Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

2026.07.31 @6:00

 



Chiều thứ Sáu.


Phòng ăn lúc tôi bước vào thì đầy ắp người. Nhưng cũng chỉ vài phút sau, mọi người ăn xong rồi lần lượt trở lại làm việc, cả căn phòng lại vắng hẳn.


Ngoài trời thì mưa. Còn chiếc xe của tôi... cái đèn thắng phía sau lại bị hư, cứ sáng mãi không chịu tắt. Cũng may cái đèn đó khá yếu nên không hút cạn bình ắc quy, chỉ là tôi vẫn chưa có thời gian mang xe đến tiệm để nhờ họ kiểm tra.


Lúc kể chuyện đó với ông chủ, ông ấy nhìn tôi rồi bảo:


"Cô nên mua xe mới đi."


Tôi cười ngất, đáp lại:


"Ôi trời, nó mới chạy có 310 ngàn mile thôi mà, vẫn còn chạy được."


Ông ấy liền nói:


"Nghe lời tôi đi. Lỡ xe cô hư giữa đường thì tôi không duyệt ngày nghỉ cho cô đâu."


Tôi hỏi lại ngay:


"Vậy ông có cho tôi 700 đô mỗi tháng để trả tiền xe không?"


Ông ấy đáp rất dứt khoát:


"Không."


Tôi chỉ biết liếc ông ấy nửa con mắt...


Không cho tiền mà lại xúi người ta mua xe mới. Ông ấy đúng là chẳng tốt tính chút nào. Ông nghĩ có đúng không?


Nói đùa vậy thôi, chứ thật ra tôi cũng đang nghĩ đến chuyện mua xe. Mấy tháng trước chị chủ còn bảo để chị và chồng chị ấy đi cùng tôi. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, trời ạ... nhờ người ta đi cùng thì lại phải cảm ơn, rồi lại thấy mình mắc nợ một ân tình nho nhỏ nào đó. Sao tôi lười quá...


Hay là... ông giúp tôi nhé!


Ừ, tôi cũng chỉ đùa thôi. Chứ có thách tôi, tôi cũng chẳng dám mở miệng nhờ ông. Lỡ đâu ông lại nghĩ tôi đang viện cớ để kết thân thì sao.


Thật lòng mà nói, tôi rất hiếm khi nhờ ai bất cứ việc gì. Đã bảo rồi, tôi rất lười. Mà cái tôi lười nhất lại chính là cảm giác mang ơn người khác. Nợ ân tình của ai thì tôi cũng ngại, cũng lười phải nghĩ cách trả. Nhưng nếu lỡ nợ ân tình của ông... thì tôi lại thấy mình dư sức trả.


Phòng ăn lại vắng tanh. Ngoài tiếng máy làm đá, tiếng máy game chạy đều đều, thì chẳng còn tiếng nói chuyện của ai nữa.


Có lẽ những lúc yên tĩnh như thế này, người đầu tiên tôi nghĩ đến vẫn luôn là ông.


Lạ lắm... tôi chỉ thích ngồi lại trong phòng ăn với đúng cái cảm giác ấy. Tôi không muốn làm gì thêm. Cũng chẳng muốn tiến thêm một bước nào cả. Chỉ muốn ngồi yên, để mặc nó ở đó, giống như người ta ngồi nghe mưa mà không cần biết bao giờ mưa sẽ tạnh.


Hình như trong lòng tôi đang lo lắng về một điều gì đó.


Tôi biết chắc là mình biết điều đó, nhưng lại không tài nào gọi tên được.


Giống như có một câu trả lời vẫn luôn ở trong lòng, chỉ là chính tôi vẫn chưa hiểu vì sao mình lại không muốn nhìn thẳng vào nó.


Ông dạo này sao rồi?


Vẫn ổn chứ?


2026.07.31
diên vỹ


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Phần 1 — Chiếc xe già bị thương

 Ông biết đấy, như tôi đã kể, chiếc xe của tôi bị một bệnh rất kỳ lạ: đèn thắng phía sau cứ sáng mãi, tắt máy rồi mà nó vẫn không chịu tắt. ...