Ông nói xem, vì sao ngày tháng lại trôi nhanh đến vậy. Tôi cứ tưởng hôm nay mới chỉ là thứ tư, một ngày ở giữa tuần, còn đủ khoảng cách để không phải nghĩ đến sự gián đoạn. Nhưng không, mở điện thoại lên xem lịch, đã là thứ năm. Rồi rất nhanh thôi sẽ là thứ sáu. Tôi vẫn ngồi đó, trước màn hình, mở email, trả lời từng dòng như mọi ngày. Mọi thứ diễn ra đúng quy trình. Không có gì thay đổi. Chỉ có một thứ dịch chuyển. Thời gian không còn là thời gian nữa. Nó trở thành một thước đo rất cụ thể: có ông, và không có ông.
Thứ tư là còn xa khoảng trống. Thứ năm bắt đầu lệch nhịp. Thứ sáu là một dạng kết thúc tạm thời. Còn cuối tuần… là một khoảng rỗng có hình. Tôi vẫn làm việc. Vẫn nói chuyện. Vẫn cười khi cần. Không ai thấy gì. Nhưng tôi biết mình đang đếm cái gì. Ông thấy không, càng nhìn thẳng vào, tôi càng thấy mình nực cười.
Một người vốn không cần ai, không thích ràng buộc, không tin vào việc đặt cảm xúc vào bất kỳ ai… lại bắt đầu chia nhỏ trạng thái của mình theo lịch làm việc của một người khác. Không phải vì người đó làm gì. Chỉ vì người đó có mặt. Nghe qua giống như một sự yếu đi. Nhưng tôi không thấy yếu. Tôi chỉ thấy rõ.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng mình cần một thứ gì đó đủ lớn để chiếm hết phần trống này. Không phải để thay thế ông. Mà để không cho thói quen hình thành. Vì cảm xúc không đáng ngại. Thói quen mới đáng ngại. Cảm xúc đến rồi đi. Nó có biên độ. Nó có đỉnh và đáy. Nó tự triệt tiêu nếu không được nuôi.
Nhưng thói quen thì khác. Nó không cần cao trào. Nó không cần ý nghĩa. Nó chỉ cần lặp lại. Và khi một sự hiện diện đi vào thói quen, nó không còn là “có” hay “không” nữa. Nó trở thành nền. Lúc đó, mất đi mới bắt đầu có hình dạng.
Tôi nhìn thấy điều đó sớm. Nên tôi dừng lại. Không phải để rút ra. Mà để không lún vào. Và rồi tôi nghĩ xa hơn một chút. Một ngày nào đó, ông sẽ không còn đi làm ở đây nữa. Không phải giả định. Là chắc chắn.
Thời gian của ông và thời gian của tôi không cùng chiều dài. Ông sẽ rời đi trước, theo cách rất hợp lý, rất bình thường, không để lại bất kỳ lý do gì để giữ lại. Đến lúc đó, mọi thứ sẽ tự trở về vị trí của nó. Tôi sẽ tiếp tục làm việc. Tiếp tục đi ngang qua những hành lang đó. Tiếp tục đứng chỗ máy cà phê, cầm ly giấy, đợi nước chảy xuống.
Chỉ là không còn ông. Và điều đáng nói là… tôi biết mình sẽ thích nghi được. Rất nhanh. Tôi luôn như vậy. Tôi có thể quen với sự có mặt của một người. Và cũng có thể quen với việc người đó biến mất. Không có khoảng chuyển tiếp dài. Không có quá trình vật vã.
Chỉ là một sự điều chỉnh âm thầm. Chính vì vậy… tôi không chắc điều này có ý nghĩa gì. Có thể nó chỉ là một trạng thái thoáng qua. Một điểm giao rất ngắn trong một chuỗi rất dài những lần tôi từng cảm, từng buông, từng quên. Không có gì đặc biệt.
Chỉ là lần này tôi nhìn thấy nó khi nó đang xảy ra. Còn ông, ông nghĩ sao. Ông thật sự không biết giữa hai người đang tồn tại cái gì, hay ông biết rất rõ, nhưng chọn đứng yên. Không tiến. Không lùi. Không phủ nhận.
Cũng không xác nhận. Ông muốn tôi nhìn ông như một người hoàn toàn bình thường, để rồi một ngày nào đó mọi thứ có thể kết thúc mà không để lại dấu vết. Hay ông giữ mọi thứ ở trạng thái mơ hồ này vì nó an toàn. Không ai phải chịu trách nhiệm. Không ai phải giải thích.
Không có gì để bắt đầu. Nên cũng không có gì để kết thúc. Một trạng thái nửa có nửa không. Đủ gần để nhận ra. Đủ xa để phủ nhận. Ông có từng nghĩ đến việc để mình lệch khỏi quỹ đạo một lần nữa không.
Không phải để bắt đầu một điều gì. Chỉ là không né tránh cảm xúc của mình. Hay ông đã sống đủ lâu để hiểu rằng… giữ khoảng cách là cách duy nhất để mọi thứ không trở nên phức tạp. Nếu vậy thì sự im lặng của ông không phải vô tình.
Nó là lựa chọn. Còn tôi. Tôi không tin rằng trực giác của mình sai. Tôi không phải kiểu người thích một ai đó vô cớ. Càng không phải kiểu để cảm xúc đi trước mà không kiểm soát.
Ngay từ lúc nhận ra mình có cảm giác với ông — một cách không hợp lý, không có tiến trình, không có dấu hiệu rõ ràng — tôi đã dừng lại. Không phải một lần. Rất nhiều lần. Tôi hỏi mình cùng một câu hỏi, lặp lại đến mức mất cả ý nghĩa của từ ngữ: vì sao.
Vì điều gì. Do ông. Hay do tôi. Do một chi tiết rất nhỏ mà tôi không ý thức được. Hay do một khoảng trống nào đó trong tôi đang tự tìm điểm bám.
Tôi đặt giả thuyết. Rằng tôi chỉ bị thu hút bởi sự yên lặng của ông. Rằng tôi đang chiếu một hình ảnh nào đó của mình lên ông. Rằng tất cả chỉ là một sự lệch nhịp tạm thời của cảm xúc.
Tôi tháo nó ra. Từng lớp. Tôi không tin vào một cảm xúc chưa được kiểm tra. Nhưng vấn đề là… mọi lý do chỉ tồn tại được khi ông không có mặt.
Chỉ cần ông xuất hiện. Không cần nói gì. Không cần nhìn lâu. Không cần bất kỳ tương tác nào đủ để gọi tên. Chỉ cần sự hiện diện.
Tất cả những gì tôi đã nghĩ lập tức mất hiệu lực. Không phải bị bác bỏ. Mà là không còn liên quan. Tôi không nhớ mình đã từng phân tích gì.
Không nhớ mình đã từng nghi ngờ điều gì. Không nhớ mình đã từng cố gắng hiểu nó ra sao. Tôi chỉ biết một điều. Rất đơn giản.
Tôi thích ông. Không điều kiện. Không mục đích. Không cần kết quả. Ông đã nói rõ là không hứng thú.
Ông có thể biến mất hơn hai tuần mà không để lại bất kỳ dấu hiệu nào. Ông không mở ra dù chỉ một khe rất nhỏ. Nhưng mỗi lần ông xuất hiện lại… cảm giác đó vẫn nguyên.
Không cũ. Không nhạt. Không bị hao mòn bởi thời gian hay khoảng cách. Nó không phát triển. Nhưng cũng không biến mất.
Giống như tôi đứng trước một khung kín. Bên trong là một bức ảnh của một giấc mơ. Tôi không chạm vào được.
Không thay đổi được. Không sở hữu được. Nhưng mỗi lần nhìn vào… tôi thấy yên. Không phải vì có được.
Mà vì không cần có. Vậy ông nói xem. Trên đời này có thật sự tồn tại một kiểu thích như vậy không.
Hay cái mà tôi gọi là “vô điều kiện”… chỉ là một thứ mà tôi vẫn chưa nhìn đủ sâu để hiểu hết.