Thứ Tư, 28 tháng 1, 2026

2026.01.28



Ông biết không, khoảng 5 giờ chiều hôm nay, sau khi tôi làm xong mọi thứ, đi ăn chiều rồi chỉ xoay qua xoay lại vài vòng thôi, vậy mà khi nhìn lại đồng hồ thì đã gần 11 giờ 30. Thời gian trôi qua nhanh đến mức tôi không hề nhận ra mình đã đi qua bao nhiêu khoảng trống trong buổi tối ấy. Tôi nghĩ, có lẽ ngày mai tôi cũng sẽ làm việc ở nhà. Tôi đã nói với ông chủ của tôi rằng tôi thân cô thế cô, lỡ có chuyện gì xảy ra trên đường thì biết nhờ cậy vào ai. Tôi còn đùa rằng hay là ông ấy đến đưa rước tôi đi làm. Ông ấy cười ngất, rồi bảo thôi tôi cứ làm remote cho tiện. Dĩ nhiên tôi rất thích. Tôi vốn khá lười lái xe, và cũng không mấy hứng thú với việc phải ra ngoài chỉ để hoàn thành một nghĩa vụ hình thức.

Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao? Nghĩ kỹ lại, tôi thấy điều đó cũng chẳng ghê gớm đến vậy. Bất quá con tôi mất đi người mẹ, nhưng nó cũng đã 18 tuổi rồi. Ở tuổi đó, nó đủ lớn để tự đi tiếp con đường của mình. Có gì phải bi lụy chứ. Tôi nhận ra mình là kiểu người có thể sợ rất nhiều thứ, nhưng cũng đồng thời chẳng thật sự sợ điều gì cả. Với tôi, không có nỗi lo nào đủ lớn để làm tôi rối loạn. Con người vốn dĩ vẫn thế — ai mà chẳng mang trong mình những nỗi sợ vô thức, những phản xạ sinh tồn đã ăn sâu vào bản năng. Nhưng sợ là một chuyện, còn bị nỗi sợ chi phối lại là chuyện khác.

Từ nhỏ đến lớn, tôi đã gặp rất nhiều chuyện vụn vặt của đời. Không có biến cố nào thật sự kịch tính, cũng không có thảm kịch nào đủ sức đẩy tôi vào đường cùng. Và lạ lùng là, ngay cả trong những lúc tưởng như không còn lối thoát, bao giờ cũng xuất hiện một khe hở rất nhỏ — đủ để tôi luồn qua, đủ để tôi không bị mắc kẹt hoàn toàn. Có lẽ vì vậy mà dần dần, tôi không còn học được cách sợ hãi nữa. Tôi chỉ quen với việc bước tiếp. Có thì đã sao. Cùng lắm cũng chỉ là một kiếp sống. Tôi chưa bao giờ xem đó là thứ gì quá thiêng liêng để phải níu giữ bằng mọi giá. Ông nghĩ, như vậy có đúng không?

Con người của tôi rất dễ cười. Tôi cười nhanh, cười nhẹ, cười như một phản xạ xã giao. Nhưng tôi hoàn toàn không biết khóc. Những lúc đau lòng nhất, khoé mắt tôi chỉ rơi vài giọt lệ — vừa đủ để chứng minh rằng tôi vẫn còn cảm giác — rồi dừng lại. Tôi không biết khóc thành tiếng là như thế nào. Tôi cũng không biết làm sao để cho phép mình vỡ vụn trước mặt người khác. Những lúc phiền muộn nhất, tâm trí tôi như thể bị đóng sập lại. Mọi suy nghĩ ngừng hoạt động. Và rồi cơn buồn ngủ kéo đến, rất thật, rất mạnh, như một mệnh lệnh sinh học mà tôi không thể cưỡng lại. Thế là tôi ngủ. Mệt tôi cũng ngủ. Buồn tôi cũng ngủ. Đau lòng tôi cũng ngủ. Gặp chuyện khó xử, tôi cũng đi ngủ. Dường như với tôi, giấc ngủ không chỉ là nghỉ ngơi, mà là một cơ chế tự bảo vệ. Như thể cơ thể tôi đã tự tìm ra cách chữa lành riêng của nó, không cần lời giải thích, không cần phân tích.

Ở nhà làm việc, nỗi nhớ về ông giống như bị đóng khung lại. Không phải vì tôi không nhớ, mà vì tôi biết chắc một điều: tôi sẽ không bao giờ vô tình thấy ông quanh đây. Chuyện đó là không thể. Và khi khả năng gặp gỡ bị triệt tiêu hoàn toàn, trái tim tôi cũng thôi không chờ đợi. Nó không mong mỏi, không hy vọng, không tự vẽ ra những kịch bản vô nghĩa. Còn ở công ty thì khác hẳn. Chỉ cần bước ra lúc 9 giờ, tôi có thể gặp ông. 9 giờ 30 cũng có thể. 10 giờ 30. 11 giờ. 1 giờ. 2 giờ 30. 4 giờ 30. Và lần cuối cùng thường rơi vào khoảng 5 hoặc 6 giờ. Mỗi ngày, trong những khung giờ cố định ấy, khả năng gặp ông luôn tồn tại — dù là rất mong manh. Và chính sự mong manh đó khiến trái tim tôi không yên.

Ở nhà thì những khung giờ ấy hoàn toàn vô nghĩa. Vì sẽ chẳng bao giờ có sự xuất hiện của ông trong chúng. Khi không có sự hiện diện của ông, nỗi nhớ cũng không có đất để bám rễ. Nó nhanh chóng bị công việc chiếm lấy. Ở nhà, tôi không có giờ nghỉ 10 giờ 30. Không có những cuộc đi bộ lúc 2 giờ 30 hay 4 giờ 30. Làm xong việc thì tôi đọc chữ, xem phim, chơi game. Mệt thì ngủ. Mọi khoảng trống đều được lấp kín. Nhìn kỹ lại, tôi nhận ra mình rất giỏi trong việc không để cho bản thân rảnh rỗi. Ông thấy đó, làm gì còn thời gian để nhớ ông nữa chứ. Nên tôi tự hỏi, nếu tôi ở nhà suốt ba tháng, liệu tôi còn nhớ ông không?

Lúc nãy, tôi lướt qua một câu đại ý thế này: lúc 25 tuổi, khi độc thân, tôi chạy ra đường tìm người để yêu; còn bây giờ, 40 tuổi, độc thân thì đã sao — ai muốn có tôi thì tự tìm đến nhà mà gặp tôi. Tôi đọc xong thì bật cười. Đúng thật. Mắc gì phải theo đuổi tình yêu ở tuổi 40. Ông nghĩ có đúng không? Ông đã nói rõ là không hứng thú với tôi rồi. Vậy thì kệ ông chứ. Tôi đâu có lý do gì để chạy theo. Lý trí của tôi rất rõ ràng ở điểm này.

Chỉ có điều, trái tim tôi lại không biết nghe lời. Nhịp tim của tôi vẫn vui lên một cách rất phản bội mỗi khi vô tình thấy ông. Tâm hồn tôi như muốn tan ra vì nhớ. Lạ thật. Điều kỳ lạ nhất là trong khi trái tim rối loạn, trí tôi lại hoàn toàn tĩnh. Đôi lúc tôi chỉ ngồi im, lặng lẽ lắng nghe từng nhịp tim gõ lên khi ông bước ngang qua. Cảm giác đó không giống mong cầu, cũng không giống khát khao chiếm hữu. Nó giống như một hiện tượng sinh học thuần túy — vừa xa lạ, vừa thú vị. Đến mức tôi từng nghĩ, nếu ông quay lại đi ngang thêm một lần nữa, chỉ để tôi nghe lại nhịp tim ấy thôi, thì cũng đã đủ rồi.

Hai năm trước, tôi từng vô tình quen một cậu nhóc. Cũng dễ thương. Lúc đó tôi rảnh. Và ông biết đấy, khi tôi rảnh, tôi hay làm những chuyện không nên. Tôi vô tình khiến người khác đau lòng. Có phải là chuyện xấu không? Tôi không chắc. Tôi chỉ biết rằng sự im lặng của tôi còn tàn nhẫn hơn rất nhiều so với sự từ chối thẳng thắn của ông. So ra, ông đã cư xử rất tử tế rồi. Một người tử tế như ông, có lẽ tâm địa cũng rất ngay thẳng.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người tốt. Tôi không giỏi thương cảm cho người khác — trừ khi người đó khiến trái tim tôi rung lên. Ngoài ra, tôi có thể bỏ mặc mọi thứ một cách rất tự nhiên. Tôi luôn sống với cảm giác rằng chẳng ai cần tôi, và tôi cũng chẳng thật sự cần ai. Một kiếp người thôi mà. Muốn tan thế nào thì tan thế đó. Tôi chưa từng xem việc tồn tại của mình là một trách nhiệm lớn lao đối với thế gian này.

Tình yêu, xét cho cùng, cũng chẳng là gì đặc biệt. Một người thích một người, rồi người đó lại thích người khác. Vòng lẩn quẩn ấy đã chạy qua linh hồn con người hàng ngàn năm nay mà chưa từng thay đổi. Và con người vẫn tiếp tục trầm luân trong đau khổ, tuyệt vọng, mất mát vì nó. Nghĩ cũng lạ. Tình yêu thật sự có sức hút đến thế sao?

Tôi chưa từng thật tâm yêu một ai, nên tôi không biết cảm giác mất mát là gì. Người ta không thích mình thì thôi. Mắc gì phải buồn. Với tôi, mọi thứ luôn đơn giản như vậy. Nếu tôi thích ông mà ông không thích lại, thì cũng có sao đâu. Trên đời này đâu có luật nào bắt tình cảm phải được hồi đáp.

Chỉ là, tôi lỡ vừa ý với ông quá rồi. Ít nhất là trong khoảng thời gian này, tôi không thể thích ai khác. Đôi lúc nhìn mình trong gương, tôi cũng không biết phải nói gì để bảo bản thân thôi thích ông. Nhưng tôi nghĩ, thích thì cứ thích thôi. Còn dấn thân thì không. Tôi biết rõ giới hạn của mình. Tôi biết mọi chuyện rồi cũng chỉ là sương khói. Trên đời này, tôi không thể dung được ai. Và cũng sẽ chẳng có ai đủ sức dung được tôi.

Ông nghĩ như vậy có đúng không?

Ông ngủ ngon nhé. Nếu lái xe, nhớ cẩn thận. Tôi và ông — nếu có chuyện gì xảy ra cho bản thân — có lẽ cũng chẳng có mấy ai thật sự quan tâm đâu. Nghĩ vậy cũng nhẹ người hơn. Ông nghĩ có đúng không?


diên vỹ
2026.01.28

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

2026.01.27

 


Hôm nay tôi lại làm việc remote. Còn ông thì sao, ông có đến chỗ làm chứ?


Nơi tôi ở, băng tuyết vẫn chưa tan. Hôm nay là một ngày bận rộn theo cách rất đều. Tôi xử lý công việc từng việc một, đến mức không thật sự nhận ra thời gian trôi qua. Tôi quên nhìn ra khung cửa sổ, quên cả ly cà phê buổi sáng, và cũng quên bật nhạc lên để nghe. Không phải vì mệt — chỉ là quá tập trung. Kiểu một ngày cứ thế trôi về phía trước, trơn tru, không cần thúc ép.


Có vài đơn hàng cần chú ý kỹ hơn một chút. Không có gì rắc rối, cũng chẳng có gì khiến tôi nản lòng — chỉ là những chi tiết cần được xử lý cho đúng. Có một câu nói thoáng qua khiến tôi để ý. Không đủ để làm tôi chậm lại, chỉ đủ để ghi nhận. Đôi khi, tò mò không phải là vấn đề; nó chỉ là khoảnh khắc nhận biết. Dù vậy, tò mò vốn rất thành thật. Nó nhắc ta rằng có những thứ ta vẫn nhìn thấy, ngay cả khi không chủ động tìm kiếm. Những lối rẽ nhỏ thường bắt đầu như thế — lặng lẽ, không chủ ý. Cách tôi từng tò mò về ông cũng giống vậy. Nó không làm gián đoạn con đường của tôi, chỉ đơn giản là xuất hiện trên đó.


Khi bận rộn, mọi thứ với tôi đều rõ ràng. Công việc có nhịp điệu riêng, và tôi bước theo nó rất tự nhiên. Nhưng khi có một khoảng dừng ngắn — khi nhịp độ chậm lại đôi chút — thì một khoảng không mỏng manh xuất hiện. Không phải trống rỗng. Cũng không phải mệt mỏi. Chỉ là một độ mở rất nhẹ. Tôi nhận ra nó, rồi tiếp tục đi.


Trong một buổi team call với bên sales, có người hỏi rằng bộ phận của ông hôm nay có làm việc không. Tôi cười và nói rằng tôi không quen ai bên đó nên cũng không chắc, nhưng sau cuộc họp với boss thì có lẽ tôi sẽ biết rõ hơn. Trên call, anh ta bật cười nhẹ và nói, gần như buột miệng: “Lạ thật, chắc hiếm có người nào lại không muốn làm bạn với cô.”


Tôi cũng cười và trả lời rằng không phải vấn đề đó. Tôi chỉ đơn giản là thích làm việc. Làm xong việc thì về nhà. Tôi không mấy hứng thú với việc tụ họp hay giao lưu, trừ khi nó liên quan đến công việc. Tôi nói rất tự nhiên — không phải để giải thích, cũng không để tự vệ — chỉ là cách những ngày của tôi vốn vận hành như thế.


Vậy mà ngay sau cuộc trao đổi ấy, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi — hay là tôi thử gửi cho ông một tin nhắn, hỏi xem bộ phận ông có mở cửa không? Ý nghĩ ấy đến rất nhanh, rất nhẹ, không mang theo trọng lượng gì. Giống như vô tình chạm tay vào một cánh cửa quen thuộc, dù không hề có ý định mở nó ra. Chỉ đủ để biết rằng nó vẫn ở đó.


Tôi để cho ý nghĩ ấy trôi qua. Không phải vì tôi đang kìm mình lại, mà vì tôi đã nhìn thấy trước nó có thể dẫn tới đâu. Nếu tôi gửi tin nhắn đó, biết đâu ông sẽ nghĩ rằng tôi đang có ý níu giữ, hay cố tình tìm cách lại gần. Và như thế thì thật sự phiền. Cảm xúc không nên là thứ phát sinh từ sự miễn cưỡng hay kéo níu. Dù tôi không muốn buông bỏ cảm xúc này, việc khiến ông phải cảm nhận nó theo cách ấy lại không phải điều tôi thích.


Rốt cuộc, cảm xúc cũng chỉ là cảm xúc. Nó không nuôi dưỡng được tâm trí con người, cũng không tự tạo ra điều gì tốt đẹp cho bản thân. Theo đuổi hay cố giữ nó bằng ý chí chỉ khiến mọi thứ trở nên tệ hơn. Nhưng nếu một cảm xúc có thể sinh trưởng tự nhiên, từ hai phía, thì đúng là rất đáng yêu. Đôi khi tôi cũng tự hỏi — liệu có khi nào, thật sự, điều đó sẽ xảy ra không? Nghĩ đến đó, tôi chỉ bật cười với chính mình rồi gạt ý nghĩ ấy sang một bên.


Nếu bên sales cần thông tin, dĩ nhiên có rất nhiều kênh chính thức để làm việc. Tôi không cần phải can thiệp. Và nếu nói thật, tôi cũng biết khoảnh khắc đó vốn chẳng phải là chuyện công việc gì cả. Nó chỉ là một ý nghĩ đi ngang qua — được nhận ra, được hiểu, rồi được buông xuống.


Tôi chợt nhận ra cảm giác quen thuộc mà tôi dành cho ông, dù thực tế thì khoảng cách lại rất xa. Sự quen thuộc ấy không đến từ những kỷ niệm chung hay sự gần gũi. Nó đến từ sự lặp lại — từ một sự hiện diện đã lặng lẽ an trú trong thế giới nội tâm của tôi từ lâu. Tôi có thoáng nghĩ liệu đó có phải là một ngõ cụt hay không. Nhưng nó không hề khiến tôi bị kẹt. Nó chỉ được giữ trong giới hạn của chính nó. Tôi không có ý định biến nó thành điều gì khác. Có những thứ, khi nằm yên đúng chỗ, lại trở nên rõ ràng hơn.


Dạo gần đây, tôi hay bị thu hút bởi những câu chữ nói về sự nhớ nhung, về một dạng tương tư rất yên. Không phải kiểu kịch tính, cũng không phải thứ cảm xúc đòi hỏi hồi đáp. Chỉ là một sự hiện diện mềm và bền. Rất nhẹ, nhưng ở lại. Giống như một câu đọc qua một lần rồi tự nhiên nhớ mãi. Tôi thấy những câu chữ ấy đáng yêu theo cách rất lặng, như thể ai đó đã nói hộ những điều tôi chưa từng thấy cần phải nói ra.


Tôi tình cờ đọc được một đoạn viết như thế. Không hiểu vì sao, người đầu tiên tôi nghĩ đến lại là ông. Khi đặt những câu chữ ấy vào hoàn cảnh của chính mình, tôi thấy chúng gần một cách lạ lùng. Đại ý rất đơn giản: nghĩ về một người không phải như một sự cố gắng, cũng không phải vì thiếu vắng điều gì, mà tự nhiên như hơi thở. Khi người ấy ở xa, nỗi nhớ vẫn lặng lẽ nhưng dai dẳng, lấp đầy những khoảng nhỏ trong một ngày. Và khi người ấy ở gần, không còn mong cầu gì thêm — chỉ là cảm giác tan ra trong chính khoảnh khắc ấy.


Cảm giác đó không dữ dội. Nó rất yên. Như một khoảnh khắc được thả lỏng khỏi cấu trúc và định nghĩa. Chỉ vài giây thôi, nhưng mọi thứ bỗng nhẹ hơn, mà không cần phải thay đổi điều gì.


Có lẽ vì thế mà trong mắt tôi, ông mang dáng dấp của nghệ thuật. Không phải vì ông đòi hỏi sự chú ý, mà vì ông không cần giải thích. Càng nhìn, càng thấy nhiều lớp. Và một cách vô thức, tôi bắt gặp hình bóng ông ở những nơi rất bình thường — trong ánh sáng chậm lại vào cuối ngày, trong những câu thơ không rõ tác giả, trong sự mênh mang của những thứ rất xa, rất lớn, nhưng vẫn khiến người ta muốn ngước nhìn. Tôi không biết ông nghĩ gì, hay nhìn nhận mọi thứ ra sao. Nhưng có một điều tôi biết rất rõ: trong thế giới nội tâm của mình, ông đã ở đó từ rất lâu, lặng lẽ và bền bỉ.


Ông nói xem — như thế có phải là một dạng đáng yêu rất khẽ không? Không gây xáo trộn, không đòi hỏi, chỉ ở đó, rất yên.


diên vỹ
2026.01.27

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2026

2026.01.26



Ngày mai ông có đến công ty không? Tôi nghĩ ngày mai tôi vẫn sẽ làm việc remote. Thời tiết bình thường thôi tôi đã ngán lái xe rồi, huống gì là băng và tuyết.


Ông biết không, nguyên cả một ngày trôi qua mà lớp tuyết và băng vẫn nằm y nguyên như buổi sáng, không xê dịch, không tan chảy, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự thay đổi. Ít nhất là ở khu nhà của tôi. Tôi không biết ngoài xa lộ thì thế nào, không biết những con đường lớn đã được dọn đến đâu, xe cộ có còn qua lại hay không. Ông có thử lái xe ra đường chưa? Tôi thì từ hôm thứ Sáu đến hôm nay là cuối ngày của thứ Hai, mà vẫn chưa thật sự bước ra ngoài. Tôi chỉ mở hé cửa, thò tay ra kiểm tra độ dày của tuyết, chạm nhẹ vào lớp băng để cảm nhận cái lạnh cứng và khô, rồi trong vài giây ngắn ngủi ấy, tôi lại quay vào trong nhà ngay, như thể không gian ngoài kia là một thế giới khác, không dành cho tôi lúc này.


Bàn làm việc của tôi đặt ngay cạnh cửa sổ, nên dù không bước ra ngoài, tôi vẫn nhìn thấy mọi thứ rất rõ. Tôi nhìn tuyết nằm yên trên mái nhà đối diện, nhìn những cành cây trơ trụi mang theo một lớp trắng mỏng phủ lên từng nhánh nhỏ, nhìn mặt đất bị che kín đến mức không còn phân biệt được đâu là lối đi, đâu là bãi cỏ. Ban đêm, ánh đèn đường hắt xuống làm tuyết sáng lên một cách dịu dàng, không chói, không gắt, chỉ là một màu trắng mềm, mịn, trải dài như những cảnh bước ra từ truyện cổ tích. Mọi thứ lúc đó trông không thật, nhưng lại rất bình yên, như thể thời gian đã tự động chậm lại để cho con người được thở nhẹ hơn một chút.


Buổi sáng, khi ánh nắng bắt đầu len qua những cành cây trụi lá, tuyết không tan ngay mà chỉ phản chiếu ánh sáng, lấp lánh rất khẽ. Tôi đứng nhìn mà không nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt thật hiền. Không có âm thanh ồn ào, không có chuyển động vội vã, chỉ có ánh sáng, tuyết và sự im lặng. Buổi chiều hôm qua, tôi đứng bên khung cửa rất lâu, nhìn những vệt sáng cuối cùng còn sót lại phía sau mấy mái nhà xa xa. Ánh sáng lúc ấy mỏng dần, yếu dần, rồi rút lui một cách chậm rãi, như thể không nỡ rời đi. Trong không gian ấy, tôi bật một bản nhạc piano rất nhẹ; tiếng đàn dương cầm được phối cùng âm thanh chim hót trong chính bản nhạc, hòa quyện vào nhau một cách dịu dàng. Tay tôi cầm một ly cà phê nóng, hơi ấm lan dần lên lòng bàn tay, rất thật, rất gần.


Sáng nay, lúc vừa thức giấc, tôi lại nghe một video short. Đại ý của nó rất đơn giản: "nếu có một ước nguyện, tôi ước gì em sẽ nhìn thấy chính mình qua đôi mắt của tôi, để em hiểu được rằng bản thân em đáng yêu đến mức nào ". Tôi nằm yên đó, chưa vội rời giường, nghe đi nghe lại câu nói ấy vài lần. Ông nói xem, có phải câu nói đó thật dễ thương không? Dễ thương theo kiểu không cố gắng thuyết phục ai, không đòi hỏi hồi đáp, chỉ là một mong muốn rất hiền — hiền đến mức người nói ra cũng chẳng cần được đáp lại điều gì.


Rồi tôi lại lướt qua một đoạn video ngắn khác. Người ta nói rằng họ không yêu vẻ bên ngoài của người kia, cũng không yêu trí tuệ của người kia; thứ họ yêu là khoảnh khắc khi linh hồn của người ấy đã vô tình chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn mình. Tôi nghe đến đó thì dừng lại. Không phải vì câu chữ quá hay, mà vì cảm xúc ấy quá quen. Cái cảm giác bị chạm vào một cách không chủ ý, không sắp đặt, không hứa hẹn, nhưng lại sâu đến mức khó gọi tên. Đẹp đến mức người ta chỉ dám tin rằng nó tồn tại trong truyện cổ tích. Vậy mà nó đã xảy ra với tôi — rất khẽ, rất thật, và không thể rút lại.


Ông biết đấy, không gian đó, cảnh vật đó, và cái cảm giác yên bình ấy… nó không rực rỡ, không khiến người ta phấn khích, nhưng lại đủ để làm dịu mọi góc cạnh bên trong. Tôi chợt nghĩ, nếu trong khung cảnh đó, có một người mình yêu thương ngồi bên cạnh, không cần nói gì nhiều, chỉ cần cùng nhìn ra ngoài, cùng im lặng, thì sẽ thế nào nhỉ. Tôi chưa từng thật tâm thật ý yêu một ai, nên đúng là tôi chưa từng có may mắn tận hưởng cảm giác ấy. Có lẽ đời này cũng sẽ không có, nhưng lại có sao. Tôi không yêu được người khác thì biết làm gì bây giờ. Dẫu vậy, trong khoảnh khắc ấy, tôi vẫn thầm ước — ước gì ông rảnh, để cho tôi được thử cảm giác bình yên đó một lần.


Ông nói xem, nếu từ hôm nay và mãi mãi về sau tôi sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội gặp ông nữa, thì tôi sẽ có cảm xúc gì…? Và ông thì sao, nếu mãi mãi không thấy tôi, ông sẽ vui chứ?


Dĩ nhiên tôi biết, mọi chuyện rồi vẫn sẽ diễn ra rất bình thường. Công việc vẫn vậy, thời gian vẫn trôi, con người vẫn đi ngang qua đời nhau rồi rẽ sang những hướng khác. Cuộc đời này vốn dĩ là như thế, không cần ai phải giải thích thêm.


Tôi nghĩ vài ngày nữa tôi sẽ tăng cân ngay thôi. Tôi dễ ăn, dễ ngủ, lại không thấy có chuyện gì đáng để phiền muộn. Biết thời tiết không tốt, nên tuần vừa rồi tôi tự cho phép mình “thưởng lớn” cho bản thân: mua những thứ tôi thích nhất để nấu, vài ba món mình mê, thêm món tráng miệng từ trái cây và sữa. Ông biết đấy, tôi rất sợ nấu những món mình thích, vì tôi sẽ ăn rất nhiều. Những món do chính tay mình làm thì lúc nào cũng ngon hơn người ta tưởng. Còn ông thì sao? Ông thích ăn những món gì? Ông có tự nấu không? Tôi chẳng bao giờ thấy ông ngồi lại phòng ăn để ăn cả. Ông đúng là cần có người chăm sóc rồi đấy.


Ở công ty, tôi không thuộc bộ phận production, cũng không thuộc bộ phận quản lý, nên cho dù công ty có đóng cửa thì tôi vẫn phải làm việc như thường, vì sales có bao giờ chịu nghỉ ngơi đâu. Họ vẫn viết email hỏi vì sao tôi không approve order của họ, trong khi đơn hàng thì thiếu đủ thứ thông tin. Rồi bà chủ lại nhảy vào hỏi vì sao không làm thế này, vì sao không làm thế nọ. Mỗi đơn hàng đều có ghi lại đầy đủ dữ liệu, email cũng không thiếu, vậy mà mấy người làm chủ vẫn thích hỏi “vì sao”. Đúng là làm boss cũng thích thật — rảnh rỗi thì kiếm chuyện. Ai cũng có thể sai, chỉ riêng boss là không sai; ai cũng phải theo luật, chỉ riêng boss là bất cần luật. Cá tính ấy đúng là hợp với tôi ghê… may mắn cho mọi người là tôi không đủ trí để bước trên con đường ấy, nếu không rất có nhiều kẻ oan uổng rồi đấy.


Ông có giống vậy không?


diên vỹ
2026.01.26

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

2026.01.25

 


Bây giờ đã là 2 giờ chiều, Chủ nhật ngày 25/1/2026. Bên ngoài, tuyết vẫn đang rơi. Sáng nay khi thức dậy, tôi có ra ngoài nhìn thử thì hóa ra không hẳn là tuyết, mà là frozen rain. Những hạt băng nhỏ rơi xuống rất khẽ, không ồn ào, nhưng đủ để phủ lên mọi thứ một lớp lạnh mỏng. Lúc nãy tôi vừa xem bản đồ mất điện ở khu vực mình ở, đúng là chỉ có 27 nhà bị mất điện, rải rác khắp nơi; riêng khu lân cận chỗ tôi thì tạm thời vẫn ổn định. Nếu vậy, có lẽ chỉ cần qua thêm hôm nay nữa thôi là tuyết và băng sẽ dần chấm dứt. Chỉ có điều nhiệt độ vẫn quá thấp, nên ở nhà vẫn là lựa chọn an toàn hơn. Tôi nghe bà chủ lớn nói hôm nay lúc 2 giờ công ty sẽ có một cuộc họp dành cho các quản lý để bàn về tình hình thời tiết và quyết định cho ngày thứ Hai. Nghĩ lại thì đúng là làm việc với tư cách một công nhân bình thường, không có nhiều quyền lợi, nhưng đổi lại là sự an nhàn và thoải mái. Không cần phải quyết định thay ai, không cần gánh thêm trách nhiệm ngoài phần việc của mình. Ông nghĩ vậy không? Dẫu thế, quyền lực và địa vị vẫn luôn có sức hút riêng. Chỉ là trí tôi cạn. Tôi không đi được con đường đó. Ngay cả việc dấn thân vào tình yêu với một người tôi còn lười, thì ông thử nói xem, trên đời này còn có thứ gì thật sự đủ khiến tôi phải bận tâm nữa?


Theo tôi biết, những người đi theo quyền lực thì tâm tư không bao giờ đơn thuần. Để quyền lực ngày một lớn và đứng vững, người ta buộc phải có một cái đầu thật tĩnh và một cái tâm như sắt. Chỉ cần mềm đi một chút thôi là đã đủ để gục ngã. Ông đã làm ở công ty gần hai mươi năm rồi, chỉ còn vài tháng nữa là tròn mốc ấy. Hai mươi năm không phải là một con số nhẹ. Tôi tin rằng ông không hề đơn giản. Nhưng kỳ lạ thay, dáng vẻ bên ngoài của ông — sự im lặng vừa đủ, cách ông đứng yên trong không gian — lại cho tôi một cảm giác rất bình an. Hay cũng có thể, sự bình an ấy vốn đã có sẵn trong tôi, và ông chỉ vô tình chạm vào nó mà thôi.


Mấy năm về trước, khi tôi tưởng mình đã có tất cả, thì đột nhiên tôi mất trắng mọi thứ. Dĩ nhiên ông biết đấy, con người không rơi vào tình cảnh ấy chỉ trong một sớm một chiều. Nó là kết quả của những quyết định rất xa xôi đã được đưa ra từ trước, từng bước một, âm thầm và hợp lý vào thời điểm đó. Tôi biết mình đã đi sai đường. Nhưng ai lại có thể hoàn toàn biết được con đường nào là sai, con đường nào là đúng ngay từ khoảnh khắc ban đầu khi ta đưa ra quyết định? Nếu lúc đó tôi biết trước kết cục, có lẽ tôi đã chọn khác. Nhưng con người đâu có đặc quyền ấy.


Nực cười ở chỗ, ngay trong lúc mọi thứ bắt đầu sụp đổ, tôi vẫn còn rất cao ngạo. Tôi không tin mình có thể gục ngã, càng không tin rằng mình cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Thế là tôi vẫn đứng đó, vẫn sống, vẫn tỏ ra bình thường như thể không có gì xảy ra. Điều tôi không ngờ là chính cái cao ngạo ấy lại đẩy tôi vào một quyết định mà tôi phải mất trọn ba năm để giải quyết. Ba năm — hơn một ngàn ngày. Một ngàn ngày ấy không hề bình yên với tôi. Không phải kiểu bão tố ầm ĩ, mà là sự bào mòn chậm rãi, đều đặn, ngày này qua ngày khác. Để rồi khi tôi thoát ra được, cảm giác ấy thật sự tuyệt vời, đến mức ba tháng sau tôi vẫn không dám tin là mình đã có thể vứt bỏ được những phiền muộn từng bám riết lấy mình như vậy.


Sau tất cả những gì đã đi qua, tôi tưởng mình sẽ không còn dễ bị chạm vào nữa. Tôi nghĩ rằng mình đã đủ chai lì, đủ tỉnh táo, đủ đứng ngoài mọi thứ để không còn bị lôi kéo.

Tưởng chừng như mọi thứ đã lắng xuống, như mặt nước sau một cơn bão dài cuối cùng cũng chịu yên.


Và rồi, như một bài toán không có lời giải sẵn, như một thử thách rất riêng của định mệnh, ông xuất hiện. Không ồn ào, không báo trước. Bình thường như hơi thở — thứ mà người ta chỉ nhận ra khi nó vắng đi. Yên lặng và cần thiết như không khí — thứ luôn ở đó, nhưng không ai gọi tên. Sự xuất hiện ấy khiến tôi buộc phải nhìn lại bản thân mình một cách tuyệt đối.


“Khe cửa rất nhỏ” trong tôi không phải là một cánh cửa được mở ra vì mong chờ. Nó không mở bằng hy vọng, cũng không bằng khát khao. Nó mở ra theo một cách khác — gần như là một phản xạ của bản năng, sau khi mọi cơ chế phòng vệ đã phải hoạt động quá lâu. Tôi đã quen đóng kín. Không phải vì tôi sợ yêu, mà vì tôi đã quá quen với việc tự đứng vững. Những cánh cửa lớn trong tôi từng mở rồi, từng khép lại, từng gãy bản lề. Tôi học cách gia cố chúng, khóa chúng, thậm chí quên luôn cảm giác cần mở ra. Thế nên khe cửa ấy không phải là một lựa chọn có ý thức. Nó giống như một vết hở xuất hiện sau một chuỗi dài chịu đựng — nhỏ đến mức tôi không nhận ra ngay, nhưng đủ để không khí lọt vào.


Điều nghịch lý là ông không gõ cửa. Ông không đứng đó chờ đợi. Ông thậm chí không có ý định bước vào. Chính vì vậy mà khe cửa ấy không hề mang cảm giác nguy hiểm. Nó không bị ép mở, không bị đòi hỏi. Nó chỉ đơn giản là… không bị đóng lại thêm nữa. Trong gần một năm qua, khe cửa ấy không mở rộng thêm, nhưng cũng chưa từng khép lại. Nó ở đó — đủ nhỏ để không ai khác nhìn thấy, đủ kín để tôi vẫn là tôi, nhưng đủ hở để một điều gì đó rất thật có thể đi vào và ở lại, không bằng hành động, mà bằng sự lặp lại âm thầm của cảm giác quen thuộc.


Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cảm xúc của mình. Không có khoảnh khắc bùng nổ nào cả. Chỉ là từng chút một, rất chậm, rất lặng. Mỗi ngày tôi bước qua cuộc đời, lặng lẽ đếm từng nhịp thở của trái tim. Và mỗi sáng khi thức giấc, tôi vẫn tự hỏi: cảm xúc này… ngươi vẫn còn đó chứ? Câu trả lời không bao giờ thành lời. Nó chỉ hiện lên dưới dạng sự im lặng, và hình dáng thân quen của ông — quen thuộc đến mức tôi không cần nghĩ tới cũng biết rất rõ đó là ông.


Dĩ nhiên là tôi vẫn rất nhớ ông. Nhưng cái nhớ ấy không mang dáng dấp của khát khao hay đòi hỏi. Nó chỉ giống như lúc giữa không gian im lặng, người ta cần nghe một khúc nhạc để xác nhận rằng mình vẫn đang tồn tại; hay khi bụng đói, chỉ cần một chút thức ăn để tiếp tục đi tiếp. Nó đơn giản đến vậy thôi.


Công việc của tôi hoàn toàn có thể làm remote. Chỉ vì ông chủ tôi không chịu nổi cảm giác ở nhà, nên bắt buộc ba đứa tôi phải có mặt ở công ty. Thật ra chúng tôi đã và đang làm việc cho tận ba chi nhánh khác nhau hoàn toàn bằng remote rồi. Nhưng dẫu vậy, tôi vẫn thích đến công ty hơn — vì có ông ở đó. Không phải để nói chuyện, cũng không cần chạm mặt. Chỉ cần biết ông hiện diện trong cùng một không gian, thế là đủ.


Sáng nay khi thức giấc, tôi vô tình nghe một đoạn video rất ngắn. Đại khái là: “Khi không có ai đánh thức bạn vào buổi sáng, không có ai làm phiền lòng bạn trong cả một ngày — thử nói xem, đó là tự do hay là sự cô đơn kéo dài?” Tôi đã bật cười. Nó không hề vớ vẩn. Thật ra, đó là một trạng thái lơ lửng rất thật của con người. Con người vốn tham lam, cái gì cũng muốn. Nhưng tự do thì không thể đi kèm ràng buộc. Tôi thà đơn độc một đời, còn hơn chỉ vì có một người đánh thức mình mỗi sáng mà tự trói mình trong những phiền phức không đáng có. Trên đời này, tôi tin rằng sẽ chẳng có ai yêu ai một cách vô điều kiện. Bản thân tôi cũng vậy. Tôi không thể vô điều kiện mà cho một ai đó bước vào đời mình. Nhưng rồi còn nỗi nhớ của tôi thì sao? Nó vẫn ở đó, từng giây từng phút, rất thật và rất bền.


Tôi không cần biết lý do là gì. Khi nào tôi hết nhớ ông thì thôi. Có thể sẽ rất lâu, cũng có thể chỉ trong một khoảnh khắc. Tôi hiểu rõ tâm tư con người: dễ nhàm chán, dễ lãng quên, dễ thay lòng. Và tôi hiểu điều đó hơn ai hết, bởi chính tôi cũng từng lạnh lùng như thế, từng im lặng như thế đối với những người thích tôi. Nên tôi hiểu, chẳng có gì sai cả. Sai chỉ là khi người ta tự làm khổ mình và làm phiền lòng người khác.


Chính vì vậy, tôi cứ một mình bước qua cuộc đời này. Tôi thách thức cả định mệnh. Có phiền muộn gì thì cứ thử mang đến cho tôi xem. Tôi vẫn lặng lẽ đi qua từng ngày, bất cần nó ra sao, vẫn điềm nhiên mà bước tiếp. Cuộc sống này rốt cuộc có nghĩa lý gì đâu. Chỉ cần một nhịp thở đứt đoạn, mọi thứ lập tức vĩnh viễn rời đi. Vậy thì phiền muộn, lo âu, đau lòng hay hạnh phúc còn ý nghĩa gì nữa chứ?


Nhưng khi hơi thở ấy vẫn còn ấm trong lồng ngực, tôi vẫn nhìn, vẫn cảm nhận mọi thứ xung quanh. Chỉ là tôi không dấn thân. Và có lẽ, khe cửa rất nhỏ ấy cũng không cần phải khép lại — vì nó chưa từng là một lời mời. Nó chỉ là một sự thật đang tồn tại. Ông ở đó không phải vì tôi cần ông bước vào, mà vì ông đã ở lại từ lúc nào, trong một khoảng rất nhỏ của tôi, theo một cách hợp lý đến mức tôi không còn thấy cần phải đóng nó lại nữa.


diên vỹ
2026.01.25

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

2026.01.24



Ông biết không, khi trong công ty không còn sự hiện diện của ông, tôi thật sự rất lười rời khỏi bàn làm việc. Không phải kiểu lười vì mệt, cũng không hẳn vì thiếu động lực, mà là một dạng lười rất khác — lười của người không còn lý do để dịch chuyển. Ngoài việc đi ăn sáng lúc 10:30 AM và những lúc thật sự cần thiết, tôi hầu như không đứng dậy. Tôi ngồi yên ở đó, như thể mọi chuyển động đều trở nên thừa thãi. Vừa lười, vừa chán — một cảm giác bất lực hiện ra rất rõ, rất thật, không cần diễn giải thêm.

Có lẽ con người ta lúc nào cũng cần một mục đích để hướng tới, dù mục đích ấy nhỏ đến mức nào. Khi nó biến mất, không gian vẫn vậy, thời gian vẫn trôi, công việc vẫn đầy, nhưng bên trong thì rỗng. Một ngày trôi qua vô vị đến mức gần như không để lại dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại.

Cả tuần qua ông có bận rộn lắm không? Ông làm gì? Tôi thì không được vui lắm. Có một nỗi nhớ rất nhẹ, không đủ mạnh để làm tôi buồn, cũng không đủ rõ để gọi tên. Nó chỉ lặng lẽ len lỏi trong tâm trí, xuất hiện rồi tan đi, như một nhịp thở không đều. Nhưng ngoài việc thở dài ra, tôi thật sự không biết phải làm gì với nó. Mọi người xung quanh hỏi vì sao tôi im lặng như vậy, tôi chỉ nói dối là trong người không được khỏe. Nói như thế dễ hơn là giải thích rằng có những trạng thái không phải bệnh, cũng không phải buồn, chỉ là một khoảng trống không rõ hình dạng. Ông đã từng nhớ một ai theo cách này chưa?

Công việc trong công ty thì làm hoài chẳng hết. Mỗi ngày có hàng tá đơn hàng, nhưng nhìn kỹ thì tất cả đều giống nhau. Những câu hỏi vẫn y như cũ — lặp đi lặp lại, không có gì mới. Ông biết không, tôi lười đến mức soạn sẵn cả một loạt bản mẫu cho từng câu trả lời, vì thật sự mà nói, chúng giống nhau đến mức không cần suy nghĩ thêm gì cả. Chỉ cần chọn đúng công thức, điền đúng chỗ trống, mọi thứ sẽ tự vận hành.

Tôi đúng là rất lười. Hầu hết mọi việc tôi làm đều dựa trên công thức hoặc những mẫu đã soạn sẵn. Đôi lúc tôi tự cười bản thân, vì nghĩ rằng nếu cuộc sống cũng có thể vận hành trơn tru như những bảng biểu ấy, chắc tôi đã chết mất vì chán. Thật lạ là tôi ghét sự hỗn loạn, nhưng lại không chịu nổi sự hoàn hảo tuyệt đối.

Và ông biết không, giữa hàng loạt công thức và các mẫu tôi tạo ra mỗi ngày, ông là một dạng “công thức” mà tôi không tài nào code được. Không phải vì quá phức tạp, mà vì không có dữ liệu để lập trình. Nếu tôi bước tới một bước, ông lại thụt lùi mười bước. Mọi phản xạ quen thuộc đều không dùng được. Tôi có một nỗi lo rất thật: nếu tôi cứ tiếp tục bước tới như tôi từng làm trong quá khứ, thì ông sẽ biến mất. Và nếu ông biến mất, tôi không nghĩ mình sẽ đau — tôi chỉ nghĩ mình sẽ chán đến chết. Một sự chán trống rỗng, không có đối tượng để hướng tới.

Ông biết không, chiều qua về nhà, sau khi ăn tối xong, tôi bật máy lên định viết nhật ký. Đúng là đã hai ngày rồi tôi quá bận, không tìm được một khoảnh khắc nào đủ yên để viết. Nhưng không gian lúc ấy im lặng đến mức tôi không còn phân biệt được mình đang tỉnh hay đang mệt. Tôi chìm vào một giấc ngủ rất sâu, sâu đến mức không mơ. Mãi đến gần 5 giờ sáng tôi mới tỉnh dậy. Lúc ấy, nhìn qua khung cửa sổ, tuyết đang rơi đều, không gấp, không ngập ngừng. Tôi quấn mình trong chiếc chăn ấm, tay mở điện thoại, vô tình lướt qua một câu như thế này:

“Sự im lặng đã là câu trả lời rồi. Ta cứ chờ một lời xác nhận, nhưng việc người ấy không hiện diện tự nó đã nói hết mọi điều cần nói.”

Đọc xong, tôi chợt nghĩ đến ông và khẽ gật đầu. Đúng vậy, sự im lặng luôn là câu trả lời. Nhưng điều khiến tôi thấy khó hiểu là: sự im lặng của ông không làm ông vắng mặt trong tôi, ngược lại, nó khiến sự hiện diện của ông trở nên rất đầy. Không ồn ào, không xâm lấn, nhưng bền bỉ. Như một vật thể không nhìn thấy, nhưng chiếm chỗ rất rõ trong không gian nội tâm.

Nói cho công bằng, tình yêu của con người rốt cuộc cũng chỉ là những cuộc trao đổi. Mỗi cá nhân bước vào đó với một niềm tin rằng mình sẽ nhận lại được điều gì đó — sự an ủi, sự đồng hành, hay ít nhất là cảm giác được lựa chọn. Tôi thì vẫn nghĩ tình cảm vốn rất phiền phức, càng tránh xa càng nhẹ người. Nhưng cảm xúc là thứ không tuân theo lập luận. Nó không đến khi được gọi, và cũng không biến mất chỉ vì ta cố giấu.

Rồi tôi lại vô tình đọc thêm một câu khác:

“Đừng phiền muộn vì chưa gặp được tri kỷ. Có những người chỉ hiện hữu vừa đủ để ta biết rằng họ đã từng có mặt trên đời, chứ không phải để cùng ta bước trọn một kiếp sống này.”

Đọc xong câu ấy, tôi không phản bác, cũng không đồng tình. Tôi chỉ im lặng. Là ông sao? Tôi không biết ông có phải là kiểu tri kỷ mà tôi từng hình dung hay không. Nhưng cảm xúc của tôi thì đúng là hướng về ông. Chỉ có điều, ông chỉ hiện diện vừa đủ — đủ để tôi nhận ra, nhưng không đủ để chạm tới. Tôi không thể đến gần, cũng không thể kéo ông lại phía mình. Và tôi tin chắc rằng ông sẽ không cùng tôi bước qua cuộc đời này.

Thế nhưng điều khiến tôi bối rối là: chính sự giới hạn ấy lại làm cảm xúc này trở nên thú vị. Không phải vì hy vọng, mà vì nó không đòi hỏi kết cục. Có phải chăng, trên đời này, những thứ không thể có được luôn là những thứ đánh thức sâu nhất mọi khoảng tĩnh lặng trong lòng ta — bởi vì chúng không ép ta phải lựa chọn, không buộc ta phải hành động, chỉ đơn giản là tồn tại?

Buổi sáng, ly cà phê trong tay, một dòng nhạc rất dịu, những suy nghĩ vẩn vơ trôi chậm. Bên ngoài trời lạnh, tuyết rơi đều, không có dấu hiệu dừng lại. Tôi ngồi trên ghế sofa, viết từng dòng suy nghĩ của mình. Và dĩ nhiên, hình ảnh của ông lại hiện diện rất đều đặn trong tâm trí tôi, không chen ngang, không rời đi. Một cảm giác bình yên lan ra đến mức tôi ước gì thời gian đừng trôi nữa. Tôi không cần thêm điều gì khác. Tôi chỉ muốn khoảnh khắc này kéo dài, như một đoạn dừng hợp lý của đời sống.

Còn ông thì đang làm gì? Có ai đang ở cạnh ông không? Và trong tâm trí ông lúc này, liệu có tồn tại một khoảng im lặng nào giống như tôi đang có hay không?

diên vỹ
2026.01.24

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

2026.01.21 @7:30 PM

 Nếu như ông biết rằng chỉ cần ông tồn tại ở đó thôi — không tiến lại, không gọi tên, không để lại bất cứ dấu hiệu nào — cũng đủ khiến một linh hồn cảm thấy mình không còn trống rỗng, thì ông có nhận ra không? Không phải là hạnh phúc, cũng không phải là hy vọng. Chỉ là một cảm giác rất khó nói, như khi đứng giữa thung lũng buổi sớm, sương phủ kín đến mức không nhìn thấy ranh giới, nhưng lại biết rất rõ rằng mình đang đứng trên mặt đất.


Nếu như ông biết rằng sự vắng mặt của ông không làm tôi đau theo cách người ta vẫn gọi là đau, không khiến tôi gục xuống hay bật khóc, mà chỉ âm thầm rút đi từng tầng sức sống — chậm đến mức tôi không kịp nhận ra — thì ông có còn chọn cách vắng xa ấy nữa không? Hay ông cũng sẽ im lặng như tôi, để mặc mọi thứ tự hao mòn trong trật tự hoàn hảo của nó?


Tôi không chịu nổi sự trống vắng này không phải vì nó quá lớn, mà vì nó quá mỏng. Mỏng đến mức tôi vẫn sống bình thường trong đó. Tôi vẫn đi lại, vẫn làm việc, vẫn nói cười đúng lúc, đúng chỗ. Chỉ là mọi thứ giống như được phủ thêm một lớp sương rất nhẹ — không che khuất, không làm tối đi — nhưng khiến mọi chuyển động trở nên chậm hơn, xa hơn, và khó chạm tới hơn. Tôi đứng ngay trong đời mình, mà lại có cảm giác như đang đứng bên rìa một khoảng sâu không đáy.


Những cảm xúc trong lòng tôi không dám thành hình. Chúng mỏng đến mức không có ranh giới, không có tên gọi, không có quyền tồn tại công khai. Chúng không hướng về ông, cũng không quay lưng lại. Chúng chỉ dâng lên rất khẽ, ở những khoảnh khắc không ai nhìn thấy — khi ánh sáng vừa đổi hướng, khi không gian bỗng trống ra một nhịp, khi tôi nhận ra mình đang chờ một điều chưa từng được hứa — rồi tan đi ngay lập tức, như sương mỏng chạm nắng ban mai, không kịp để lại một giọt ướt nào trên bề mặt.


Tôi tự hỏi liệu có ngày nào tôi dám đứng thẳng trước ông thêm một lần nữa không. Nhưng câu hỏi ấy chưa bao giờ thật sự cần câu trả lời. Tôi hiểu rất rõ. Tôi hiểu bức tường ông dựng lên không phải để ngăn tôi, mà để giữ cho mọi thứ không vượt quá giới hạn mà ông đã chọn. Nó không lạnh, không cứng, không sắc cạnh. Nó chỉ đứng đó, vững và yên, như một phần địa tầng không thể xê dịch. Và tôi, đứng trước nó, không phải vì thiếu dũng khí, mà vì tôi đã nhìn thấy nó quá rõ để còn giả vờ không thấy.


Người ta kể rằng có những người đã tỏ tình hết lần này đến lần khác, như thể sự lặp lại có thể làm mòn đi mọi khoảng cách. Tôi vẫn tự hỏi họ lấy đâu ra sức mạnh ấy. Hay là vì họ chưa từng đứng trước một bức tường im lặng đến mức không còn chỗ cho hy vọng len vào? Hay là vì họ chưa từng nghe thấy âm thanh của chính mình vang xuống đáy vực khi bước thêm một bước nữa?


Còn tôi thì không.

Tôi không dám.

Không phải vì tôi sợ bị từ chối, mà vì tôi đã hiểu quá rõ vị trí của mình trong không gian này.


Nếu một ngày nào đó, đến cả chữ nghĩa cũng không còn dám chạm vào — nếu ngay cả việc viết ra những điều mỏng manh này cũng trở thành một hành động quá nặng — thì cuộc sống ấy sẽ trống trải đến mức nào? Khi một người không còn dám bước xuống tầng sâu nhất của chính mình, thì họ còn lại điều gì để đứng vững trên bề mặt?


Ngày mai không gặp ông.

Ngày kia ông cũng không còn hiện diện trong cùng một không gian với tôi.

Rồi thêm một tuần nữa trôi qua, rất đều, rất lặng, như những lớp trầm tích chồng lên nhau mà không tạo ra âm thanh.


Chỉ có một câu hỏi rất khẽ ở lại:

Sự vắng bóng ấy — có lạnh không?

Hay nó không lạnh theo cách người ta vẫn hiểu, mà chỉ là một khoảng trống sâu, rất sâu, nơi ánh sáng không chạm tới, và mọi thứ tồn tại trong trạng thái lơ lửng vĩnh viễn?


diên vỹ

2026.01.21 @7:30 PM

2026.01.21



Hôm nay tôi lại không thấy ông. Hình như ông không đến công ty thì phải. Nếu nghỉ làm, ông đã ghi là OOO rồi đúng không? Nhưng đằng này lại không có. Vậy là ông đi sang chi nhánh khác à? Tuần rồi tôi nghe nói có người bên training được điều sang chi nhánh khác, chị chủ và bà chủ lớn cũng vừa từ chi nhánh khác quay về. Những dịch chuyển nhỏ như thế vẫn diễn ra hằng ngày trong công ty, nhưng khi ông không ở đó, tôi mới nhận ra mình để ý đến chúng nhiều hơn mức cần thiết. Có lẽ ông cũng đang ở một nơi khác, chỉ là không để lại dấu hiệu nào cho tôi biết.


Tôi tự hỏi không biết những người khác khi trò chuyện với ông thì họ cảm thấy gì. Có thể với họ, ông chỉ là một người đàn ông trầm tính, nói chuyện vừa đủ, lịch sự và không để lộ gì nhiều. Còn với tôi, chỉ riêng việc được nghe ông nói cũng đã là một mong muốn. Nhưng tôi biết, ngay từ đầu tôi đã đi sai nước cờ. Lúc ban đầu, rõ ràng ông có thiện cảm với tôi — dù chỉ là thiện cảm xã giao — nhưng ít ra ông không ngại ngùng, không tránh né. Mọi thứ khi đó vẫn nằm trong vùng an toàn. Chính tôi là người bước ra trước ranh giới ấy.


Tôi thẳng thắn quá mức cần thiết. Thích thì nói. Tôi quen sống như vậy từ lâu, và tôi từng nghĩ đó là một ưu điểm. Tôi không ngờ rằng, ở tuổi trung niên, sự thẳng thắn ấy không còn được hiểu là thành thật, mà dễ bị nhìn như một áp lực. Nhưng nếu cho tôi một trăm lần cơ hội, tôi vẫn sẽ hành động như thế. Tôi không có khả năng giả vờ, cũng không có thói quen che giấu cảm xúc của mình. Với tôi, nếu biết người mình thích không thích mình, thì cách tôn trọng nhất là tránh thật xa. Tôi không có năng lực theo đuổi thứ không có hồi đáp. Có lẽ đó cũng là một kiểu kiêu hãnh rất Dương Cưu — tôi tiến lên khi còn tin, và rút lui ngay khi đã hiểu.


Tôi biết mình hơi sùng bái cung hoàng đạo này. Nhưng cũng khó trách, vì từng nét tính cách của Dương Cưu đều trùng khớp với cách tôi tồn tại trên đời: thẳng, nhanh, không vòng vo, không nuối tiếc. Có những thứ tôi tin vào đến mức gần như tuyệt đối, dù biết rằng chúng chỉ là một hệ thống biểu tượng.


Năm vừa rồi, sau khi ông gửi cho tôi một câu nói không hứng thú, đúng vào tháng tư, ông cũng nghỉ phép một khoảng thời gian khá lâu — hình như hơn một tuần. Tôi thì xin nghỉ phép một tuần và làm việc ở nhà thêm một tuần nữa. Khi đó, tôi từng thoáng tự hỏi: liệu sinh nhật của ông có rơi vào tháng tư không? Câu hỏi ấy không dẫn tới đâu, và cũng không cần câu trả lời. Đến bây giờ tôi vẫn không biết sinh nhật của ông. Tôi từng nghĩ, nếu tình cờ gặp ông ở phòng ăn, nếu tôi hỏi sinh nhật của ông, ông sẽ trả lời không? Hay ông sẽ nhíu mày, rồi lùi lại một bước như thể tôi vừa chạm vào một ranh giới không nên chạm. Tôi không hề có ý tặng quà, càng không có ý tiến thêm. Tôi chỉ muốn biết ông thuộc cung hoàng đạo nào — một chi tiết nhỏ, vô thưởng vô phạt, nhưng đủ để tôi đặt ông vào một trật tự nào đó trong thế giới của mình.


Nếu tôi hỏi, ông có nghĩ rằng tôi đang cố tình không hiểu ý ông không?


Thật ra, tôi hiểu rất rõ. Tôi chỉ chọn giữ lại vài ký ức, không để làm gì cả, chỉ để viết. Viết là cách duy nhất tôi xử lý những cảm xúc không thể nói ra bằng lời. Tôi không tìm kiếm phản hồi, cũng không mong một sự thay đổi nào từ ông. Tôi chỉ đang lưu giữ.


Hôm bữa công ty tổ chức tiệc Giáng Sinh, tôi tò mò muốn biết ông có đi hay không nên đã hỏi. Nét mặt nghiêm trang của ông khi trả lời khiến tôi chùn lại ngay lập tức. Tôi nhận ra mình vừa chạm phải một điểm mà ông không muốn mở. Tôi hỏi chỉ để xác nhận phán đoán của mình, chứ chưa từng có ý định đi dự tiệc. Mọi người bảo tiếc vì tôi không đi, vì ai cũng có quà. Tôi cười, nói rằng những thứ tôi cần thì tôi đã tự mua, còn những thứ tôi không thể mua thì quá đắt. Quà tặng hiếm khi chạm đến đúng chỗ tôi thiếu.


Mọi người nghe vậy thì lắc đầu, không chịu nổi cái tính của tôi. Nhưng tôi không bận tâm việc bị thích hay bị ghét. Phần lớn các mối quan hệ quanh tôi chỉ tồn tại vì công việc. Chúng không đi vào đời sống nội tâm của tôi. Chỉ riêng với ông thì khác. Tôi không cần nhiều, chỉ cần một chút liên quan, dù mong manh.


Dạo này ông chủ bắt tôi phải về lúc 3 giờ 30 chiều. Ông bảo tôi không nên ở lại quá lâu, vì ai cũng muốn về nhà, chỉ có tôi là cứ chần chừ. Tôi nói với ông ấy rằng tôi về sớm cũng được, miễn là cho tôi mang máy tính ra phòng ăn để viết thư tình. Ông ấy cười ngất, hỏi tôi viết cho ai. Tôi trả lời, viết cho một cụ già 90 tuổi. Ông ấy lại cười. Những tiếng cười đó không liên quan gì đến tôi thật sự, nhưng tôi vẫn thấy nhẹ nhõm khi được ở lại thêm một chút.


Tôi đã ở phòng ăn hai buổi chiều liên tiếp. Buổi chiều ở đây rất yên tĩnh, hoặc có thể vì tôi đeo tai nghe và mải viết đến mức không còn để ý xung quanh. Khi viết trên máy tính, tôi nhận ra dòng suy nghĩ của mình chạy nhanh hơn lúc tôi đọc cho điện thoại ghi lại. Có lẽ vì khi viết, tôi không cần nghe lại giọng mình. Tôi chỉ cần nhìn thấy chữ.


Dự báo thời tiết nói rằng cuối tuần này sẽ có tuyết rơi. Từ thứ hai đến thứ tư nhiệt độ sẽ rất thấp, tuyết nếu rơi sẽ khó tan. Điều đó đồng nghĩa với việc cả tuần sau tôi có thể phải làm việc remote, vì tôi không dám lái xe trong điều kiện như vậy. Tôi thoáng nghĩ, hay là ông đến chở tôi đi làm. Nghĩ vậy thôi.


Tôi nói đùa. Ông dám đến, tôi cũng không dám đi.


Thật ra tôi rất nhút nhát. Điều đó có thể không ai nhận ra, vì tôi nói thẳng và hành động nhanh. Nhưng nhút nhát theo cách của tôi là không dám đối diện trực diện với điều mình thật sự muốn. Thích ông gần cả năm rồi, mà tôi vẫn không thể nhìn thẳng vào ông lâu hơn vài giây. Khi ông không ở công ty, không gian trở nên trống trải một cách khó gọi tên. Tôi tự hỏi vì sao ông không để lại một dòng trạng thái trong team rằng ông đang ở đâu — rồi lại nhận ra, tôi không có quyền mong điều đó.


Đôi lúc tôi nghĩ, nếu ông biết tôi viết nhiều đến thế, viết cả những điều linh tinh như thế này, liệu ông có muốn chạy thật xa không.


Nhưng nếu không viết, tôi sẽ trống rỗng. Tôi không có cách nào khác để tồn tại cùng cảm xúc này. Tôi không thể nói, không thể hành động, cũng không thể quên. Viết là khoảng không duy nhất cho phép tôi ở lại mà không làm phiền ai.


Chúc ông một buổi chiều bình yên.


diên vỹ
2026.01.21

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026

2026.01.20 - 7:30 PM

 Hôm nay đã 6 giờ 30 chiều mà tôi vẫn còn ngồi lại trong phòng ăn của công ty. Thật ra tôi cũng sắp sửa đi rồi, vì 7 giờ 30 tối là tôi bắt đầu công việc thứ hai của mình. Nhưng không hiểu sao hôm nay tôi lại muốn ở lại lâu hơn một chút. Có lẽ từ nay tôi sẽ cho phép mình ở lại đây thêm một xíu nữa. Tôi bỗng muốn đọc lại những bài viết cũ của chính mình. Lâu lắm rồi tôi không đụng tới nhật ký.


Hôm nay tôi cũng lười đến phòng gym. Không phải vì mệt, cũng không hẳn vì thiếu động lực, mà chỉ là một kiểu lười rất nhẹ — cái lười của người không còn cần phải chứng minh điều gì với chính mình. Tôi lật lại những trang viết của đúng ngày này hai năm trước, và lúc ấy mới thấy thời gian trôi nhanh thật. Nhanh đến mức những điều từng làm tôi chao đảo, từng khiến tôi bối rối, giờ đây nằm yên trên trang giấy như một thứ đã được niêm phong lại.


Khoảng thời gian đó, tôi thu âm truyện. Một việc làm rất lặng, rất riêng. Và cũng trong sự lặng lẽ ấy, có một người nào đó xuất hiện — tôi hoàn toàn không biết là ai. Người ấy ở tận đất nước của tôi, cách nửa vòng trái đất. Người ấy gửi cho tôi một tin nhắn, chỉ vài dòng chữ. Không nhiều, không rõ ràng, cũng không đủ để gọi tên. Và ông biết đó, tôi không thích những thứ mập mờ vô nghĩa. Tôi đã im lặng. Tôi chọn im lặng gần như theo bản năng. Sau này người ấy nói với tôi rằng sự im lặng đó rất tàn nhẫn. Tôi không phản biện. Không phải vì tôi thấy mình sai, mà vì tôi không biết phải giải thích thế nào cho một người xa lạ rằng: với tôi, không trả lời đôi khi không phải là phủ nhận người khác, mà là tự bảo vệ một ranh giới rất cũ, rất sâu.


Hôm nay rảnh, tôi đi tìm lại chính mình của những ngày tháng ấy. Không phải để tiếc, cũng không phải để thương. Chỉ là muốn nhìn lại. Tôi viết rất nhiều — viết cho từng cảm xúc đã qua, cho cảm xúc hiện tại, như một cách tự kiểm chứng xem mình đã thay đổi đến đâu. Và khi đọc lại những dòng chữ cũ, tôi nhận ra: đúng là tôi của ngày xưa thật tệ. Không tệ vì yêu sai, mà tệ vì không hiểu mình đang làm gì với cảm xúc của chính mình. Tôi từng để chúng đến rồi đi quá nhanh, từng đối xử với chúng như những thứ có thể gập lại, cất vào ngăn kéo, khóa lại bằng vài câu chữ.


Có lẽ vì thế mà từ nay, cảm xúc của tôi đã bị khóa chặt lại — nhưng không phải theo nghĩa chai sạn. Nó không còn chao nghiêng, cũng chẳng lửng lơ. Nó đứng yên. Không phải vì nó yếu đi, mà vì tôi đã hiểu nó là gì. Tôi đã hiểu thế nào là nhớ một người, thế nào là thích một người. Nó không ồn ào như tôi từng nghĩ. Nó cũng không cần được giải thích. Nó là một trạng thái rất lạ: không thể thay thế, nhưng cũng không chiếm chỗ; không gây phiền muг, nhưng cũng không biến mất. Nó chỉ ở đó, nằm trong một góc rất sâu, rất riêng, không đòi hỏi, không thúc ép.


Và chính vì nó quá yên như vậy, nên tôi bắt đầu nghi ngờ. Viết đến đây, tôi tự hỏi: liệu thứ cảm xúc này có thật sự không thể thay thế không? Hay chỉ là vì tôi đang đứng quá gần nó, nên chưa nhìn thấy ngày nó phai? Ngày này của năm sau thì sao? Tôi sẽ còn nhớ không, hay chỉ còn nhớ rằng mình từng nhớ?


Xưa nay tôi vẫn thường thích một ai đó. Nhưng tôi luôn gạt cảm xúc ấy sang một bên rất nhanh. Tôi viết một câu nhớ, ghi vài dòng thơ, rồi đóng lại như đóng một quyển sổ. Hoặc nếu có nói chuyện với người đó, cũng chỉ vài lần là tôi đã thấy không muốn thích nữa, hoặc bắt đầu thấy phiền muộn. Và khi cảm xúc kéo theo sự nặng nề, tôi xóa. Tôi luôn xóa rất giỏi. Xóa người, xóa chữ, xóa cả khả năng để một điều gì đó ở lại lâu hơn mức cho phép.


Nhưng lần này thì khác, ông ạ. Lần này tôi không xóa, mà cũng không phải vì tôi đang cố giữ. Tôi nghĩ là vì lần này tôi đã đổi chỗ đứng của mình. Trước đây, mỗi khi tôi có cảm xúc, tôi hay đứng ở bên trong nó. Tôi bước vào rất nhanh, và tôi rút ra cũng rất nhanh. Tôi sợ cái lửng lơ. Tôi ghét cái mập mờ. Với tôi, hoặc là rõ ràng, hoặc là đừng tồn tại. Cho nên hễ cảm xúc bắt đầu kéo theo mong đợi, hay kéo theo sự nặng nề, tôi lập tức cắt. Tôi gọi nó là xóa, nhưng thật ra là tôi tự cứu mình khỏi cảm giác mất quyền kiểm soát.


Còn bây giờ, lạ lắm, tôi không còn đứng trong cảm xúc nữa. Tôi đứng bên cạnh nó. Tôi nhìn nó như một thứ đang đi ngang qua, chứ không phải như một thứ bắt tôi phải trở thành ai. Có lẽ vì vậy mà nó không còn đe dọa tôi. Nó không còn là một cái bẫy dẫn tôi tới hy vọng. Nó không ép tôi phải tiến, cũng không bắt tôi phải lùi. Nó chỉ hiện diện. Và khi một cảm xúc không bắt tôi phải làm gì, tôi mới nhận ra mình có thể để nó ở lại mà vẫn thở bình thường.


Tôi còn nhận ra một điều nữa, ông ạ: lần này cảm xúc của tôi không kích hoạt sự hoảng hốt quen thuộc. Có những thứ trước đây, tôi chỉ cần thích thôi là đã thấy căng thẳng, vì tôi biết kiểu gì rồi tôi cũng sẽ phải lựa chọn — hoặc níu, hoặc buông. Nhưng lần này thì không. Ông im lặng, xa, không tiến gần, nhưng cũng không tạo áp lực. Cái khoảng cách ấy kỳ lạ thay, lại trở thành một vùng an toàn vừa đủ. Nó khiến cảm xúc này tồn tại mà không làm tôi phải dựng cơ chế tự vệ.


Và sâu hơn nữa, có lẽ lần này cảm xúc không còn là phương tiện để tôi thoát khỏi sự trống rỗng. Đời sống của tôi bây giờ đã có nhịp, có cấu trúc, có kỷ luật. Tôi không cần một ai đó để lấp chỗ trống. Cho nên tôi cũng không cần xóa cảm xúc này chỉ vì nó “không phục vụ” gì thêm. Nó không phải cái gì để tôi bấu víu. Nó chỉ là một thứ xảy ra trong tôi, lặng lẽ, tự nhiên, và tôi có thể để nó xảy ra.


Có lẽ đây là điều lạ nhất: lần đầu tiên tôi cho phép một cảm xúc tồn tại mà không cần tương lai. Không cần nó phải đi đâu. Không cần nó phải biến thành điều gì. Không cần nó phải được hồi đáp, hay phải được giải quyết. Tôi để nó nằm yên trong tôi, như một dòng nước chảy chậm, không làm ngập, cũng không bị chặn. Và khi nó không còn quyền lực điều khiển tôi nữa, nó mới có cơ hội ở lại lâu — không phải như một ám ảnh, mà như một phần rất yên của đời sống nội tâm.


Vậy nên, ông nói xem, cảm xúc này sẽ ở lại với tôi bao lâu? Hay đúng hơn, nó sẽ ở lại cho đến khi nào tôi không còn cần phải hỏi câu đó nữa? Ông nghĩ sao?


diên vỹ
2026.01.20

2026.01.20

 


Dường như sáng nay tôi có thấy ông thì phải, chỉ là một dáng quen lướt qua trong tầm mắt, rất nhanh, nhanh đến mức tôi không dám chắc đó có thật hay chỉ là thói quen của tâm trí khi đã quen với sự hiện diện của một người. Rồi sau đó thì không thấy nữa. Ba ngày nghỉ vừa rồi, ông đã làm gì? Tôi tự hỏi như một phản xạ rất nhẹ, không mong câu trả lời. Tôi thì chẳng làm gì nhiều, ngoài ăn, ngủ và chơi game. Trước đó tôi không khỏe, nên tôi quyết định những ngày nghỉ sẽ ở nhà, nghỉ ngơi cho thật tốt, một cách có chủ ý. Tôi không cho phép bất cứ phiền muộn hay vướng bận nào chen vào. Tôi tự đặt mình ra khỏi thế giới trong vài ngày, như thể tắt bớt những tiếng ồn không cần thiết. Và đúng là hôm nay tôi cảm thấy khỏe hẳn, thoải mái hơn, thân thể nhẹ ra, còn tâm trí thì dịu lại, không còn căng lên vì những suy nghĩ lặp đi lặp lại. Trong những ngày đó, quả thật tôi có nhớ ông một chút. Không nhiều, không dồn dập, chỉ là những khoảnh khắc rất ngắn, thoáng qua, đủ để tôi tự nhận ra rằng ông vẫn còn ở đâu đó trong vùng ý thức của mình. Đôi lúc tôi tự hỏi không biết ông đang làm gì, nhưng ông biết đó, tôi hỏi chỉ để hỏi thôi. Tôi không thật sự cần biết câu trả lời, cũng không biết nếu biết rồi thì để làm gì, hay phải làm cách nào mới có thể biết được. Có những câu hỏi sinh ra không phải để tìm đáp án, mà chỉ để xác nhận rằng mình vẫn còn khả năng tò mò.


Dạo này công việc quá ít, nên có lẽ hầu như mỗi ngày tôi đều tan ca rất sớm. Sớm đến mức khoảng thời gian dư ra ba tiếng bỗng trở nên lơ lửng. Nhưng không phải là tôi không biết làm gì. Ngược lại, là vì tôi thích quá nhiều thứ, nên lại chẳng biết nên dùng thời gian ấy cho điều gì trước. Nhà tôi thì quá xa. Chiếc máy tôi đang sử dụng lại chỉ dành cho công việc, không có những phần mềm tôi cần cho những thứ tôi thích. Tôi cũng không muốn mất thêm thời gian chạy xe về nhà, nhất là buổi chiều, khi con đường ấy gần như ngày nào cũng kẹt cứng, kéo dài mệt mỏi. Thế là tôi ở lại, ngồi trong khoảng thời gian trống ấy, không phải vì rảnh rỗi, mà vì đang cân nhắc.


Có thể tôi sẽ bắt đầu học và tìm hiểu những bài học vỡ lòng về tâm lý học, thứ tôi đã nghĩ đến từ rất lâu nhưng chưa thật sự ngồi xuống bắt đầu. Hoặc cũng có thể tôi sẽ học thêm những chương trình liên quan đến AI mà hãng đang đề xuất, như một cách chuẩn bị âm thầm cho tương lai của chính mình. Tôi không vội. Nhưng tôi tò mò. Tôi thật lòng muốn biết, vào ngày này, của một năm sau, phiên bản của tôi lúc ấy sẽ khác phiên bản hiện tại như thế nào. Tôi sẽ nghĩ ra sao, nhìn thế giới ra sao, và quan trọng hơn — tôi có còn thích ông nữa hay không? Câu hỏi ấy không mang theo lo lắng, cũng không có ý chờ đợi. Nó chỉ đơn giản là một điểm đánh dấu trong dòng thời gian mà tôi muốn quan sát.


Tôi đang cố gắng viết ít lại. Không phải vì cạn chữ, mà vì tôi biết ngày tháng còn dài. Viết nhiều quá đôi khi cũng giống như nói nhiều — tự làm mình mệt. Mà có lẽ trăm năm nữa ông cũng chẳng đọc được câu chữ của tôi. Nghĩ đến đó tôi không buồn, cũng không thất vọng. Viết, rốt cuộc, vẫn chỉ là cho bản thân mình đọc, cho chính mình soi lại những chuyển động rất nhỏ trong lòng. Nhưng tôi lại có một thói quen hơi kỳ lạ: tôi thích trêu đùa số phận. Tôi muốn biết xem, một người vốn không hứng thú với tôi, liệu có bao giờ vô tình chạm phải câu chữ của tôi hay không. Và nếu thật sự có chạm phải, ông sẽ làm gì? Vội vàng gấp lại, như thể sợ biết thêm điều gì đó về tôi, hay về chính mình? Hay ông sẽ đọc, nhưng không cho phép bản thân mình thừa nhận là đã đọc, giống như cách người ta né tránh một cảm xúc vừa mới kịp ló lên?


Giống như mỗi lần tôi hỏi ông một câu, ông không hề hỏi lại. Sự im lặng ấy không thô lỗ, cũng không lạnh lùng, mà rất cẩn trọng. Dường như ông sợ rằng nếu hỏi thêm một điều gì đó, tôi sẽ hiểu sai ý ông, sẽ bước thêm một bước mà ông không hề có ý định cho phép. Nhưng ông biết đấy, tôi có thật sự quan tâm đến việc ông không muốn tôi bước vào cuộc sống của ông hay không? Tôi còn không chắc mình đang muốn gì, huống chi là yêu cầu một chỗ đứng trong đời sống của người khác. Cảm xúc, với tôi, vốn là thứ đến rồi đi rất nhanh, nhanh hơn cả những quyết định lý trí. Chỉ có một điều tôi chưa hiểu được: tại sao cách ông dựng lên một bức tường — lặng lẽ, kiên quyết, không giải thích — lại khiến tôi tò mò đến vậy. Có lẽ vì bức tường ấy không phải để chống lại ai, mà để giữ ông ở nguyên vị trí của mình. Và sự tự giữ ấy, không hiểu sao, lại rất dễ khiến người khác chú ý.


Con người của tôi chẳng có gì hơn ai. Tôi không nghĩ mình đặc biệt, cũng không nghĩ mình đáng để ai phải bận tâm. Nhưng nếu nhìn kỹ, có lẽ tôi cũng khá đáng yêu theo một cách rất riêng — không ồn ào, không nài nỉ, chỉ đứng yên đó, biết mình thích gì và không thích gì.


Hiện tại ông có sở thích gì không? Tôi thì hầu như thích đủ thứ: game, craft, design mấy mẫu thêu bằng máy, đọc, viết, thu âm, hoặc may đồ cho búp bê… nhiều đến mức chính tôi cũng không nhớ hết. Tôi dành hẳn một phòng chỉ để chứa tất cả dụng cụ và những thứ liên quan đến mấy sở thích ấy. Đó là không gian của tôi, nơi không ai cần hiểu tôi đang làm gì. Nhưng cũng gần một năm rồi tôi chưa đụng lại thứ gì ngoài viết. Không phải vì tôi hết thích, mà vì viết là thứ duy nhất vẫn còn đủ sức giữ tôi ngồi yên lại với chính mình. Điều tôi không thích nhất là phải đi đâu đó với ai. Tôi lười, và tôi biết mình lười. Ngoài việc bị mẹ ép về nhà làm gì đó, thì tôi tuyệt nhiên không đi đâu cả. Có lẽ vì tôi đã làm việc quá nhiều, đã tiêu hao quá nhiều năng lượng cho những thứ không thuộc về mình, nên khoảng thời gian ít ỏi có được bây giờ, tôi đều muốn giữ trọn cho bản thân.


Còn ông thì sao? Ông có yêu thích bản thân mình nhiều không? Hay ông cũng giống tôi, chỉ đang học cách ở yên với chính mình, không mong ai bước vào, nhưng cũng không hoàn toàn đóng chặt cửa?


Tôi thì… ngoài việc rất thích ông, thứ tôi thích nhất vẫn là chính bản thân tôi. Không phải vì ích kỷ, mà vì tôi biết mình là người duy nhất sẽ ở lại với mình đến cuối cùng. Dĩ nhiên là không tính con gái, vì điều đó là lẽ đương nhiên rồi.


Chúc ông một buổi chiều bình an.


diên vỹ
2026.01.20

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2026

2026.01.16 @ 6:30 PM

 



Ông biết không, có những lúc tôi cảm thấy ông giống như một lời nguyền. Không rõ là lời nguyền của cuộc đời này, hay là kết quả muộn màng của tất cả những lần tôi đã chọn im lặng với người khác. Tôi đã quen không gọi tên cảm xúc, quen đứng yên khi lẽ ra nên bước tới, quen rút lui đúng lúc người khác mong chờ một tín hiệu. Và có lẽ chính vì thế, đời sống mới đặt ông vào trước mặt tôi — không phải để cho tôi một câu trả lời, mà để buộc tôi phải đối diện với một câu hỏi mà tôi đã trốn tránh rất lâu.


Ông xuất hiện không ồn ào, không áp đặt, không hề làm gì cả. Ông không tiến gần, cũng không rời xa. Nhưng tâm trí tôi thì không lúc nào thôi nghĩ đến ông. Không phải kiểu nghĩ khiến người ta bồn chồn hay mất ngủ, mà là một dòng chảy đều đặn, âm ỉ, giống như nước ngầm chảy dưới mặt đất — không nhìn thấy, nhưng biết chắc là nó ở đó. Tôi nhận ra mình đang nghĩ đến ông, nhưng lại không thể gọi đó là nhớ. Nhớ thì thường đau, còn ở đây thì không. Nó không làm tôi gục xuống, cũng không khiến tôi cần được an ủi. Và chính điều đó mới khiến tôi lúng túng.


Tôi từng tin rằng nếu một người đủ quan trọng, thì mỗi lần nghĩ đến họ phải đi kèm với nước mắt. Nhưng với ông thì không. Tôi không thể bật khóc, vì nỗi nhớ này không đau. Nó không gây thương tổn, không để lại vết xước rõ ràng nào. Nhưng cũng chính vì thế mà tôi không biết phải giải quyết nó ra sao. Nó không đủ dữ dội để bị loại bỏ, cũng không đủ dịu dàng để được giữ lại như một niềm vui.


Tôi cũng không thể vui. Người ta vẫn nói nhớ một ai đó là vì người ấy mang đến cảm giác ấm áp, nhưng ở đây thì không. Không có hân hoan, không có hy vọng rõ ràng. Chỉ có một sự hiện diện rất thật: ông ở đó, và tôi biết ông ở đó. Như hơi thở. Như không khí. Không ai vui vì có không khí, nhưng thiếu nó thì không thể sống. Sự hiện diện của ông cũng vậy — hiển nhiên đến mức khiến tôi khó xử. Vì tôi không thể phớt lờ, mà cũng không thể nắm lấy.


Gần đây tôi lại để ý một điều rất nhỏ: tôi không còn gặp ông ở khung giờ bốn giờ ba mươi chiều nữa. Một chi tiết tưởng chừng chẳng đáng kể, vậy mà mỗi ngày trôi qua lại trở nên trống trải đến lạ. Tôi dồn mình vào công việc, làm nhiều hơn mức cần thiết, như thể chỉ cần bận rộn đủ lâu thì cảm giác ấy sẽ tự biến mất. Tôi đã nghĩ rằng ít nhất đến thứ Sáu, mọi thứ sẽ trở lại đúng nhịp cũ — rằng tôi sẽ lại gặp ông một lần thôi, cũng được. Nhưng rồi cả ngày thứ Sáu trôi qua, và tôi không thấy ông. Không hề. Một khoảng trống nhỏ, nhưng đủ để khiến người ta nghẹt thở.


Đúng là nhớ chết người ta được. Tôi không làm gì khác ngoài việc ngồi đó, nghe tiếng mưa rơi, nhìn dòng xe ngược xuôi trên đường. Mọi thứ vẫn chuyển động rất bình thường, chỉ có tôi là đứng yên. Tâm trạng của tôi lúc ấy thật khó gọi tên — không hẳn là buồn, mà cũng chẳng phải chỉ là rối bời. Nó giống như một trạng thái lơ lửng, nơi cảm xúc không đủ mạnh để bùng lên, nhưng đủ dai để không chịu tan đi.


Và lần đầu tiên, tôi tự hỏi: với những cảm xúc như thế này, tôi sẽ để cuộc đời trôi qua như thế nào. Trước đây tôi luôn nghĩ mình thiếu kiên nhẫn với cảm xúc, nên chọn cách bỏ qua, không lắng nghe. Nhưng có lẽ sự thật là tôi đã sợ. Sợ phải nghe tiếng lòng của chính mình, sợ phải thừa nhận những điều không dẫn đến đâu cả. Còn bây giờ, khi mọi thứ bỗng chậm lại, khi tôi có cảm giác như bị cuộc đời đặt sang một bên, không được gọi tên, không được chọn lựa, tôi lại muốn biết: rốt cuộc tiếng lòng ấy nói gì khi nó không còn bị lấn át bởi nhịp sống.


Tôi không thấy mình đáng thương theo cách bi lụy. Chỉ là có một điều gì đó rất tội nghiệp trong việc mang theo một cảm xúc không thể đi tới đâu, nhưng cũng không thể đặt xuống. Tôi không thể quên, vì quên đòi hỏi một kết thúc. Nhưng tôi cũng không thể gọi là đang nhớ, vì nhớ thì cần được cho phép mình yếu đi. Còn tôi thì không yếu. Tôi vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn đi qua ngày tháng như thể không có gì xảy ra. Chỉ là trong tất cả những chuyển động rất bình thường ấy, ông luôn hiện diện — không chiếm chỗ, không đòi hỏi, nhưng không hề biến mất.


Và có lẽ điều tôi chưa từng dám thừa nhận là: chính kiểu nhớ không đau này mới là thứ giữ người ta lâu nhất. Vì nó không buộc tôi phải lựa chọn. Nó không ép tôi tiến lên, cũng không đẩy tôi lùi lại. Nó chỉ ở đó, lặng lẽ, bền bỉ, khiến tôi sống cùng nó như một phần của đời sống nội tâm — giống như một căn phòng luôn sáng đèn, dù chẳng có ai bước vào.


Trời lại mưa. Không phải cơn mưa đủ để làm ướt ai, chỉ là vài giọt rơi lơ đãng, đúng lúc tôi đang nghĩ đến ông. Như thể cuộc sống cố tình thêm một chi tiết rất thừa vào khoảnh khắc vốn đã khó hiểu này. Tôi bật cười trong lòng — không phải vì vui, mà vì nhận ra đời sống thật sự rất thích trêu người ta. Nó không cho tôi đau để mà khóc, cũng không cho tôi quên để mà yên. Nó chỉ đặt ông ở đó, để tôi học cách sống chung với một điều không thể gọi tên, không thể giải thích, và cũng không thể gạt bỏ.


diên vỹ
2026.01.16

2026.01.16

 



Hôm nay hình như bộ phận của chúng tôi về từ lúc 12 giờ trưa thì phải. Tôi vẫn như thường lệ, vẫn bận rộn với những công việc không tên khác. Mỗi lần người ở group khác thấy tôi chạy tới chạy lui là lại tròn mắt hỏi:


— Cô lại mang problem đến à?


Tôi cười, bảo không phải tôi mang problem đến, mà vì mọi người không ai chịu đọc comment lẫn email, nên bây giờ tôi phải đi sửa lỗi giúp mọi người đây.


Nói vậy thôi, chứ những chuyện như thế này tôi gặp quen rồi. Dĩ nhiên, nghe tôi nói vậy, ai nấy cũng chỉ biết tỏ ra bất lực. Thật ra là họ không chịu nhìn kỹ chỉ dẫn, may mà đơn hàng vẫn chưa ship đi. Nếu đã ship rồi, có lẽ mọi chuyện sẽ rắc rối hơn nhiều. Thế là tôi cứ chạy tới chạy lui như vậy, toàn những chuyện không tên nhưng lại có cớ để cằn nhằn mấy nhóc khác. Cũng khá thú vị. Tôi vốn thích “ăn hiếp” người khác mà.


Hôm nay chị bạn làm chung của tôi được tăng lương, thăng chức nên đãi mọi người ăn. Tôi không cùng bộ phận với chị ấy, nhưng chị bảo vì tôi đã giúp chị viết đơn xin việc nên muốn mời tôi một bữa. Nghĩ lại thì thấy cũng lạ. Hình như một khi ai đó đã có thiện cảm với mình, thì dù chỉ là những việc nhỏ nhặt đến đâu cũng được xem là to tát. Còn với những người không thích mình, thì có làm gì đi nữa cũng dễ bị coi như vô nghĩa. Ông thấy có đúng không?


Tôi thì thật sự chưa bao giờ nghĩ những việc đó là to tát. Mọi người cũng biết tính tôi nên chẳng ai làm phiền. Chị ấy hay hỏi tôi rằng làm sao tôi có thể trả lời mọi thứ một cách không do dự như vậy. Tôi bảo: thích gì thì trả lời nấy, mắc gì phải miễn cưỡng bản thân.


Chị ấy nói có nhiều chuyện con người ta không tự chủ được. Ví dụ như có người nhờ chị đi mua đồ, rồi lại không trả tiền, mà chị cũng không dám đòi. Nghe xong tôi chỉ biết lắc đầu. Trên đời này thật sự có những người như vậy sao?


Còn ông thì sao? Ông có thường được xem là người tốt không? Tôi không chắc mình hiểu rõ hai chữ ấy đến mức nào. Chỉ thấy có những người rất tốt với người khác, nhưng lại bất lực với chính mình. Có những việc họ không muốn làm, nhưng vẫn làm. Có những thứ đáng ra có thể nói không, nhưng lại nuốt xuống rồi im lặng chịu.


Tôi thì không quen sống như vậy. Không phải vì tôi mạnh mẽ gì, chỉ là tôi không chịu nổi cảm giác miễn cưỡng bản thân. Giúp mà trong lòng bực bội thì thôi, thà đừng giúp. Có lẽ vì vậy mà tôi không được xem là người tốt theo kiểu dễ chịu. Nhưng ít nhất, tôi còn biết mình đang làm gì, và vì sao mình làm điều đó.


Hình như hôm nay tôi tan ca lúc 1 giờ 30 thì phải. Tôi cũng không nhớ rõ, chỉ biết là ông chủ bảo tôi có thể về. Tôi rất nghe lời ông chủ, nên dĩ nhiên tôi thu gom các thứ rồi đi về. Tối nay tôi lại làm ca đêm ở chỗ làm thứ hai. Nhà thì quá xa, lại lười lái xe về rồi quay lại, nên tôi ngồi lại ăn trưa và viết nhật ký. Đúng là mấy tháng rồi tôi không viết nhật ký trên máy. Thường ngày tôi chỉ đọc cho điện thoại ghi lại. Hôm nay mới viết có một chút thôi mà các ngón tay đã rã rời.


Hình như lúc hai giờ mấy ông có vào phòng ăn. Tôi chưa kịp nhìn thì ông đã rời đi mất. Khi ngẩng lên thấy bóng lưng ông khuất dần, tôi chỉ mỉm cười với chính mình. Ôi, sao tôi ngốc nghếch thế — chẳng phải mấy ngày rồi tôi chỉ mong được thấy ông một lần hay sao. Vậy mà ông bước vào lúc nào tôi cũng không hay biết. Có lẽ vì tôi chăm chú viết quá, đến mức quên cả những chuyển động xung quanh.


Tôi thì chắc sẽ ở lại đến khoảng 4 giờ 30 chiều, rồi mới quay lại phòng gym, đi bộ một tiếng trên máy, sau đó đi làm tiếp.


Bốn giờ ba mươi chiều hôm nay, ông có quay lại phòng ăn nữa không? Và nếu ông quay lại, tôi có dám nhìn thẳng vào ông không?


Nói thật, sau mấy lần thử trò chuyện với ông, ông chỉ trả lời ngắn gọn. Điều đó khiến tôi có phần hơi sợ. Tôi đã từng nghĩ, có phải tôi lại khiến ông khó chịu rồi không. Nhưng nhìn vào đôi mắt của ông, tôi không thấy điều đó. Đôi lúc nụ cười của ông hơi ngượng, nhưng tôi cũng không cảm nhận được sự khó chịu nào. Có khi nào tôi lại cảm sai không?


Bây giờ, đến cả việc nhìn thẳng vào ông tôi cũng không dám. Tôi sợ khiến ông khó chịu. Nghĩ đến đó, tôi lại thấy buồn cười. Mắc gì tôi phải sợ điều đó chứ. Đúng là ngốc nghếch. Tôi tự nhủ, chẳng có việc gì phải sợ. Tôi có toàn quyền với cảm xúc của mình, miễn là tôi đừng làm gì quá. Và ông cũng có toàn quyền với quyết định của ông. Chúng ta đều là những con người trưởng thành. Không có việc gì phải lo sợ vẩn vơ. Huống hồ, tôi có làm gì đâu — chỉ là giữ lại cảm xúc ấy cho riêng mình mà thôi.


Để xem cuối tuần này tôi có thể thu gom và sắp xếp mọi thứ lại như trước được không. Tôi sẽ thu âm truyện lại, làm vài việc vặt khác, và tiếp tục viết nhật ký. Tôi muốn biết đến bao giờ, và vì lý do nào, cảm xúc này dành cho ông sẽ lắng xuống.


Còn ông thì sao?


diên vỹ
2026.01.16


Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

2026.01.15


Hôm nay công việc ít. Đầu năm, lại sắp tới ngày nghỉ, nên bộ phận của tôi gần như trống rỗng. Người ta lần lượt đứng dậy, chào nhau rồi về từ lúc 2 giờ chiều. Tôi cũng nghĩ mình sẽ về lúc đó, nên đã không đi nghỉ trưa. Thường thì giờ ấy tôi hay đi bộ, nhưng hôm nay tôi tự nhủ: thôi, chắc về sớm.


Rốt cuộc thì không. Ông chủ về sớm. Một người làm chung lại nghỉ. Chỉ còn một mình tôi. Và như thường lệ, khi chỉ còn một mình, thì những chuyện không tên bắt đầu xuất hiện. Từ một chi nhánh khác, họ cần gấp một order. Gấp theo kiểu không thể để ngày mai. Thế là tôi bị giữ lại, loay hoay xử lý cho đến tận 3 giờ 30 mới bước ra khỏi chỗ làm.


Tôi không biết hôm nay ông bận đến mức nào. Tôi đoán là rất bận. Có lẽ cũng là vô số chuyện vụn vặt, không tên, nối tiếp nhau, như cách đời sống vẫn thường đối xử với những người luôn im lặng gánh việc. Tôi ngồi ăn chiều, trong lòng vẫn nghĩ: biết đâu 4 giờ 30 ông sẽ vào phòng ăn như mọi khi. Một ý nghĩ rất nhỏ, nhưng đủ để tôi ngồi chậm lại.


Ông không đến.


Ăn xong, tôi đứng dậy. Tôi cũng có thể ở lại. Nhưng tôi nghĩ, biết đến bao giờ ông mới bước ra. Mà cũng có thể ông sẽ không bao giờ đến. Không gặp ông thì không vui, điều đó là thật. Nhưng nếu gặp, tôi lại không biết phải làm gì. Không nói được gì. Không hỏi được gì. Không nhìn được lâu. Vậy nên tôi chọn cách ra về.


Coi như nếu tình cờ gặp thì tốt. Không gặp thì thôi. Đâu phải chuyện lớn lao gì.


Tôi còn sợ một điều khác nữa. Tôi sợ nếu gặp ông nhiều, ông lại tưởng tôi vẫn còn thích ông theo cái cách khiến người ta phải cảnh giác, rồi ông lại chạy mất. Mà chạy thì ông chạy rất giỏi.


Thật ra tôi vẫn thích ông. Có thể là thích hơn trước. Nhưng cái “thích” này bây giờ không còn nằm ở tim nữa. Nó không còn là nhịp tim loạn lên, không còn là cảm giác phải làm gì đó, phải tiến lên hay phải giữ lấy. Nó đã đi sâu vào trong tâm trí tôi, lắng xuống, yên lặng, bền bỉ.


Chỉ là thích thôi. Không đòi hỏi. Không cần phản hồi.


Tôi cũng không thích được ai khác. Nên khi cảm xúc xuất hiện, tôi để đó. Tôi không thúc nó đi đâu cả. Tôi cũng không cố xua nó đi. Tôi biết, đến lúc nào đó, nếu nó tan, thì nó sẽ tự tan.


Điều tôi sợ không phải là thích. Điều tôi sợ là ông lại trốn.


Mà thực ra, nếu ông không thích tôi, đó là chuyện của ông. Ông đâu có nghĩa vụ phải thích tôi. Nhưng ông cũng đâu có quyền ngăn cản tôi thích ông. Mắc gì ông phải chạy. Ông có chạy đến đâu thì việc tôi thích hay không thích ông cũng đâu thay đổi được.


Cho nên, nếu có thể, ông cứ bình thường thôi được không. Biết đâu, khi ông bình thường rồi, tôi lại hết thích ông thì sao.


Ông biết không, con người tôi chưa bao giờ đặt chung tình hay chung thủy làm điều đầu tiên trong các mối quan hệ. Tôi không xây đời mình bằng những khái niệm lớn. Tôi chỉ đi theo cảm xúc. Thích thì cứ thích. Không thích nữa thì thôi. Đơn giản vậy thôi.


Nếu tôi đang ở trong một mối quan hệ, tôi vẫn cư xử bình thường cho đến khi nó kết thúc. Tôi không làm ầm lên. Tôi ghét những chuyện vụn vặt, những cuộc cãi vã, những màn diễn cảm xúc không cần thiết. Với tôi, làm ầm ĩ trong các mối quan hệ là chuyện vô cùng không đáng.


Và khi tôi không thích nữa, thì đúng nghĩa là không thích nữa. Không lăn tăn. Không ngoái lại. Không có tầng suy nghĩ thứ hai. Tôi cũng chẳng mấy quan tâm đến chuyện vĩnh cửu hay mãi mãi. Tôi chỉ sống với cảm xúc đang có — thế là đủ.


Khoảng năm 2005, tôi từng vô tình đọc được thơ của một người. Tôi không biết người đó là ai. Không biết khuôn mặt ra sao. Tôi chỉ biết câu chữ của người ấy rất đẹp. Đẹp đến mức khiến người ta rung động một cách lặng lẽ.


Ông biết tôi thích viết. Thế là cứ mỗi mùa thu đến, tôi lại tìm đọc thơ của người ấy. Tôi còn may mắn được viết thư qua lại với người đó trong một diễn đàn. Thời Yahoo Messenger còn hoạt động. Tôi có nói chuyện với người ấy một lần. Chỉ một lần.


Và ông biết rồi đấy — khi tôi thích ai, tôi không nói chuyện được. Tôi im lặng. Tôi lúng túng. Tôi trả lời rất ít. Ngược lại, với những người tôi không thích, tôi có thể nói không ngừng.


Sau lần đó, tôi không nói chuyện với người ấy nữa. Nhưng mỗi mùa thu, tôi vẫn đọc thơ của người ấy. Tôi mượn ý tứ, nhịp điệu, cảm xúc của người ấy để viết ra rất nhiều bài thơ khác. Năm này qua năm nọ. Mãi đến khoảng năm 2022, tôi mới thật sự vứt bỏ được cảm xúc ấy.


Cho nên tôi biết rất rõ một điều về mình: một khi tôi đã thích một phong cách, một kiểu hiện diện, thì tôi không thể chủ động quên. Không có cách nào thay đổi được. Vì vậy ông càng tránh, càng giữ khoảng cách, thì cũng vô ích thôi.


Thật ra tôi không quan tâm ông thích tôi hay không. Tôi chỉ quan tâm cảm xúc của tôi còn hay không. Và một khi cảm xúc ấy còn tồn tại, nó sẽ không tan đi — trừ khi nó chạm vào thực tế.


Kỳ lạ là thế này: thường thì khi tôi thích một người, nếu tôi thật sự bắt đầu hẹn hò, thì chỉ trong một thời gian rất ngắn, tôi lại không còn thích người đó nữa. Tôi không hiểu vì sao. Nhưng nếu tôi không bắt đầu, thì cảm xúc ấy lại chẳng bao giờ tự biến mất.


Bây giờ ông có hiểu không. Nhiều lúc chính tôi cũng không biết đây là trạng thái gì.


Là ông xui xẻo vì bị tôi thích, hay chỉ là ông vô tình bước vào đúng kiểu cảm xúc mà tôi không thể làm gì khác hơn ngoài việc giữ nó ở lại.


Ông nói xem.


diên vỹ
2026.01.15

2026.01.28

Ông biết không, khoảng 5 giờ chiều hôm nay, sau khi tôi làm xong mọi thứ, đi ăn chiều rồi chỉ xoay qua xoay lại vài vòng thôi, vậy mà khi nh...