức tiệc Giáng Sinh, tôi tò mò muốn biết ông có đi hay không nên đã hỏi. Nét mặt nghiêm trang của ông khi trả lời khiến tôi chùn lại ngay lập tức. Tôi nhận ra mình vừa chạm phải một điểm mà ông không muốn mở. Tôi hỏi chỉ để xác nhận phán đoán của mình, chứ chưa từng có ý định đi dự tiệc. Mọi người bảo tiếc vì tôi không đi, vì ai cũng có quà. Tôi cười, nói rằng những thứ tôi cần thì tôi đã tự mua, còn những thứ tôi không thể mua thì quá đắt. Quà tặng hiếm khi chạm đến đúng chỗ tôi thiếu.
Mọi người nghe vậy thì lắc đầu, không chịu nổi cái tính của tôi. Nhưng tôi không bận tâm việc bị thích hay bị ghét. Phần lớn các mối quan hệ quanh tôi chỉ tồn tại vì công việc. Chúng không đi vào đời sống nội tâm của tôi. Chỉ riêng với ông thì khác. Tôi không cần nhiều, chỉ cần một chút liên quan, dù mong manh.
Dạo này ông chủ bắt tôi phải về lúc 3 giờ 30 chiều. Ông bảo tôi không nên ở lại quá lâu, vì ai cũng muốn về nhà, chỉ có tôi là cứ chần chừ. Tôi nói với ông ấy rằng tôi về sớm cũng được, miễn là cho tôi mang máy tính ra phòng ăn để viết thư tình. Ông ấy cười ngất, hỏi tôi viết cho ai. Tôi trả lời, viết cho một cụ già 90 tuổi. Ông ấy lại cười. Những tiếng cười đó không liên quan gì đến tôi thật sự, nhưng tôi vẫn thấy nhẹ nhõm khi được ở lại thêm một chút.
Tôi đã ở phòng ăn hai buổi chiều liên tiếp. Buổi chiều ở đây rất yên tĩnh, hoặc có thể vì tôi đeo tai nghe và mải viết đến mức không còn để ý xung quanh. Khi viết trên máy tính, tôi nhận ra dòng suy nghĩ của mình chạy nhanh hơn lúc tôi đọc cho điện thoại ghi lại. Có lẽ vì khi viết, tôi không cần nghe lại giọng mình. Tôi chỉ cần nhìn thấy chữ.
Dự báo thời tiết nói rằng cuối tuần này sẽ có tuyết rơi. Từ thứ hai đến thứ tư nhiệt độ sẽ rất thấp, tuyết nếu rơi sẽ khó tan. Điều đó đồng nghĩa với việc cả tuần sau tôi có thể phải làm việc remote, vì tôi không dám lái xe trong điều kiện như vậy. Tôi thoáng nghĩ, hay là ông đến chở tôi đi làm. Nghĩ vậy thôi.
Tôi nói đùa. Ông dám đến, tôi cũng không dám đi.
Thật ra tôi rất nhút nhát. Điều đó có thể không ai nhận ra, vì tôi nói thẳng và hành động nhanh. Nhưng nhút nhát theo cách của tôi là không dám đối diện trực diện với điều mình thật sự muốn. Thích ông gần cả năm rồi, mà tôi vẫn không thể nhìn thẳng vào ông lâu hơn vài giây. Khi ông không ở công ty, không gian trở nên trống trải một cách khó gọi tên. Tôi tự hỏi vì sao ông không để lại một dòng trạng thái trong team rằng ông đang ở đâu — rồi lại nhận ra, tôi không có quyền mong điều đó.
Đôi lúc tôi nghĩ, nếu ông biết tôi viết nhiều đến thế, viết cả những điều linh tinh như thế này, liệu ông có muốn chạy thật xa không.
Nhưng nếu không viết, tôi sẽ trống rỗng. Tôi không có cách nào khác để tồn tại cùng cảm xúc này. Tôi không thể nói, không thể hành động, cũng không thể quên. Viết là khoảng không duy nhất cho phép tôi ở lại mà không làm phiền ai.
Chúc ông một buổi chiều bình yên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét