Ông biết không, hôm nay là ngày đầu tháng nên công việc rất ít. Những ngày như vậy sẽ có một số người không đi làm, chỉ có một số ít đi làm thôi, còn phần tôi thì lúc nào cũng có việc để làm. Những người trong nhóm của tôi không thích cách làm việc của tôi cho lắm, bởi vì họ luôn nghĩ rằng tôi làm nhiều hơn mức cần thiết của công việc. Có một người làm chung đã phàn nàn chuyện đó với ông chủ. Ông chủ bực mình, nói dĩ nhiên là phải làm như cô ấy, làm như anh thì cái kiểu việc gì cũng không muốn làm, đến lúc cần thì không biết đường. Người ấy lại cãi rằng cách làm việc của cô ấy khiến mọi thứ phụ thuộc vào cô ấy, nếu lỡ như cô ấy không còn làm nữa thì ai sẽ làm phần công việc đó.
Lúc đó ông chủ mới nói cô ấy không làm nữa thì tôi cũng không làm nữa, lúc đó có cần lo đâu. Tôi khoái chí nhìn sang anh bạn đó lè lưỡi chọc tức. Dĩ nhiên anh bạn rất bực mình. Tôi thì cứng đầu, đôi lúc ông chủ cũng không biết làm sao với bọn tôi. Tôi suy nghĩ rất đơn giản, cả công ty cũng chỉ là công ty thôi, phân biệt nhau để làm gì. Người ta không biết thì người ta mới hỏi, chứ biết rồi thì hỏi mình để làm gì. Người ta sợ làm sai nên muốn chắc chắn, chứ nếu người ta có quyền quyết định thì đâu cần hỏi mình.
Với lại những câu hỏi ấy bọn tôi đâu cần phải trả lời, chỉ cần chuyển qua người bán hàng, người bán hàng chuyển qua cho khách hàng, đơn giản như vậy thôi. Không hiểu tại sao có người lại bực mình vì những chuyện đó. Giống như trưa nay, một người làm giấy tờ đến hỏi anh bạn kế bên của tôi rằng đơn hàng này đã sai. Anh ấy lại luôn dùng một câu quen thuộc là tại mấy người bán hàng đưa thông tin như vậy. Cô bạn làm giấy tờ nói lại rằng thông tin này sai thì cần phải xác định chứ. Tự nhiên anh bạn của tôi đập bàn một cái rầm, khiến tôi cũng bất ngờ.
Cô bạn kia cũng không chịu thua, nói vậy thì để QC fail nhé. Dĩ nhiên tất cả các đơn hàng đều phải qua QC. Mà dạo này anh bạn của tôi cứ làm sai mãi nên cũng hơi bị ngán, bởi vì tất cả những đơn hàng không đúng đều bị QC chặn lại. Không những ông chủ biết mà tất cả những người trên ông chủ đều biết, cho nên ai làm sai cũng sợ cả. Điều đáng nói là sự tức giận của anh bạn đó khiến tôi cảm thấy hơi bất công một chút. Đôi lúc tôi không hiểu, đi làm được công ty trả tiền thì phải làm việc.
Không cần phải giỏi, nhưng cũng phải làm cho đúng. Không cần làm nhiều, làm vừa đủ là được. Nhưng tại sao có quá nhiều người chỉ thích ngồi đó tán dóc hoặc làm những chuyện vớ vẩn mà không chịu làm việc cho đúng, rồi lại đổ thừa đủ thứ. Nếu giỏi thì tại sao không tự làm việc cho mình, mắc gì phải đi làm cho công ty rồi lại than phiền đủ thứ, ông nghĩ có đúng không. Nhưng người chịu thiệt thòi nhất cuối cùng vẫn là tôi. Trời ơi, nguyên cả ngày tôi không làm gì ngoài việc sửa các đơn hàng của ông chủ và anh bạn.
Tại vì tính ông bạn thì nóng nên không ai dám lại hỏi, còn ông chủ thì lại hay làm sai mà lại siêng. Siêng làm thì thôi đi, nhưng lại luôn làm không đúng, lại bận rộn họp hành nên không ai dám đến nói với ổng là ông ấy làm sai. Tôi thì chết cũng không dám, vì ông ấy trả tiền cho tôi. Dù tính tình tôi thẳng thắn bao nhiêu, nhưng động tới tiền lương thì tôi cũng không dám. Có lúc ổng hỏi cả ngày cô làm việc gì, Tôi trả lời: "Cả ngày nay tôi sửa các đơn hàng của ông không đấy."
Boss trợn mắt và bảo: "Tôi có sai đâu mà cô sửa." Tôi trả lời: "Đúng, trong hộp thư thì không ai dám nói ông sai, nhưng tụi nó cứ đến bảo tôi sửa giùm. Ông muốn đơn hàng nào tôi sẽ chỉ cho ông coi." Ông ấy lại nhìn tôi và hỏi: "Chứ cô không làm sai à." Tôi trả lời: "Tôi thì chẳng bao giờ làm sai, có sai thì tôi cũng biết sửa. Không như ông, sai mà còn không biết sửa, mà tụi nó cũng không dám kêu ông sửa, cuối cùng người thiệt thòi nhất vẫn là tôi."
Thực ra tôi cũng không giỏi gì, nhưng tất cả các đơn hàng tôi đều giữ lại mẫu riêng. Mỗi lần có một dự án mới thì tôi luôn ghi chép đầy đủ, thành thử cuối cùng dù không nhớ là nó có gì, nhưng chỉ cần mở file ghi chú ra thì tôi sẽ biết cách làm. Hôm nay anh RG hỏi tôi rằng có một dự án anh ấy đang tiếp quản, thấy hình như khách hàng này bọn tôi đã từng làm rồi nên hỏi tôi dự án này cần những gì. Tôi trả lời: "Cái đó anh bạn của tôi hay làm, tôi không bao giờ đụng tới nên không biết."
Anh RG nói: "Để hỏi anh bạn kia." Không ngờ khi email gửi đến thì anh bạn đó lại chuyển ngay cho bộ phận khác. Lúc đó anh RG gửi cho tôi một cái mặt méo xẹo, rồi hỏi: "Từ lúc nào mà anh BB không thèm nói chuyện và giúp đỡ anh nữa vậy." Tôi nói: "Cho tôi vài phút, tôi chạy ra hỏi production xem đơn hàng gần nhất là mẫu nào rồi gửi lại cho anh." Sau khi làm xong một vài việc, tôi định đứng dậy đi ra ngoài đi bộ khoảng năm phút thì leader NC vừa cười cười vừa bước lại gần bàn tôi.
Anh cầm tờ đơn hàng trên tay, tôi ngước lên nhìn rồi mỉm cười nhẹ vì tôi biết anh ấy cần gì ở tôi, nhưng tôi cố tình không nói gì. Tôi hỏi lại: "Lúc nãy nghe anh nói với Boss M rằng những thứ boss cần, anh chỉ cần sửa một chút là gửi được ngay đúng không, nhưng nhìn kiểu của anh hiện giờ thì giống như không biết nên làm thì phải." Anh NC cười ngượng nghịu và bảo: "Trời ơi như vậy mà cô cũng nghe hết à." Tôi trả lời: "Anh và boss đứng ngay trước mặt tôi mà nói chuyện lớn như vậy thì làm sao tôi không nghe được, rồi nói đi, cuối cùng boss muốn gì mà lại khiến anh không biết làm."
Được tôi mở lời, anh NC cười hớn hở và nói rõ những thứ Boss M cần nhưng anh không biết làm. Anh ấy đưa tôi số đơn hàng, tôi làm vài thao tác cần thiết theo lời anh NC rồi gửi thư cho Boss M. Không ngờ boss ấy lại đi thẳng tới chỗ tôi. Boss M nói: "Gửi chi cho phiền, làm luôn giúp boss đi." Trời ạ, tôi chỉ biết nhe răng cười, nhưng cuối cùng cũng làm xong.
Sau đó tôi đứng dậy đi ra ngoài hưởng không khí mát mẻ một chút rồi quay lại. Khi tôi đang đi lang thang về chỗ làm việc thì Boss S của bộ phận QC đang chất vấn leader NC về một dự án từ chi nhánh khác chuyển qua, vì chi nhánh đó đã đóng cửa nên bên này phải tiếp quản. Vấn đề là không ai biết phải làm như thế nào, kể cả QC cũng không biết cần kiểm soát điều gì. Vừa thấy tôi, họ kéo tôi lại hỏi. Thực ra tôi cũng không rành lắm, nhưng vì hay trao đổi với bên đó nên cũng biết một chút.
Tôi giải thích cho họ những điểm cần chú ý, như thế nào là sai, như thế nào là đúng, rồi quay về bàn làm việc của mình. Ngồi xuống, tôi chợt nghĩ không biết mình có chọn sai công việc hay không. Hình như cả ngày tôi không làm gì ngoài việc giải quyết vấn đề, sửa lỗi của người khác, hoặc giải thích về một dự án nào đó. Như hôm trước, mọi người làm ầm lên vì một chuyện rất buồn cười. Production gửi hai hình cho khách chọn, ghi rõ hình 1 và hình 2.
Khách chọn hình 1, vậy mà production lại làm theo hình 2. QC dừng đơn hàng lại, rồi bắt đầu giải thích qua lại, chạy tới chạy lui. Việc không liên quan tới tôi, nhưng cuối cùng tôi vẫn phải tham gia. Không biết là tôi giỏi giải quyết vấn đề hay là tôi nhiều chuyện nên chuyện gì cũng thích nhúng vào, thành thử cuối cùng chuyện gì cũng có tôi trong đó.
Tôi nói với ông chủ: "Trước đây QC fail vì ông yêu cầu bỏ hình vào trong đơn hàng để production dễ làm, nhưng cuối cùng production lại lấy luôn cái mẫu đó để làm thật, vì ông đã đề mấy chữ to đùng rằng đây chỉ là bản mẫu. Bây giờ ông bảo đừng bỏ hình nữa thì họ lại làm sai vì không có gì để dựa vào mà làm theo. Vậy rốt cuộc là nên có hình hay không có." Ông chủ sờ cái đầu trọc lóc của ông ấy, nheo mắt nhìn tôi rồi nói: "Thôi cô ở đây làm luôn đi, tôi về."
Tôi cười ngất, trả lời: "Ông có tức chết thì cũng phải giải quyết ngay vấn đề này đã." Ông chủ lại nheo mắt vẻ mệt mỏi hỏi: "Vì sao tôi phải giải quyết." Tôi trả lời: "Vì ông là boss, đơn giản thế thôi." Tôi thích nhất là nhìn ông ấy nửa bực mình nửa cười vì không biết phải làm sao cho đúng, và tôi cũng thích nhìn gương mặt bất lực của Boss T khi tất cả công nhân của anh ấy làm việc ngớ ngẩn đến mức anh không biết nên đuổi hết để tự mình làm hay bỏ về luôn cho rồi.
Cứ như vậy, một ngày của tôi xoay quanh những chuyện lặt vặt như thế. Hôm qua, khi tôi chuẩn bị ra về thì anh CJ bên bộ phận bán hàng gửi tin nhắn hỏi ngày mai tôi có đi làm không. Tôi gửi một cái mặt cười và nói: "Ngày nào tôi cũng đi làm, anh cần tôi giúp gì à?" Thường mỗi lần anh ấy nhắn là hỏi tôi về status đơn hàng hoặc thiếu thông tin gì, nên tôi nghĩ lần này cũng vậy. Nhưng anh ấy lại nói: "Ngày mai nhóm của tôi sẽ mua đồ ăn cho nhóm của cô, nên muốn biết cô có đi làm không." Tôi thấy dễ thương nên nói: "Cảm ơn anh, mọi người tốt thật."
Anh ấy cũng nói: "Cảm ơn vì nhóm của cô đã giúp tôi rất nhiều." Tôi trả lời: "Đó là công việc thôi, còn việc đãi ăn của anh mới là thật sự tốt bụng." Đến trưa hôm nay, anh ấy lại hỏi: "Đồ ăn có ngon không?" Tôi trả lời: "Pizza ngon hơn đồ frozen của tôi rất nhiều." Anh ấy cười và nói: "Tôi rất thích nấu ăn, tôi biết nấu cơm, làm sushi, tôi có cả nồi cơm điện." Tôi cũng nói lại vài câu vì tôi khá rành đồ ăn Nhật.
Không hiểu sao anh ấy lại nói thêm: "Tôi vừa mới ly dị, bây giờ cuộc sống rất thoải mái, muốn ăn gì thì nấu đó." Tôi gửi một cái mặt cười và nói: "Tôi cũng vậy, chỉ khác là tôi không nấu vì lười." Sau khi một ngày sắp kết thúc, tôi chuẩn bị đứng dậy ra về thì một cô bé ở bộ phận planner bước lại bàn tôi với vẻ mặt bất lực. Tôi nhìn cô bé và hỏi: "Lại làm gì sai à?" Cô bé nói: "Tôi lỡ gửi một bức thư cho bộ phận bán hàng của một đơn hàng mà lại gửi lộn số, bây giờ không biết phải làm sao. Nếu chuyển bức thư đó qua production thì QC sẽ fail ngay, bà chủ thế nào cũng la vì sơ ý này."
Tôi hỏi: "Bức thư như thế nào, đơn hàng số mấy?" Cô bé nói: "Chỉ là lỡ đánh thêm một số ở cuối thôi." Tôi nói: "Vậy thì đơn giản, cô quay lại gửi một bức thư trả lời cho bộ phận bán hàng đó, đại khái cảm ơn vì đã xác nhận gì đó, nhưng trước khi bấm gửi thì sửa lại số đơn hàng cho đúng. Sau đó dùng chính bức thư đó chuyển qua production là xong, mọi chuyện lại vào đúng quỹ đạo của nó thôi, đâu có ai biết cô đã gửi sai trước đó." Cô bé nghe xong thì mắt sáng lên và nói: "Trời ơi sao cô có nhiều cách gian lận quá vậy." Tôi cười ngất và nói: "Đó không phải là gian lận, mà là không cần công bố chuyện sai của mình cho cả thiên hạ biết, đơn giản vậy thôi."
Cô bé cười khoái chí. Đúng là những người trẻ tuổi, nhiều khi làm sai cũng đáng yêu như vậy. Tôi làm ở bộ phận này gần hai năm rồi nên cũng có khá nhiều câu chuyện với những người bán hàng, nhưng thường chỉ là công việc. Tôi rất ít khi nói chuyện riêng tư, trừ khi người ta bắt đầu trước, còn tôi thì không nỡ làm người ta cảm thấy lạc lõng nên cũng nói lại vài câu cho vui. Như có một lần, có một người bán hàng nọ.
Thật ra tôi và ông ấy làm rất nhiều dự án chung với nhau, nên hầu như ngày nào cũng có tin nhắn qua lại, nhưng dĩ nhiên chỉ là công việc thôi. Lâu lâu tôi hỏi ông: "Cả tuần nghỉ như vậy thì người của ông có biết làm việc khi không có ông không?" Và quả thật là như vậy. Mỗi lần ông ấy nghỉ là tất cả dự án của ông ấy gần như dừng lại. Tôi hỏi gì, người của ông ấy cũng không biết trả lời, phải đợi ông ấy quay lại.
Có khi đang nghỉ mà ông ấy phải vào trả lời email, rồi nói: "Trời ơi cô có biết tôi đang ở bệnh viện không." Những tình huống như vậy, nói thật là rất đáng yêu. Có lần ông ấy hỏi tôi: "Cô đã từng thấy hình con gái tôi chưa?" Tôi nói: "Chưa." Ông ấy nói: "Tôi sẽ gửi cho cô xem, nó rất đáng yêu."
Tôi cười và nói: "Rảnh thì gửi qua cho tôi coi." Tôi nghĩ câu đó nói cho vui thôi, ai lại rảnh làm mấy chuyện này. Vậy mà ông ấy gửi thật, mà gửi lúc nào tôi cũng không biết, cũng không để ý. Lại còn gửi vào cuối tuần, mà ông biết rồi đó, cuối tuần tôi không mở máy. Đến thứ hai quay lại làm việc, tôi mới thấy.
Nhìn hình ông ấy và con gái, tôi thấy mình cũng hơi vô tâm. Nhưng nếu nghĩ theo chuyện công việc thì đây cũng chỉ là chuyện rất bình thường thôi. Nhưng buồn cười nhất là đã nói gửi hình con gái, sao lại gửi luôn hình ông ấy cho tôi. Tôi vừa cười thầm vừa thấy cũng đáng yêu thật. Tôi đã nói rồi, thật ra con người với con người, chỉ cần không chạm tới lợi ích của nhau thì lúc nào cũng dễ thương và đáng yêu như vậy.
Tôi trả lời ông ấy: "Hình của hai cha con rất đáng yêu, cảm ơn ông nhé." Không biết cách ứng xử của tôi có quá lạnh lùng không mà từ đó ông ấy không hề nhắc đến chuyện riêng tư nữa. Nhưng cũng tốt. Thật ra tôi cũng không biết phải ứng xử như thế nào trong những tình huống như vậy. Và ông biết đấy, cách nói chuyện của tôi, hầu hết những người khác nếu không nghe giọng thì cứ tưởng tôi là đàn ông. Lý do vì sao thì tôi cũng không biết.
Còn ông thì sao, chắc là ông bận rộn lắm phải không. Nhưng nói thật, dù ông bận hay không bận thì tôi cũng không biết được. Nhưng đến 03:50 chiều hôm nay, khi bước vào phòng ăn, tôi không nghĩ là sẽ gặp ông. Vậy mà lại thấy ông đứng nói chuyện với ông IT. Trời ơi, mai mốt có nói chuyện với ai thì ông đứng gần tôi một chút đi, tôi hóng chuyện với, tôi thích nghe giọng của ông, nhưng ông với ông ấy đứng xa quá nên tôi không nghe rõ được. Nếu ông biết suy nghĩ của tôi, chắc ông sẽ cười tôi mất.
Sau khi ông và ông IT nói chuyện một hồi, ông quay trở lại làm việc. Khoảng nửa tiếng sau, ông IT quay lại phòng ăn, thấy tôi đang cặm cụi ghi chép vài câu vào cuốn sổ nhỏ thì hỏi tôi: "Cô đang làm gì vậy?" Tôi trả lời: "Tôi đang luyện chữ." Rồi tôi nói tiếp: "Ông viết thử vài câu cho tôi xem nét chữ đi." Ông IT nói: "Chữ tôi xấu lắm, thôi khỏi."
Tôi cười và nói: "Chỉ có đám trẻ mới chữ xấu thôi, còn ông lớn tuổi rồi thì chữ phải đẹp chứ." Nghe xong, ông ấy trợn tròn mắt, quay qua người bên cạnh và nói: "Anh có nghe cô ấy nói gì không, cô ấy chê tôi già đấy." Rồi ông ấy quay lại hỏi tôi: "Cô tập chữ để làm gì?" Tôi trả lời: "Rảnh rỗi kiếm chuyện làm thôi, với lại tôi thấy người Trung Quốc viết chữ rất đẹp nên muốn thử tập viết chữ Trung Quốc."
Xong tôi lại hỏi: "Cái ông vừa đứng nói chuyện với ông lúc nãy, ông ấy có biết viết chữ Trung không?" Nghe tôi hỏi vậy, ông IT trợn mắt và nói: "Cô hỏi tôi, tôi hỏi ai, tôi còn không biết ông ấy từ đâu đến." Tôi cười và nói: "Ông nói chuyện với người ta cả buổi mà không biết người ta là người gì à." Thực ra tôi chỉ đùa một chút cho vui thôi.
Nhưng nói thật, ông có biết viết chữ Trung Quốc không. Một năm trước ông có nói với tôi rằng ông đến từ một đất nước nào đó, nhưng lúc đó trái tim tôi loạn hết cả lên nên ông nói gì tôi cũng không nghe được. Ông biết không, bây giờ là 08:20 tối, tôi đang đi xuyên qua khu rừng. Người ta bảo đêm nay trăng tròn lúc 08:11, nhưng ánh sáng chỉ có một chút thôi, không đẹp bằng hôm qua.
Chắc phải một hoặc hai tiếng nữa trăng mới thật sự sáng. Đúng là ăn gian người ta, lúc đó thì tôi đã ngủ mất rồi. Tôi báo cho ông một tin, không biết là vui cho ông hay là vui cho tôi. Hình như nỗi nhớ trong tôi đã dịu đi một chút.
Ông nói xem, đó là điều tốt hay điều xấu. Ông nói xem, nếu tôi viết thêm vài tháng nữa, gặp ông thêm vài chục lần nữa, thì trái tim của tôi có trở lại bình thường không.
diên vỹ
2026.04.01