Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

2026.01.26



Ngày mai ông có đến công ty không? Tôi nghĩ ngày mai tôi vẫn sẽ làm việc remote. Thời tiết bình thường thôi tôi đã ngán lái xe rồi, huống gì là băng và tuyết.


Ông biết không, nguyên cả một ngày trôi qua mà lớp tuyết và băng vẫn nằm y nguyên như buổi sáng, không xê dịch, không tan chảy, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự thay đổi. Ít nhất là ở khu nhà của tôi. Tôi không biết ngoài xa lộ thì thế nào, không biết những con đường lớn đã được dọn đến đâu, xe cộ có còn qua lại hay không. Ông có thử lái xe ra đường chưa? Tôi thì từ hôm thứ Sáu đến hôm nay là cuối ngày của thứ Hai, mà vẫn chưa thật sự bước ra ngoài. Tôi chỉ mở hé cửa, thò tay ra kiểm tra độ dày của tuyết, chạm nhẹ vào lớp băng để cảm nhận cái lạnh cứng và khô, rồi trong vài giây ngắn ngủi ấy, tôi lại quay vào trong nhà ngay, như thể không gian ngoài kia là một thế giới khác, không dành cho tôi lúc này.


Bàn làm việc của tôi đặt ngay cạnh cửa sổ, nên dù không bước ra ngoài, tôi vẫn nhìn thấy mọi thứ rất rõ. Tôi nhìn tuyết nằm yên trên mái nhà đối diện, nhìn những cành cây trơ trụi mang theo một lớp trắng mỏng phủ lên từng nhánh nhỏ, nhìn mặt đất bị che kín đến mức không còn phân biệt được đâu là lối đi, đâu là bãi cỏ. Ban đêm, ánh đèn đường hắt xuống làm tuyết sáng lên một cách dịu dàng, không chói, không gắt, chỉ là một màu trắng mềm, mịn, trải dài như những cảnh bước ra từ truyện cổ tích. Mọi thứ lúc đó trông không thật, nhưng lại rất bình yên, như thể thời gian đã tự động chậm lại để cho con người được thở nhẹ hơn một chút.


Buổi sáng, khi ánh nắng bắt đầu len qua những cành cây trụi lá, tuyết không tan ngay mà chỉ phản chiếu ánh sáng, lấp lánh rất khẽ. Tôi đứng nhìn mà không nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt thật hiền. Không có âm thanh ồn ào, không có chuyển động vội vã, chỉ có ánh sáng, tuyết và sự im lặng. Buổi chiều hôm qua, tôi đứng bên khung cửa rất lâu, nhìn những vệt sáng cuối cùng còn sót lại phía sau mấy mái nhà xa xa. Ánh sáng lúc ấy mỏng dần, yếu dần, rồi rút lui một cách chậm rãi, như thể không nỡ rời đi. Trong không gian ấy, tôi bật một bản nhạc piano rất nhẹ; tiếng đàn dương cầm được phối cùng âm thanh chim hót trong chính bản nhạc, hòa quyện vào nhau một cách dịu dàng. Tay tôi cầm một ly cà phê nóng, hơi ấm lan dần lên lòng bàn tay, rất thật, rất gần.


Sáng nay, lúc vừa thức giấc, tôi lại nghe một video short. Đại ý của nó rất đơn giản: "nếu có một ước nguyện, tôi ước gì em sẽ nhìn thấy chính mình qua đôi mắt của tôi, để em hiểu được rằng bản thân em đáng yêu đến mức nào ". Tôi nằm yên đó, chưa vội rời giường, nghe đi nghe lại câu nói ấy vài lần. Ông nói xem, có phải câu nói đó thật dễ thương không? Dễ thương theo kiểu không cố gắng thuyết phục ai, không đòi hỏi hồi đáp, chỉ là một mong muốn rất hiền — hiền đến mức người nói ra cũng chẳng cần được đáp lại điều gì.


Rồi tôi lại lướt qua một đoạn video ngắn khác. Người ta nói rằng họ không yêu vẻ bên ngoài của người kia, cũng không yêu trí tuệ của người kia; thứ họ yêu là khoảnh khắc khi linh hồn của người ấy đã vô tình chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn mình. Tôi nghe đến đó thì dừng lại. Không phải vì câu chữ quá hay, mà vì cảm xúc ấy quá quen. Cái cảm giác bị chạm vào một cách không chủ ý, không sắp đặt, không hứa hẹn, nhưng lại sâu đến mức khó gọi tên. Đẹp đến mức người ta chỉ dám tin rằng nó tồn tại trong truyện cổ tích. Vậy mà nó đã xảy ra với tôi — rất khẽ, rất thật, và không thể rút lại.


Ông biết đấy, không gian đó, cảnh vật đó, và cái cảm giác yên bình ấy… nó không rực rỡ, không khiến người ta phấn khích, nhưng lại đủ để làm dịu mọi góc cạnh bên trong. Tôi chợt nghĩ, nếu trong khung cảnh đó, có một người mình yêu thương ngồi bên cạnh, không cần nói gì nhiều, chỉ cần cùng nhìn ra ngoài, cùng im lặng, thì sẽ thế nào nhỉ. Tôi chưa từng thật tâm thật ý yêu một ai, nên đúng là tôi chưa từng có may mắn tận hưởng cảm giác ấy. Có lẽ đời này cũng sẽ không có, nhưng lại có sao. Tôi không yêu được người khác thì biết làm gì bây giờ. Dẫu vậy, trong khoảnh khắc ấy, tôi vẫn thầm ước — ước gì ông rảnh, để cho tôi được thử cảm giác bình yên đó một lần.


Ông nói xem, nếu từ hôm nay và mãi mãi về sau tôi sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội gặp ông nữa, thì tôi sẽ có cảm xúc gì…? Và ông thì sao, nếu mãi mãi không thấy tôi, ông sẽ vui chứ?


Dĩ nhiên tôi biết, mọi chuyện rồi vẫn sẽ diễn ra rất bình thường. Công việc vẫn vậy, thời gian vẫn trôi, con người vẫn đi ngang qua đời nhau rồi rẽ sang những hướng khác. Cuộc đời này vốn dĩ là như thế, không cần ai phải giải thích thêm.


Tôi nghĩ vài ngày nữa tôi sẽ tăng cân ngay thôi. Tôi dễ ăn, dễ ngủ, lại không thấy có chuyện gì đáng để phiền muộn. Biết thời tiết không tốt, nên tuần vừa rồi tôi tự cho phép mình “thưởng lớn” cho bản thân: mua những thứ tôi thích nhất để nấu, vài ba món mình mê, thêm món tráng miệng từ trái cây và sữa. Ông biết đấy, tôi rất sợ nấu những món mình thích, vì tôi sẽ ăn rất nhiều. Những món do chính tay mình làm thì lúc nào cũng ngon hơn người ta tưởng. Còn ông thì sao? Ông thích ăn những món gì? Ông có tự nấu không? Tôi chẳng bao giờ thấy ông ngồi lại phòng ăn để ăn cả. Ông đúng là cần có người chăm sóc rồi đấy.


Ở công ty, tôi không thuộc bộ phận production, cũng không thuộc bộ phận quản lý, nên cho dù công ty có đóng cửa thì tôi vẫn phải làm việc như thường, vì sales có bao giờ chịu nghỉ ngơi đâu. Họ vẫn viết email hỏi vì sao tôi không approve order của họ, trong khi đơn hàng thì thiếu đủ thứ thông tin. Rồi bà chủ lại nhảy vào hỏi vì sao không làm thế này, vì sao không làm thế nọ. Mỗi đơn hàng đều có ghi lại đầy đủ dữ liệu, email cũng không thiếu, vậy mà mấy người làm chủ vẫn thích hỏi “vì sao”. Đúng là làm boss cũng thích thật — rảnh rỗi thì kiếm chuyện. Ai cũng có thể sai, chỉ riêng boss là không sai; ai cũng phải theo luật, chỉ riêng boss là bất cần luật. Cá tính ấy đúng là hợp với tôi ghê… may mắn cho mọi người là tôi không đủ trí để bước trên con đường ấy, nếu không rất có nhiều kẻ oan uổng rồi đấy.


Ông có giống vậy không?


diên vỹ
2026.01.26

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

2026.01.28

Ông biết không, khoảng 5 giờ chiều hôm nay, sau khi tôi làm xong mọi thứ, đi ăn chiều rồi chỉ xoay qua xoay lại vài vòng thôi, vậy mà khi nh...