Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

2026.03.17

Ông biết không, bình thường mỗi khi tôi bắt đầu viết nhật ký, tôi gần như luôn biết rất rõ hôm nay mình sẽ viết gì. Không phải kiểu ngồi đó rồi mới nghĩ ra từng câu từng chữ, mà là trước khi gõ những dòng đầu tiên, trong đầu tôi đã có sẵn một đường nét mơ hồ của câu chuyện rồi. Tôi biết mình sẽ kể về điều gì đã xảy ra trong ngày, biết mình muốn nói về suy nghĩ nào, cảm giác nào, thậm chí đôi khi còn biết trước câu mở đầu sẽ mang nhịp điệu ra sao.

Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay tôi ngồi trước màn hình, nhìn vào khoảng trắng nơi mình sẽ viết, và trong đầu lại có quá nhiều thứ muốn nói. Nhiều đến mức chính tôi cũng không biết nên bắt đầu từ đâu trước. Những ý nghĩ nhỏ, những chi tiết rất bình thường của một ngày, những cảm giác thoáng qua nhưng lại rất rõ… tất cả cứ chen vào nhau như thể câu chuyện nào cũng muốn được kể ra trước. Tôi có cảm giác nếu mình không viết nhanh lên, có lẽ vài thứ trong đó sẽ tan mất, giống như sương buổi sáng — lúc còn nhìn thấy thì tưởng rằng nó rất rõ, nhưng chỉ cần chậm một chút thôi là đã biến mất rồi. Và thế là tôi ngồi đây, tự hỏi làm sao có thể viết hết tất cả những thứ này trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.

Có lẽ hôm nay là một ngày may mắn, hoặc có thể chỉ đơn giản là cuộc đời hôm nay bỗng nhiên dễ thở hơn một chút, ít nhất là với cơ thể của tôi. Dạo gần đây tôi cảm thấy sức khỏe mình khá lên rõ rệt. Những viên thuốc iron có vẻ thực sự đang phát huy tác dụng. Tôi có thể bước đi nhanh hơn, thậm chí đi rất nhanh mà không thấy mệt như trước nữa. Những chuyện nhỏ như vậy đối với người khác có thể chẳng đáng kể, nhưng đối với tôi lại giống như một tín hiệu rất rõ ràng rằng cơ thể mình đang dần trở lại trạng thái bình thường. Và khi cơ thể nhẹ hơn một chút, hình như tâm trí cũng nhẹ hơn theo.

Nhưng cái “may mắn” mà tôi muốn nói đến không phải là chuyện đó. Trời ạ… hôm nay tôi gặp ông đến tận ba lần, ba lần trong một ngày. Ông biết không, nếu nhìn lại những tháng trước thì chuyện này gần như là điều rất hiếm. Tháng Một tôi chỉ nhìn thấy ông khoảng năm lần trong cả tháng, tháng Hai còn tệ hơn nữa — chỉ hai lần. Có những tuần tôi đi qua đi lại trong công ty mà hoàn toàn không thấy bóng dáng ông đâu cả. Vậy mà hôm nay, chỉ trong một ngày, tôi lại thấy ông đến ba lần. Nghe có vẻ hơi buồn cười phải không. Ông đừng nghĩ tôi kỳ cục nhé, tôi nói thật đấy. Đối với người khác, gặp một người ba lần trong ngày có lẽ chẳng có gì đáng nói, nhưng đối với tôi, khi người đó là ông, những con số nhỏ bé như vậy lại trở nên có ý nghĩa rất lạ.

Có lẽ bởi vì tôi vốn không phải là người thích các mối quan hệ. Thật ra phải nói rõ hơn một chút — tôi gần như không thích bất kỳ mối quan hệ nào. Ngay cả một tình bạn rất bình thường, đôi khi tôi cũng thấy lười bước vào. Các mối quan hệ đối với tôi giống như những thứ cần phải duy trì, cần phải chăm sóc, cần phải phản hồi qua lại. Chúng đòi hỏi một thứ năng lượng mà tôi thường không muốn bỏ ra. Có lẽ đối với ông, các mối quan hệ là thứ cần được cân nhắc rất kỹ — cần đủ hoàn cảnh, đủ sự phù hợp, đủ lý do để bước vào. Còn tôi thì khác, tôi thường chọn cách đứng ngoài tất cả những thứ đó. Vì vậy khi tôi nhận ra mình thích một người, chính bản thân tôi đã thấy điều đó rất lạ rồi, nó giống như một điều gì đó đi lệch khỏi cách vận hành quen thuộc của tôi.

Và điều kỳ lạ hơn nữa là đã gần một năm trôi qua rồi mà tôi vẫn rất quý ông. Ông có biết cảm xúc đó lạ đến mức nào đối với tôi không. Đối với một người vốn dĩ không muốn bước vào bất kỳ mối quan hệ nào, việc thích một người đã là chuyện hiếm rồi, nhưng việc cảm xúc đó tồn tại lâu như vậy, thậm chí vẫn giữ nguyên sự dịu dàng ban đầu, lại càng khiến tôi thấy khó hiểu hơn nữa. Có lẽ ngay từ đầu tôi đã làm sai một chuyện. Tôi đã gửi cho ông một tin nhắn… đáng lẽ ra không nên gửi. Tôi nghĩ lại chuyện đó nhiều lần rồi, và mỗi lần nghĩ lại tôi đều thấy mình thật sự đã quá vội vàng. Lúc đó suy nghĩ của tôi đơn giản lắm — đơn giản đến mức gần như ngây thơ. Tôi không thích cái cảm giác mình đang thích một người. Cảm giác đó khiến tôi thấy mình mất cân bằng. Nó làm cho một người vốn quen sống rất độc lập như tôi bỗng nhiên phải chú ý đến sự tồn tại của một người khác. Vì vậy tôi nghĩ rằng nếu nói ra, nếu ông từ chối, mọi thứ sẽ kết thúc rất nhanh, tôi sẽ quên.

Ít nhất đó là điều tôi đã tưởng tượng. Nhưng tôi không ngờ rằng cách ông từ chối lại… đáng yêu đến vậy. Không phải vì câu chữ đặc biệt dịu dàng, cũng không phải vì nó được viết rất đẹp. Thật ra nó còn có vài lỗi chính tả rất rõ nữa. Nhưng chính sự vụng về đó lại khiến nó trở nên rất thật. Nó không giống một lời từ chối đã được suy nghĩ kỹ lưỡng, nó giống như phản ứng của một người trầm lặng, không quen nói về cảm xúc, nên khi phải nói ra điều gì đó thì câu chữ cũng trở nên hơi lúng túng. Và điều kỳ lạ nhất là sau khi bị từ chối, tôi lại không thấy buồn. Ngược lại tôi còn thấy vui. Đến bây giờ đôi khi tôi vẫn tò mò về điều đó. Tại sao một người có thể bị từ chối mà vẫn thấy vui như vậy. Có lẽ bởi vì ngay từ đầu, điều tôi thích ở ông không phải là khả năng ông sẽ thích lại tôi, mà chỉ đơn giản là sự tồn tại của ông. Cái cách ông bước đi, cái cách ông im lặng, cái cách ông đứng trước máy pha cà phê mà không nói gì nhiều — những điều nhỏ bé như vậy đôi khi lại khiến một ngày bình thường trở nên khác đi một chút.

Nhưng rồi ông biết không, đôi khi tôi cũng tự hỏi những ngày tháng sau này sẽ thế nào. Người ta bước vào một mối quan hệ bằng cách nào, bắt đầu từ đâu, rồi tiếp tục ra sao. Tôi thật sự rất tệ trong chuyện đó. Dĩ nhiên tôi là một người rất đa cảm, cảm xúc của tôi nhiều, đôi khi nhiều đến mức chính tôi cũng thấy phiền. Nhưng nghịch lý ở chỗ là tôi lại cực kỳ lười biếng trong việc chăm sóc cảm xúc, cả của mình lẫn của người khác. Cho nên ông thấy đấy, nửa đời người trôi qua, tôi vẫn vụng về như vậy, vụng về đến mức nhiều lần chính tay tôi tự đẩy mình vào những hoàn cảnh không lối thoát, rồi cũng chính tay tôi phải phá vỡ mọi thứ để thoát ra. Có những thứ lẽ ra chỉ cần một chút kiên nhẫn, một chút dịu dàng, có lẽ đã có thể khác đi, nhưng tôi thì không. Tôi thường bỏ mặc mọi thứ cho đến khi nó vỡ ra.

Vậy mà lạ thật, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa học được bài học gì cho ra hồn. Tôi vẫn cứ chạy theo những thứ phù phiếm, những ảo tưởng nhỏ bé của cảm xúc. Cho đến khi tôi nhìn thấy ông, một bóng dáng lặng lẽ bước qua tôi mỗi ngày, im lặng đến mức ông dường như không cần biết xung quanh đang xảy ra chuyện gì. Người ta cười nói, đi qua đi lại, đủ thứ âm thanh trong một ngày làm việc, nhưng bước chân của ông vẫn cứ đi về phía con đường ông cần đi. Lúc đầu tôi chỉ tò mò. Sự im lặng của ông đúng là hoàn toàn khác với những người tôi từng gặp. Họ nói nhiều, nói nhiều đến mức đôi khi chỉ cần nghe một lúc thôi cũng đủ để tôi biết mình sẽ không thích họ. Còn ông thì khác. Ông bước qua cổng an ninh mỗi ngày, im lặng đến mức gần như vô hình.

Có ai đó từng nói một câu rất lạ: đừng bao giờ tò mò về một người, bởi vì đôi khi sự tò mò đó sẽ trở thành nỗi nhớ. Lúc đó tôi chỉ nghe rồi để đó, tôi không nghĩ câu nói đó lại có ngày liên quan đến mình.

Rồi một ngày rất nhộn nhịp, tôi nhớ lúc đó hình như là tháng Hai năm 2025. Phòng ăn hôm đó rất đông người, tiếng cười, tiếng nói, đủ thứ âm thanh chen lẫn vào nhau. Không khí ồn ào như bất kỳ giờ nghỉ trưa nào khác. Tôi nhìn thấy ông đang lấy cà phê, và không hiểu sao lúc đó tôi lại rảnh đến mức hỏi ông một câu rất bình thường: “Lâu lắm rồi… tôi không thấy ông?”

Tâm trạng của tôi lúc đó vô tư đến mức có thể nói cười một cách rất tự nhiên. Câu hỏi đó thật sự rất bình thường, bởi vì đúng là tôi đã lâu không thấy ông thật. Nhưng điều tôi không ngờ là ông trả lời rất nhiệt tình. Ánh mắt, giọng nói, nụ cười, tất cả những thứ đó bỗng nhiên va vào nhịp tim của tôi một cách rất bất ngờ. Lúc đó tôi thật sự hơi nghiêng một chút. Một cảm giác rất lạ chạy ngang qua người. Tôi tự nhiên không còn nghe rõ ông đang nói gì nữa. Mọi thứ giống như bị cắt bớt âm thanh. Và cùng lúc đó tôi nhận ra sự tự nhiên vô tư của mình vừa biến mất. Tôi phải quay sang nói với người bên cạnh một câu gì đó chỉ để nhịp tim của mình quay trở lại bình thường.

Từ khoảnh khắc đó tôi chợt hiểu ra một điều: tôi không còn là tôi mỗi khi ông bước ngang qua nữa. Ông nói xem, có phải chuyện đó rất nực cười không. Thật ra đối với tôi, thích một người là chuyện rất bình thường. Nó không phải là điều gì quá lớn lao, nó không phải là điều quan trọng nhất của cuộc đời này. Nó chỉ giống như một nhịp tim hơi lệch đi một chút. Còn mọi thứ sau đó sẽ diễn ra thế nào thì ai mà đoán trước được.

Nhưng lạ thật, một chuyện đơn giản như vậy khi rơi vào cảm xúc của tôi lại trở thành một chuyện ngượng ngùng đến mức tôi không biết phải ứng xử ra sao cho phải. Tôi không thể nói chuyện với ông một cách bình thường. Tôi không thể bước lại gần ông. Và rồi sau đó là hàng loạt những lý do rất vô lý khác mà chính tôi cũng không giải thích nổi.

Ông nói xem, rốt cuộc một năm qua chuyện gì đã xảy ra. Bình thường tôi luôn có thể đoán được tâm ý của người đối diện, ít nhất tôi cũng có thể hình dung ra họ đang nghĩ gì. Vậy mà khi đứng trước ông mọi thứ lại khác. Tôi chỉ thấy thời gian như ngưng lại, những tiếng động xung quanh cũng biến mất, ngay cả suy nghĩ của tôi cũng dừng lại, chỉ còn lại một khoảng lặng rất kỳ lạ.

Nghĩ lại tôi thấy cảm xúc của mình vừa đáng yêu lại vừa nghịch lý. Ông nghĩ có đúng không.

Nhưng như tôi đã nói, nhịp tim của tôi bây giờ bình yên hơn rất nhiều so với một năm trước. Ít nhất bây giờ tôi có thể đi thẳng đến chỗ ông và nói vài câu, hoặc có thể nhìn ông mà không thấy lúng túng như lúc ban đầu nữa.

Nhưng ông nói xem, ngày mai tôi còn may mắn gặp ông nữa không. Hay là ông thử giữ mọi thứ giống như hôm nay mãi mãi được không. Tôi muốn biết theo thời gian cảm xúc của mình sẽ thay đổi ra sao.

Còn ông…

Có lẽ đến khi nhịp tim của tôi thật sự bình an, tôi mới có thể đọc được suy nghĩ của ông. Còn bây giờ tôi vẫn chưa đọc ra được bất kỳ điều gì cả, dù là nhỏ nhất.

Cảm ơn ông vì ngày hôm nay.

Chúc ông bình an.


diên vỹ
2026.03.17

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Năm 2026 — Đi Bụi 1

Ông biết không, cuối cùng tôi cũng đã trở về nhà. Một tuần qua cuộc sống của ông thế nào? Có thấy thoải mái hơn khi không có sự hiện diện c...