Hôm nay chủ nhật, ông có làm gì đặc biệt không. Tôi thì sáng thức dậy, cũng định đi bộ, nhưng vừa bước ra ngoài thấy trời hơi lạnh, mà tôi lại lười mặc thêm áo, nên quay vào nhà như chưa từng có ý định đi đâu. Tôi ăn sáng, uống cà phê, rồi mở game, mở phim. Vâng, tôi vẫn luôn làm nhiều thứ cùng lúc như vậy. Chỉ ngồi ăn thôi thì nhạt quá, nên phải có iPad để chơi game, thêm cái iPhone để bật phim. Thành ra ăn thì chậm, phim thì chỉ nghe thoại, còn game thì không tập trung nên cứ thua mãi. Nhưng cũng chẳng sao, giải trí thôi mà, thua vài trận cũng không ảnh hưởng gì.
Chỉ có cuối tuần tôi mới thật sự “động tay” vào game, nghĩa là dùng mấy ngón tay để đánh thật, còn bình thường thì tôi chỉ mở mấy game tự động. Tôi thích nhìn hình ảnh chuyển động hơn là xem phim, nên phim bật lên chỉ để có tiếng người nói, còn game thì để đó, lâu lâu liếc qua một cái. Hôm nay, vô tình tôi tìm được một bộ phim khá dễ thương. Phải nói là rất dễ thương. Cốt truyện thì chẳng có gì mới, gần như trùng khớp với những gì tôi đang trải qua. Một cô bé livestream, cạnh đó có một công ty mới chuyển đến, và ông boss của công ty đó — cô bé gặp lần đầu đã thích. Ông biết rồi đấy, những câu chuyện tình yêu thực ra chỉ có một phiên bản. Nhưng con người thì cứ kể lại nó theo hàng vạn cách khác nhau, từ mấy ngàn năm trước cho đến tận bây giờ.
Dù có biến tấu thế nào, thì đại khái vẫn chỉ xoay quanh vài kiểu: một người thích đơn phương, hoặc hai người rồi cũng thích nhau, hoặc những phiên bản phi logic hơn một chút, nhưng kết thúc thì vẫn quay về hai kẻ yêu nhau. Không có gì mới. Cái khiến tôi ngồi lại không phải là cốt truyện, mà là cô bé đó. Cô ấy giống tôi một cách khó chịu. Bình thường thì lanh lợi, nói chuyện không ngừng, nhưng đứng trước người mình thích thì chỉ biết mỉm cười. Không nói được gì. Thậm chí còn hơi ngốc.
Tôi xem khoảng bốn tập, mỗi tập bốn mươi phút. Vẫn là vừa chơi game, vừa bật phim, vừa nhâm nhi cà phê bên cửa sổ. Ánh sáng buổi sáng rơi nghiêng qua mép bàn, chạm vào ly cà phê rồi trượt đi, còn tôi thì không để ý mình đã uống đến ngụm thứ mấy. Trong phim có một đoạn, cô bé đứng im vài giây trước mặt người kia, không nói gì, chỉ cười. Tôi không xem kỹ, nhưng vẫn biết khoảnh khắc đó đáng giá. Tôi không còn thói quen xem hết một bộ phim nữa. Vì tôi biết những gì sẽ xảy ra. Không cần xem cũng đoán được.
Tôi chỉ ngồi đó để nhìn cách người ta diễn. Nhìn cách họ xử lý ánh mắt, nhịp dừng, những khoảnh khắc không nói gì. Nhưng phải thừa nhận, đáng yêu thật. Tình yêu đúng là muôn năm. Không phải vì nó mới, mà vì nó không bao giờ thay đổi. Cảm giác mà nó mang lại chỉ có một kiểu. Nhưng phải là người thật sự trải qua thì mới cảm được cái vị ngọt đó. Còn đứng bên ngoài thì chỉ thấy phiền.
Tình yêu, ai cũng biết là phiền muộn. Nhưng khi đã thích một ai đó thật sự, thì cái phiền muộn đó, dù con người có thông minh đến đâu, cũng không cưỡng lại được. Nên tôi biết. Ông vốn không cảm được cái ngọt đó. Nên ông mới có thể lặng lẽ như vậy. Hoặc cũng có thể là ông có cảm, chỉ là người đó không phải là tôi. Nhưng đó là chuyện của ông. Tôi không có ý kiến.
Còn tôi, dù thế nào, cái cảm xúc mà tôi đang có — nó vẫn rất đáng yêu. Chỉ là, cô bé trong phim thì bị đạo diễn buộc phải theo đuổi tình yêu của mình. Còn tôi thì không. Tôi lười. Ông không hứng thú, thì tôi theo để làm gì. Nhưng cũng không vì thế mà ông mất đi cái vẻ đáng yêu mà tôi đã nhìn thấy từ đầu.
Tôi không theo đuổi tình yêu. Tôi cũng không cưỡng cầu. Tôi càng không muốn ai đó nhìn thấy một phiên bản khác với con người thật của tôi. Tôi nghĩ, nếu có ai đó có thể thích được phiên bản tệ nhất của tôi, thì đó mới là điều đáng nói. Còn khi tôi tử tế, hiền lành, mà được thích — thì cũng không có gì đặc biệt. Nên cả việc làm dáng trước mặt người mình thích, tôi cũng không làm.
Nhưng lần này, tôi không né tránh cảm xúc của mình nữa. Tôi để nó ở lại. Tôi ngắm nó mỗi ngày, giống như ngắm một thứ gì đó không thuộc về mình, nhưng lại đang tồn tại rất rõ ràng trong mình. Tôi muốn xem thử, nó sẽ ở lại bao lâu. Không phải để giữ. Chỉ là để nhìn cho đến khi nó tự rời đi.
Có lúc tôi nghĩ, nếu một ngày nó biến mất thật, có lẽ mọi thứ sẽ nhẹ hơn. Tôi sẽ lại quay về với những buổi sáng không cần nhớ đến ai, những ngày trôi qua phẳng lặng. Nhưng cũng có thể, chính cái cảm giác đang làm tôi thấy phiền này lại là thứ duy nhất khiến mọi thứ có vị. Nên tôi không vội. Giữ cũng được. Mất cũng được.
Chỉ cần, trong lúc nó còn ở đây, tôi không giả vờ là mình không thấy.